|
| |
-
- Đôi Dòng về Nguyễn Ngọc Chấn
- (Trích trong tác phẩm Ngựa Hoang
của CNN)
-
-
“Cậu Trời” Nguyễn Ngọc Chấn
-
Ngọc Hoài Phương
-
-
Không phải măi đến bây giờ,
sau gần ba mươi năm lê lết ở hải ngoại bạn bè mới dùng hai tiếng “Cậu
Trời” mỗi khi nhắc đến Cậu. Mà thật ra cái tên này do chính Cậu tự đặt cho
ḿnh từ gần nửa thế kỷ trước, thuở chúng tôi c̣n cùng ngồi mài đũng quần
trên ghế trường Chu Văn An, những năm đầu di cư. Mặc dù, thuở ấy chúng tôi
đứng hàng thứ ba chỉ sau Quỉ và Ma, nhưng, mang gịng máu văn nghệ trong
người, ngoài chuyện học (chẳng đặng đừng), tụi này đàn đúm rong chơi, đá
banh, phá phách... chúng tôi c̣n tập tành viết lách, thơ văn lăng nhăng,
làm báo lớp, báo trường c̣n đóng... phim nữa. Pen name mà bạn tôi, Nguyễn
Ngọc Chấn tự xí cho ḿnh từ thuở xa xôi ấy là “Cậu Trời”, đă gắn liền với
Cậu gần nửa thế kỷ....

-
Có lẽ tôi là bạn học gần gũi với Chấn nhất từ mấy chục năm
nay. Viết về Cậu th́ cả “bồ” sách chưa chắc đă đủû, nói chi gói ghém
trong một bài ngắn ngủi thế này, quả thật là thiếu sót. Thôi th́ cũng đành
nhắc sơ sơ vài chi tiết liên quan đến tôi và Cậu, vài chi tiết liên quan
đến tôi, cùng trở thành tài tử đóng phim cùng viết báo... Năm 1956, ông Lê
Mộng Hoàng ở Pháp về, thực hiện phim Bụi Đời. của chúng tôi thày Lê Nguyễn
Bá Tước, giáo sư Việt văn của chúng tôi được mời làm phụ tá. Thầy tuyển
tài tử ngay trong đám học tṛ lớp thầy, từ vai chính tới vai phụ cho tiện
việc sổ sách. “Em bé” Minh Giao được chọn đóng vai chính, vai hạng
“runner-up” giao cho Trường Thi (Phan Trọng Thi), đám bạn bè chúng tôi,
vài chục mạng đóng vai phụ, cao bồi vườn, Cậu xùng máu trong cảnh cao bồi
đánh Minh Giao, Cậu đóng rất tới, báo hại hăng phim phải chở Minh Giao
vào nhà thương dưỡng bệnh ba bửa...
-
Chẳng hiểu có phải v́ cuốn phim mang tên “Bụi Đời” thiếu
chất quư phái này mà nhà đạo diễn họ Lê cũng chỉ làng nhàng chứ không thấy
nổi lên được. Đám bạn bè chúng tôi, cũng tứ tán khắp nơi. “Em bé” Minh
Giao vào Quốc Gia Hành Chánh, Phan Trọng Thi... lẹt đẹt hoài, Cậu Trời CNN
vào Sư Phạm (thứ thiệt chứ không phải Sư Phạm.... Pháp). Tôi say mê hoạt
động trong Hội Thanh Niên Thiện Chí, rồi Thanh Niên Chí Nguyện
-
Mùa hè năm 1964, Cậu Trời đột ngột t́m tôi, bảo: “Tao dời
đô về Vĩnh Long, không thể tiếp tục làm báo, mày hăy thay tao, gánh 2
trang Văn Nghệ, cho báo Thời Luận. Để tao dẫn mày ra mắt cụ Nghiêm Xuân
Thiện trước khi tao khăn gói Nam tiến...”.
-
Thời gian này Hội Thanh Niên Thiện Chí đang chuẩn bị bầu
lại ban chấp hành trung ương, tôi giữ chức Quyền Tổng Thư Kư. Lấy cớ này,
tôi quyết định giảm bớt những hoạt động ở Hội Thanh Niên Thiện Chí và Đoàn
Thanh Niên Chí Nguyện để dành th́ giờ sinh hoạt báo chí. Và thế là ngoài
hai trang Văn Nghệ Sinh Viên Học Sinh (do chị Ngọc Anh, một bút hiệu “xơ
cua” của Cậu Trời đă nhận từ trước khi tôi phụ trách) Ngon trớn, cụ Thiện
c̣n bắt tôi làm Đặc phái viên, kiêm Phụ tá Tổng Thư kư báo Thời luận từ
tháng 7 năm 1964.
