|
| |
-
-
Hoàng Anh Tuấn, Thân Phụ Tôi
-
Thu Thuyền
-
-
Tôi có tật để bụng, thù vặt,
nhớ dai nhưng không làm sao hồi tưởng được h́nh ảnh sinh hoạt hằng ngày của
bố. Đọc bài Cha Tôi của Phan thị Vàng Anh: "Một ngày của cha tôi bắt
đầu vào lúc bốn giờ. Cha tôi dậy sớm nấu cơm, nấu nước rồi sắp vào một khay
con, một đôi đũa một cái bát... xong hết mới gọi tôi dậy ăn. Cha đă để sẵn
nước sôi trong nhà tắm, dắt sẵn xe đạp ra ngoài sân... Làm xong hết những việc
ấy, cha đi học bài."* Tôi thấy ḿnh tệ thật. Phải chi tôi chịu khó để ư
hơn?
Thôi th́ tưởng tượng bố ḿnh
bắt đầu một ngày mới bằng điếu thuốc Bastos xanh, bên tách cà phê nóng, thoảng
thoảng thơm mùi Bretel (bố tôi có lần chấm một đầu tăm có bơ vào tách cà phê!)
Sau đó người khoác áo, lên xe cho bác Nghĩa chở đến Đài phát thanh Đà Lạt,
quản đốc nhân viên lai rai. Công việc chắc nhàn. Chẳng bao giờ thấy bố đem hồ
sơ về làm thêm. Cứ đến giờ lại thong dong về dùng cơm. Quan sát cách thưởng
thức các món ăn, tôi chia vị giác của bố tôi ra làm hai loại: Xuề x̣a và tinh
tế. Hôm bố ăn cháo trắng, người x́ xụp loáng một lát đă cạn đáy tô. Tôi nh́n,
không cầm được tuyến nước bọt. Cũng vào bếp xin chị Hai, "Chị nhớ đừng bỏ
đường muối ǵ cả, em muốn cháo nguyên chất giống bố!" Đến lúc thử một muỗng,
tôi nhăn mặt đẩy bát cháo ra xa, "Lạt thếch lạt thác!" Thế mà người làm như
đang xơi súp vi cá! Nhiều khi, chỉ cần ổ bánh ḿ nóng ḍn phết bơ cũng đủ làm
bố tôi chén một cách thích thú. Tuy vậy, khi bố nếm món giả cày làm không đúng
cách, ông tuyên bố rất thẳng: "Món này bỏ thêm tí mẻ th́ tuyệt." C̣n ban tối,
chúng tôi bị lùa vào giường rất sớm. Có đêm tôi sợ ma, đánh bạo ra pḥng khách
kiếm xem ai c̣n thức. Thấy bố tôi lơ mơ nhả khói thuốc lá, tôi nói ngay: "Bố,
con thấy rơ ràng con ma màu trắng trên trần nhà!" Dù mép bố tôi hơi nhếch và
ánh mắt thoáng tia khôi hài nhưng người vẫn làm nghiêm, lấy dao bỏ dưới gối
cho tôi: "Để con dao ở đây, bảo đảm không ma nào dám hỗn với con..." Tôi không
tin nhưng an tâm ngủ v́ biết bố chỉ cách ḿnh đúng một bức tường.
-
Kỷ niệm về bố tôi bây giờ chỉ
c̣n lại những miểng vụn rời rạc. Thuở làm phim Hai Chuyến Xe Hoa, tôi
nhớ nhất cảnh bố và các bác hí hoáy cắt ráp phim. Trong sân, người đông nườm
nượp như cái chợ trời. Chúng tôi tha hồ lượm phim vứt trong sọt rác, đem đổi
lũ trẻ con hàng xóm lấy đồ chơi. Sau đó bố tôi đi vắng luôn. Những lúc có mặt
ở nhà, người của các toà báo thường đứng chờ bố tôi viết feuilleton. "Bố đang
vẽ giấy 500", bố tôi bảo. Sau này gia đ́nh dọn lên Đà Lạt, bố tôi vẫn c̣n đóng
đô ở ḥn ngọc viễn đông.
