Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
     HỮU LOAN,
                             mối t́nh thiên thu
                                              Vương Trùng Dương
 
Trong ngôn ngữ của màu sắc, mỗi màu thể hiện ư nghĩa riêng rẽ của nó, mang sắc thái đặc biệt, liên quan với đời sống con người. Ngôn ngữ nghệ thuật nói chung và màu sắc, nói riêng tự nó bày tỏ ư nghĩa liên quan đến đời sống con người. Chẳng hạn, màu tím biểu hiện cho nỗi bi thương, đau khổ, chia ĺa, xa cách...
Tuy nhiên, màu xanh và tím cũng là màu sắc thân thương, người bạn đồng hành trong lứa tuổi học tṛ; có nhiều tờ báo mang tên Hoa Tím, Mực Tím, Mắt Tím... để nói về tuổi thơ đầy hoa mộng mang bóng dáng sân trường.
H́nh ảnh ngôi trường nổi danh với muôn ngh́n bóng hồng ở Sài G̣n mang tên Gia Long trên đường Phan Thanh Giản. Trường được thành lập vào giữa thập niên 1910 với tên Hiệu trưởng LaGrange, đầu thập niên 1940 đổi thành Lyceé Gia Long, v́ mặc đồng phục màu tím nên danh xưng quen thuộc với tên trường AÔo Tím (Collège des Jeunes Filles Indigenes), đă làm rung động không biết bao nhiêu trái tim... tim tím cơi ḷng.
V́ vậy, nghệ sĩ thường đề cập đến màu tím, có sự liên tưởng giữa h́nh bóng yêu kiều, thướt tha, đâu đó c̣n lại với nỗi buồn xa xăm, với tà áo, mùa thu, buổi chiều, với núi rừng, ḍng sông với không gian hiu quạnh, thương tiếc vây quanh.
Mang nỗi niềm, tâm trạng của chàng trai trẻ tham gia giữa thời kỳ “kháng chiến” chống Pháp, trong giây phút đau thương, bất hạnh, tang tóc, thương nhớ khi người yêu, người bạn đời đă vĩnh viễn ra đi dưới ḍng nước. Nhà thơ Hữu Loan đă để lại bài thơ tuyệt tác: Màu Tím Hoa Sim.
Thông thường, bài thơ chỉ tô điểm thêm “hương hoa” trong tờ báo nhưng lần đầu tiên, bài thơ Màu Tím Hoa Sim được đăng trên báo Trăm Hoa của Nguyễn Bính, vào năm 1956. “Nhà thơ Nguyễn Bính c̣n thuê xe taxi có loa phóng thanh đi quảng cáo khắp Hà Nội, Trăm Hoa số nầy có thơ Màu Tím Hoa Sim của Hữu Loan”.
Màu Tím Hoa Sim thuộc thể thơ tự do, có 109 ḍng được ngắt, xuống ḍng theo lối thơ mới thường bắt gặp trong thời tiền chiến.
“Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh.
...
 
Chiều hoang tím
 tím thêm màu da diết
 Nh́n áo rách vai
 Tôi hát trong màu hoa
 “Áo anh sứt chỉ đường tà
 Vợ anh mất sớm...”
 ...
Màu tím hoa sim
tím t́nh tang
lệ rớm
Ráng vàng ma
và rừng rúc điệu quân hành.
Vang vọng chập chờn
theo bóng những binh đoàn
Biền biệt hành binh
vào thăm thẳm chiều hoang
màu tím.
Tôi ví vọng về đâu?
Tôi với vọng về đâu?
Áo anh nát chỉ dù lâu”.
 
