Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
Ngẫm Chuyện Nhân Sinh
               Từ Lục Súc Đến Lục Tiên

 

  Bầu bạn với lưu linh,  chén tạc chén thù với bằng hữu, với khói thuốc với hơi cay với men nồng, đấng mày râu tội ǵ không cho ḷng thêm phơi phới, nhỡ mai nầy bạn bè rơi rụng, làm Lư Bạch như thuở xưa “Quân nhược bất ẩm tửu; Tích nhân an tại lai?”, hay đâu đó như nhà thơ Nguyễn Khuyến than khóc: “Bác Dương thôi đă thôi rồi. Nước mây man mác ngậm ngùi ḷng ta”; ôi thôi, than thở cũng muộn màng, vô cùng chán ngán!.
  Ngày trước Lư Bạch, Lưu Linh sầu đời uống rượu v́ bằng hữu năm xưa không c̣n ai; Phạm Thái, Vũ Hoàng Chương thích rượu, thơ và t́nh nhân. Ngày nay dân Cái Bang lỡ vận sống lang thang nơi xứ người, có được bằng hữu, sầu đếch ǵ cho khổ, tha hương ngộ cố tri, một ly, một ly... một ly cối. Bắt chước Cao Chu Thần “Thôi công đâu chuốc lấy sự đời. Tiêu khiển một vài chung lếu láo”.
Nhân chuyện tranh cử, nghe bàn ra tán vào chuyện “chánh khứa” không những tranh  giành lập công trạng c̣n đạp đối thủ xuống tận bùn nhơ, bao cảnh vấy bùn sang ao làm đau ḷng con quốc quốc! Dù nửa tỉnh, nửa lâng lâng, văng vẳng đâu đó cảnh tượng gấu ó lập công, bỗng nhớ mang máng ḍng thơ thuở xa xưa, thời trung học đệ nhất cấp về “Lục Súc Tranh Công”.
  Tác phẩm Lục Súc Tranh Công của khuyết danh được h́nh thành vào thời kỳ Trịnh - Nguyễn phân tranh, cuối thế kỷ XVIII. Cụ Bùi Kỷ sưu tầm và in thành sách năm 1956 ở Sài G̣n.
   Sáu con vật t́m cách kể “công trạng” của ḿnh và chê bai “công trạng” của bạn đồng loại kém cỏi, tầm thường. Và, khi kể công th́ kiếm đủ lư do để “vinh danh” nhằm lập cho được thành thành tích, ngoài ra c̣n chê bai đối thủ đến tận cùng bằng số.  Đó là h́nh ảnh của ngưu (trâu), khuyển (chó), mă (ngựa), dương (dê), kê (gà), thỉ (heo) lần lượt kể công:
Trâu:
    “Trâu mỏi mệt, trâu liền thăn thỉ
      Một ḿnh trâu ghe nỗi gian nan...
     ... Từ tháng giêng cho đến tháng chạp
      Kể xuân hè, nhẵn đến thu, đông,
      Việc cày bừa, nông vụ vừa xong,
      Lại xe gỗ, dầm công liên khoái...”
Chó:
    “... Đêm năm canh con mắt như chong
      Đứa đạo tặc nép oai khủng động,
      Ngày sáu khắc, lỗ tai bằng trống,
      Đứa gian tham thấy bóng cũng kinh...”
Ngựa:
    “... Tao đă từng đi quán, về quê
     Đă nghe trận đánh Nam, dẹp Bắc.
     Mỏi gối lưng pḥ xă tắc,
     Ṃn lưng cúi đội vương công...”
Dê:
    “... Dê vốn thật thuộc về việc lễ
      Để ḥng khi về hạng tư, văn
      Để dành khi tế thánh, tế thần,
      Lại có thuở kỳ yên, kỳ phước.
      Hễ có việc, lấy dê làm trước
      Dê dâng rồi, người mới lạy sau...”
Gà:
    “... Này này! gà ngũ đức thẳm sâu:
       Nhân, dũng, tín, vơ, văn, gồm đủ.
       Trên đầu đội văn quan một mũ;
       Dưới chân đeo hai cựa thần thương
       Đă ghe phen đến chốn chiến trường,
       Lập công trận vang tai, lói óc...”
Heo:
    “...Ḱa những việc hôn nhơn giá thú
       Không heo ta, tính đặng việc chi?
       Dầu cho mười năm bảy chuyến đi,
       Cũng không thấy một người thấp thoáng.
       Việc ḥa giải, heo đầu công trạng,
       Thấy mặt heo, nguôi dạ oán thù...”
 
