-
Nh́n Lại Báo Chí Trong Nước
-
Vương Trùng Dương
-
-
LTG.-
Bài nầy được viết vào cuối năm 1999 trước khi bước sang thiên niên
kỷ mới nhưng rồi bỏ dở, năm 2002 tình cờ tìm lại
trong bài viết cuối năm và viết tiếp.. Đã được
đăng tải trên vài tờ báo và các trang web, trong
đó trang web thuvienvietnam.com được phổ biến rộng rãi nhất. Theo
lời trang chủ nầy, có 1200 ý kiến từ trong nước, khen và chê...
nhưng nói lên sự quan tâm của bạn đọc ở quê nhà. Bài viết nầy
cũng được vài sinh viên theo học ở hải ngoại về báo chí có
liên lạc với tôi để làm tiểu luận tốt nghiệp đại học. Tôi
đã tế nhị
trả lời, tùy nghi xử dụng, nhưng đây không phải là tài liệu nghiên
cứu vì tôi chưa về VN (và hiện nay) chỉ dựa vào những gì thu góp
trên internet để viết tổng quát mà thôi....
-
Đại Hội VII Hội Nhà Báo Việt
Nam đă diễn ra trong ba ngày vào giữa tháng 8, 2005 tại Hà Nội. Khoảng 360
nhà báo đại diện cho các cơ quan truyền thông trong nước tham dự.

-
Trong bài phỏng vấn của
phóng viên Xuân Trung với ông Phạm Quang Nghị, Bộ trưởng Bộ Văn Hóa - Thông
Tin, trên báo Tuổi Trẻ ngày 12, tháng 8, ông PQN cho biết: “Thật ra, đất
nước 80 triệu dân như ta hiện có 600 cơ quan báo chí không phải là nhiều so
với b́nh quân chung của thế giới. Thậm chí đó là con số rất thấp so với các
nước phát triển. Tôi đọc lịch sử báo chí thế giới thấy cách đây 100 năm nước
Pháp đă có 1.500 tờ báo, trong đó hàng trăm nhật báo...”. T́nh trạng bao cấp
vẫn áp dụng nên ông PQN cho biết tệ trạng nầy: “Có những tờ báo hai kỳ/tuần
đă không có người đọc, in ra chủ yếu để biếu, cấp phát bao cấp th́ tăng kỳ
để làm ǵ”.
-
Ông PQN cho biết “Nói về số
lượng th́ báo chí đă phát triển vượt bậc so với 10-15 năm trước” nhưng nh́n
lại 5 năm qua khi bước sang thế kỷ XXI, chỉ có một số báo được phổ biến trên
trang web c̣n số lượng vẫn như cuối năm 1999.
-
Theo Bùi Huy Lan, Phó Vụ
trưởng Vụ Báo Chí cho biết trong ngày Nhà báo Việt Nam 21 tháng 6 năm 1997:
“Hiện nay có 563 tờ báo, tạp chí và bản tin các loại, thuộc 450 cơ quan báo
chí; số lượng trung b́nh phát hành khoảng 1.500.000 bản / ngày.
-
Như vậy trong vòng 8 năm, số lượng báo chí
chưa phát triển mạnh trên đất nước đông dân.
-
Theo bản tin của Trịnh Vũ
trên VNExpress ngày13 tháng 8 năm 2005, th́ hiện nay có hơn 13 ngh́n nhà báo
chuyên nghiệp với hơn 500 cơ quan báo, hơn 700 ấn phẩm, báo chí. Đây là đạo
quân khá đông nhưng đạo quân nầy phải chịu sự kiểm soát của hệ thống từ trên
xuống dưới.
-
Theo bản tin trên tờ Tuổi Trẻ
ngày 12 tháng 8 năm 2005 khi trao đổi với ông Phan Khắc Hải, Phó Tổng thư kư
Thường trực Hội Nhà báo Việt Nam th́ “Chỉ thị 37 là một văn kiện đầu tiên mà
Đảng ta xác định Hội Nhà báo là một tổ chức chính trị xă hội nghề nghiệp của
những người làm báo”. Điều đó chứng minh người làm báo không được tự do hành
sử chức năng của ḿnh trong đệ tứ quyền.
-
Trong bản tin của Tuổi Trẻ Mạng Lưới Việt Nam Lên Đường cập
nhật ngày 7 tháng 1 năm 2003, có 4 nhà báo bị thu hồi thẻ. Bùi Ngọc Cải
báo Gia Định & Xă Hội khi phỏng vấn Thiếu tướng Công an Lê Thành, bài báo
ghi lời tướng CS vụ án Nam Cam liên hệ tới vài cán bộ cấp cao hơn Thứ
trưởng. Đặng Thanh Hải, báo Thanh Niên, Nguyễn Minh Sơn báo Người Lao
Động, Trần Ngọc Tuấn báo Tiền Phong khi đưa tin Cảnh sát cơ động đánh
người bị thương, làm nhiệm vụ dẫn đến chết người. Bốn người bị kết tội
thông tin sai lạc nên thu hồi thẻ nhà báo!
