|
|
-
Dòng Sông... Vẫy Gọi!
-
Nguyễn Ngọc Tuyết
-
-
Vào đầu thập
niên 70, trường trung học Phan Chu Trinh nhận thêm nữ sinh
theo học các lớp đệ nhị cấp, niên khóa 1974-1975, tôi vào
học lớp đệ nhị (lớp 11 bây giờ) ban C. Với tuổi mộng mơ, yêu
thơ văn, cũng như bạn bè cùng lớp, tâm hồn tôi chấp cánh bay
cao giữa khung trời thơ mộng.
-
-
Huế cố đô
với cung điện và lăng tẩm của một triều đại qua bao thăng
trầm của lịch sử, Ðà Lạt thành phố của ngàn hoa và sương mù
lãng đãng còn Ðà Nẵng quê tôi, niềm tự hào với danh lam
thắng cảnh Ngũ Hành Sơn xem như thành phố đá biểu tượng cho
ý chí nghị lực của người Ðà Nẵng.
-
-
Phố thênh
thang những tán lá lấp lánh sương khuya những con đường như
bước ra từ cổ tích tiếng lá cây lay động mùa xuân hay tiếng
cựa mình từ những thân cây căng tròn sức sống. Tôi thường
thả bộ giữa phố mong tìm lại ngọn gió yêu thương. Lại một
ngày không nắng, sáng nhìn cũng như chiều cùng mùa hanh hao
lặng lẽ và cơn gió đưa hương ngào ngạt, hương của những ngày
còn e thẹn bên nhau.

-
-
Dòng sông
Hàn thong thả đưa từng chuyến phà ngang, “bên ni” và “bên
nớ” cùng những chiều lang thang. Cổng trường mòn mắt đợi gió
thổi ngược chiều anh tới với những tháng ngày êm ả, cây lá
trổ hoa. Anh cùng tôi gom gió mưa, đổi lấy nắng vàng cho
cuộc tình tươi đẹp. Những ngày hạ mưa giông, những ngày đông
mưa trút, những ngày thu trở trời nỗi nhớ cứ nhân lên. Và để
rồi thời gian giấu trong khóe mắt, tôi lang thang nhặt chiếc
lá ngày xưa gom lại đốt sáng, soi cuộc tình vụng dại.
Như Bussy Rebutin đã nói:
“Tình yêu trong xa cách ví như ngọn lửa trong gió.
Gió thổi tắt ngọn lửa nhỏ và
thổi bùng ngọn lửa lớn”.
-
-
Mùa xuân
sang con đường, hàng cây, góc phố mong đợi gì? Một trời cao
ngất hay một nắng xanh xao! Biết nói gì trước phố đêm nay,
hoàng hôn ngày ấy tóc tung bay, tôi cô đơn men theo nỗi nhớ
bơ vơ về ký ức xa xôi. Làm sao quên được hình ảnh lúc chia
tay, anh tặng tôi quyển sách Tâm Hồn Cao Thượng của Edmond
De Amicis do giáo sư Hà Mai Anh dịch với cánh hoa Pensée,
thầm nói niềm nhớ nhung mơ ước và màu tím, biểu hiện cho nỗi
bi thương, đau khổ, chia lìa, xa cách...
-
-
Con đường
buồn hiu hắt mưa rơi làm cánh chim bay ngơ ngác giữa trời,
tiếng đàn ghi ta vẫn bay về lối cũ nơi mùa vàng ta đã gặp
nhau, vẫn còn đó phố hẹn cùng vườn yêu nằm nghe lá trút...
Và, như mơ hồ, lãng đãng với âm thanh trầm bổng “Chiều
tím, chiều nhớ thương ai, còn thương nhớ hoài.
Ðàn ơi nhắn giùm người đi phương
nao. Nếp chinh bào biếc ánh sao...” trong ca khúc
Chiều Tím của Đan Thọ.
