Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
Ngẫm Chuyện Nhân Sinh
                    Chào Mi... Chó Mèo
 
   Trong thập nhị giáp, chó và mèo được nằm trong bảng “vinh quy” Tuất, Mẹo (Măo) v́ vậy cứ 12 năm xoay vần, tên tuổi lại được nhắc nhở vào tờ báo Tết rất trang trọng.
Ở xứ Cờ Hoa, không có vấn đề đó vào dịp New Year's Day, tuy nhiên cô chú khuyển, cẩu, cô chú miêu, mèo lại được xuất hiện đều đặn, cứ  4 năm một lần vào dịp “ứng viên” chạy đua vào Ṭa Bạch Ốc!... Mỗi lần tung đ̣n phép vào mùa tranh cử, chó mèo được tổng thống và đệ nhất phu nhân quan tâm, ưu ái cho nên có cớ để làm nư, ơng ẹo.
  Ngày xưa, vua, chúa, đế, vương... chẳng bao giờ “chơi” với chó mèo, chỉ vui vầy với cung phi, mỹ nữ và đám hoạn quan... V́ vậy, dù có sinh nhằm trong hai con giáp nhưng chẳng đề cập và cũng chẳng được nghe ai nhắc nhở h́nh ảnh đó liên quan đến chốn cung đ́nh.
Nhắc đến chó mèo, nhớ lại h́nh ảnh thuở c̣n bậc tiểu học, thầy giáo già nuôi con chó và con mèo, không biết thầy dạy thế nào mà hai con vật rất thân thiện nhau. Thầy mở lớp dạy trong khuôn viên nhà chùa v́ vậy hai con vật lúc nào cũng nhởn nhơ với đám học tṛ.
  Mỗi lần học tṛ đánh lộn nhau, thầy bắt đứng nghiêm, ṿng tay lại để nh́n hai con vật nô đùa với nhau. Thầy nhẹ nhàng lên lớp: “Các con thấy chưa, chó và mèo c̣n thân thiết với nhau như vậy mà các con lại sinh sự, đánh đấm nhau...”. Nhà nho thâm thật nhưng trẻ thơ không bị thầy phạt đ̣n th́ may rồi, chuyện so sánh với chó mèo, có thua nó th́ chuyện nhỏ. Khi con chó của thầy bị “quân khốn nạn” bắt trộm làm thịt, thấy thầy buồn bă như mất mát cái ǵ quư nhất trong cuộc đời ḿnh. Đôi khi thấy thầy thẫn thờ, học tṛ im phăng phắc, không dám gây tiếng động, sợ làm đau ḷng thầy. Nhân cách, đạo hạnh của thầy như tấm gương sáng cho đám học tṛ tinh nghịch của tuổi thơ; lớn lên, lăn lộn với đời, khó t́m được h́nh ảnh thứ hai!
  Trong văn chương Việt Nam chỉ có nhà thơ Cao Chu Thần (1801-1854) mới dám dùng chữ nghĩa mang h́nh ảnh chó mèo để châm biếm, đả kích các quan lớn tranh căi, chửi bới nhau:
“Thượng bàn hô cẩu!
 Hạ bàn hô cẩu!
 Thượng hạ giai cẩu
 Lưỡng tương đấu ẩu!
 Thần gián bất đắc.
 Thần kiến thế nguy,
 Thần hoảng thần tẩu!”
   Khi Cao Bá Quát tường tŕnh bằng thơ trước mặt nhà vua, Tự Đức vẫn biết Chu Thần ngạo mạn nhưng chỉ để tâm, kẻ dám vuốt râu hùm nơi bệ rồng, Tùng Thiện Vương lại thán phục hào khí Cao Bá Quát. Cao Bá Quát được nhà vua khen: “Văn như Siêu, Quát vô Tiền Hán” nhưng rồi bị đày ra làm giáo thụ ở nơi đèo heo hút gió tại Sơn Tây, bất măn, phẫn uất, nhà thơ làm quốc sư cho Lê Duy Cư thuộc ḍng dơi nhà Lê để nổi lên chống triều đ́nh. Cuộc dấy binh bị thất bại, Cao Chu Thần vẫn ngạo mạn với đời qua ḍng thơ "Một nhát gươm đưa đéo mẹ đời".