-
Lâu lâu về thăm chúng tôi,
người đem theo một nhà quà. Búp bê cho con gái, xe tăng tàu bay cho con trai,
áo dài cho mẹ... Ở bàn cơm, bố tôi thường nói về những dự án sắp thực hiện, kể
những chuyện phim cũ mới, chuyện tiếu lâm, chuyện kín cổng cao tường của giới
nghệ sĩ v.v. Bố tôi không hổ danh thợ Đấu, chuyện nào cũng đậm đặc h́nh ảnh và
âm thanh khiến chúng tôi há miệng, quên ăn. Mẹ tôi lắm lúc bực ḿnh dặn, chờ
con cái ăn xong mới mở máy nói. Mỗi khi bố tôi có nhà, rất nhiều bạn văn nghệ
ghé chơi, hàn huyên rôm rả cả đêm. Tôi thường làm bộ luẩn quẩn dọn dẹp gần đấy
để hóng chuyện nhưng lần nào cũng bị mẹ đuổi đi chỗ khác. Uổng. Coi như mất
dịp nghe người lớn nói tục!
-
Hôm nào thi hứng bốc cao, bố
tôi đóng cửa pḥng im ỉm từ sáng đến tối. Bỏ cơm. Bài thơ ra đời, người ông
rạc rày như tằm vừa nhả xong tơ. Tôi lợi dụng lúc không c̣n bế môn tỏa cảng,
lẻn vào pḥng, thấy khói thuốc mịt mờ, dĩa gạt tàn thuốc lá đầy vun và thùng
rác cao có ngọn với những tờ giấy bị vo tṛn. Mở thử vài viên rác ra, có khi
đọc được nguyên câu thơ, có khi độc một chữ. Tôi chê, "Sáng tác kiểu này tốn
giấy!". Cũng như làm thơ, những dự án nhỏ đều được bố tôi say mê bỏ sức ra
hoàn tất. Có năm bố tôi làm hang đá Giáng Sinh cùng với tượng Đức Mẹ, Thánh
Giu-se, Chúa Hài Đồng. Người cưa gỗ, gơ đinh, sơn phết màu mè... cả buổi, cho
tớùi khi tất cả được xếp ngay ngắn dưới cây Noel. Có một thời gian ngắn, bố ưa
thích học cắm hoa Nhật Bản, t́m hiểu chữ Nho, nghiên cứu tử vi... chẳng bao
lâu th́ bỏ lửng. Công việc nào kéo dài quá lâu sẽ làm bố tôi ngao ngán bỏ dở.
Có lẽ đây là tánh trời cho của các nghệ sĩ...
-
Năm lớp Một, trường tôi tổ chức
hội chợ, ra lệnh mỗi học sinh phải vẽ thiệp Giáng Sinh, nếu đẹp sẽ được chọn
bán gây quỹ. Mẹ tôi vẽ ông già Noel bụng phệ mặc quần áo đỏ đứng gần ống khói,
trên lưng có túi đồ chơi đầy lúc lỉu, ḷi cả gấu bông búp bế kèn đồng. Sau đó
c̣n vẽ thêm cây thông có treo dây kim tuyến và đèn cày tỏa sáng lung linh. Tôi
thích quá, chỉ muốn cất cho riêng ḿnh. Bố tôi lấy màu, cọ... quẹt ra một lô
thiệp gần chục tấm “tếch ních cô lo” xanh đỏ tím vàng. Tôi muốn chết lịm.
Không lẽ nộp cho trường thiệp Noel nh́n không giống ai? Đến lúc đưa, cô giáo
chẳng ngó ǵ tới ông già Noel cạnh ống khói, cũng chẳng trầm trồ những ngọn
nến lung linh trên cây Giáng Sinh. Cô cứ "Ồ...à..." với những tấm thiệp bố tôi
vẽ. Chưa xong. Hôm hội chợ khai mạc, tác phẩm “tếch ních cô lo” của bố tôi bán
hết vèo. Sau vụ này, tôi mới chịu phục bố ḿnh: Tài mạo song toàn.