- Đầu năm 2005, việc khởi tố phóng viên
Lan Anh của báo Tuổi Trẻ về tội "chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước" và
quyết định xử phạt 20 triệu đồng và cấm hoạt động vĩnh viễn đối với một
trong những tờ báo điện tử có lượng người đọc đông nhất Việt Nam là
trang web tintucvietnam.com đă gây ra không ít ngạc nhiên thắc mắc trong
dư luận…
- Tiếng nói ở hải ngoại đã
lên tiếng về vấn đề nầy, điển hình như tổ chức Phóng Viên Không
Biên Giới, viết tắt là RSF, qua lời phát biểu của ông Julien Pain, từ
Paris, Pháp đă bày tỏ về các biện pháp bóp nghẹt tự do báo chí trong
nước hiện giờ. Tổ Chức này đă phản đối quyết định của Hà Nội khởi tố
phóng viên Lan Anh của báo Tuổi Trẻ. Ông Julien Pain, người phụ trách
văn pḥng Internet của tổ chức Phóng viên Không Biên Giới nhấn mạnh với
phóng viên RFA rằng: "Ở Việt Nam không có vấn đề cho phép báo chí tư
nhân hay độc lập hoạt động, trái lại tất cả các phương tiện truyền thông
đều do chánh phủ kiểm soát hay quản lư chặt chẽ."
- Cũng theo RSF th́ không có
sự thay đổi nào cả từ một thập niên qua về sinh hoạt báo chí trong nước,
một khi mà nhà nước thấy báo chí không đi đúng theo chủ trương, đường
lối của ḿnh th́ phải t́m cách ngăn chặn không để xảy ra những hậu quả
tai hại ngày càng lan rộng cho chế độ khi thấy dân chúng ngày càng truy
cặp các báo điện tử nhiều hơn.
- Đầu năm 2006, một số tờ báo
trong nước đã đưa ra vấn đề tham nhũng
và cửa quyền... đã thu hút được nhiều
độc giả, ấn bản các tờ báo tăng cao.
Làn gió mới trước ngày Đại Hội Đảng đã tạo được sinh khí
trong làng báo ở quê nhà. Bước sang thế kỷ XXI, nhiều tờ báo điện tử ra
đời, hình thức đẹp và được phổ biến rộng rãi. Giới trẻ đã tham gia trong
ngành báo chí vì vậy những tờ báo điện tử đã có bộ mặt
mới so với một thập niên trước.
Có những điều, khi nói lên sự thật thì cho rằng định kiến
nhưng ngày nào đó được môi trường thuận lợi với làn gió mới
để nhìn lại sự thật mới nhận chân được vấn đề.
- VTrD - Tháng 6 - 2006
-
-
-
Kể từ thời César lănh đạo đế
quốc La Mă, tờ bích báo đầu tiên xuất hiện có tính cách “thông báo thường
nhật” phổ biến ở Quốc Hội cho đến nay đă trải qua suốt chặng đường dài theo
tiến tŕnh của lịch sử. Ngày nay, báo chí đă trở thành vai tṛ quan trọng
trong đời sống của con người. Vài tṛ của báo chí là thông tin, chuyển đạt tất
cả những ǵ liên quan đến sinh hoạt, cảm nghĩ của nhân loại trên mọi b́nh
diện. Trong sinh hoạt xă hội, đời sống, luật pháp... báo chí được minh định
trong vai tṛ “đệ tứ quyền” - một trong những điều căn bản của nền Tự Do Dân
Chủ - tuy nhiên quyền cao quư đó được tôn trọng hay không tùy theo thể chế của
quốc gia đó. V́ vậy, nh́n vào sinh hoạt báo chí cũng đủ đánh giá được nền tảng
tự do căn bản của quốc gia đó.
-
Lịch sử báo chí Việt Nam với
quá khứ lâu dài, tờ báo đầu tiên ra đời bằng Pháp ngữ ngày 29-9-1861, hằng
tuần, dưới dạng tờ công báo mang tên “Le Bulletin Officciel De L’Expéditation
De La Cochinchine” rồi đến tờ “Le Bulletin Des Communes” bằng Hán văn do nhà
cầm quyền thuộc địa Pháp phát hành. Tờ Gia Định Báo được đánh dấu là tờ báo
quốc ngữ đầu tiên ra đời ngày 15-4-1865. Chủ bút nguyệt san Gia Định Báo lúc
đầu do người Pháp Ernest Potteau, năm 1869 trao cho ông Trương Vĩnh Kư. Kể từ
đó đến nay, gần 140 năm, qua bao biến động, thăng trầm của lịch sử, báo chí
Việt Nam c̣n bị đóng khung trong ṿng kiểm soát, vẫn bị kiểm soát chặt chẻ nên
nằm trong t́nh trạng hạn hẹp. Bước sang đầu thiên kỷ mới, h́nh thức đă được
thay đổi tươi sáng trên một số tờ báo nhưng nội dung vẫn c̣n nằm trong quỹ
đạo ràng buộc, chưa đáp ứng được tiếng nói của nền tảng “đệ tứ quyền”.