Màu Tím Hoa Sim là tiếng ḷng thổn thức, niềm thương tiếc, nỗi nhớ nhung, tiếng khóc của chàng trai đi tham gia kháng chiến với người t́nh, người vợ mới cưới đă ra người thiên cổ.
Trong cuộc phỏng vấn của Hương Ly, phóng viên đài với nhà thơ Hữu Loan từ “quê đẻ của ông” ở xă Mai Lĩnh, huyện Nga Sơn tỉnh Thanh Hóa được phát thanh ngày 5 và 12-10-2002. Nhà thi Hữu Loan đă nói:
“Tôi là một thằng thích được tự do... bảo vệ tự do của tôi với tự do của ḿnh và tự do của dân tộc... tự do của mọi người. Tôi thấy ai mất tự do th́ tôi bênh vực cái người ấy và tôi cũng không bao giờ để cho tôi mất tự do. Như là tôi làm những cái mà... bao giờ cũng làm cái đạo đức tức là thương người. Thấy đói th́ thương, ai rách th́ cho mà ai bị áp bức th́ binh vực. Nhưng mà có một cái là không ai áp bức tôi được. Áp bức là tôi chống lại.
Chống bất cứ ai mà ngay cả đến cần phải đánh nhau... cả hàng lũ người mà làm tôi mất tự do tôi cũng chống lại và nếu cần đánh là cũng phải đánh.”
Nhà thơ Hữu Loan họ Nguyễn, sinh năm ngày 2 tháng 4 năm 1916 tại Thanh Hóa, đỗ tú tài năm 1941 tại Hà Nội, quay về quê dạy học. Thầy giáo Hữu Loan dạy kèm ỏ nhà ông Lê Đỗ Kỳ, Tổng thanh tra Nông Lâm Đông Dương, trong đó có cô Lê Đỗ Thị Ninh, mới 8 tuổi, như duyên tiền định, mối t́nh thầy giáo và cô học tṛ c̣n bé đă chớm nở trong ḷng.
Năm 1943, Hữu Loan, giă từ nghề giáo để tham gia kháng chiến chống Pháp. Năm 1948, từ đơn vị trở về chốn cũ, nhà giáo ở tuổi 33 và cô học tṛ vừa tṛn 16, “Cưới nhau xong, là đi”. Định mệnh quá ác nghiệt, mới được ba tháng “Lê Đỗ Thị Ninh thiệt mạng khi ra bờ sông giặt giũ, trượt chân té xuống ḍng nước cuộn băng băng”. Trong cơn binh lửa, biết tin em gái mất, ḷng quặn đau. Rồi một hôm:
“Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con
đầy bóng tối.
Chiếc b́nh hoa ngày cưới
thành b́nh hương
tàn lạnh
vây quanh...
... chiều hoang tím
tím thêm màu da diết...”.
 
Trong thời buổi chiến chinh đă cướp đi không biết bao nhiêu mối t́nh nên thơ, hoa mộng, chưa trọn ân t́nh đă sớm chít khăn tang.
Ngày xưa Lư Bạch đă viết:
“Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến khứ nhân hồi”
 
Sau 12 thế kỷ, Hữu Loan ngậm ngùi trong h́nh ảnh đó:
“Lấy chồng thời chiến binh
mấy người đi trở lại”.
 
Màu Tím Hoa Sim xuất hiện trên tờ Trăm Hoa, Hữu Loan tham gia trong phong trào Nhân Văn Gia Phẩm. Và, sóng gió cuộc đời đầy bất hạnh, nghiệt ngă đến với nhà thơ qua ba thập niên. Hữu Loan sống thầm lặng với nỗi buồn Mùa Tím Hoa Sim, tưởng chừng quên lăng trong vùng đất tăm tối.
Ngăn cách bởi ḍng sông, bên nầy vùng vỹ tuyến, giữa thập niên 1960, bài thơ Màu Tím Hoa Sim bổng nhiên sống lại qua ḍng nhạc của Dzũng Chinh và Phạm Duy.
Những Đồi Hoa Sim của Dzũng Chinh phóng tác theo ư thơ của Hữu Loan:
“Những đồi hoa sim
Ôi! những đồi hoa sim
Tím chiều hoang biền biệt!.
Vào chuyện ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
Khi c̣n tóc búi vai
Mấy lúc xông pha ngoài trận tuyến
Ai hẹn được ngày về
Rồi một chiều mây bay
Từ nơi chiến trường đông bắc đó
Lần ghé về thăm xóm hoàng hôn tắt sau đồi...
 
... Khói buốt bên hương tàn nghi ngút
 Trên mộ đầy cỏ vàng
 Mà đường về thênh thang
 Đồi sim vẫn c̣n trong lối cũ
 Giờ thiếu người xưa ấy, đồi hoang mới tiêu điều”.
 
 
 
Phạm Duy với ca khúc Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà, dựa vào lời thơ của Hữu Loan từ “Nàng có người anh” đến “Áo anh sứt chỉ đường tà. Những đồi sim, những đồi sim. Đồi tím hoa sim”, có thay đổi vài danh từ cho phù hợp với h́nh ảnh, t́nh thế.
Nhạc sĩ cảm nhận niềm đau, nỗi nhớ của nhà thơ với mối t́nh thiên thu, với cùng nhịp tim, viết thêm lời ca cho đượm màu thương tiếc:
“Nhớ xưa em hiền ḥa
Áo anh em viền bạc
Nhớ người yêu màu tím
Nhớ người yêu màu sim
Giờ phút chia ĺa đời
Chẳng được ngó mặt người...”.
 
Trong khói lửa chiến chinh, trong tháng ngày xông pha nơi chiến trường cao nguyên, giới tuyến. Nơi đó, với đồi sim, với chia ĺa, với bao hoàn cảnh đớn đau đă đến giữa muôn ngh́n trai tiền tuyến, gái hậu phương... nên h́nh ảnh Màu Tím Hoa Sim như tâm sự, bày tỏ cho nhau trong bi thương, nghẹn ngào tiếc nhớ. Dzũng Chinh làm sống lại Màu Tím Hoa Sim; và, Những Đồi Hoa Sim làm cho tên tuổi nhạc sĩ đi vào trong ḷng mọi người. Phạm Duy có tài phổ nhiều bài thơ thành ca khúc rất tuyệt nhưng phải nhường bước cho Dzũng Chinh như Lư Bạch phải nhường Thôi Hiệu với Hoàng Hạc Lâu, tuy có câu không gieo đúng niêm luật.
Trên khắp núi rừng Trung nguyên, nơi nào cũng có sim mọc, có nơi từ đồi nầy sang đồi khác, dọc theo Trường Sơn như Hương Hóa, A Lưới, Phước Sơn, Quế sơn, Kong Plong... Khi bước chân người chiến binh di chuyển, hành quân phiêu bạt trên núi đồi, h́nh ảnh, dư âm, lời ca tiếng nhạc Màu Tím Hoa Sim trong “chiều hoang tím, tím thêm màu da diết” làm xót xa, tê tái cơi ḷng.
H́nh ảnh Màu Tím Hoa Sim không những là nguồn cảm hứng cho người nghệ sĩ trong thời đao binh mà c̣n theo bóng, vượt đại dương trong tâm hồn nhạc sĩ nơi hải ngoại. Duy Khánh ở Cali, sáng tác Màu Tím Hoa Sim, nhịp Boléro. Từ “Nàng có ba người anh...” đến “Áo anh sứt chỉ đường tà, vợ anh chết sớm mẹ già chưa khâu”. Ở Texas, Song Ngọc sáng tác Màu Tím Hoa Sim, nhịp Habanara, Boléro. Từ “Nàng có ba người anh” đến ” Vợ anh chết sớm, mẹ già chưa khâu”. Ca khúc của Duy Khánh & Song Ngọc viết gần sát theo ḍng thơ của Hữu Loan. Phần cuối của bài thơ từ “Màu tím hoa sim, tím t́nh tang...” đến “Áo anh nát chỉ dù lâu” cả Phạm Duy, Duy Khánh & Song Ngọc đều bị bỏ quên.
Sau bốn thập niên, trong chuyến du hành vào miền Nam, gặp anh em Văn nghệ sĩ, nhà thơ Hữu Loan nghe được ḍng nhạc của Phạm Duy & Dzũng Chinh, đă bật khóc, nghệ thuật và cảm tính trong trái tim nghệ sĩ được ḥa nhập trong niềm rung cảm sâu xa, bất tận, một h́nh ảnh đau thương, một trái tim rướm máu, mối t́nh thiên thu mang ḍng lệ chảy dài từ mái tóc c̣n xanh cho đến thuở bạc đầu!.
Với màu tím, sau Hữu Loan, Yên Thao sau thời gian tham gia kháng chiến, trở về thành đô, bài thơ Tím rất trử t́nh, lăng mạn nhưng chưa được bắt gặp trong tâm hồn nhạc sĩ nên bị ch́m trong phôi pha:
”... Thôi thế là em, cách biệt rồi
Đường lên mỗi bước, mỗi xa xôi
Tim tím hoa rừng tim tím núi
Trời êm tim tím, tím đôi nơi...”
 
Bài thơ của Đinh Hùng qua ca khúc Chiều Tím của Đan Thọ đă sống trong ḷng mọi người qua ba thập niên nay. Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím của Kiên Giang qua ḍng nhạc của Huỳnh Anh đă một thời vang bóng. Ở đó, mang nỗi buồn xa xăm, dịu vợi với h́nh ảnh ”... Từ ngày binh lửa ngập quê hương... Tàn rồi bao kỷ niệm xa xưa” như ṿng vong thương tiếc mang màu tím.
Qua nhiều thập niên, rất nhiều ca khúc mang sắc hoa màu tím như Ngàn Thu Áo Tím của Hoàng Trọng - Vĩnh Phúc, T́nh Yêu Màu tím của Song Ngọc, Thương Thầm Tà Áo Tím của Phượng Vũ, Nhớ Mùa Hoa Tím của Mạnh Phát, Tà Áo Tím của Hoàng Nguyên, Chiều Tím của Đan Thọ phổ thơ của Đinh Hùng... cho đến mới đây với ca khúc Chiều Thu Tím của Kannan D. Nguyễn... chưa có h́nh ảnh nào tạo ấn tượng sâu sắc như Màu Tím Hoa Sim.
Ḍng thời gian vẫn trôi, tháng ngày lưu lạc nơi hải ngoại, dù bắt gặp muôn ngh́n hoa thơm cỏ lạ nhưng không thể t́m được màu tím của tuổi mộng mơ nên thơ trong sáng, màu tím của hoa rừng mang theo mối t́nh với trái tim rướm máu đẻ nói lên cài đẹp tuyệt vời của t́nh yêu.
Sau bài thơ Màu Tím hoa Sim, Hữu Loan xuất hiện trong Văn Nhân - Giai Phẩm với bài thơ Những Thằng Nịnh Hót như những cái tát vào những tên bồi bút “thang lưng, thang lưỡi” sống hèn hạ trong ng̣i bút. Vụ án Nhân văn - Giai Phẩm xô đẩy cuộc đời của nhà thơ cũng như hầu hết văn nhân khác đều bị đọa đày triền miên cho đến cuối cuộc đời, đă bất hạnh trong cuộc t́nh của thời kháng chiến th́ có nghăi ǵ với tháng năm c̣n lại?. Hữu Loan góp mặt trong thi nhạc Việt Nam với h́nh ảnh cuộc t́nh đau thương, bất hạnh được dệt thành hoa gấm tô điểm cho nghệ thuật và thế gian.
*
Trong cuộc trao đổi giữa  Hương Ly với nhà thơ Hữu Loan, được phổ biến trên Đài BBC vào ngày 12 tháng 10 năm 2002. Cuộc phỏng vấn hiếm hoi của Ban Việt ngữ BBC được chia làm hai phần: Phần I nói về nguồn gốc của bài thơ Mầu Tím Hoa Sim và những hệ lụy của bài thơ này đối với tính mạng và cuộc sống thăng trầm từ một nhà thơ nổi tiếng tụt xuống hàng lao động và nông dân bần cùng với nhiuề cay nghiệt. Và phần II, nhà thơ Hữu Loan nói về nhóm Nhân Văn - Giai Phẩm cùng cuộc sống cơ hàn và những âm mưu ám sát, chế ngự đối với ông và gia đ́nh ông bị trù dập từ năm 1956 đến bây giờ. Trích đoạn:
“Nhà thơ Hữu Loan cho biết lư do tại sao ông bị trù dập v́ Mầu Tím Hoa Sim: “Bởi v́ người ta làm thơ lúc bấy giờ là phải làm về đảng, ca tụng đảng, ca tụng Cộng Sản, ca tụng cái buôn bán chiến tranh. Bởi v́ cái đánh nhau là cái dễ kiếm chác lắm. Mà kiếm chác ở cái chiến tranh ấy th́ khó kiểm tra lắm cho nên những cái bọn ăn bẩn ấy là bao giờ cũng chủ trương chiến tranh, buôn bán chiến tranh. Mà tôi th́ tôi thấy cái đấy là cái khổ dân nhất nên tôi chống cái ấy hết sức cho nên v́ vậy nên tôi làm cái bài thơ lúc giờ ta đang một tí là người ta đề cao HCM, hai tí là đề cao HCM... lúc đó tôi đề cao cái t́nh yêu... đề cao, tôi khóc cái người vợ tử tế với ḿnh, hiếm có của ḿnh. Lúc đó khóc như vậy là nó cho là khóc cái t́nh cảm riêng... Lúc bầy giờ làm thơ là phải có HCM, có đảng Cộng Sản”... “Tôi làm vào cái lúc mà – y như trong thơ nói đấy – tôi lấy bà Vợ rồi sau tôi đi vào Bộ đội th́ ở nhà bà ấy đi giặt bà ấy chết đuối ở sông... Mới lấy nhau được có hơn tháng ấy mà... Thế rồi bà ấy chết ở sông... tôi thấy đau xót tôi làm cái bài thơ ấy tôi khóc.
Làm cái bài Thơ ấy lúc bấy giờ họ cho là “phản động”... Lúc bấy giờ làm thơ là phải làm về Cộng Sản, làm về Bác Hồ chứ không được khóc cái đau riêng của ḿnh... Cái đau khổ riêng của con người là không được khóc... Màu Tím Hoa Sim.
... Hữu Loan đă quyết định bỏ đảng, bỏ cơ quan, bỏ Vệ quốc quân về mà không cần xin phép, nạp đơn từ nhiệm. Ông nói: “Năm 1956, tôi không ở nữa mà tôi bỏ tôi về thẳng, bỏ đảng, bỏ cơ quan để về thẳng nhà để đi cày, đi thồ. Cánh ấy không cho bỏ, bắt tôi phải xin, bắt tôi phải viết đơn xin, tôi không xin... tôi có cái tự do của tôi... cái chuyện bỏ đảng là tôi muốn bỏ là tôi bỏ không ai bắt được.... Tôi bỏ tôi về, tôi cứ về... tôi phải đi cày, đi bừa, đi thồ, đi đốn củi đưa về, đi xe đá để bán th́ là nó làm tôi đủ cách, xe nó không cho xe, nó bắt xe đến nỗi sau cuối cùng không xe được tôi phải đi xe cút kít (Chú thích: Xe đóng bằng gỗ, có một bánh xe cũng bằng gỗ phía trước, có hai càng ph́a sau thùng gỗ để đủn hay kéo đi). Tôi làm cái xe cút kít tôi đi.. xe cút kít nó cũng không cho ... nó xui người bắt bánh xe, không bán cho tôi nữa... có lần tôi phải gánh bộ, gánh bằng vai... tôi cũng cứ nhận để tôi gánh.. Tôi cứ gánh tôi làm , không bao giờ tôi chịu khuất phục.” “.....Vợ con nó có vẻ oán tôi lắm.. (cho rằng) tại tôi bướng