Tṛn một thế kỷ trôi qua, nhà thơ Nguyên Sa rất ư lăng mạn, dùng h́nh ảnh chó mèo để soi mói, chửi bới theo kiểu "chửi chó mắng mèo" mà dịu dàng nói với t́nh nhân:
”Hôm nay Nga buồn như con chó ốm
  Như con mèo ngái ngủ trên tay anh”.
  Trong vấn đề khai thác dục tính, rất nhiều sách dâm thư trước kia dùng h́nh ảnh loài chó để đưa đường dẫn lối... nhà báo Tô Văn Bùi Bá Nhân đă một thời nổi hứng vào giữa thập niên 60 ở Sài G̣n, tung ra “tác phẩm dâm thư Cậu Chó” với cái tên xa lạ Trần Đức Lai, gây lao xao trong dư  luận. “Cậu Chó” c̣n  quái gở hơn “Kamasutra”, “Declation”, “The Parfumed Garden”, “Lady Chatterfield's Lover”, “Funny Hill”...
Dân lưu linh quê nhà thích dùng mỹ từ mộc tồn, thịt cầy với lá mơ, mắm tôm... Sống trên đời mà thiếu nó, thiếu sót vô cùng!. Không ǵ nguy hiểm bằng chó dại nhưng lại không dùng nó để ám chỉ để chửi nhau mà dùng chó má, chó đẻ. H́nh thức quảng cáo ở các tiệm bán thịt chó cũng lạ và hấp dẫn như Sống Trên Đời, Đúng Đây Rồi, Nai Đồng Quê, Lá Mơ Kỳ Diệu...
Trong tác phẩm Les Misérables viết năm 1862 của văn hào Pháp Victor Hugo  mô tả  tên mật thám Javert như loại “chó vàng” chuyên môn săn lùng để đớp cho được miếng mồi. Chỉ một tên Javert mà làm mọi người điên đảo trong tác phẩm Những Người Khốn Khổ. Không ǵ nguy hiểm, gian ác, tham tàn bằng lũ “chó vàng” nó tương phản hoàn toàn với “hoàng khuyển” trong thơ Đường thời cực thịnh ở Trung Hoa.
  Sau một thế kỷ, nó vượt đại dương “xâm nhập” tràn lan trên mảnh đất ngục tù, tội nghiệp cho bao sinh linh phải khốn khổ, khốn đốn triền miên!. Hàng triệu người lâm vào t́nh cảnh “Cái Bang” với khố rách áo ôm nhưng không có cây Đả Cẩu Bổng, không có thủ lănh để sử dụng Đả Cẩu Bổng Pháp nên ngậm ngùi cảnh “chó nhảy bàn độc”!.
  Trong khi đó, h́nh ảnh “Yellow Dog” từ tâm của Dân Chủ xứ Cờ Huê thể hiện tinh thần dân chủ, nhân bản nên ai cũng có thiện cảm với “chó vàng”. Trong nếp sống văn minh của người Âu Mỹ, xem chuyện ăn thịt chó, mèo như hành động man di mọi rợ, cô đào Brigitte Bardot trong chuyến du lịch Hàn Quốc, rợn người bởi món ăn nầy, trở về nước làm rùm beng hành động man khai đó!
  Con cháu chú Tom bắt chước ngôn ngữ ta để văng tục S.O.B (Son of a Bitch). Đôi lúc nó trở thành thông dụng cho cả chánh khứa văng tục khi bực tức!
Từ lâu, chuyện chó mèo được đề cập khá nhiều trên truyền thông Hoa Kỳ và lan rộng khắp mọi nơi. Chuyện chó mèo th́ thiên h́nh vạn trạng... Xin dẫn chứng sự kiện vào thời điểm ở thập niên 90 liên quan đến chốn cung đ́nh xứ Cờ Hoa.
Vào cuối thập niên 80, George Bush trở thành Tổng thống 41 của Hoa Kỳ. Khi Ô.B Bush bước chân vào Ṭa Bạch Ốc, chó Millie theo chủ nhập cung vào chốn cửa quyền, đệ nhất khuyển đời thứ 33 v́ có những 33 vị Tổng Thống  mang chó vào cung đ́nh.
  Trong kỳ tranh cử Tổng thống vào năm 1992 T.T George Bush đem chuyện chó mèo để hạ đối thủ khi ví von Clinton “Về ngoại giao không bằng con chó Millie của ông”. Clinton đâu có luưnh quưnh nhờ ngón nghề học được ở con mèo Socks nên t́m cách né tránh, lăng ba vi bộ, c̣n chờ cơ hội để vờn đối thủ ngất ngư con tàu đi.
  Trải qua 8 năm ở Ṭa Bạch Ốc, thiên hạ mới hay vị “tông tông” đưa mèo vào nhà không bị khốn khó mà kinh tế được vào thời kỳ khấm khá. Vỡ lẽ, T.T Clinton thích mèo được hàm ư cả hai nghĩa; từ Paula Jones đến Gennier Flowers... cho đến cô nữ sinh viên tập sự  Monica Lewinsky. Chuyện con mèo Monica bị công tố độc lập Kenner Starr lôi ra ánh sáng, kéo dài suốt 5 năm, ngốn hết 50 triệu Mỹ kim bởi tay chơi saxophone cho“mèo thổi kèn” trở thành đề tài sôi nổi nhất, lâu dài nhất lan rộng khắp thế giới. Công bố chuyện “cọ quẹt” riêng tư trước bàn dân thiên hạ!
Đệ nhất miêu th́ chỉ có vài đời “tông tông” như J.Carter, Ford... nên Millie được mệnh  “đế vương bà hú” vào nơi “cửu trùng” 4 năm qua và tiếp tục “sự nghiệp ở Bạch Ốc” 4 năm kế tiếp.
Người điều khiển chương tŕnh nổi danh trên truyền h́nh John Mc Laughlin là người có óc sáng tạo độc đáo với nhiều đề tài vô cùng hấp dẫn, nóng hổi, đem chuyện chó mèo ra làm cuộc tranh luận nhằm vào ngày 17.10, trước ngày bầu cử 3 tuần lễ.
  Có hai số phone 1-800-680-DOGS & 1-800-680-CATS để bàng dân thiên hạ tham dự, được theo dơi qua Internet. Thích chó, xem như chọn Cộng Ḥa, yêu mèo, xem như chọn Dân Chủ.
Đầu năm 1995, không phải hai bà và con vịt  gây thành cái chợ như câu nói ví von của ông bà ta mà chuyện “sóng gió”  với ba bà: cụ bà Kathleen Gingrich (thân mẫu Chủ tịch Hạ viện Newt Gingrich) nói nhỏ với nữ phóng viên Connie Chung về bà Đệ nhất phu nhân Hillary Clinton nội chữ “bitch” đă gây sôi nổi, rùm beng cho giới truyền h́nh, truyền thanh, báo chí xứ  Cờ Hoa. Bàng dân thiên hạ nghe ra rả chuyện chó như vấn đề thời sự nóng hổi.
  Bàn dân thiên hạ trách cứ sao Connie Chung quan trọng hóa chữ “bitch” như vậy, là người Mỹ gốc Hoa, nếu c̣n quan tâm về lịch sử dân tộc, h́nh ảnh đem chó xếp loại với người vẫn ám ảnh là điều sỉ nhục trong ḷng.
  Nhà Thanh lấy dị tộc thống trị Trung Hoa, dưới triều đại nầy, vào thế kỷ XIX, các nước Âu Châu xâm nhập, lấn hiếp, khinh thị dân Trung Hoa, bắt triều đ́nh nhà Thanh cắt đất cho họ mướn, gọi là tô giới; người dân Trung Hoa bị xem là thuộc dân sống trong tô giới. Trong tô giới đó, người Anh đă dựng bảng trong công viên của họ cấm chó và người Trung Hoa. Đây là điều sỉ nhục lớn lao đă hun đúc sự phẫn uất trong ḷng mọi người. Cuộc cách mạng Tân Hợi năm 1911 của Tôn Văn đă mang lại chủ quyền và vinh dự cho đất nước Trung Hoa.
  Ông Clinton mà thuộc thơ Nguyên Sa cứ chơi : “Hôm nay Hillary, Connie Chung... buồn như con chó cái” vừa nhẹ nhàng, t́nh tứ, vừa trời yên bể lặng. Cứ lo thổi kèn, không chịu đọc thơ Việt Nam, trong đó có nhiều nhà thơ lưu vong trở thành công dân Hoa Kỳ để lâu lâu có vấn đề rắc rối đến nữ lưu, có thơ để lấp la lấp lửng giải sầu; tiếc thay, thiếu sót vô cùng.
Và, những năm cuối thập niên 90, chuyện mèo mỡ làm cho Clinton mất ăn mất ngủ, vị nguyên thủ Quốc gia phải chịu búa ŕu của báo chí, ông bà thượng hạ đổ vạ cho nhau, quan ṭa hạch sách, làm tội làm t́nh đến thất thần! May nhờ, thoát nạn.
Con Chó của ông Dole mang cái tên Leader thật dữ dằn v́ thế trong cuộc tranh cử ông Dole mới phán: “Chúng ta sẽ mang lănh tụ vào Ṭa Bach Ốc”. Con chó của tôi tên là Lănh tụ. Leader sẽ thay thế “Socks”. Con Socks của T.T Clinton lại meo meo vớ...vẩn.
  Tội nghiệp h́nh ảnh cô chú voi và anh chị lừa có quá tŕnh lịch sử lâu dài khi chọn biểu tượng cho Cộng Ḥa & Dân Chủ nhưng lại lu mờ. Đúng ra mỗi vị “tông tông” khi vào chốn Bạch Cung nên mang theo cô chú voi hay chị lừa mới có ư nghĩa. Tại sao lại không chọn chó mèo làm biểu tượng nhỉ?
Tiếp nối sự nghiệp của thân phụ, G.W. Bush bước chân vào Ṭa Bạch Ốc, chuyện chó, mèo với ông không làm xôn xao dư luận thế rồi vụ khủng bố tang thương 9-11, trong lúc mọi người chứng kiến h́nh ảnh nạn nhân vùi chôn trong cát bụi, bà Barbara Bush xuất hiện với chú khuyển Spot chạy tung tăng, dư luận búa ŕu cho đó như hành động thiếu ư thức.
Chao ôi! hai khuôn  mặt gia súc lẫy lừng trong nhà được người đời yêu thích. Tại xứ Cờ Hoa, xếp theo thứ tự một cách ví von, nó đứng trên đấng mầy râu. Trên khắp lănh thổ, chó mèo luôn luôn được tổ chức nhiều cuộc thi với trang sức độc đáo, đắt tiền. Được nhiều tay thợ lành nghề o bế cho từng sợi lông cho thật xinh, mượt mà, óng ả.
  Đôi khi nghĩ quẩn nghĩ quơ, cảm thấy đau ḷng, thà làm chó mèo của đất nước tự cho c̣n hơn làm dân trong chế độ độc tài đảng trị, con người lương thiện suốt đời làm trâu ngựa nhưng vẫn thiếu ăn thiếu mặc, chỉ biết “khắc phục” để tự an ủi mà thôi!