-
Hơn mười năm sau, 1975, chúng tôi gặp lại nhau tại Guam.
Bạn học cũ chỉ thấy loáng thoáng vài ngoe, có Trọng Kim, Du Tử Lê, Nguyễn
Kim Tiền, Cậu Trời và tôi... Tôi chọn Cali nắng ấm, Cậu về miền đông bắc,
xúc tuyết nuôi c̣; cậu ngôn: “Tao vừa cầy vừa học, ráng kiếm thêm cái mát
tơ nữa sẽ về Cali đoàn viên với bay”. Cậu về thật, Job thơm, đông bạc, có
phương tiện để làm thêm những chuyện... tào lao chi tướng!
-
Cậu Trời thuộc loại “Mê Bạn” hơn mê bất cứ thứ ǵ trên đời.
Được báo tin bạn bè đang họp ở đâu, Cậu tung hê hết công việc, đến ngay,
khề khà với chúng bạn. Khách ở xa đến, cần tài xế, Cậu sốt sắng đón đưa
rất phải đạo làm trâu ḅ. Cậu ca hát, đóng kịch, đóng phim, nói chuyện
tiếu lâm làm vui mọi người. Va,ø kể từ vài năm nay, từ ngày Cậu xin về hưu
non, hầu như mọi hoạt động hàng ngày Cậu dành hết cho bằng hữu...
-
Bạn cũ, gặp lại nhau ở tuổi sáu bó, vẫn thân thiết “mày
tao” trẻ thơ như xưa, phải chăng một phần nhờ có “chất keo” đặc biệt bởi
sự xuất hiện của Cậu? Riêng tôi, kể từ tháng 7 năm 1964 đến nay, duyên nợ
đưa đẩy, tôi gắn liền với báo chí từ trong nước ra ngoài, cũng bắt nguồn
từ Cậu. Chẳng hiểu tôi nên “cám ơn” Cậu hay phải bắt đền, v́ có câu: “
Ghét đưa nào th́ hăy xúi cà nhà nó làm báo, xúi cả họ nó làm đài, nghề
ngỗng chẳng giống con giáp nào ” !
-
Ngọc Hoài Phương
-
-
Nguyễn Ngọc Chấn, bạn ta
-
Vương Trùng Dương
-
-
Chữ CNN, cái tên quen thuộc với mọi sinh
vật trên tinh cầu nầy. Vẫn tưởng, bạn ta nhập nhằng, “chôm” ba chữ đó, xí
làm bút hiệu. Thế nhưng, nửa đùa nửa thật, khi làm thông tín viên cho
Cable News Network, cậu kư tên tắt là CNN. Pḥng Tài Chánh tưởng cậu dốt,
gọi lên sửa sai, cậu bèn lấy bằng lái xe ra cho mấy em phễn xem. Cả sở
chưng hửng, tên cậu kư tắt, theo kiểu Mỹ là thiệt, Chấn Ngọc Nguyễn; từ
đó, cậu hiên ngang chơi luôn cái tên CNN làm bút hiệu, vừa danh chính ngôn
thuận, vừa gọn nhẹ, cậu dơng dạc: cậu có trước, hăng ra sau, không ai tiếm
danh ai.
-
Thuở c̣n để chỏm, cậu đă là ngựa chứng trong sân trường,
nổi danh anh chị trong làng dao búa “Xóm Chùa”, Tân Định. Thế rồi cậu
“nghỉ chơi” kịp thời, một sớm một chiều thành nhà Sư Phạm. Huynh đệ giang
hồ chưng hửng, bằng hữu thâm niên ngỡ ngàng!
-
Giữa thập niên 60, Nguyễn Ngọc Chấn vào quân ngũ, lăn lộn
từ Quân Vận qua Biệt Động sang Chiến Tranh Chính Trị, rồi làm “Thuyền
Trưởng Tầu Há Mồm”, nhờ vậy, giữa thập niên 70 cậu lái cả bầu đoàn thê
tử đưa thuyền ra cửa biển.