bỉnh cho nên là chúng nó khổ... thế nhưng mà tôi làm đủ mọi thứ... không cái ǵ là không làm chỉ có cái đi làm hại ai là không bao giờ hại c̣n cái ǵ tôi cũng làm hết. Làm th́ nó theo dơi, nó ngăn cản , nó t́m cách hại ḿnh nhưng mà ... cái chuyện là vẫn là có Trời không bao giờ nó hại được tôi... v́ là đi đến đâu cũng có Công An mật đi theo hết. Chỗ nào cũng cho người theo hại tôi, nhưng mà lúc nào là cũng như có người cứu tôi.” Có một cái lạ là nhữg bài Thơ của tôi ấy là bài nào là nó cũng cứu sống tôi. Bởi v́ lắm khi người ta bố trí công an mật đi để giết tôi mà th́ lắm khi nó không nỡ giết là v́ nó thích thơ tôi mà nó không nỡ giết”
Nhà Thơ Hữu Loan đă nói đến trường hợp một mật vụ được giao lệnh giết ông: “Nó nói thật với tôi. Nói đúng là người ta bố trí tôi để giết ông nhưng mà tôi là cái thằng rất yêu Quê hương, yêu với Quê tôi... tôi nhớ Quê tôi tôi đem cái Bài Thơ của ông, cái bài thơ Yên Mô (tỉnh Ninh B́nh) đấy để tôi đọc, để cho đỡ nhớ th́ tôi không thể nỡ giết ông là v́ ông tả cái Quê tôi hay quá. Mỗi một lúc nhớ quê hương th́ tôi lại đem cái bài thơ ông làm về Yên Mô ra tôi đọc”.
Ngoài bài Yên Mô, ông Hữu Loan c̣n làm nhiều bài Thơ khác trong thời gian đi lao động kiếm ăn, trong đó ông kể thêm các bài đèo Cả, bài Ṭ He, bài Những Nàng đi Qua, bài Hoa Lúa v.v... Tự Do Và Nhân Văn - Giai Phẩm...
Khi nói đến tư cách của kẻ sỹ bất khuất trước đe dọa và bạo quyền, nhà thơ Hữu Loan nói với BBC: “Tôi là một thằng thích được tự do mà phải bảo vệ tự do của tôi với tự do của ḿnh và tự do của dân tộc... tự do của mọi người. Tôi thấy ai mất tự do th́ tôi bênh vực cái người ấy và tôi cũng không bao giờ để cho tôi mất tự do. Như là tôi làm những cái mà... bao giờ cũng làm cái đạo đức tức là thương người. Thấy đói th́ thương, ai rách th́ cho mà ai bị áp bức th́ binh vực. Nhưng mà có một cái là không ai áp bức tôi được. Áp bức là tôi chống lại. Chống bất cứ ai mà ngay cả đến cần phải đánh nhau.. cả hàng lũ người mà làm tôi mất tự do tôi cũng chống lại và nếu cần đánh là cũng phải đánh.” Hữu Loan, theo lời ông, đă tham gia trực tiếp vào những Giai phẩm Mùa Thu, Giai phẩm Mùa Xuân và Giai phẩm Mùa Đông xuất bản chống chính sách Đảng vào giai đoàn 1955-1956. Ông nói: “đấy là nhà xuất bản của chúng tôi làm... của mấy thằng Nhân Văn làm mà”...
 