-
-
Số Lượng
-
-
Với nhân số 78 triệu dân nhưng
số lượng ấn bản tờ báo phát hành rất giới hạn. Dù chưa có thống kê nào chính
xác tổng kết số ấn bản hằng ngày, hằng tuần, hằng tháng của mỗi loại nhưng có
thể ước tính được số liệu.
-
Với 12 tờ được xem như nhật
báo, hầu hết khổ standard, không có tờ nào vượt quá con số 16 trang, tổng cộng
chưa tới bảy trăm ngh́n số/ngày. Tờ Nhân Dân khoảng 200,000 số/kỳ, tờ Quân Đội
Nhân Dân 150,000 số/kỳ.
-
Khoảng 20 tờ bán tuần báo, chỉ
có 2 tờ có ấn bản cao nhất cao nhất trong hệ thống báo chí trong nước. Tờ Công
An TPHCM với 350,000 số/kỳ và tờ Tuổi Trẻ 260,000 số/kỳ. Tờ Thanh Niên trước
kia đă giảm sút khi ra Tuần tin Thanh Niên. Không có tờ nào với con số trên
một trăm ngh́n. Chính quyền hạn chế việc thực hiện nhật báo v́ vậy nhiều tờ
báo chuyển sang con đường bán tuần báo, thêm số Chủ Nhật để phân chia bán tuần
báo và tuần báo.
-
Với khoảng 75 tờ tuần báo,
chưa có tờ nào trên một trăm ngh́n số/kỳ. Tờ Tuổi Trẻ Chủ Nhật chỉ có 80,000
số/kỳ.
-
Với khoảng 25 bán nguyệt san,
chưa có tờ nào vượt được con số 60,000 số/kỳ.
-
Khoảng 130 nguyệt san, chỉ có
tờ Tuổi Trẻ Cười với con số 160,000 số/kỳ, không có tờ nào trên con số
100,000 số/kỳ.
-
Khoảng 50 tạp chí định kỳ ra
mỗi năm có 2, 3, 4, 6 số, ấn bản phát hành c̣n bị giới hạn v́ có tính cách
chuyên ngành và ít được phổ thông.
-
Tổng cộng số lượng báo
chí VN có khoảng 220 tờ được lưu hành rộng răi trong nước cũng như ở các
thành phố lớn, ngoài ra mỗi tỉnh có vài tờ, nhiều nhất ở ngành Công An, hầu
hết là nguyệt san; c̣n bản tin lưu hành trong phạm vi địa phương với số lượng
ấn hành bị hạn chế.
-
Theo Bùi Huy Lan, Phó Vụ
trưởng Vụ Báo Chí cho biết trong ngày Nhà báo Việt Nam 21-6-97:
-
“Hiện nay có 563 tờ báo, tạp
chí và bản tin các loại, thuộc 450 cơ quan báo chí; số lượng trung b́nh phát
hành khoảng 1.500.000 bản / ngày.
-
Có 6 tờ nhật báo và 7 bản tin
phát hành hằng ngày, số lượng phát hành khoảng 500.000 bản... và có 3 tờ xuất
bản bằng tiếng dân tộc ít người. Ngoài báo in... c̣n có 69 đài phát thanh và
truyền h́nh. ngoài 2 đài trung ương... c̣n lại là các đài truyền h́nh khu vực,
đài phát thanh và truyền h́nh tỉnh, thành phố... Cả nước có trên 8.000 nhà báo
chuyên nghiệp (21% là nhà báo nữ) 71% số nhà báo có tŕnh độ đại học và trên
đại học, 7,500 người đă được cấp thể nhà báo. Đó là chưa kể hàng vạn nhà báo
không chuyên và cộng tác viên báo chí”.
-
Nh́n vào thời điểm đó mà thấy
con số tờ báo lên cao v́ theo “báo cáo” của nhân vật có trách nhiệm với báo
chí, nhờ “bản tin các loại” mới nâng con số lên cao như vậy.
-
Trong vài năm sau nầy mới có
thêm nhiều tờ báo xuất hiện. Để dẫn chứng và t́m hiểu thêm về báo chí trong
nước, xin liệt kê danh xưng tờ báo tính đến cuối năm 2001. Dựa vào danh xưng
thuần túy của tờ báo như mọi người thường hiểu (không tính bản tin các loại)
có khoảng hai trăm hai mươi tờ báo được ấn hành bằng ngoại ngữ và Việt ngữ,
hầu hết đều xuất phát dưới danh nghĩa của cơ quan, tổ chức nhà nước.
