|
NỮ LƯU NỔI MÁU !
Vương Trùng Dương
Kịch tác gia Pháp Molière (1622-1673) qua hai vở kịch L'école des Maris và
L'école des Femmes (Trường Học Làm Chồng - Trường Học Làm Vợ) để lại câu nói
“Đàn bà là con vật khó hiểu”; trước đó, nhà văn Tây Ban Nha Cervantes
(1547-1616) đă cho rằng “Giữa cái có và cái không của người đàn bà, không có
chỗ đứng cho một cây kim gút” cho thấy đàn bà là h́nh ảnh kỳ bí, không thể
nào hiểu được một cách đơn giản.
Thế nhưng, trên thế gian, không có h́nh ảnh nào thiêng liêng, cao quư, thể
hiện tinh thần hy sinh lớn lao cả cuộc đời, có tấm ḷng thương yêu quảng đại
bằng h́nh ảnh người đàn bà trong t́nh mẫu tử. Trong kho tàng văn học của
nhân loại, có muôn vàn tác phẩm đă đề cập đến h́nh ảnh trong sáng và cao đẹp
đó tự ngh́n xưa cho đến nay ở cơi đời ô trọc nầy.
Đơn cử vài h́nh ảnh tiêu biểu đă ảnh hưởng trên văn đàn thế giới như chân
dung bà Pélagie Vlassova trong tác phẩm Matb (Bà Mẹ)ỳ của văn hào Nga M.
Gorki (1868-1936). Trong tác phẩm Lucrèce Borgia (T́nh Mẫu Tử) của văn hào
Pháp Victor Hugo (1802-1885); ở đó, V. Hugo đă ngợi ca t́nh yêu thương của
người mẹ, không ai có thể quên được“Oh! l'amour d'une mère, l'amour que nul
n'oublie”. Vở kịch Matka (The Mother - Người Mẹ) của nhà văn Tiệp Karel
Capek (1890-1938) cho thấy sự hy sinh cao cả, niềm đau thương cùng cực của
người Mẹ trong đất nước chiến tranh. Khi người chồng dấn thân vào binh
nghiệp đă hy sinh, người mẹ không muốn 5 đứa con bước vào con đường của cha
nhưng đất nước chiến tranh, làm sao tránh khỏi, bốn người con trai của bà
lần lượt vĩnh biệt mẹ trên rừng sâu và nơi chiến trường. Đất nước lâm nguy,
người mẹ ngậm ngùi dứt t́nh mẫu tử bên nhau, khuyên con tham chiến và vĩnh
biệt đứa con út duy nhất của mẹ.
Nhà văn Mỹ Pearl Buck (1890-1938) trải qua bốn thập niên sống ở Trung Hoa,
bối cảnh trong giai đoạn tranh tối tranh sáng đă môi trường để bà thành danh
trong sự nghiệp văn chương. Năm 1932 bà được giải thưởng Pulitzer của Hoa
Kỳ, năm 1934 tác phẩm The Mother (Người Mẹ) đề cập đến thân phận người đàn
bà trong hoàn cảnh xă hội phong kiến với những sự ràng buộc phải cam chịu.
Năm 1938 Pearl Buck được giải Nobel Văn Chương, tác phẩm của bà được chuyển
dịch qua nhiều thứ tiếng. Trong đời sống, bà thể hiện tâm hồn của người mẹ
theo tinh thần đông phương.
H́nh ảnh người mẹ đau thương đó được diễn tả qua h́nh tượng và ngôn ngữ văn
chương cũng là muôn ngh́n h́nh ảnh người mẹ Việt Nam trong chiến cuộc, trong
khói lửa chiến tranh. Quên bản thân ḿnh mà lo cho con cái, đem hạnh phúc
của con cái để an ủi cuộc đời ḿnh trong cơn giông băo... nói lên sự hy sinh
vô bờ bến trong t́nh mẫu tử.