... Hữu Loan c̣n các bút hiệu khác như Phương Hữu và Hữu Sinh. Ông xuất thân từ một giáo chức dạy Pháp văn năm 1939 và đă từng tham gia cướp chính quyền ở tỉnh Thanh Hóa tháng 8-1945. Từ năm 1946 đến 1951, ông trong Ban Biên tập chủ lực Tạp chí Chiến Sĩ Quân khu Tư. Nơi đây Hữu Loan gặp tướng Nguyễn Sơn là một trong số những người yêu quư Văn nghệ sỹ kháng chiến. Sau đó, ông đă từng giữ nhiều chức vụ huấn luyện cán bộ khác nhau cho đến khi Hữu Loan tham gia chống đảng trong hai tạp chí Nhân Văn và Đất Mới...”...
      
                                                              *
Qua bao thăng trầm, chống chọi với nghiệt ngã và tai ương... nhà thơ Hữu Loan nay đã 86 tuổi, đang “ở nhà trông vườn” ở làng Nguyên Hoàn – nơi ông gọi là chỗ “quê đẻ của tôi đấy.” thuộc Xă Mai Lĩnh, huyện Nga Sơn tỉnh Thanh Hóa.
 
                           Vương Trùng Dương
                                        Cali, tháng 11-2002
 
 
                                         Thơ phổ Nhạc
 
                                       Những Đồi Hoa Sim
Ư thơ: Hữu Loan, Nhạc: Dzũng Chinh từ bài Màu Tím Hoa Sim,
sáng tác trong thập niên 60
 
1.
Những đồi hoa sim ôi những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt
Vào chuyện ngày xưa nàng yêu hoa sim tím khi c̣n tóc búi vai!
Mấy lúc xông pha ngoài trận tuyến
Ai hẹn được ngày về rồi một chiều mây bay
Từ nơi chiến trường đông bắc đó
lần ghé về thăm xóm hoàng hôn tắt sau đồi
 
Những chiều hành quân ôi những chiều hành quân
tím chiều hoang biền biệt
Một chiều rừng mưa được tin em gái mất
chiếc thuyền như vỡ đôi!
Phút cuối không nghe được em nói
không nh́n được một lần dù một lần đơn sơ
Để không chết người trai khói lửa
mà chết người em nhỏ hậu phương tuổi xuân th́
 
Điệp khúc
 
Ôi ngày trở lại nh́n đồi sim nay vắng người em thơ
ôi đồi sim tím chạy xa tít tan dần theo bóng tối
 
Xưa xưa nói ǵ bên em . . .
Một người đi chưa về mà đành lỡ ước tơ duyên
Nói nói ǵ cho mây gió
Một rừng đầy hoa sim nên để chiều đi không hết
 
3.
Tím cả chiều hoang nay tím cả chiều hoang
đến ngồi bên mộ nàng
Từ dạo hợp hôn nàng không may áo cưới
thoáng buồn trên nét mi
Khói buốt bên hương tàn nghi ngút
Trên mộ đầy cỏ vàng
Mà đường về thênh thang
Đồi sim vẫn c̣n trong lối cũ
Giờ thiếu người xưa ấy đồi hoang mới tiêu điều!
 
 
 
Chuyện Hoa Sim
Thơ: Hứu Loan - Nhạc: Anh Bằng
 
Rừng hoang đẹp nhất hoa màu tím
Chuyện t́nh thương nhất chuyện hoa sim
Có người con gái xuân vói vợi
Tóc c̣n ngăn ngắn chưa đầy búi
 
Ngày xưa nàng vẫn yêu màu tím
Chiều chiều lên những đồi hoa sim
Đứng nh́n sim tím hoang biền biệt
Nhớ chồng chinh chiến miên xa xăm
 
ĐK:
Ôi lấy chồng chiến binh
Lấy chồng thời chiến chinh, mấy người đi trở lại
Sợ khi ḿnh đi măi, sợ khi ḿnh không về
Th́ thương người vợ chờ bé bỏng chiều quê
Nhưng không chết người trai khói lửa
Mà chết người em nhỏ hậu phương
Mà chết người em gái tôi thương
 
Đời tôi là chiến binh rừng núi
Thường ngày qua những đồi hoa sim
Thấy cành sim chín thương vô bờ
Tiếc người em gái không c̣n nữa
 
Tại sao nàng vẫn yêu màu tím
Màu buồn tan tác phải không em
Để chiều sim tím hoang biền biệt
Để ḿnh tôi khóc chuyện hoa sim
 
 
 
                                     
                                Trở lại thư mục Nghệ Thuật >>>
 
 
Vương Trùng Dương  Email: caliweekly@yahoo.com - vuongtrungduong@yahoo.com