-
Những năm từ 65 đến 68, chúng
tôi sống ở một biệt thự lớn ở đường Huỳnh Thúc Kháng, Đà Lạt. Trước đó, không
biết bao nhiêu gia đ́nh dọn đến rồi tức tốc vali ḥm xiểng dọn đi trong ṿng
một tuần lễ. Căn nhà nổi tiếng bị ma lộng. Bố tôi kể chủ cũ là một người đàn
bà đẹp có tiếng của thành phố Đà Lạt, bị mấy bà lớn lên cơn ghen, thuê du đăng
thanh toán bằng ống nước. Xương bể, máu văng tung toé lên tường. Chết tức tưởi
thành ra không siêu thoát. Chúng tôi rúm người v́ khiếp hăi. Người c̣n khoe,
"Bà Nghiên vừa giúp cho bố trúng số." Cả lũ mắt tṛn mắt dẹt tưởng bố ḿnh nói
đùa. Nhưng không. Ông rất nghiêm trang: "Trong giấc mơ, bố thấy ḿnh để tay
lên góc bàn. Nghe tiếng bà Nghiên gọi, bố giật ḿnh quay lại rồi tỉnh ngủ
luôn. Ra nh́n bàn có mấy con số. Bố ghi xuống. Đánh đề, trúng liền!" Mẹ tôi
hừ, "Cứ kể chuyện ma quỷ lăng nhăng, các con sợ." Mẹ tôi nói thế chứ cũng lập
bàn thờ, hy vọng bà Nghiên cảm động, để cho vợ chồng con cái được yên thân.
Bạn bè văn nghệ nghe đồn bố tôi bị bà Nghiên... sờ, lũ lượt kéo đến xin ở thử
mấy ngày cho biết. Sáng hôm sau, những chú nào trẻ và đẹp trai khoe được ṿ
đầu, cầm tay... Các bác heo héo th́ kêu ca bị kéo chân. Bố tôi cười ḍn, "Thế
là các cậu được bà Nghiên hỏi thăm. Hân hạnh lắm rồi đấy!"
-
Đến tết Mậu Thân, gia đ́nh tôi
chạy giặc trở về. Nhà 11 Huỳnh Thúc Kháng bị pháo kích, chỉ c̣n cái ḷ sưởi và
chiếc ống khói cao lừng lững. Chúng tôi dọn đến 28 Yersin sống cho đến ngày di
tản bảy lăm. Tôi bắt đầu chuyển từ Petit Lycée Yersin sang Trung Tâm Giáo Dục
Hùng Vương. Học dễ, đổ lười. Đến khi đuối toán, tôi cầu cứu bố ḿnh. Hoàng Anh
Tuấn mà dạy toán, bảo đảm học tṛ sướng vô cùng. Tôi đưa bài tập, bố tôi làm.
Chỉ cần chép lại sạch sẽ là được điểm ngon lành. Có lần thầy xổ toẹt một bài
giải của bố tôi chỉ v́ đôi bên bất đồng ư kiến về hai chữ bề ngang và bề dọc
(Phải chi sách nói chiều dài và chiều rộng th́ đâu có sự cố này!). Tôi đưa tập
mách bố. Người viết một bức thư lư luận hai chữ "dọc/ngang." Tôi sợ thầy trù,
tệ hơn nữa là thầy biết bố tôi làm bài dùm, dấu biến bức tâm thư. May quá, bố
tôi cũng quên không hỏi thêm về vụ này. Những hôm nào làm biếng, chỉ cần nhờ
bố tôi viết thư xin nghỉ là xong. C̣n điểm học bạ xuống dốc, chúng tôi không
hẹn mà đưa bố kư. Cùng lắm nếu bố bận, tôi kư dùm. Không phải nói phét, chữ kư
giả đôi khi c̣n đẹp và "hùng" hơn chữ kư thật!