Vài tác phẩm tiêu biểu trong văn học Việt Nam như Tôi Làm Mẹ của Lê Văn
Chương (1906-1961), Ḷng Mẹ của Trọng Lang (1906-1986), Mẹ Tôi của Nguyễn
Khắc Mẫn, Đại Học Thư Xa ấn hành vào đầu thập niên 40... cùng nhiều ca khúc,
bài thơ, tranh hạo... ngợi ca h́nh bóng người mẹ như biểu tượng cao quư nhất
trong ḷng người được thể hiện qua bao thập kỷ.
Trong đời sống riêng tư của chúng ta, mỗi người đều cảm nhận thấy h́nh tượng
mầu nhiệm kính yêu ấy đă ngự trị trái tim với bậc sinh thành trong gia đ́nh,
ḍng tộc. Bên cạnh bao h́nh ảnh cao đẹp đó, cũng có nhiều h́nh ảnh tương
phản, khi bắt gặp tự nhiên cảm thấy điều ǵ xót xa, đau nhói, có lúc đau
ḷng bởi nghiệp dĩ nên đă xúc phạm đến h́nh ảnh chung đă được tôn thờ.
Sở dĩ, có vài nét dông dài khi nói về “thế giới” kỳ bí, đầy giai thoại mà
người xưa cho rằng “thiên cổ chi mê”, thiên h́nh vạn trạng. Bóng dáng đó
được chiếu rọi qua nhiều lăng kính mà mỗi một h́nh ảnh là thế giới riêng
biệt lúc tỉnh, lúc động, khi vô cùng mềm mỏng, khi cực kỳ sắt đá.
Bên cạnh h́nh ảnh thiết tha, dịu dàng, nhu ḿ, khả ái, đoan trang, mẫu mực,
thanh tao, uyển chuyển... cùng những đức tính tuyệt vời của đấng nữ lưu nâng
niu cho giọt máu được h́nh thành trong cơi đời của minh mà bao nhiêu danh
họa, văn thi sĩ tài hoa đă đổ không biết bao nhiêu bút mực đă làm say đắm,
ngất ngây tâm hồn người thưởng ngoạn từ xa xưa đến nay th́ cũng có bao nhiêu
h́nh ảnh trái ngược được đề cập qua văn chương, sách vở khi giai nhân nổi
cơn thịnh nộ.
Vào đầu công nguyên, triết gia Sénèque, xây dựng lại nhân vật qua h́nh ảnh
Phèdre làm đề tài lưu truyền cho bi kịch đầy đau thương. Phèdre thích trai
tơ nên quyến rũ con riêng của chồng, bất thành Phèdre vu oan giá họa cho
Hippolyte tội loạn luân.
Hippolyte phải chịu oan, kết liễu cuộc đời. Phèdre ăn năn, chọn cái chết để
giải quyết sự thâm độc của ḿnh. H́nh ảnh Phèdre sau nầy được bàng bạc qua
ng̣i bút của Kim Dung cho thấy khi nàng thích mà chàng cứ lửng lơ con cá
vàng th́ tai họa vào thân.
Theo các sử gia ngày xưa, vị vua cuối cùng của nhà Thương ở Trung Hoa vào
khoảng từ năm 1166 đến 1134 trước Công Nguyên là Thọ Tân hoàng đế: Trụ
Vương. Vua Trụ là người thông minh, có sức mạnh phi thường nhưng tàn bạo và
hoang dâm. Nhà Thương trị v́ thiên hạ được 661 năm, đến đới Trụ Vương th́ bị
sụp đổ bởi Đắt Kỷ.
Vua Trụ có hoàng hậu họ Khương và hai quư phi họ Hoàng, họ Dương thuộc loại
sắc nước hương trời, bên cạnh có hơn ngh́n cung nữ trẻ đẹp nhưng vẫn chưa
thỏa măn, cho cận thần săn gái.