  Làm chó ở trong nước bây giờ càng thê thảm. Chó ngoại quốc được giới tư bản đỏ học đ̣i “trưởng giả học làm sang” theo lối Mỹ. Chó ta bị giới làm ăn lùng sục khắp hang cùng ngơ hẻm để vượt biên giới sang làm món nhậu ở Trung Quốc.
  Mối lái vào tận thôn quê bắt trộm, gạ gẫm, đổi chác nhằm bắt chó. Chó ghẻ, chó bệnh, chó lác... không chừa thứ nào đều hốt sạch để... thịt. Thôn quê nuôi chó, ngoài việc  giữ nhà c̣n đảm nhận thêm công tác vệ sinh cho trẻ em, nhất cử lưỡng tiện. Không hiểu “người bạn Hoa Kỳ” khi ở Việt Nam chứng kiến cảnh nầy sẽ nghĩ thế nào?. Ở xứ Cờ Hoa, không được lộn xộn với chó mèo, h́nh ảnh chàng trai bị c̣ng vô nhà tù v́ đe dọa cô t́nh nhân chỉ v́ hành động lấy dao cắt cổ con chó; h́nh ảnh con chó Forgea của hạm trưởng trên chiếc tàu dầu bị lâm nạn, sử dụng máy bay, tàu thủy để cứu con chó. Chó xứ người được luật pháp bảo vệ c̣n người xứ ta bị luật rừng chà đạp.
  Số phận chàng và nàng miêu ít bi đát hơn nhưng rồi dần đà trở thành món ăn được giới mánh mung rêu rao như vị thuốc dẫn đến t́nh trạng quán xá với năm, mười món nhậu lai rai.
Ngày trước ông bà ta để ư ngày sinh tháng đẻ của nàng miêu, làm thế nào lấy được cái nhau, phơi khô bỏ vào bọc điều để trong nhà, lấy hên. Nhưng nàng miêu biết cảnh giác của quư đó nên rất khó lấy và khi thành lá bùa treo bị nàng “chôm” lại, bị xui xẻo. V́ vậy, ông bà ta rất thận trọng trong chuyện nhau mèo. Với vài huyền thoại về bùa ngải nhau mèo theo lối truyền khẩu dân gian nói lên linh nghiệm trong vấn đề làm ăn, thu hút khách hàng.
  Nơi vùng quê, xóm làng, chuyện trăng hoa, ái ân, chàng và nàng miêu có vẻ kín đáo, tuy nhiên trước lúc “lâm trận” tha hồ “rên la ầm ĩ”, nhất là khi ngoại t́nh với rắn,  chưa thấy nhà động vật học, sinh vật học nào giải thích hiện tượng ngoại t́nh lang chạ giữa nàng miêu với chàng rắn rồng. Với anh chị cẩu, nhiều lúc rất nham nhở, thô bỉ... cứ việc nhởn nhơ “gắn chặt” rong chơi như chỗ không người.
Chó mèo là hai gia súc nuôi trong nhà được ḷng thương của mọi người. Có phải v́ tranh nhau ảnh hưởng nên hai bên lại ghét nhau thậm tệ?.
Ông bà ta thường phán “như chó với mèo” khi có mối bất ḥa, ganh ghét, hục hặc với nhau, trở thành truyền kiếp!
  Làm thân tỵ nạn nhưng ở đất lạ quê người th́ nhan nhản h́nh ảnh thù ghét nhau hơn chó mèo. Tuy nhiên, để gán ghép hai h́nh ảnh xấu xa cặp kè với nhau, thành ngữ ta có câu “mèo đàng chó điếm”.
Cứ vào thời kỳ tranh cử, với ứng cử viên, chuyện chó mèo là h́nh ảnh thường t́nh nhằm ủng hộ phe nầy lại đả phá phe kia... nhưng không v́ vậy mà dẫn đến cách thức tranh luận, sử dụng chữ nghĩa vô cùng thậm tệ.
  Vào mùa bầu cử, chứng kiến chó mèo gờm nhau lại xuất hiện, miếng mồi không phải là thức ăn mà là chiếc ghế! Nhập gia tùy tục, làm người dân sống trong guồng máy xă hội, sử dụng lá phiếu cho thấy sức mạnh của “cộng đồng thiểu số” cho giới chính khách của bản xứ biết. Ủng hộ phe nầy, phe kia là chuyện đương nhiên nhưng không v́ thế rồi dựng đứng bao điều không có nhằm chụp mũ, chụp nón cho nhau tạo ra sự phân hóa thật đau ḷng. Thủ thuật tranh cử mà lị, không nh́n vào thực tế cho thân phận chung của đất nước, cứ bám vào tầm nh́n thiển cận để “gấu ó” với nhau!.
  Chân t́nh dấn thân hay lạm dụng ư nghĩa dấn thân trong công việc "ăn cơm nhà vác ngà voi”, đôi lúc trông thật khôi hài và lố bịch bởi có vài trường hợp xảy ra trong khi tranh cử lại học đ̣i “chính khứa” bản xứ chơi đ̣n hạ độc thủ, thiếu tinh thần mă thượng, bôi bẩn... c̣n hơn “nhị giáp” gờm nhau. Đau ḷng cho ai nhiệt tâm dấn thân công việc thiện nguyện cần đ̣i ḥi ở tấm ḷng, ở đạo lư nhưng bị "mèo đàng chó điếm" xâm nhập phá bỉnh. Đến giai đoạn thờ ơ, nản chí th́ lâm t́nh trạng "không có chó bắt mèo...", nếu lời đó phát xuất từ người trong cuộc th́ được hiểu nôm na với ư nghĩa khiêm nhượng, nếu ở người ngoại cuộc, đó là lời mỉa mai cho sự thật xót xa.
  Bên cạnh thơ văn, nghe đâu trong bài tục ca của Phạm Duy có nhắc nhở danh xưng cộc lốc “đồ phế thải” chẳng văn hoa vào âm nhạc: “Em như...  Anh như con chó chạy rông trên bờ.  Em như...  Anh như con chó nằm chờ ven sông”. Với ḍng nhạc tục ca th́ lời lẽ có vẻ "phàm phu tục tĩu", chỉ có Phạm Duy mới đưa vào thế giới âm thanh từ thanh dục đến trọc dục?
  Nếu có ra sông, nên cẩn thận, biết đâu có ông bạn nào đó chộp lén làm giả cầy mà thiệt tấm thân.
Chó mèo... chào mi, đừng có sừng sộ với nhau mà chi, hăy ḥa b́nh trước mâm đĩa chưa bày thức ăn. Đôi ta nên quấn quít bên nhau, nhớ nhé  "môi hở răng lạnh". Và đừng, chửi chó mắng mèo, nó có tội t́nh ǵ đâu!
 
                                   Vương Trùng Dương
                                Ngẫm Chuyện Nhân Sinh
 
 
            
         Trở Lại Thư Mục
                Sinh Hoạt
         
        Trở Lại Thư Mục
         Trang Thân Hữu
           
          Trở Lại Thư Mục
                   Giải Trí
            
        Trở Lại Thư Mục  
                Thơ Văn
 
         Trở Lại Thư Mục
                 Thư Tín
               
          Trở Lại Thư Mục        
                Diễn Đàn
            
          Trở Lại Thư Mục
                   Văn Học
            
        Trở Lại Thư Mục
              Nghệ Thuật
        
       Trở Lại Thư Mục       
              Phiếm Luận
 
Vương Trùng Dương  Email: caliweekly@yahoo.com - vuongtrungduong@yahoo.com