-
Mẹ tôi thấy đám con gái chúng
tôi có vẻ đi lùi trên con đường học vấn, bèn đẩy cho các nữ tu bên Couvent des
Oiseaux huấn luyện với kỷ luật sắt. Bố tôi xót con, phản đối cách mấy cũng
không hữu hiệu. Tôi phải thức khuya dậy sớm dùi mài kinh sử, chới với măi mới
bắt kịp chương tŕnh song ngữ Pháp Anh dạy kiểu nhồi sọ của các me. Đă vậy, mẹ
c̣n tống tôi đi học Hội Việt Mỹ ban đêm nữa. Tôi càu nhàu: Học quá nhiều, sắp
đánh mất tuổi thơ... nhưng lời ta thán chẳng thấu đến tai ai, đành tự an ủi
chí ít cũng hơn được bố ḿnh khoản Anh ngữ. Không ngờ, có hôm mẹ tôi mời ông
Mỹ tên Mr. Gennon tới nhà bàn chuyện làm phim. Bố tôi ngồi tiếp khách, nói
chuyện rôm rốp như pháo chuột nổ. Tôi đứng nghe trộm, tập trung tinh thần phát
nhức đầu mà chẳng hiểu mô tê ǵ. Ông Gennon về, tôi khen: "Bố giỏi thiệt. Con
nghe ông ấy nói, một chữ chưa thông mà bố th́ cứ xí xa xí xô." Bố tôi vênh
mặt, cười: "Bố mà!"
-
Anh chị em chúng tôi chẳng bao
giờ thắc mắc về những chuyến đi dài và thường xuyên của người bố thích hành
hiệp chốn giang hồ. Tôi th́ càng mừng. Hôm nào cả bố lẫn mẹ đi vắng, tôi giở
tṛ quỷ lộng, ra pḥng khách thượng lên chiếc ghế bành đỏ của bố tôi. Ngồi một
lát, tôi buồn tay buồn miệng rót ly rượu đào nhâm nhi. Ngày này qua ngày khác,
chai rượu đào mới mở cũng phải cạn, tôi nhảy sang rượu mận. Đúng là sớm mận
tối đào! Hết rượu nhẹ, tôi lấn qua Cointreau rồi mon men tấn công cả Johnny
Walker, Hennessey, Martel. Uống sec, rượu bốc lên mắt. Phải khà thật kêu để
chữa lửa. Khi bố về, tôi lo bấn. Lỡ người để ư điều tra th́ thế nào cũng ḷi
ra con sâu rượu của gia đ́nh. May mắn cho tôi, bố không hỏi han ǵ cả, lại
tống vào tủ thêm dăm chai nước cay thành ra bợm tôi cứ t́ t́ rất thoải mái...
-
Lũ con nít chúng tôi ít khi đi
chơi nhưng mỗi lần bác Tuyết, vợ bác Long Trố, ở Sài G̣n lên, chúng tôi vội
vàng xiêm áo tử tế, sửa soạn đi xem bác biểu diễn lên đồng. Cảnh bác Tuyết từ
từ lột xác thành "cô" trong tiếng cung văn í éo hát, tôi đă cho là lôi cuốn
nhưng nh́n bố tôi khen bác xinh, trẻ... ngọt như mía lùi, tôi chấm là độc nhất
vô nhị. Chả mấy khi chứng kiến người trổ nghề tán đàn bà. Bố tôi tài quá. Nh́n
một phụ nữ tuổi đă chín muồi, mắt mũi vẽ xanh vẽ vàng, hai bàn tay lúc nào
cũng múa như phường tuồng và nhí nhảnh nhơng nhẽo như mấy nàng đôi tám, lũ
chúng tôi phải bấm bụng mới nín cười được. Thế mà bố tôi mặt tỉnh như không.
Khen câu nào, trúng câu nấy. Thánh phát lộc tưới hạt dưa. Tôi cũng xoa tay chờ
lộc. Con nít chỉ thấy giấy 20 kèm theo mấy cái bánh oản, vài quả cam. Bố tôi
lại được dúi toàn những tờ 500, 1000. Thế có lạ?