-
-
Có những
chiều đi trong nắng anh cùng tôi dạo quanh vườn hái nào khế,
mận, ổi hồn nhiên trao nhận. Tôi cắn vào nhăn mặt - không
biết trái chua ngọt - hay tình yêu cay đắng. Có lần bất chợt
vườn nhà vắng tanh nụ hôn đầu khẻ rụng, ướt đẫm bờ mi
cong... Thời gian như vô tình giẫm lên tâm hồn mộng mơ của
cô nữ sinh. Tình đã đi qua những
mùa đắm say câu yêu thương đã hằn trên khóe mắt. Tôi
đã góp bao nhiêu điều nhỏ nhặt dẫu đời đã chật những niềm
đau. Tôi đi về phố xá chông chênh để chiều quét hồng lên con
nắng. Ðứng nép mình vào bóng tối gió quẩn quanh ngập ngừng
rười rượi thổi tung lên từng chiếc lá mang hình dấu hỏi.
-
-
Nhớ buổi
chiều thả bộ trên bờ sông Hàn, tôi cột chiếc bando màu tím
trên tóc để gió khỏi tạt vào mặt. Anh đố tôi, màu gì đẹp
nhất ven sông Hàn và sông Hương, như con nai vàng ngơ ngác,
tôi nhìn chung quanh với bao sắc màu nhưng chịu thua “làm
sao em biết được?”... Những ngón tay vuốt ve trên mái tóc và
lời thì thầm “màu tím trên tóc em”. Tôi ngây ra trước khung
trời thơ mộng. Anh nói, nhạc sỹ Hoàng Nguyên lang thang bên
dòng Hương Giang để tìm lại “Màu áo tím ôi luyến thương.
Màu áo tím ôi vấn vương...” còn anh đang hiện hữu với
“màu tím trên tóc em”. Anh thân quen với nhạc sỹ nầy vì vậy
tôi yêu thích những tình khúc trữ tình thật tuyệt vời của
Hoàng Nguyên.
-
-
*
-
Xa cách Ðà
Nẵng hơn hai thập niên, chỉ một đường chim bay trong một giờ
trên phi cơ, thế mà mười năm sau tôi mới trở lại chốn xưa.
Buổi chiều tôi mặc chiếc áo tím, lang thang trên bờ sông Hàn
nhớ về một cõi xa xôi, anh như hạc nội mây ngàn. Nỗi lòng
tôi như Thôi Hiệu: “Hoàng Hạc nhất khứ bất phục phản.
Bạch vân thiên tải không du du...”, (Hạc vàng đi mất từ
xưa. Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay...).
-
Anh ơi! Ðã
một thời em sợ chốn xưa vì nó đã giết chết tâm hồn em với
bóng dáng của kỷ niệm. Em đang bồng bềnh với âm thanh ngày
cũ, vọng về phương trời xa:
-
“Em chờ anh
trở lại chốn đây
-
Ðường xưa
còn đó sánh đôi vai gầy
-
Em chờ - anh
tìm về lối cũ
-
Có em còn
đây
-
Bên sông này
-
Ðợi chờ ai…
-
... bế trong
vòng tay.
-
(Em Chờ Anh
Trở Lại - Hoàng Nguyên)
-
-
Ngày lại
ngày em độc thoại với em, với cái quên và nhớ, giữa biển đời
em là con sứa nhỏ sống lang thang theo con nước thủy triều,
giữa cuộc tình em là viên đá cuội vô tình lăn vào lòng giếng
cạn để rồi mai kia mốt nọ mốc meo! Có những lúc chợt một
mình vu vơ mọi thứ bỗng trở về bất chợt... mọi thứ lại trở
về yên ả biết bao nhiêu. Lâu rồi cuộc sống cứ cuốn chặt lấy
em, nhiều lúc muốn đặt cái gánh cuộc đời ấy xuống để nghỉ
ngơi, thư giãn để tìm lại những phút giây… Và hôm nay, tình
yêu của ngày hôm qua vẫn đang sống từng ngày khắc khoải với
bao điều muốn được quên, để có thể trở lại ngày mai như một
lời hẹn ước, để đẹp cho một thời yêu nhau không trọn vẹn với
những ước mơ đầu.. Thời gian vẫn trôi đi không ngừng nghĩ có
thể đó là ngày mai của một tuần, một tháng hay một năm.