-
1.- Báo chí ấn hành bằng Anh,
Pháp và Hoa ngữ gồm có:
-
A.- Nhật Báo: Saigon Times,
Vietnam News, Le Courier Du Vietnam, Saigon Libertaed.
-
B.- Bán Tuần Báo: Saigon
Business News Letter.
-
C.- Tuần Báo: Saigon Times,
Vietnam Courier, Market and Price, Vietnam Economic News, Vietnam Investment
Review, Le courier Du Vietnam,
-
D.- Bán Nguyệt San: The
Gazette, Vietnam Business, Vietnam Scoop, Vietnam Business.
-
E.- Nguyệt San: New Vietnam,
Vietnam Pictorial, Business Vietnam, Economic Development Review, Vietnam
Banking Review, Vietnam Commerce & Industry, Vietnam Economic Times, The
Guide, Vietnam Law & Legal Forum, Vietnam Illustre, Saigon Eco.
-
F.- Tạp Chí Định Kỳ (2, 3, 4,
6 số mỗi năm): Vietnam Development News, Vietnamese Studies, Asia-Pacific
Economic REview, Petro Vietnam, Vietnam Economic Review, Vietnam Trade Union,
Proceeding of The National Centre for Scientific Research in Vietnam, Social
Science, Vietnamese Scientific and Technical Absstracts, Women of vietnam,
Vietnam Journal of Mathematics, Vietnam Social Economic Development,
Communications in Physics, Vietnam Aviation, Vietnamese Law, Etudes
Vietnamiennnes, Syndicats Vietnamiennes, Vietnam Pictorial, Vietnam Tourism
Review, New Vietnam, Vietnam Renovation.
-
2.- Báo chí Việt ngữ
-
A.- Nhật Báo: Con Thoi Thị
Trường, Hà Nội Mới, Hải Pḥng, Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Saigon Giải Phóng,
Tin Tức Buổi Chiều...
-
B.- Bán Tuần Báo: Bản Tin Kinh
Thế Thương Mại VN, Cần Thơ, Công An Nhân Dân, Công An TP.HCM, Đại Đoàn Kết,
Giáo Dục & Thời Đại, Huế, Lao Động, Người Lao Động, Nhi Đồng, Phụ Nữ, Quảng
Nam Đà Nẵng, Quảng Trị, Saigon Giải Phóng Thể Thao, Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Thể
Thao TPHCM, Tin Tức Buổi Chiều, Thị Trường Giá Cả Vật Tư, Thời Báo Kinh Tế
Việt Nam, Thương Mại, tuần tin Thanh Niên, Văn Nghệ Trẻ...
-
C.-Tuần Báo: An Ninh Thế Giới,
Bưu Điện Việt Nam, Công Giáo & Dân Tộc, Công Nghiệp Thương Mại VN, Doanh
Nghiệp, Doanh Nghiệp Chủ Nhật, Điện Toán Doanh Nghiệp, Đầu Tư Giác Ngộ, Hà Nội
Mới Cuối Tuần, Giao Thông Vận Tải, Giáo Dục & Thời Đại, Hải Pḥng Chủ Nhật,
Hoạt Động Ngân Hàng, Kinh Doanh & Pháp Luật, Kinh Tế Phát Triển, Khăn Quàng
Đỏ, Khoa Học Phổ Thông, Khoa Học Kỹ Thuật Kinh Tế Thế Giới, Khoa Học & Đời
Sống, Lao Động chủ Nhật, Lao Động Đồng Nai, Lao Động Hà Nội, Lao Động, , Mực
Tím, Ngân Hàng, Ngân Hàng Dư Liệu Thông Tin Pháp Luật, Ngoại Thương, Người
Công Giáo Việt Nam, Người Hà Nội, Người Lao Động Cuối Tuần, Nhân Dân Cuối
Tuần, Nhi Đồng Họa Mi, Nhi Đồng TPHCM, Nông Nghiệp VN, Nông Thôn Ngày Nay,
Nông Thôn Việt Nam, Pháp Luật & Đời Sống, Phụ Nữ TPHCM Chủ Nhật, Phụ Nữ TPHCM
Thứ Bảy, Phụ Nữ TPHCM Thứ Tư, Phụ Nữ Thủ Đô, Phụ Nữ Việt Nam, Quân Đội Nhân
Dân Cuối Tuần, Saigon Giải Phóng Thứ Bảy, Saigon Tiếp Thị, Sáng Tạo, Sân Khấu
Thành Phố HCM, Sức Khỏe & Đời Sống, Hàng Không Việt Nam, Tiền Phong Chủ Nhật,
Thanh Niên Chủ Nhật, Thanh Tra, Thế Giới Mới, Thế Giới Phụ Nữ, Thể Thao TPHCM,
Thể Thao Văn Hóa, Thể Thao Việt Nam, Thị Trường Giá Cả, Thị Trường Chủ Nhật,
Thiếu Niên Tiền Phong, Thông Tin Khoa Học Kỹ Thuật Kinh Tế, Thông Tin Kinh
Doanh & Tiếp Thị, Thời Báo Kinh Tế Saigon, Thời Báo Ngân Hàng VN, Thời Báo Tài
Chánh, Tuần Tin Tức, Tuần Báo Quốc Tế, Tuổi Trẻ Chủ Nhật, Tuổi Trẻ Thủ Đô, Văn
Hóa, Văn Hóa Chủ Nhật, Văn Hóa Nguyệt San, Văn Học, Văn Nghệ TPHCM...
-
D.- Bán Nguyệt San: Công Báo,
Cựu Chiến Binh VN, Màn Ảnh Việt Nam, Khoa Học & Đời Sống, Màn Ảnh Sân Khấu Hà
Nội, Một Cửa Sổ Nh́n Ra Thế Giới, Mỹ Thuật Thời Nay, Nghệ Thuật Điện Ảnh,
Người Bảo Vệ Công Lư, Người Cao Tuổi, Người Đưa Tin Unesco, Người Làm Báo, Phụ
Nữ Hà Nội, Sức Khỏe, Tạp Chí cộng Sản, Tia Sáng, Thanh Niên BNS, Thể Thao
Chuyên San, Thông Tin Chọn Lọc KHKT, Thuốc & Sức Khỏe...
-
E.- Nguyệt San: Áo Trắng, Bưu
Chính viễn Thông, Công An Nhân Dân, Chuyên Đề (CĐ) Đại Đoàn Kết, CĐ Gia Đ́nh
Văn Hóa, CĐ Thế Giới Trẻ, CĐ Thời Trang Thẩm Mỹ, CĐ Tuổi Trẻ Hạnh Phúc, CĐ
Tuổi Trẻ Sắc Đẹp, Con Số Sự Kiện, Công Nghệ & Đầu Tư, Công Tác Tư Tưởng Văn
Hóa, Cựu Chiến Binh, Dân Chủ & Pháp Luật, Dân Tộc & Thời Đại, Đại học & Giáo
Dục, Địa Chất Đời Sống Người Hà Nội, Đời Sống Văn Nghệ Dân Tộc Miền Núi, Gia
Đ́nh Ngày Nay, Giác Ngộ, Hà Nội Ngày Nay, Hàng Không VN, Hạnh Phúc Gia Đ́nh,
Khoa Học & Phát Triển, Khoa Học & Tổ Quốc, Kiến Trúc & Đời Sống, Lao Động Hà
Nội, Lao Động & Công Đoàn, Lao Động & Xă Hội, Nghiên Cứu Giáo Dục, Nghiên Cứu
Lịch Sử, Nghiên Cứu Kinh Tế, Nghiên Cứu Văn Hóa Nghệ Thuật, Người Đẹp Việt
Nam, Người Tiêu Dùng, Người Xây Dựng, Ngưỡng Cửa Vào Đời, Nhà Báo & Công Luận,
Nhân Đạo, Nhiếp Ảnh, Nông Nghiệp & Công Nghiệp Thực Phẩm, Nông Nghiệp Việt
Nam, Pháp Luật & Đời Sống, Pháp Luật TP.HCM, Pháp Lư, Pháp Quy Về Ngành
Thương Mại, Phụ Nữ Thủ Đô, Phụ Nữ Việt Nam, Quân Đội Nhân Dân, Quê Hương,
Quốc Pḥng Toàn Dân, Sóng Nhạc, Sự Kiện & Dư Luận, Sức Khỏe & Đời Sống, Tác
Phẩm Mới, Thế Giới Muôn Màu, Thế Giới Sách, Thế Giới Trong Ta, Thế Giới Vi
Tính, Thị Trường Tài Chánh, Thiếu Nhi Dân Tộc, Thời Báo Kinh Tế VN, Thời Báo
Tài Chánh, Thời Trang Trẻ, Thông Tin (TT) & Cuộc Sống, Thông Tin Lư Luận, TT
Cơ Hội Kinh Doanh, Thông Tin KHKT, TT Môi Trường, TT Thương Nghiệp Thị Trường,
TT KHoa Học Tài Chánh, TT Khoa Học Thanh Niên, TT Phục vụ Lănh Đạo, TT Tư
Liệu, Ṭa Án, Trí Thức Trẻ, Trí Thức & Công Nghệ, Truyền H́nh, Tuổi Xanh, Tuổi
Trẻ Cười, Văn Học, Văn Nghệ Hạ Long, Văn Nghệ Quân Đội, V́ Trẻ Thơ, Việt Nam
Hương Sắc, VN Văn Đông Nam Á Ngày Nay, Xây Dựng, Y Học Cổ Truyền, Y Học Thực
Hành, Y Học Việt Nam...