-
Ngũ niên đầu, định cư tại Miền Đông Bắc, bạn xa, bè hiếm,
cậu cặm cụi dùi mài kinh sử trở thành kỹ sư khoan dầu, té giếng. Học xong,
bằng chưa ráo mực, cậu vội t́m về miền nắng ấm Cali, ngự trên đỉnh cao ở
Los, “cầy” một lèo hai thập niên rồi bỗng dở chứng, vui bầu kết bạn, cậu
cáo quan ngang xương, về hưu non khi tuổi đời chưa tṛn sáu bó.
-
CNN mêâ điện ảnh từ nhỏ, cậu làm phim cũng hay ra phếtù,
đóng vai “V́ Tôi Là Linh Mục”, nhiều giai nhân tưởng thật xếp hàng xin
xưng tội dài dài. Đóng Việt Cộng y chang cán ngố, các bà vợ lính ghét cay
ghét đắng. Bôn ba chẳng qua ngứa ngáy nghề nghiệp, không làm nên cơm cháo
ǵ, cậu hành nghề xem phim rồi viết lách.
-
Hơn hai thập niên, đều đặn, mỗi tuần xem vài phim rồi về
vung vít chê bai nhăng cuội kiếm tiền cà-phê-thuốc-lư. Đầu niên 90, VTrD
góp ư, cậu nên quăng quách ng̣i bút mô phạm, cứng ngắc vào thùng rác, hăy
thêm mắm, thêm muối, tương cà cho văn phong uyển chuyển. CNN lắng nghe,
từ đó cậu cao hứng, phóng bút, tả chân, tả mông thật kỹ, bỗng dưng cậu trở
thành cây bút rất ngoe nguẩy trong “nhân t́nh thế thái”. Khi nào rạp không
có phim hay, cậu bèn sáng tác truyện phim, số tác phẩm cũng hàng chụïc
cuốn. Phim cậu viết cô hồn bỏ mẹ.
-
CNN sống chí t́nh với bằng hữu, quên cả bản thân, “chuyện
nhà th́ nhác, chuyện chú bác th́ thông”. Nói về tiếu lâm th́ cậu bá cháy,
mỗi tuần cậu rặën ra dăm truyện, thảy cho T́nh Thương, Đất Nước, Trẻ... ở
Little Saigon và nhiều báo bổ của bạn bè ở bang khác. Trong một cữ café
đẹp trời, bạn ta nhờ VTrD layout “Chuyện Thổ Tả”, khi giao bản thảo cho
cậu để sửa chính tả và soát câu, vài ngày sau tôi đ̣i lại để hoàn chỉnh.
CNN liệng cho thùng sách đă in xong, tôi chưng hửng. Kỹ thuật chưa giống
ai, dăm ba chữ bất thành cú. Cậu “phớt tỉnh Ăng Lê” ngôn rằng: “đă là
chuyện thổ tả th́ h́nh thức cũng phải thổ tả”.
-
Biết Nguyễn Ngọc Chấn, chơi với CNN, đọc “Ngựa Hoang” của
cậu, ta thấy có phần nào h́nh ảnh cậu ở trỏng. Điều này không ai thắc
mắc, khiếu nại, v́ với cậu, đời không có ǵ quan trọng.
-
Lần nầy, cậu lại bị xúi dại, gom góp, mớ truyện phim đă
sáng tác trong thời gian qua. VTrD layout tạm xong, bèn giữ lại mỗi bài
vài trang để làm con tin, ngộ nhỡ, cậu chơi màn xé rào, đem đi in ẩu, sẽ
không giống ai, đành phải chờ làm theo tiêu chuẩn của phần kỹ thuật, v́
thế “Tuyển Tập Ngựa Hoang” này có tiến bộ. Và, nếu bạn bè không thôi thúc,
đốt đít cậu, th́ c̣n lâu mới có “Tuyển Tập Ngựa Hoang” này!
-
Ngoài 5 truyện đă được dựng thành phim: “Lệ Hằng”, “V́ Tôi
Là Linh Mục”, “Đoạn Cuối T́nh Yêu”, “Một Truyện Bí Mật”, “Hải Ngoại Vụ”,
cậu chọn 12 con giáp cho tṛn trịa số truyện trong “Tuyển Tập” để đôi khi
tra khảo, cậu đối đáp cho tiện bề sổ sách!
-
Cậu c̣n một lô truyện dang dở, ân cần gối đầu giường... đợi
lúc thừa thắng xông lên nếu vó ngựa trường chinh không có ǵ trắc trở.
-
Vương Trùng Dương
-
|
-
| |
|