Nghe tin Tô Hộ, Thứ sử Kư Châu có đứa con gái thuộc loại tuyệt sắc giai nhân
nên vua Trụ cho mời Tô Hộ vào cung Long Đức, báo tin muốn tuyển Đắt Kỷ vào
cung. Tô hộ t́m cách từ chối v́ không muốn đứa con gái ḿnh rơi vào tay
hoàng đế dâm đăng. Vua Trụ nổi giận, đem Tô hộ ra xử với trọng tôi khi quân,
nhờ Vưu hồn và Bí Trọng can gián nên thoát khỏi tội h́nh. Khi Tô Hộ về tới
Kư Châu, vua Trụ sai Sùng Hiền đem quân tới trị tội và bắt giam người con
trai là Tô Toàn Trung. Tô Hộ đau ḷng v́ có con gái nhan sắc đem dâng hiến
cho kẻ hiếu sắc th́ cảm thấy nhục nhă, cưỡng lại th́ bị tai ách nên đêm
khuya vào hậu cung toan tự tử. Ông vào nh́n con lần cuối cùng trước khi vĩnh
biệt cơi trần. Đắt Kỷ biết được sự t́nh nên xin thân phụ để nàng vào triều
dễ gia đạo b́nh an và cũng là đạo làm con.
Nh́n thấy Đắt Kỷ, vua Trụ liền đưa Tô nương nương vào lầu Thọ Tiên để hưởng
hoan lạc. Suốt hai tháng trời, vua Trụ đắm ch́m trong tửu sắc ở cung Thọ
Tiên. Thấy nguy cơ cho bậc đế vương, các quan đại thần t́m cách can gián như
Đỗ Nguyên Tiễn, Mai Bá... đều bị hành h́nh.
Đắt Kỷ hiến kế cho vua Trụ đúc cột đồng gọi là Bào Lạc, cao ba chục thức,
rộng tám thước (thước ở Trung Hoa thời đó bằng 0,25 mét, gần 10 inches) có
ba miệng lỗ để đốt than cho nóng, bắt phạm nhân chun vào trong cho cháy
thiêu. Mục đích của Đắt Kỷ, cho trị tôi như vậy để kẻ khác khiếp sợ.
Để hưởng thụ, vua Trụ nghe lời Đắt Kỷ, cho xây Lộc Đài rộng ba dặm ,, cao
hơn một ngh́n thước; xây Khuyển Đài để nuôi muôn thú cho Đắt Kỷ săn bắn.
Khi Đắt Kỷ vào ở cung Thọ Tiên, hưởng lạc lâu ngáy cùng nhà vua, hoàng hậu
họ Khương và hai quư phi gọi Đắt Kỷ vào chầu, lên án Đắt Kỷ mê hoặc hoàng đế
dễ bỏ việc triều chính và doa sẽ trị tôi.
Đắt Kỷ nuôi nỗi căm hận nhưng chưa tạo được thời cơ nên t́m cách mua chuộc
Đại phu Bí Trọng rồi bày mưu, lập kế để vu oan giá họa cho hoàng hậu họ
Khương cho người làm chuyện phản nghịch để cướp ngôi. Khương hậu bị kết tội,
Trụ Vương cho khét mắt rồi dùng hai thanh sắt nung đỏ, áp vào tay để khai và
nhận tôi nhưng Khương hậu cam chịu cho đến chết. Quư phi họ Dương thấy nguy
cơ nên tự vận để tránh cực h́nh.
Đắt Kỷ chính thức làm hoàng hậu, nói ǵ Trụ Vương cũng nghe nên lộng hành áp
đảo quan lại trong triều. Để tất cả cung nữ cúc cung tận tụy, Đắt Kỷ cho xây
hầm rắn độc, trong đợt đầu, bắt 72 cung nữ có lời đàm tiếu, lột áo quần,
quăng xuống hầm rắn. Ngoài ra, Đắt Kỷ cón bày các thú tiêu khiển trên xác
hoạn quan và cung nữ, bên cạnh những cực h́nh rất dă man.
Bao nhiêu đại thần can ngăn đều bị hành h́nh, ngay cả Tỷ Can, chú ruột của
vua, bị mổ bụng xem gan to đến đâu như ư của Đắt Kỷ. Khi vua Trụ không đủ
sức cung phụng cho Đắt Kỷ, nàng kiếm trai tơ, Bá Áp Khảo với ngón đàn tuyệt
vời, đẹp trai nên nàng t́m cách gần gũi để hưởng lạc nhưng chàng ta khớ dại
không đáp ứng nên bị kết tội có ư hại nàng. Đắt Kỷ cho hành h́nh bằng cách
lột quấn áo rồi cho người xẻo từng miếng thịt để trị tội.