-
F.- Tạp Chí Định Kỳ (3, 4, 6
số mỗi năm): Âm Nhạc, Báo Chí Tuyên Truyền, Bảo Hiểm, Bảo Hộ Lao Động, Bảo
Tàng & Di Tích, Biển, Cánh Buồm, Cần Thơ, Cơ Khí Ngày Nay, Dân Tộc Học, Dầu
Khí, Địa Chất, Giáo Dục & Đào Tạo, Giáo Dục Lư Luận, Hán Nôm, Hóa Học, Khảo
Cổ Học, Khoa Học Công Nghệ Kỹ Thuật, Khoa Học Kỹ Thuật, Khoa Học Phụ Nữ, Khoa
Học Trái Đất, Khoa Học & Công Nghệ, Kiến Trúc, Lịch Sử Đảng, Luật Học, Lưu
Trữ VN, Ngoại Khoa, Nghiên Cứu Châu Âu, Kinh Tế Á Châu TBD, Nghiên Cứu Lịch
Sử, Nghiên Cứu Nhật Bản, Nghiên Cứu Phật Học, Nghiên Cứu Quốc Tế, Nghiên Cứu
Trung Quốc, Nhà Nước & Pháp Luật, Những Vấn Đề Kinh Tế Thế Giới, Ngôn Ngữ &
Đời Sống, Người Đại Biểu ND, Người Phụ Trách, Sinh Học, Pháp Quy, Tem, Thế
Giới Âm Nhạc, Thông Tin (TT) Bảo Hiểm Y Tế, TT KHKT, TT Môi Trường, TT Sinh
Học, TT Tư Liệu, Thủy Sản, Văn Hóa Dân Gian, Vật Lư, Xưa & Nay...
-
Với danh sách báo chí được
liệt kê tổng quát trên để dễ dàng phân biệt được số lượng đích thực của tờ báo
theo đúng ư nghĩa thông dụng của nó; bên cạnh đó, loại “bản tin các loại” ít
được đề cập để xếp loại chung với nhau. Trong thời gian qua, có nhiều nguồn
tin đưa ra con số từ 700 đến 800 tờ báo ở VN, có lẽ kèm theo nhiều “bản tin
các loại” nhằm phù hợp 10 tờ cho một triệu dân.
-
Về h́nh thức, có nhiều tờ báo
về điện ảnh,văn nghệ, thương măi được thực hiện trang màu, nếu so sánh với tỷ
lệ dân số trên b́nh diện quốc gia, chẳng hạn trong khối Asean, th́ con số đó
nằm trong danh sách c̣n nhiều hạn hẹp.
-
Với hệ thống thông tin điện
toán hiện nay, báo chí trong nước thực hiện trên website c̣n bị hạn hẹp. Ngoại
trừ những tờ phát hành bằng ngoại ngữ, số lượng báo chí Việt ngữ thực hiện
trên website chưa được một phần mười. Nếu so sánh số lượng và chất lượng báo
chí được thực hiện trên website th́ báo chí trong nước chưa bằng báo chí Việt
ngữ ở California. Giới cầm bút th́ không được quyền tự ư chuyển bài viết trên
trang web! Đầu năm 2002, CSVN đẩy mạnh công tác báo trên trang web để phổ biến
ra hải ngoại, tuy nhiên công việc thực hiện vẫn c̣n hạn hẹp.
-
-
Luật Lệ
-
-
Báo chí được xem là thành phần
trong ngành truyền thông (truyền thanh, truyền h́nh, báo chí) nhưng CSVN lại
quan niệm báo chí một cách tổng quát, bao gồm báo viết, báo nói (truyền thanh)
và báo h́nh (truyền h́nh). Báo chí trực thuộc bộ Văn Hóa & Thông Tin (VH &
TT), nằm dưới quyền giám sát của Ban Tư Tưởng Văn Hóa Trung Ương (TTVHTT).
-
Hiến Pháp CSVN cũng đă đề cập
quyền tự do báo chí từ năm 1946. Qua hai lần thay đổi năm 1959 & năm 1980...
Chương V Điều 69 của Hiến Pháp CSVN thông qua ngày 15-4-1992 ghi rơ: “Công dân
có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội
họp, biểu t́nh theo quy định của pháp luật”. Điều I Chương I được Quốc Hội
thông qua trong tháng 12-1989 về Luật Báo Chí có nhiều điều bảo đảm và tôn
trọng quyền tự do báo chí : “ Nhà nhước tạo điều kiện thuận lợi để công dân
thực hiện quyền tự do báo chí... Được thông tin qua báo chí về mọi mặt của
t́nh h́nh đất nước và thế giới...”. Thế nhưng, Việt Nam là một trong những
nước bị liệt vào danh sách không tôn trọng “đệ tứ quyền”, chà đạp quyền tự do
báo chí.
-
Ở Trung ương có Ban TTVHTT và
Bộ VH & TT kiểm soát, ở đia phương đặt dưới quyền lănh đạo của Ban TTVH tỉnh,
thành và Sở VH & TT. Tháng 12-1997, Bộ Nội Vụ lập Trung Tâm kiểm soát báo chí
dù không công khai nhưng là cái lưới vô h́nh giăng mắc khắp nơi.
-
Tuy Hiến Pháp CSVN quy
định “Công dân có quyền tự do báo chí” nghĩa là có quyền xin phép để thực hiện
tờ báo nhưng trên thực tế không dễ dàng như vậy.
-
Trường hợp của cựu tướng Trần
Độ xin phép ra báo vào đầu năm 1999 đă bị chối từ, gây xôn xao dư luận trong
nước lẫn hải ngoại. Văn Thư của ông Đỗ Quư Đoàn, Vụ trưởng Vụ Báo Chí kư ngày
23-4-1999 trả lời Trần Độ lại minh xác: “Không có quy định nào cho cá nhân
đứng tên xin cấp giấy phép hoạt động báo chí”. Ngay cả cựu tướng Trần Độ,
người có nhiều “thành tích” với đảng và chính quyền CSVN c̣n bị chối từ và lên
án phá rối, rồi đến trường hợp các vị lănh đạo tinh thần, nếu không là thành
phần của tổ chức nhà nước th́ làm sao được quyền thực hiện tờ báo cho tôn
giáo, tín ngưỡng.
-
Tháng 8 - 1997, Hữu thọ – Vụ
trưởng Vụ VH & TT – minh định: “Từ nay trở đi, báo chí và văn hóa phẩm phải
được đặt dưới sự chỉ đạo chặt chẻ của đảng và hoạt động trong khuôn khổ luật
pháp”.
-
Báo chí được ấn hành dưới h́nh
thức là tiếng nói của cơ quan ngôn luận được đảng, tổ chức thông qua sự duyệt
xét của Ban VHTT và Bộ, Sở ngành VH&TT. Nh́n tất cả tờ báo đă liệt kê ở trên
đều nấp dưới danh nghĩa nầy, tổ chức nọ... tuy đă có chiều hướng cải tiến,
được nới lỏng phần nào nhưng đều là công cụ như sự đánh giá về nền tảng báo
chí CSVN từ trước đến nay.
-
Kể từ khi báo chí không c̣n
nằm trong “chế độ bao cấp”, nội dung và h́nh thức báo chí được thay đổi khá
nhiều nhưng không thể nào thoát ra được ṿng kiềm tỏa. Tờ nào được độc giả ưa
thích, giới hữu trách lại càng canh pḥng kỹ càng.
-
Thị trường báo chí cũng là môi
trường đặc biệt. Nh́n lại trong khoảng 2 thập niên qua, đầu thập niên 80 với
chế độ bao cấp, giá tờ báo trung b́nh 1$ đến 2$ bạc VN (tương đương với ly cà
phê ở ven đường). Đầu thập niên 90, băi bỏ chế độ cao cấp, giá bán tờ báo
tăng 200 đến 300%, số lượng tờ báo đọc được cũng tăng vọt. Tờ Nhân Dân, bắt
buộc các cơ quan phải mua nhưng số lượng ấn hành chỉ c̣n 1/5, điều đó nói lên
tầm ảnh hưởng thuận và nghịch giữa công chúng và báo chí, giữa giáo điều và sự
thật.
-
Lá bài “cấp thẻ báo chí” do Bộ
Văn Hóa – Thông Tin thực hiện được xem như h́nh thức kiềm kẹp chức năng của
người cầm bút phải nằm trong quỹ đạo. Không được cấp thẻ th́ không có tư cách
để hành nghề. Sự kiện Tổng và Phó Biên Tập tờ Tuổi Trẻ chỉ v́ bài phỏng vấn
thăm ḍ trong số Tết năm Tân Tỵ 2001 nên không được cấp thẻ báo chí cho thấy
“biện pháp treo gị” vẫn luôn luôn theo sát.
-
Nghị định 51/2002 vừa mới
ban hành vào ngày 21 tháng 5 năm 2002 quy định chức năng, nhiệm vụ của cơ quan
chủ quản báo chí phải chịu trách nhiệm trước pháp luật với các sai phạm của cơ
quan báo chí trực thuộc. Tất cả mọi vấn đề phổ biến có liên quan đến thực
trạng xă hội, có thể quy tội sai phạm nếu có liên quan đến quan chức “có thẩm
quyền” cho nên đề cập đến vấn đề “Tự Do Báo Chí” , có hay không, vẫn c̣n xa
vời!.
-
Hầu hết việc thu nhập tờ báo
dựa trên quảng cáo và số lượng bán, v́ vậy độc giả ảnh hưởng rất nhiều đến sự
sống c̣n của tờ báo; tuy nhiên nhiều quy luật ràng buộc nên không thể nào đáp
ứng được nhu cầu của độc giả.