  Hỡi ôi! lục súc mà cũng kể công, thấy trâu kể công, chó đâu có vừa, rồi ngựa, rồi gà... kể như có công, đến cả dê và lợn cũng kể công trạng, hết ư. Dù bù lu bù loa kể công trạng, có ít xít cho nhiều hầu chủ bố thí chút t́nh cảm thương hại, trọng vọng, chiều chuộng, đối xử khá hơn đồng loại nhưng lại không biết khi nào chủ cần “thanh toán” th́ gặp phải t́nh cảnh cắt cổ, trụng nước sôi, luộc cho nhừ... và nhấm nháp.
 Thuở đó cứ tưởng ngu như súc vật mới dại dột tranh công, gấu ó nhau cho cố rồi cuối cùng cũng bị “thịt”. Thỉnh thoảng nghe bậc trưởng thượng khinh khi, nguyền rủa kẻ nào, chớp cơ hội, liền cho vào hàng súc sinh, súc vật, thấy ớn lạnh da gà, xem như sự phê phán tận cùng của con người giữa chốn trần gian.
Tiếp tục đèn sách, đọc Phạm Quỳnh thấy ông phán: “Người đời thật không khác ǵ súc vật, có khi không bằng súc vật cũng nên” nghe mà tóa hỏa tam tinh, ghê gớm cho người đời, ông c̣n hạ loại người nào đó xuống dưới “đẳng cấp” súc vật. Tiếc rằng chương tŕnh giáo dục trong Xă Hội Chủ Nghĩa không có bài bản Lục Súc Tranh Công v́ ngại học tṛ suy diễn lung tung, đôi khi lấy ông nầy bà nọ trong phe, trong cánh ra so sánh th́... khốn!
                                                                   *
  Tác phẩm Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung, với nhiều nhân vật, mỗi người một vẻ nhưng đến hồi thứ 61 trong quyển 4, theo bản dịch của Hàn Giang Nhạn, h́nh ảnh Đào Cốc Lục Tiên với sáu nhân vật quái gở xuất hiện trong thế giới vơ lâm, Kim Dung dùng chữ “tiên” nghe cho kêu, thánh thiện nhưng thuộc loại trời gầm đất lở, ba trời ba trợn, nhố nhăng, kịch cỡm, nửa thầy nửa thợ nửa đười ươi, ba que, xỏ lá hết thuốc chữa... Lúc th́ hợp thành lực lượng hùng hậu, khi th́ xâu xé, bới móc lẫn nhau thậm tệ, không tên nào nhường nhịn tên nào... gấu đá tơi bời hoa lá, đá cá lăn dưa!
Sáu nhân vật cũng nổi danh, bất chấp hắc bạch giang hồ, bất chấp luật lệ vơ lâm: đại ca Đào Cán Tiên, nhị ca Đào Căn Tiên, tam ca Đào Chi Tiên, Đào Hoa Tiên, Đào Thực Tiên và Đào Diệp Tiên. Thuộc loại “Xú... Quái”. Tuy nghe tiên mẫu cho biết vậy nhưng ở vào tuổi ngoài năm mươi, sáu chàng vẫn mộng tưởng được bàn dân thiên hạ khen tặng như Phan An, Tống Ngọc.
Kim Dung mô tả sáu nhân vật đó xuất hiện khi nhận lệnh của tiểu cô nương để bắt gặp Lệnh Hồ Xung, biết được sáu quái nhân có tính nết kỳ quặc nên Lệnh Hồ Xung bèn tương kế tựu kế bày tṛ và sáu quái nhân tự hào giới thiệu với diện mạo được phác họa:
“Lăo mặt nhăn nheo đáp:
- Ta đây là đại ca Đào Cán Tiên
Lăo mặt xám xịt nói theo:
- Ta là nhị ca tên gọi là Đào Căn Tiên
Lăo mặt lồi lơm tự giới thiệu:
- Ta không hiểu ḿnh là tam ca hay tứ ca và tên gọi là Đào Chi Tiên.
Lăo trỏ vào người mặt đen giới thiệu:
- Y cũng không hiểu là tam ca hay tứ ca, tên gọi là Đào Diệp Tiên.
Lệnh Hồ Xung lấy làm kỳ hỏi:
- Sao hai vị không hiểu là tam ca hay tứ ca?
Đào Chi Tiên đáp:
- Chẳng phải là hai người chúng ta không biết mà v́ gia gia cùng má má ta quên đấy chứ...
... C̣n cách xưng hô của hai vị nầy thế nào?
Lăo mặt đỏ đáp:
- Ta là Đào Hoa Tiên.
Lăo mặt ngựa nói theo:
- Ta là Đào Thực Tiên”
  Khác với h́nh ảnh Bát Tiên rất quen thuộc trong sách vở Trung Hoa, thường thấy in h́nh để treo vào dịp Tết với cây quạt của Hán Chung Ly, cây gậy của Trương Quả Lăo, ống tiêu của Hàn Tương Tử, bầu rượu của Lư Thiết Quả, cặp sanh của Tào Quốc Cựu, lưỡi gươm của Lữ Đồng Tân, giỏ bông của Lam Thái Ḥa và bông sen của Hà Tiên Cô. Lục Tiên của Kim Dung được phác họa với bức tranh hoạt kê của từng khuôn mặt mà mỗi vai thủ diễn rất tài t́nh.
  Trong một lần “lâm trận”, trước t́nh thế nguy nan, Lệnh Hồ Xung t́m cách giải cứu bèn khen ngợi dung nhan tuấn mỹ của Đào Cốc Lục Tiên: “Đào Căn huynh cốt cách thanh kỳ, Đào Cán huynh thân thể khôi vỹ, Đào Chi huynh tứ chi dài rộng, Đào Diệp huynh mi thanh mục tú, Đào Hoa huynh... chà chà... mắt sang như sao, trên trời hiếm có. Đào Thực huynh tinh thần quắc thước. Bất luận ai mới ngó thấy sáu vị một lần cũng biết ngay các vị là những đấng anh hùng mặt ngọc, chuyên làm điều nghĩa hiệp”.
Qua lời tâng bốc rồi được quần hùng phụ họa, thế rồi sáu tên “xú quái” quên hẳn địch thủ để tranh luận với nhau về nhan sắc của ḿnh cho phủ phê thú tính.
  Đào Cốc Lục Tiên với bản tính chính tà bất nhất. Tính t́nh kỳ quặc, không ai chịu nhường ai, chẳng ai nể nang ai, mỗi người cứ ôm lấy cái lư của ḿnh. Nơi nào có Đào Cốc Lục Tiên xuất hiện th́ nơi đó huyên náo, căi vă, tranh hơn tranh thua với lập luận chày cối... nhờ vậy sáu thanh đơn đao bớt phần nào nhuộm máu vơ lâm. Tuy sáu nhân vật luôn luôn kèn cựa, đôi co, soi mói, chửi bới lẫn nhau, không có đại ca tiểu đệ... tuy nhiên, khi gặp đối thủ lợi hại, cả sáu hợp nhất thành mối liên kết nhanh nhẹn, chiêu thức kỳ bí nhằm khống chế đối phương, khó đường tránh né. Cao thủ trong hắc bạch không dám dây dưa, lâm trận với sáu quái nhân vô cùng quái gở, tính khí bất thường, vơ công thâm hậu.
Quần hào chê bai th́ bọn chúng chê quần hào dại. Nếu chê “chó đẻ” th́ hỏi lại sao không kêu “ngựa đẻ”, gọi “ba que” lại thắc mắc, sao không gọi “bốn que”, “năm que”. Tuy cà tửng nhưng Lệnh Hồ Xung biết “thống lănh” Đào Cốc Lục Tiên bèn cách khen bừa, tán đại làm sáu chàng ngất ngây con tàu đi, sướng ơi là sướng, sẵn sàng tôn vinh “minh chủ” và nhập trận để thị uy.
Trong cuộc tranh chấp giữa phe kiếm tông và khí tông của phái Hoa Sơn, tay vơ công cao cường của phái kiếm tông Thành Bất Ưu vừa áp đảo Lệnh Hồ Xung bỗng có bóng chuyển động rồi tiếng rù rùng rợn, bốn quái nhân, mỗi người cầm một tay, một chân của Thành Bất Ưu. Hai quái nhân khác liền cắp Lệnh Hồ Xung mang xuống núi, hai đại cao thủ Nhạc Bất Quần và Phong Thanh Dương phóng kiếm đâm theo, bỗng nghe hai tiếng lách cách, hai thanh kiếm liền găy ngay khúc giữa.
Thế mà, Đào Cốc Lục Tiên lại chịu sự sai bảo của tiểu ni và có bổn phận giải cứu cho Lệnh Hồ Xung.
  Trong âm mưu của Tả Lănh Thiền và Nhạc Bất Quần muốn Ngũ Nhạc kiếm phái kết hợp lại với nhau thành Ngũ Nhạc phái, dĩ nhiên có minh chủ cầm đầu, không ngoài hai tay vơ công thượng thừa ngoài họ. Trong cuộc đại hội quần hùng trên tuyệt đỉnh Tung Sơn quy tụ trên vài ngh́n người ngoài Ngũ Nhạc kiếm phái c̣n có Phương Chúng đại sư của Thiếu Lâm và Xung Hư đạo trưởng của Vơ Đang cùng những tay cao thủ trong vơ lâm. Trước sự sắp xếp và toan tính của Tả Lănh Thiền, trước uy quyền và vơ công của y, không cao thủ nào dám công khai lên tiếng thế mà Đào Cốc Lục Tiên đem chuyện đại sự đó ra bàn thảo như tṛ đùa, vạch trân âm mưu đen  tối của Tả Lănh Thiền trước quần hùng. Chưởng môn Thái Sơn là Ngọc Cơ Tử vừa muốn động thủ đă bị Đào Cốc Lục Tiên nắm lấy như bắt gà. Tả Lănh Thiền đă chứng kiến sự phối hợp liên hoàn tuyệt luân của Đào Cốc Lục Tiên cùng lúc xuất thủ nên chịu đấm ăn xôi trước sự mạt sát của lục quái.
  Đào Cốc Lục Tiên với cái thói ngông cuồng, dọa dẫm, bướng bỉnh, ngu dại... vẫn tưởng sự nhố nhăng, hung hăn của bọn chúng làm mưa làm gió nơi chốn vơ lâm nhưng đối tượng nh́n vào thấy rơ chỉ là h́nh ảnh  làm tṛ cười, làm nhân vật bung xung cho những tay cao thủ của hắc bạch.
Đào Cốc Lục Tiên với bản chất phân hóa nên chỉ là sáu tên tép riu như quái thai trong chốn vơ lâm làm thú tiêu khiển trong cuộc xung đột giữa chốn giang hồ nằm trong t́nh trạng phân ranh với nhiều cao thủ vơ lâm hắc bạch,
  Mỗi nhân vật trong Đào Cốc Lục Tiên là h́nh ảnh hiệp sĩ hoang tưởng Don Quichotte của nhà văn Cervantès vào thế kỷ XVII.
  Đem sáu nhân vật hư cấu đầy quái gở do nhà văn Kim Dung phác họa để so sánh với h́nh ảnh thời đại, e có điều bất ổn. Đem những tranh chấp, nếu có, xảy ra trong cuộc chiến không biên giới giữa nhân vật như Tả Lănh Thiền với h́nh ảnh kẻ thuộc loại Đào Cốc Lục Tiên, e có sự đau ḷng chữ nghĩa. Tuy nhiên, ng̣i bút đôi lúc c̣n độc hại hơn ngọn đao nhưng không phải ngọn bút nào cũng làm đối thủ bàng hoàng, đau điếng, không thấy nạn nhân chết mà thấy “chủ nhân  ngọn bút” sa lầy, ngất ngưởng với thị phi!.
  Sáu con vật c̣n tranh hơn thua th́ sáu quái thai đó dù h́nh tướng dị tợn cũng là người làm sao tránh khỏi oan nghiệt của lợi danh!
  William Shakespeare (1546 - 1617), kịch tác gia nổi tiếng của Anh, trong tác phẩm Lầm Lẫn Buồn Cười đă để lại câu nói thành danh ngôn: “Danh vọng! Danh vọng! Danh vọng! Ôi, tôi đă mất danh vọng. Tôi đă mất cái phần bất tử của chính tôi và cái c̣n lại là cái thú vật”.
 
                                       Vương Trùng Dương
                                    Ngẫm Chuyện Nhân Sinh
 
            
         Trở Lại Thư Mục
                Sinh Hoạt
         
        Trở Lại Thư Mục
         Trang Thân Hữu
           
          Trở Lại Thư Mục
                   Giải Trí
            
        Trở Lại Thư Mục  
                Thơ Văn
 
         Trở Lại Thư Mục
                 Thư Tín
               
          Trở Lại Thư Mục        
                Diễn Đàn
            
          Trở Lại Thư Mục
                   Văn Học
            
        Trở Lại Thư Mục
              Nghệ Thuật
        
       Trở Lại Thư Mục       
              Phiếm Luận
 
Vương Trùng Dương  Email: caliweekly@yahoo.com - vuongtrungduong@yahoo.com