Đắt Kỷ c̣n cho người kiếm thêm gái đẹp để vua Trụ thụ hưởng nên nhà vua khen
nàng rộng lượng nhưng thừa lúc “ông ăn chả”û th́ “bà ăn nem” với trai tơ cho
thỏa thích và cũng trả hận xưa. Người dân oán hận gọi Đắt Kỷ là hồ ly tinh
đă mê hoặc Trụ Vương, gây bao tang tóc cho sinh linh!
Khi Chu Vũ Vương chỉ huy quân sĩ xông vào hoàng thành; vua Trụ tự thiêu trên
lầu Trích Tinh và Đắt Kỷ bị giết, kết thúc triều đại hùng mạnh nhà Thương.
Trong Phong Thần Diễn Nghĩa, vua Trụ nhân dịp xe giá đến viếng đền thần Nữ
Oa, thấy chân dung nữ thần qua tuyệt trần nên sinh ḷng tà dâm, lấy gươm
khắc thơ muốn đem Nữ Oa về chung chăn gối. Nữ Oa thấy Trụ Vương ngạo mạn,
dâm đăng, dám xúc phạm đến uy lực thần linh, tức giận trừng phạt vua Trụ,
hủy diệt nhà Thương. Khi Trụ Vương cho t́m mỹ nhân Đắt Kỷ đưa vào cung, Nữ
Oa sử dụng con hồ ly tinh 9 đuôi, sống qua một ngh́n năm đến bắt hồn Đắt Kỷ
và nhập vào xác để mê hoặc nhà vua. Từ đó, hồn phách vua Trụ bị Đắt Kỷ lung
lạc, bao nhiêu thú vui và cực h́nh do Đắt Kỷ dựng lên để làm điên đảo chốn
cung đ́nh, hết thảm cảnh nầy đến thảm cảnh khác liên tục xảy ra, quan dân ai
oán, chỉ c̣n trơ trọi bản thân hôn quân trong tâm hồn mê muội. Khi vua Trụ
cảm nhận thấy cốt tinh của mỹ nhân là lúc ngọn lửa hủy hoại thân xác!.
Như đóa hoa đẹp đang tỏa hương sắc nhưng khi mong muốn mà không được đáp ứng
liễn biến thành gai nhọn, đổi sang hận để triệt hạ cho bằng được, thật là
hiểm độc. Đắt Kỷ khoái Bá Áp Đảo, tạo cơ hội học đàn để có dịp gần gũi và ân
ái với nhau nhưng chàng sợ xúc phạm đến dung nhan hoàng hậu, không dám đáp
ứng nên bị nàng nổi giận cho phanh thây.
Trong tác phẩm Thiên Long Bát Bộ, nhà văn Kim Dung xây dựng nhân vật Mă Phu
Nhân cung tương tự nhu vậy. Khang Mẫn là vợ của Mă Đại Nguyên, bang phó Cái
Bang nên thường gọi là Mă Phu Nhân. Nàng cũng là nhân t́nh của Đoàn Chánh
Thuần, biết Đoàn lang có vợ là Thư Bạch Phụng và bốn nhân t́nh khác như Tần
Hồng Miên, Nguyễn Tinh Túc, Chung Phu Nhân, Vương Phu Nhân nên Mă Phu Nhân
vừa yêu vừa hận, muốn xé gan lóc thịt t́nh quân. Mă Phu Nhân tự cho ḿnh sắc
nước hương trời, bất cứ đấng mày râu nào trong thấy dung nhan cũng ngẩn nơ,
thèm thuồng. Trong dịp tổ chức Bách Hoa hội ở Lạc Dương, Mă Phu Nhân như đóa
hoa sáng chói giữa ngh́n nam nhân, ai trông thấy cũng ngưỡng mộ nhan sắc,
duy nhất trí có bang chủ Cái Bang là Kiều Phong, bỉnh bơ, không chú ư ǵ đến
nàng. “Người không thém ngắm ta, thử hỏi ta tự phụ xinh đẹp cón có ư nghĩa
ǵ kia chứ? Hơn một ngàn người v́ ta mà thần hồn điên đảo, người như thế ta
chịu sao nổi” (TLBB).
Thế là Mă Phu Nhân nuôi hận trong ḷng, t́m cách cấu kết với hai trưởng lăo
Cái Bang là Bạch Thế Kính và Toàn Quán Thanh, bày mưu ám hại bang chủ Kiều
Phong cho thân bại danh liệt. Bao nhiêu tai họa đẫm máu do ả gây nên, trước
hết là Mă Đại Nguyên, kế đến là các tay cao thủ trong vơ lâm để trút lên đầu
Kiều Phong rồi lật tẩy chàng gốc Khiết Đan, kẻ hận thù với dân tộc Hán. Kiều
Phong thoát chết trong âm của Mă Phu Nhân nhưng người t́nh của chàng là A
Châu lại chết dưới chưởng phong của chàng để lại nỗi thương tâm dằn vặt
trong ḷng.
Nam Vương Đoàn Chính Thuần nổi tiếng là tay phong t́nh, vương phi Thư Bạch
Phụng nổi máu “ghen” chuyện chàng “ăn chả” nàng bèn nổi giận, ra chốn sơn
lâm gặp chàng ăn mày, thương tích dơ dáy “ăn nem” trao tấm thân ngà ngọc, mỹ
miều để mang giọt máu: Đoàn Dự. Rồi đến Vương phu nhân, thân mẫu của Vương
Ngọc Yến, thấy t́nh lang Đoàn Chính Thuần đâm bang cù thị, hết tù t́ người
nầy đến tù tị người khác, nàng nổi máu anh hùng, thành lập “đội thám kích”
truy lùng những tay đại đạo hái hoa đem về đảo Cô Tô cho nếm mùi giang khổ.
Ghen nhau cho đến khi hội tụ trong hoàn cảnh vô cùng nghiệt ngă, trong hận
thù và yêu thương, trong giây phút tử sinh, bốn nàng đều muốn nghe lời tỏ
bày h́nh ảnh của ḿnh c̣n có trong trái tim của Đoàn lang không? Và, ai cũng
cũng có cả nên toại nguyện trút hơi thở cuối cùng, xác kề bên nhau!
H́nh ảnh tiêu biểu cho nhân vật nữ lưu nổi máu đă lưu truyền trong lịch sử
nhân loại như Vơ Tắc Thiên vào cuối thế kỷ thứ VII ở Trung Hoa. Nhân vật nầy
cũng được đề cập nhiều nhất qua nhiều ngoài bút của sử gia và văn nhân...
Trong thời kỳ phong kiến, phận nữ lưu bị xem nhẹ thế mà từ cung phi dám nổi
máu thay đổi triều đại để "thay trời làm vương". Phế bỏ triều đại nhà Đường
từ thời Cao Tổ đến Duệ Tông (618-684); sau khi Dường Cao Tông mất, Vũ Hậu ra
tay phế bỏ Trung Thông, Lư Thông, Lư Đản, lên ngôi hoàng đế, đổi quốc hiệu
nhà Chu (690-705) thống trị Trung Hoa.
Vơ Tắc Thiên nổi tiếng người đàn bà dâm đăng, thủ đoạn tàn nhẫn đến nỗi giết
con để vu oan giá họa... lung lạc cả vương triều phong kiến đầy uy quyền trở
thành lá bài phải nằm trong bàn tay.
Và, với nữ lưu, không có tác động nào gây cơn thịnh nộ nào bằng ghen, xin
khái quát qua vài h́nh ảnh được lưu truyền.