-
Tờ Nhân Dân & Quân Đội Nhân
Dân được xem là tiếng nói của đảng và chính quyền khi loan tin quy định, luật
lệ trong công việc kiểm soát báo chí, đồng thời nêu ra công tác hoạch định cho
người cầm bút “thấu triệt” để khỏi bị đi lệch hướng.
-
-
Kết
-
-
Báo chí trong nước trải
qua hai giai đoạn: bao cấp và kinh tế thị trường. Trong thời kỳ bao cấp số
lượng báo chí rất ít, trong thời kỳ kinh tế thị trường nhiều tờ báo được ra
đời. Tuy “cởi trói” nhưng được cởi mở phần nào rồi bị trói chặt trong luật lệ
của giới chức lănh đạo. Hiến pháp đề cập đến vấn đề tự do báo chí nhưng nhiều
quy luật của giới chức hữu trách trực tiếp trói buộc quyền tự do báo chí. Vấn
đề tham ô, cửa quyền được báo chí phanh phui, đề cập nhưng không được phép
“xâm phạm” đến cấp lănh đạo chính quyền, đảng ở trung ương; không được nêu lên
vấn đề đa đảng, không được ca ngợi nền tảng tự do, dân chủ, dân quyền ở những
quốc gia tân tiến...
-
Trong t́nh thế mới, với thương
ước Việt-Mỹ, với nhu cầu cần phải đáp ứng để thế giới bên ngoài chấp nhận,
liệu CSVN “mở cửa” cho cơ sở truyền thông dưới h́nh thức nào đó ở Hoa Kỳ thực
hiện tờ báo tại Việt Nam?. Không có tự do báo chí th́ không có tự do ngôn
luận, tự do tín ngưỡng... Không có tự do báo chí th́ t́nh trạng bưng bít vẫn
bị khép kín, mọi thông tin sẽ bị lệch lạc... Cho tự do báo chí th́ chính quyền
và đảng cảm thấy mối nguy cơ của “cơn băo tự do” thổi xoáy tận gốc rễ mục nát
bị bất khả xâm phạm từ trước đến nay.
-
Báo chí trong nước không thể
nào tiêu thu được ở hải ngoại, nội dung và h́nh thức không có ǵ để quan tâm
mà giá cả th́ xa vời thực tế. Điển h́nh như tờ Nhân Dân, tờ Saigon Giải Phóng
với giá $1,200 USD cho một năm 365số, tờ Hải Pḥng và Quân Đội Nhân Dân với
giá $1,400 USD, tờ Lao Động giá $900 USD cho 156 số, Saigon Times giá $400 cho
52 số, Vietnam Economic News giá $800 cho 52 số, Tuổi Trẻ Chủ Nhật giá $380
USD cho 52 số... Trong khi đó th́ báo chí Việt ngữ ở Hoa Kỳ, nhật báo với giá
25 cent, tuần báo với giá 50 cent đến $1 USD... rất phù hợp với nhu cầu thực
tế của độc giả.
-
Khi nào báo chí VN không c̣n
bị dư luận đánh gía là công cụ cho đảng, cơ quan và tổ chức của nhà nước
CSVN, thể hiện tinh thần tự do, dân chủ th́ tiếng nói đích thực của nó mới có
giá trị chân chính.
-
Vương Trùng Dương
(12-1999, 12- 2002)
-
-
-
Về thủ tục để ấn hành tờ báo
ở hải ngoại như Hoa Kỳ, trong
Thư Cali trên tờ
Cali Weekly, thứ Năm 01 tháng 9, 2005, tôi đã viết:
-
"Người Việt định cư tại
California chưa bằng một phần trăm dân số trong nước nhưng nếu tính số lượng
báo chí Việt ngữ với các loại như trong nước th́ khoảng một phần tư, và có lẽ
tại Little Saigon, quận Cam chiếm giải quán quân về lănh vực nầy so với các
nơi có người Việt định cư ở hải ngoại.
-
Về thủ tục, dễ dàng và nhanh
chóng, điển h́nh như tờ Cali Weekly. Buổi sáng ra làm cữ café với anh Nguyễn
Ngọc Chấn, xuống văn pḥng của quận Cam, Civic Center Plaza ở Santa Ana, điền
vào Fictitious Name Statement, chạy về văn pḥng thành phố Westminster ghi vào
mẫu đơn để nhận Seller’s Permit, sang Westminster Herald để đăng vài tờ báo
với tính cách công báo, ghé lại ngân hàng mở account cho Cali Weekly, mỗi nơi
chỉ mất năm, mười phút, phí tổn khoảng 450 Mỹ kim. Khi trở lại quán café c̣n
thấy bạn bè đang tán gẫu với nhau".
- Niềm ước mong của người cầm bút,
nói chung và báo giới nói riêng, một ngày nào đó thủ tục để ấn
hành công khai tờ báo như vậy thì "trăm hoa đua nở".
|