-
Sau này mẹ tôi bỏ dạy học ở
Grand Lycée Yersin, đưa phim đi chiếu các tỉnh vùng Lâm Đồng, Phan Rang, Tháp
Chàm. Bố tôi ở Sài G̣n lo giao dịch, mượn phim. Vừa có đồng ra đồng vào th́
đụng phải tháng Tư thâm. Cả nhà di tản về Sài G̣n. Lêu bêu măi mẹ tôi mới thuê
được một biệt thự của chính phủ Pháp. Suốt thời gian này, bố tôi một là ở nhà,
hai là ở tù. Có lẽ đây là quy luật tất yếu của một nước đang tiến lên xă hội
chủ nghĩa? Khi chưa bị bắt, bố tôi phụ rửa chén, mài dao. Ngoài đọc sách, thú
tiêu khiển khác của bố là o bế đánh bóng cái điếu cày. Sáng hút thuốc lào
xong, bố say loạng choạng. Vô giường nằm đánh ềnh. Tôi chỉ sợ người đá phải
điếu thuốc lào, đổ nước thối lênh láng ra nhà th́ vỡ nợ. May quá, chuyện đó
chưa bao giờ xảy ra!
-
Ngày bố tôi bị c̣ng tay đưa vào
tù Phan Đăng Lưu, chúng tôi c̣n ở nhà trên. Tháng sau, ṭa đại sứ Pháp yêu cầu
gia đ́nh tôi chuyển xuống nhà ngang và nhà chứa xe, nhường chỗ cho công dân
của họ tạm dung trong lúc chờ giấy xuất cảnh. Chật chội. Mẹ kêu người nối thêm
tranh vào mái ngói/tôn cho con cái có chỗ học bài. Tuy thiếu thẩm mỹ nhưng tôi
vẫn "đánh giá cao tinh thần phát huy sáng tạo, khắc phục khó khăn" của bà. Dĩ
nhiên mẹ tôi dấu không cho bố biết chuyện này để ông vững tinh thần trong lúc
cá chậu chim lồng.
-
Lúc được thả về, bố tôi phom
phom đi thẳng vào nhà người ta. Con nít bên trong chỉ ra phía sau, xong c̣n
chạy theo hét rân: "Ông Liên về! Ông Liên về, bà Liên ơi..." Tôi ngồi học bài
dưới mái tranh thấp lè tè. Ngẩng lên thấy bố tôi ngừng chân, bàng hoàng nh́n
dăy nhà ngang. Trái tim tôi chợt nặng trĩu. Lúc đó nếu có chiếc đũa thần, tôi
sẽ vung đũa biến chỗ ở lam nham xấu xí này thành một lâu đài nguy nga, xóa đi
tất cả nét ngỡ ngàng trong mắt người. Vừa lúc đó, bố nh́n thấy tôi. Đôi mắt
người bừng sáng như thâu hết những hạt nắng nhảy múa trong sân. Tôi vứt sách
nhào ra đón bố. Dường như tôi vẫn giữ một khoảng cách với bố ḿnh nên ṿng tay
mừng bố có vẻ lỏng lẻo thế nào.
-
Từ rất lâu, tôi vẫn nghĩ bố tôi
yêu nàng thơ, quư bạn bè hơn tất cả mọi sự trên đời. Măi đến khi mở tạp chí
Suối Văn xem lá thư viết cho con gái của nữ sĩ Ngọc Thủy, tôi mới thấu ḷng bố
ḿnh: "Bác hay ngắm nghía cháu nằm trong nôi và thành thật nói với cha mẹ
cháu. Đây là tác phẩm đẹp nhất và quan trọng nhất của một đời nghệ sĩ sáng
tác. Ư nghĩ đó cho tới nay vẫn không hề thay đổi. Riêng bác, những ǵ bác đă
sáng tác, quả thật không nghĩa lư ǵ bên cạnh các con và các cháu của bác!"**
Tôi thôi không thù ghét nàng thơ, so b́ với bằng hữu bố. Ṿng tay dành cho bố
từ nay không c̣n khoảng cách. Trái tim tôi nhẹ hẳn.
Thu-Thuyền
10/2003
* Trích Cha Tôi của Phan Thị Vàng Anh (Tuyển Tập Bốn Cây Bút Nữ)
** Trích Lá Thư Mùa Thu của Hoàng Anh Tuấn (Suối Văn, Số 11 Mùa Thu 2000)
-
| |
|