Trong Đoạn trường Tân Thanh, áng thơ bất hủ của thi hào Nguyễn Du (1765 -
1820) h́nh ảnh Hoạn Thư, danh từ riêng đă trở thành ngôn ngữ chung khi đầ
cập đến máu ghen của nữ lưu. Hoạn Thư nổi lôi đ́nh một cách “dịu dàng” bên
cạnh Thúc Sinh “Vợ chồng chén tạc chén thù” và hành hạ Thúy Kiều:
“Bắt nàng đứng chực, tŕ hồ hai nơi
Bắt khoan, bắt nhặt đến lời
Bắt quỳ tận mặt, bắt mời tận tay”
Giang hồ như Thúc Sinh nhưng trước cảnh tượng ấy đành “như dại như ngây,
giọt dài giọt ngắn, chén đầy chén vơi”.
Chưa đă, Hoạn Thư “chơi” Thúy Kiều tận mạng:
“Làm cho, cho mệt cho mê
Làm cho đau đớn, ê chề cho coi”.
Thế rồi, cuộc đời đẩy đưa, Thúy Kiều dựa thế Từ Hải lúc binh hùng tướng
mạnh. Ân đền oán trả, gặp lại Hoạn Thư, Thúy Kiều muốn “Xem cho rơ mặt, biết
tôi báo thù”, thế rồi nàng nổi cơn thịnh nộ cũng “chơi” lại đối phương:
“Làm cho sống đọa thác đầy
Đoạn trường cho hết kiếp nầy mới thôi”.
Vài ḍng thơ của Nguyễn Du tiên sinh đủ làm rợn gáy... chớ nên léng phéng!.
Thị xă Hà Đông nằm về hướng nam Hà Hội, nối tiếp nhau bởi con đường Nguyễn
Trăi. Ở Trung Hoa cũng có địa danh Hà Đông, địa danh nầy nữ lưu đă đi vào
văn chương, thế rồi người đẹp thị xă Hà Đông lại mang tiếng oan về máu ghen
hung dữ, nó lại trở thành ngôn ngữ chung “Sư tử Hà Đông” ám chỉ h́nh ảnh nổi
máu “tam bành lục tặc”, thật oan cho người đẹp bên cạnh kinh thành ngh́n năm
văn vật.! gọi là Sư tử v́ Sư tử là chúa tể sơn lâm, mỗi khi rống lên chấn
động, khiếp đởm cả rừng xanh, Nhà thơ Đỗ Phủ đời Đường ở Trung Hoa có câu
“Hà Đông nữ nhi thân tính Liễu” ám chỉ Liễu Thị ở Hà Đông. Bạn thân của Tô
Đông Pha là Trần Tạo, có người vợ cũng Liễu Thị, máu ghen dữ dằn, vang lừng
“năm châu bốn bể”. Nhà thơ Tô Thức đă làm bài thơ giễu trong đó có hai câu:
“Hốt văn Hà Đông sư tử hống
Trụ trượng lạc thủ tâm mang nhiên”
(Bỗng nghe sư tử Hà Đông rống,
Kinh hoàng bỏ gậy rớt nơi đâu).
Từ đó, chàng trai Hà Nội xuôi Nam, ṃ mẫm tán tỉnh người đẹp Hà Đông, bị
phản pháo rồi đem h́nh ảnh Hà Đông thời xa xưa gán ghép vào rồi dệt thành
nhiều giai thoại con gái Hà Đông.
Thế th́, mấy ai nhờ đọc được tích xưa nên bắt chước Tú Xương “Nhặt khoan c̣n
ỏi tiếng Hà Đông” bèn thử thời vận, trong nhờ đục chạy. May quá, phước
lành!.
Xin đơn cử vài h́nh ảnh đă nghe quen quen thời xa xưa c̣n lưu lại sách vở.
Vào năm 200 trước công nguyên, đời Tây Hán, vợ của Hán Cao tổ Lưu Bang là Lữ
Trĩ. Vợ chồng bên nhau lúc thuở hàn vi, nàng thuộc người mẫu mực. Khi chàng
trở thành Hoàng đế và nàng trở nên Hoàng hậu, chàng có người hậu phi là
Thích Cơ trẻ đẹp, dễ thương. Rồi một hôm, chàng say, nằm ngủ trên đùi Thích
Cơ, có kẻ mách báo và nàng bắt gặp, để tâm, chờ ngày trả thù. Khi Hán Cao Tổ
chết, Thích cơ bơ vơ, Lữ Hậu manh tâm trả thù. Lữ Hậu truyền bắt Thích Cơ và
cung nhân hầu cạnh để đem ra hành h́nh rất dă man: bắt uống thuốc câm, bị
chặt tay chân, khoét mắt, cắt tai rồi giam vào ngục tối đầy phân. Nạn nhân
đau đớn, không thốt lên tiếng, chỉ ú ớ cho đến khi kiệt lực, tắt thở.