Nhưng sẽ ấm lòng hơn với một niềm khao khát anh sẽ quay về.
Ở đâu đấy trong cõi đời nầy mà Karl Menninger đã từng nói:
“Tình yêu là phương thuốc nhiệm mầu
cho tất cả chúng ta cả người trao tặng lẫn người đón nhận.”.
-
-
Tình xưa
chốn cũ vẫn còn đây! Về đi anh - lẽ nào những dấu yêu không
giục được bước chân anh quay về đừng để những điều sâu kín
trong em vỡ òa bật thành tiếng gọi. Những đêm nhớ anh, em
nghe “Dạ Khúc Cho Tình Nhân” của Lê Uyên Phương như
kẻ đam mê nghiện ngập, “Dạ Khúc” của Nguyễn Mỹ Ca như
nỗi niềm nhớ mong “Gió gây hương nhớ. Nâng tiếng đàn xa
đưa. Sầu vương vấn. Gây mơ khóc trên dây tơ...”. Hay
tiếng dương cầm thánh thót trong Senerade của Franz
Schubert, thường đưa em vào trạng thái hoài cảm, giữa khoảng
chênh vênh bên bờ vực gió lộng, phía dưới là biển cả mênh
mông.
-
-
Ngày cuối
tuần, suốt ngày em loay hoay với nỗi nhớ, loay hoay với nỗi
buồn, đôi khi nỗi buồn nhiều hơn cát. Em muốn ra sân một
lát, muốn cười lên, muốn hít thở và cám ơn cuộc đời đã cho
em gặp lại anh, đễ thấy mình vẫn còn có nhau trong những
ngày xa cách. Tự dưng em muốn hát, em muốn phá tan sự tĩnh
lặng, biết đâu tiếng hát sẽ vơi đi nỗi nhớ, tiếng hát sẽ
vỗ về an ủi lúc đơn côi.
-
“Kiếp nào có
yêu nhau
-
Thì xin tìm
đến mai sau
-
Hoa xanh khi
chưa nở
-
Tình xanh
khi chưa lo sợ
-
Bao giờ có
yêu nhau
-
Thì xin gạt
hết thương đau
-
Anh đâu anh
đâu rồi?
-
Anh đâu anh
đâu rồi?”
-
(Kiếp Nào Có
Yêu Nhau - Phạm Duy)
-
-
Từ thuở ban
đầu biết yêu, anh gieo vào lòng em với hình ảnh màu tím, vừa
đẹp, mơ mộng quyện trong nỗi đau để rồi khi anh ra đi, anh
không nói em phải xa màu tím mà hát cho em nghe với ánh mắt
u buồn. Em nào có biết anh đã gởi tâm sự vào đó.
-
“Từ khi yêu
anh, anh bắt xa màu tím
-
Sầu thương
cho em mơ ước chưa kịp đến
-
Trời đã rét
mướt cùng gió mưa
-
Khóc anh
chiều tiễn đưa
-
Thế thôi tàn
giấc mơ”
-
(Ngàn Thu Áo
Tím - Hoàng Trọng)
-
-
Em vẫn chờ
mong và không xa màu tím, đó là kỷ niệm là định mệnh, em
nghĩ, sau nỗi đau buồn sẽ trở lại với mộng mơ. Trở về đi anh
để tình yêu được hóa thành quả ngọt, trở về đi anh để ngày
đông rực lửa, về đi anh để con tim chật cứng niềm tin. Hai
đứa cùng rong chơi hoài trên phố, không giật mình, không
trăn trở sẽ cùng nhau thổi bùng những cời than còn ấm thắp
sáng lại con đường, mặc kệ thiên hạ cùng những tiếng cười…
bởi “Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn vị
thần mặt trời, chