Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
                      Ngẫm Chuyện Nhân Sinh
                                  
                   Đôi Ḍng của thân hữu
   * Năm 1990, Vương Trùng Dương sang tỵ nạn tại California, trong t́nh bạn bè đă quen biết với nhau từ những thập niên qua, tôi mời anh cộng tác với Saigon Times để góp mặt với nhau. Tuy bận rộn với thời gian đầu nhưng anh vui vẻ vung bút với Chuyện Trong Tuần, sinh động và lôi cuốn.
Từ đó, Saigon Times có thêm mục mới với Chốn Bụi Hồng được thân hữu đồng nghiệp như Huy Phương, Cao Mỵ Nhân... đảm trách.
... Những chuyện nhân gian không phải là chuyện lạ mới xảy ra chung quanh trong đời sống chúng ta. Khi trái đất này có sự xuất hiện nhân vật thứ ba là có chuyện. Từ t́nh yêu ghen tuông hận thù tranh giành quyền lợi, dị dởm, âm mưu để chiếm đoạt tư hữu... nếu có thiên tài như Tư Mă Thiên cũng chưa chắc đă viết hết những bộ sách dày hàng triệu trang. Nghe bạn tôi đang gom góp những chuyện phiếm trong mục Thiên Hạ Sự, Thế Thái Nhân T́nh... để in thành sách. Ư kiến hay lắm chứ.  Tôi đă theo dơi và rất thích những mẩu chuyện của Vương Trùng Dương, chứng tỏ anh đọc nhiều và có trí nhớ thật tốt qua từng nhân vật mà anh đă bắt gặp trong sinh hoạt hằng ngày một cách tài t́nh sâu sắc chính xác và bén nhạy... Tôi tin chắc anh sẽ thành công trong hướng viết này và được đón nhận một cách lư thú.
                                                                Thái Tú Hạp
 
 
* Giữa thập niên 60, chúng tôi gặp nhau ở quân trường tại Thủ Đức và Đà Lạt, anh đảm trách tờ báo trong phạm vi Sinh Viên Sĩ Quan, cũng v́ nghiệp nầy, anh suưt bị mang cánh gà, ca bài  giă từ quân trường nhưng rồi “tai qua nạn khỏi” và tiếp tục công việc cho tờ Đường Mới của Khóa I Nguyễn Trăi đến ngày ra trường.
Năm 1993, anh Nguyễn Đức Nhuận ra đời tờ Việt Nam Press, trong vai tṛ Chủ Bút, phụ trách mục Thế Sự Bồng Bềnh, tôi rủ anh làm Tổng Thư Kư và đảm nhận hai mục Nội T́nh Trôi Nổi cùng Chuyện Ruồi Bu... với những diễn biến xảy ra ở nơi chốn “gió tanh mưa máu” của Little Saigon. Dĩ nhiên, bụng làm dạ chịu, có sự sóng gió lẫn khó khăn cho tờ báo nhưng vẫn kéo dài đến khi bận công ăn việc làm nên... Việt Nam Press đ́nh bản.
                                                            Thiết Trượng
 
 
* Gần đây, tôi thấy, có dễ không một cộng đồng thiểu số nào, tại Hoa Kỳ, có nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà báo, ca sĩ, nhạc sĩ, ngâm sĩ, xướng ngôn viên (gọi chung là nghệ sĩ - - Tới mức, những người không có trước tên của họ, một chữ “nhà,” hay chữ “sĩ” nào, rồi đây, sẽ trở thành... thiểu số!
Tuy nhiên, nếu phải t́m cho ra người: Trôi theo (mà không nhập;) ở trong (mà vẫn đứng ngoài) luồng, (th́,) đó là Vương Trùng Dương.
Căn cứ trên việc làm hằng ngày của Vương Trùng Dương, (th́,) chỉ danh thích hợp nhất cho anh, là nhà báo.
Nhưng, với tôi, anh lại người thận trọng, nâng niu chữ, nghĩa hơn rất nhiều nhà văn, nhà thơ... tên tuổi, tôi được biết.
V́ thế, theo tôi, chỉ danh đúng nhất, cho một Vương Trùng Dương, ngoại lệ nầy, là nhà văn.
Tôi thích lắm, khi đọc trong “Lời Ngỏ” mở vào tập Ngẫm Chuyện Nhân Sinh, ông viết:
“Khi bắt tay thực hiện tác phẩm này, chúng tôi chỉ mong nó trở thành món quà nho nhỏ đến với độc giả để giải buồn”.
Mong ước của Vương Trùng Dương, là một mong ước chân thật, khiêm tốn. (Tôi viết nghiêng bốn chữ chân thật, khiêm tốn).
Bởi v́, chân thật, khiêm tốn của Vương Trùng Dương, nhà văn, không cùng nghĩa với chân thật, khiêm tốn của các “nhà,”  các “sĩ” khác...
Do đó, với tôi, ông đă là nhà văn, ngay từ những ḍng chữ đầu tiên và, cuối cùng của ḿnh.
                                                                Du Tử Lê
 
 
* Với mục Thiên Hạ Sự trên tuần báo T́nh Thương vào giữa thập niên 90, qua cái nh́n và ng̣i bút của Vương Trùng Dương trước sự kiện đă và đang xảy ra trong sinh hoạt đời sống đầy lao xao, rất lư thú với bạn đọc gần xa.
Trong suốt thời gian qua, Nguyễn Ngọc Chấn CNN, anh và tôi đảm trách nhiều tờ báo, chúng tôi chia nhau để tên trong thành phần trách nhiệm, và anh chỉ muốn làm “Thượng Sĩ già trong đơn vị” với Tổng Thư Kư.
Anh viết khá nhiều thể loại nên bằng hữu xúi bậy anh in thành sách cho vui nhưng cứ lửng lơ con cá vàng và hẹn măi cho đến khi lên chức “ông”, nghe lời anh em, tuyên bố “đẻ ra đứa con tinh thần” nên đứa con đầu ḷng ra đời trong dự án tuổi già của anh lúc nhả tơ.
                                                           Lâm Tường Dũ
 
 
* Quen thân với Vương Trùng Dương cũng tṛm trèm một con giáp. Lúc đó, t́nh cờ tôi đọc bài viết của anh về Quách Dược Thanh bị bức tử trong trại tù CS trên tờ Saigon Times, xuống Little chơi, chúng tôi gặp nhau. Quách Dược Thanh là bạn cùng học Sư Phạm với tôi, cùng Khóa với anh và cùng phục vụ tại Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị ở Đà Lạt. Từ h́nh ảnh người bạn quư đó, mối dây thân t́nh giữa chúng tôi đến với nhau rồi “tay trái tay phải” trong nghiệp báo.
Anh là người bày đặt ra chuyện in ấn hai tác phẩm Chuyện Thổ Tả và Ngựa Hoang của tôi. Anh bảo tôi gom bài viết Chuyện Thổ Tả lại để giao cho anh, vài ngày sau, anh “layout” xong rồi ném lại cho tôi; ở thế “chẳng đặng đừng”, thấy hay hay nên “tới luôn bác tài”. Với Ngựa Hoang th́ tôi và anh cùng bằng hữu góp ư “thừa thắng chơi dại” rồi anh lại lo phần kỹ thuật cho tác phẩm...
Lần nầy, có lẽ anh tránh tiếng là người chỉ xúi người khác nên mới “phán” phải đáp lễ lại chuyện xúi của bạn bè, v́ vậy Ngẫm Chuyện Nhân Sinh được chào đời.
                                                      Nguyễn Ngọc Chấn, CNN
 
  
* Những mẩu chuyện viết để kể của Vương Trùng Dương có thể gọi gọn là “chuyện thiên hạ”’. Thiên hạ vốn là chính ta, bởi ta ở từ thiên hạ. Những “trọng đại”, những “nhỏ nhoi” trong cuộc sống kết lại thành những hoạt cảnh b́nh thường, nhưng thân mật.
Phiếm là một thể loại rất có hiệu quả trong việc làm sống lại những sinh cảnh của cuộc sống. Người viết phiếm, ít ra phải  cần có những thông minh, duyên dáng, tế nhị và bặt thiệp, để biến những mẩu chuyện kể vụn vặt thành một đề tài vừa “mua vui” vừa đủ để nhẹ nhàng suy ngẫm...
Chuyện của ta, chuyện thiên hạ, quanh đi quẩn lại vốn không nhiều, đại loại là những vui, buồn na ná nhau, nhưng lặp lại những câu chuyện đó với một hơi văn chợt như mới, đă là thành công của người viết phiếm, thật không dễù. Vương Trùng Dương, một cây bút đă chứng tỏ được khả năng này.
                                                                    Luân Hoán
 
   * Thực hiện tuần báo Đất Nước vào năm 1998, tôi mời chị Minh Đức Hoài Trinh làm Chủ Bút và “ông bạn lang bạt” Vương Trùng Dương làm Tổng Thư Kư. Sáng tối, thấy anh tán gẫu, cà phê thuốc lá với bạn bè; thật t́nh, lúc đó tôi hơi lo nhưng biết tính anh, chẳng có ǵ bận tâm, quan trọng cả nên đành im lặng, rồi anh quán xuyến nội dung tờ báo đâu vào đó; đặc biệt, mục Ngẫm Chuyện Nhân Sinh của anh trở thành đề tài “thời sự” với chiêu thức của tay viết phiếm vừa bạo vừa vui.
   Được biết, anh cộng tác cho nhiều tờ báo ở Nam Cali và các nơi xa, không hiểu anh viết lách lúc nào, chỉ thấy bài viết góp mặt đều đặn trên trang báo. Với anh, làm báo như uống cà phê, hút thuốc lá: niềm vui và thú tiêu khiển.
Anh chuyên làm việc bao đồng với đồng nghiệp trong tinh thần tùy hứng, không biết lúc nào anh sẽ cao hứng với công việc của ḿnh, gạn hỏi, anh chỉ trả lời đời c̣n dài. Khi nghe anh báo tin, chọn vài bài trong mục Ngẫm Chuyện Nhân Sinh để in thành tác phẩm, c̣n chút ǵ lưu lại sau thời gian phôi phai, vừa ngạc nhiên vừa mừng cho bạn ta... đến ngày sinh nở.
                                                                        Hoàng Sỹ
                                        Lời Ngỏ
 
Ngẫm Chuyện Nhân Sinh gom góp từ những mẩu chuyện phiếm trong mục Thiên Hạ Sự, Thế Thái Nhân T́nh và Ngẫm Chuyện Nhân Sinh... đă được đăng tải trên các tuần báo và tạp chí ở hải ngoại trong thời gian qua. Những bài viết trên báo lúc đó liên quan đến h́nh ảnh, nhân vật, sự kiện... cho phù hợp với câu chuyện đang xảy ra trong cuộc sống. Khi chọn một số bài viết in thành sách, bỏ đi phần nào không c̣n phù hợp với thời gian và bổ túc đôi điều được ghi nhận thêm để khỏi mất thời gian tính.
Từ thập niên 60, chúng tôi rất thích tác phẩm của Kim Dung khi xuất hiện trên sách báo ở Sài G̣n, tuy là nhân vật hư cấu nhưng nó thoáng hiện trong khuôn mặt đời thường; trải qua năm tháng, không gian có thay đổi nhưng đôi lúc lại bắt gặp h́nh ảnh đó đă chuyển từ Đông sang Tây. V́ vậy, trong tác phẩm nầy, chúng tôi chọn số bài tiêu biểu liên quan đến tác phẩm của Kim Dung.  
Trước đây, khi chọn nhân vật hay tác phẩm của Kim Dung nhằm dẫn dắt câu chuyện gắn liền với bối cảnh xảy ra trong đời sống, mỗi bài có đề cập khái quát về tác giả, tác phẩm để độc giả cảm nhận được vấn đề. Nay, viết riêng về Kim Dung để có cái nh́n tổng quát trước khi đi vào câu chuyện kế tiếp.
Ngẫm Chuyện Nhân Sinh có đề cập đến vài nhân vật liên quan đến lịch sử, văn học nhưng đây không phải là tài liệu nghiên cứu mà là bài phiếm nên chỉ dẫn chứng đôi điều liên quan đến sự kiện với chủ đề bài viết cho có mạch lạc; cố gắng giữ được sự trung thực và vô tư.
Khi bắt tay thực hiện tác phẩm nầy, chúng tôi chỉ mong nó trở thành món quà nho nhỏ đến với độc giả để giải buồn.
                                                                                     California, tháng 7-2004
             Vương Trùng Dương
                                                                           Email: vuongtrungduongonline@yahoo.com
                                                                                    caliweekly@yahoo.com
                      
Sách dày 240 trang gồm các bài viết:
* Trang 07.- Lời Ngỏ - 09.- Đôi Ḍng - 15.- KIM DUNG, Tác Phẩm, Nhân Vật Hư Cấu & Hiện Thực - 55.- Bạn Thù Muôn Mặt - 69.- Hận Thù Hai Mặt - 83.- Thời Lai Đồ Điếu - 95.- Nhạc Bất Quần... Giữa Chốn Nhân Gian - 103.- Từ Lục Súc Đến Lục Tiên - 113.- Nữ Lưu Nổi Máu! - 129.- Thơ Bút Tre, Ghe Bích Liễu - 139.- Cao NHơn, Nhơn Trị - 147.- Than Ôi! Văn Chương Hạ Giới - 157.- Xướng Ca Vô Loại
165.- Tỏ Bày Với Tú Xương Tiên Sinh - 177.- Oan Khiên! Đối Mặt Hung Thần - 183.- Nghĩ Về Kinh Kha & Chiến Sĩ Vô Danh - 193.- Đứa Con Mắc Dịch - 205.- Lầu Xanh, Lầu Hồng - 215.- Gà Ṇi, Gà Chọi - 223.- Chào Mi... Chó Mèo!
 
Ngẫm Chuyện Nhân Sinh với Đôi Ḍng của:
Thái Tú Hạp – Thiết Trượng – Du Tử Lê – Lâm Tường Dũ
– Nguyễn Ngọc Chấn -  Luân Hoán – Hoàng Sỹ
Vương Trùng Dương qua ng̣i bút hí họa:
Vũ Uyên Giang – Đặng Ngọc Sinh - Gúc – Etcetera
 
                        Trích đăng vài bài trong tác phẩm
 Đôi Ḍng của thân hữu
 KIM DUNG, Tác Phẩm, Nhân Vật Hư Cấu & Hiện Thực
 Bạn Thù Muôn Mặt
 Hận Thù Hai Mặt
 Thời Lai Đồ Điếu
 Nhạc Bất Quần... Giữa Chốn Nhân Gian
 Từ Lục Súc Đến Lục Tiên
 Nữ Lưu Nổi Máu!
 Thơ Bút Tre, Ghe Bích Liễu
 Cao Nhơn, Nhơn Trị
 Than Ôi! Văn Chương Hạ Giới
 Xướng Ca Vô Loại
 Tỏ Bày Với Tú Xương Tiên Sinh
 Oan Khiên! Đối Mặt Hung Thần
 Nghĩ Về Kinh Kha & Chiến Sĩ Vô Danh
 Đứa Con Mắc Dịch
 Lầu Xanh, Lầu Hồng
 Gà Ṇi, Gà Chọi
 Chào Mi... Chó Mèo!
 
 
                       Thư Cali
  Thứ Năm, ngày 5 tháng 5 năm 2005, tôi thực hiện tờ Cali Weekly. Anh mời anh Nguyễn Ngọc Chấn làm Chủ Bút, anh Việt Hải làm Tổng Thư Ký.
   Trong Thư Cali số I, tôi đã viết:                                                                                           
 "... Ở Hồng Kông có câu nói như thế nầy:
   - Nếu anh căm thù hắn, tốt nhất là khuyên hắn làm phim; nếu anh với hắn có thù sâu ba đời, th́ tốt nhất khuyên  hắn làm báo.
   Ở Little Saigon cũng có câu nói tương tự: “Ghét ai, xúi làm báo cho đáng đời”. Nguyễn Ngọc Chấn làm phim, làm báo; nhiều lần, tôi chứng kiến bạn bè xúi anh làm phim, làm báo nhưng với chân t́nh quư mến anh. Anh và tôi đă xúi nhau in sách và lần nầy tôi ra báo, xúi anh tham gia.
   Bởi vài lư do... tôi ghét tôi “tôi xúi tôi ra báo” cho bỏ ghét Vương Trùng Dương... mà lư do sau cùng v́ cả nể và tôn trọng lời hứa của ḿnh nên bỏ nhiều thời giờ, công sức, chăm sóc, gầy dựng tờ báo KBC Hải Ngoại “ngoài tầm tay của ḿnh” dù đảm trách từ nội dung đến h́nh thức nhưng ban đầu qua sự mời gọi của bằng hữu, không ai bận tâm với thủ tục đứng tên trên giấy tờ nên lần lượt lặng lẽ chia tay! Khi chứng kiến h́nh ảnh đó, tôi cũng đắn đo nhưng v́ việc chung và nghĩ rằng chẳng có ǵ quan trọng để bận tâm... nên đến lúc họ thừa cơ hội “mượn  hoa cúng Phật”, không một lời hội ư trước với tôi. Không còn tờ báo nầy thì tôi lại bày trò thực hiện tờ báo khác.
   ... Với tờ Cali Weekly, tôi mời được khá đông đồng nghiệp, đàn anh cộng tác... và, tôi đă hứa với quư vị, tờ báo thuần về Nghệ Thuật & Dân Sinh để độc giả giải trí, tờ báo của người làm văn nghệ, tôi không thể phụ ḷng để đánh mất niềm tin.
   Là người đă trải qua bao thăng trầm, yêu nghề, thích viết lại ra tờ báo theo vết chân của của các tay báo già nua “ngậm miệng lượm quảng cáo”, ở nhà nô đùa với cháu c̣n thú hơn?
Suy đi tính lại, tôi chọn cho cá nhân ḿnh cuộc chơi với nghiệp dĩ, không phiền đến đồng nghiệp, đàn anh đă có thiện cảm và nhă ư cộng tác với tờ Cali Weekly để giữ tṛn đạo nghĩa, cho tṛn chữ tín; cho tôi hành xử với tính cách hoàn toàn cá nhân: Home Page: http://www.caliweekly.com. Trong đời, tôi chỉ ngại mất t́nh thân bạn hữu, ngoài ra, không có vây cánh, bè nhóm nào mà từ trước đến nay làm tôi e dè.
   ...Cho đến bây giờ, lời khuyên của của thân phụ: “Khi muốn kết thân với ai, con hăy nh́n chung quanh họ với bạn cũ như thế nào?” măi măi là bài học quư báu.
   Với Cali Weekly, xin chân thành cảm tạ những tấm ḷng quư báu đă thiện nguyện đóng góp bài vở cho đứa con sơ sinh góp mặt trong làng báo Việt ngữ.
   Chưa biết số phận của Cali Weekly sẽ đi về đâu, dù “tôi ghét tôi, xúi tôi ra báo” nhưng đón nhận được thiện cảm của bậc đàn anh, đồng nghiệp, thân hữu... lởi gời thăm hỏi, cộng tác, quảng bá; nhiều thân chủ đă hỗ trợ trước trang giới thiệu cơ sở thương mại của ḿnh trước khi tờ báo được ấn hành, tạo được niềm vui và an ủi.
   Le Roux de Lincy đă nói: “Không có nghề hèn, chỉ có người hèn”, và ngược lại, trong vườn hoa nào cũng có sâu bọ. Dù không c̣n ǵ để mất nhưng đừng đánh mất nhân cách và chữ tín".
   Anh Nguyễn Ngọc Chấn vừa bận công việc ở trường học, vừa đảm trách bài vở cho những tớ báo khác nên không có thời giờ để chia sẻ với nhau, anh Việt Hải lại ở xa va sức khỏe yếu kém, và tôi thì còn phụ trách layout cho tờ báo khác nên không kham nổi tờ báo của mình từ A đến Z!
   Thư Cali số 21, thứ Năm, ngày 22 tháng 9, 2005 với Lời Tạm Biệt, tôi đã đề cập đến sự chia tay tờ báo Cali Weekly của mình để cùng với bằng hữu thực hiện tờ Việt Express và tôi lại đảm trách thêm phần kỹ thuật... Đầu tháng 10 năm 2005, Việt Express News ra đời, góp tay được vài thàng thì đảm trách phần kỹ thuật cho tờ Việt San Diego... Vì lý do rất tế nhị và cảm thấy không phù hợp với ý muốn nên đành "rũ áo ra đi"!
   Qua thời gian ngắn, trang nhà Cai Weekly đã được độc giả và thân hữu xa gần góp tay và đón nhận rất đông. Cali Weekly chủ trương thuần túy về Văn Học Nghệ Thuật và Dân Sinh để bằng hữu và độc giả có mảnh đất đóng góp bài vở hầu tìm hiểu, giải trí.
   Cảm ơn quý đồng nghiệp, thân hữu và bạn đọc đã chung vui và chia sẻ với nhau... Qua nhiều năm kinh nghiệm thực hiện các tờ báo, tôi mong sao việc thực hiện khi trình bày trang web như trang báo với màu sắc và hình ảnh để bắt mắt. Cali Weekly Online hiện diện với thời gian trong cuộc hành trình... mong bạn đọc thông cảm.

                                                      Vương Trùng Dương

 

            
         Trở Lại Thư Mục
                Sinh Hoạt
         
        Trở Lại Thư Mục
         Trang Thân Hữu
           
          Trở Lại Thư Mục
                   Giải Trí
            
        Trở Lại Thư Mục  
                Thơ Văn
 
         Trở Lại Thư Mục
                 Thư Tín
               
          Trở Lại Thư Mục        
                Diễn Đàn
            
          Trở Lại Thư Mục
                   Văn Học
            
        Trở Lại Thư Mục
              Nghệ Thuật
        
       Trở Lại Thư Mục       
              Phiếm Luận
 
Vương Trùng Dương  Email: caliweekly@yahoo.com - vuongtrungduong@yahoo.com