Đời Tam Quốc vào thế kỷ thứ III, chúa chư hầu Hà Bắc là Viên Thiệu có người
vợ là Lưu phu nhân nổi máu cũng “rợn người”. Viên Thiệu có 5 nàng hầu rất
khả ái nên tỏ ḷng tŕu mến. Khi Viên Thiệu chết, Lưu phu nhân bắt 5 nàng
hầu ra giết. Nàng sợ vong hồn người chết về báo oán nên sai người cạo tóc,
lột mặt, khoét mắt rồi bằm nát 5 thây chết thành đống bầy nhầy. Chưa hết,
con trai của nàng là Viên Thượng sợ thân nhân họ trả thù nên sai bắt thân
nhân gia thuộc của 5 nàng đem ra giết để trừ hậu hoạn!.
Vào thế kỷ thứ X, đời Tống, ở về phía Đông Bắc Trung Hoa, Hoàng đế nước Kim
có hai nàng cung phi, Lệ Cẩm & Ngọc Sương tuyệt trần nên được sủng ái. Hoàng
hậu ứa gan nhưng đành câm lặng. Trước khi nhà vua chết, có dặn quần thần đem
chôn sống hai nàng ái phi theo vua.
Hoàng hậu thực hiện đúng theo di ngôn Hoàng đế nhưng lại nghĩ nếu để hai
nàng trẻ đẹp nguyên vẹn theo vua nơi “âm cảnh” th́ cả ba cứ quấn quít bên
nhau tha hồ t́nh tự, ái ân... gai con mắt. Nàng truyền thị vệ khoét mắt,
vạch mặt, cắt mũi Lệ Cẩm và Ngọc Sương thành quỷ, ngâm giấm rồi đem chôn.
Câu chuyện được đề cập rất nhiều: Tây Thi. Đời Đông Châu, Việt Vương Câu
Tiễn thua Ngô nên bị Ngô Phù Sai cầm tù ở nhà đá mang tên “Thạch Thất”, cả
hai vợ chồng phải chăn ngựa cho nhà vua. Câu Tiễn giả khùng, giả ngu nếm
phân và t́m cách hối lộ với gian thần của Ngô là Bá Hy nên được cho về. Giai
nhân tuyệt sắc nước Việt ở thôn Tây Bích La, gọi là Tây Thi, được người đời
liệt kê “Tứ đại mỹ nhân” được dùng mỹ nhân kế, đem dâng cho Ngô Phù Sai. Ngô
vương mê mệt, ngày đêm cùng bên Tây Thi muốn tận hưởng giây phút lạc thú,
quên cả giang sơn, đất nước. Câu Tiễn ngày đêm thao lược. Nước Ngô suy yếu.
Cuộc chiến bùng nổ, Ngô bại trận, Phù Sai tự tử.
Tây Thi làm tṛn sứ mệnh của người con nước Việt, sau tháng ngày thăng trầm
nơi cung cấm, ngán ngẩm cảnh đời, mong trở lại yên sống nơi cố hương. Người
hùng Phạm Lăi trong tháng ngày sóng gió có mối t́nh sâu đậm với Tây Thi. Câu
Tiễn vừa ái mộ tinh thần hy sinh của người đẹp, vừa xúc động trước sắc nước
hương trời dù trải qua bàn tay thô bạo. Vương phi Câu Tiễn cảm nhận được
điều đó, Phạm Lăi không muốn kẻ đầy quyền phỗng tay trên nên t́m cách tựu kế
với vương phi. Trên cuộc hành tŕnh, vương phi mật sai kẻ thân tín bắt Tây
Thi cột vào đá rồi ném xuống ḍng Tam giang. Sát hại cho chết và cũng không
muốn Câu Tiễn được nh́n xác chết.
Chấn động xưa nay là h́nh ảnh Vơ Hậu, vợ vua Đường Lư Trị vào lúc suy vong.
Vơ Tắc Thiên độc ác, dâm đăng và khuynh đảo cả một giang sơn rộng lớn, trị
v́ cả một dân tộc đông nhất trên thế giới ở thời kỳ phong kiến.
Than ôi! đơn cử vài h́nh ảnh ngày xưa, nữ lưu nổi máu với người cùng phái,
dù có gan hay nhát, cũng phải rợn người. Xin mượn hai câu của Tố Như tiên
sinh để tỏ bầy:
“Máu rơi thịt nát tan tành
Ai ơi trông thấy hồn kinh phách rời”.
Ngày nay, giữa tiên đường hạ giới nầy, không biết bút mực nào kể cho hết.
Chuyện nữ lưu nổi máu với nhau như vậy. C̣n khác phái? Điển h́nh như nàng
Lorena Bob Bitt ở Virginia vào tháng 6, 1993 đă làm thành đề tài cho giới
truyền thông và báo chí. Nàng Lorena nổi máu, lấy con dao dài 12 inches cắt
đứt của quư của chồng John Bob Bitt, nguyên gốc Thủy Quân Lục Chiến, c̣n đem
ra xe rồi vất vào bụi cây ven đường. Của quư t́m được, bác sĩ đă gắn lại cho
chàng. Sau nầy chàng c̣n đóng phim Sex chứng tỏ của quư c̣n tác dụng. Sau
Lorena, thỉnh thoảng xảy ra t́nh trạng trừng phạt trên v́ “con chim sổ lồng”
nên “vặt lông cắt bỏ”.
Trước bóng dáng gia nhân, chớ dại vạ vào thân, tam thập lục kế, tẩu vi
thượng sách, tránh xa chẳng xấu mặt nào, nhỡ cầm cái kéo cắt chỉ bụp mạnh,
đâu c̣n thuở làm thái giám, bắt chước ông hoàng thi ca, làm thơ bất đắc chí
bấm bụng thở than: “Than ôi! đứt mất con lợn nọc. Đời mất mi rồi, bao khổ
đau”.
Ngày xưa, người xưa ở trong khuê pḥng, lúc nổi máu c̣n vậy. Ngày nay, đă
từng xông pha nơi đầu tên mũi đạn, thế nào cũng “nhật tân, nhật tân, hựu
nhật tân”.
Đông, Tây, kim, cổ... lưu lại không biết bao nhiêu h́nh ảnh, câu chuyện kinh
hoàng, t́nh huống không thể ngờ khi nữ lưu nổi giận. Bản chất của nữ lưu hầu
như nhu ḿ nhưng khi thấy sự phản bội, lọc lừa, đụng chạm sự phũ phàng, đôi
khi phải đương đầu với nghịch cảnh... t́nh cảm đột biến, bất chấp tất cả để
ra tay cho thỏa cơn cuồng nộ. Nếu gặp phải trường hợp thuộc bản chất th́ âm
mưu, thủ đoạn đem ra xuất thủ, không thể nào đỡ được... chỉ c̣n chết đến bị
thương triền miên.
Luật lệ trên xứ Cờ Hoa, đẩy đưa cái nháy mắt, khen khéo “good looking”, nếu
không được ḷng, nổi giận, chụp cho cái mũ “sexual harassment” đấng mày râu
cũng xấc bấc, xác xơ, đi đoong cuộc đời, than thở rằng đời sao đen như mơm
chó.
Nhà báo Chu Tử đă lấy trong ca dao “Sự đời như cái lá đa, đen như mơm chó,
chém cha sự đời”! làm đề tài cho ng̣i bút châm chọc thế thái nhân t́nh.
Lá tre, lá mít, lá đa... lá nào cũng là lá, khi nổi máu tam bành, nổi cơn
thịnh nộ... tẩu vi thượng sách.
Vương Trùng Dương
|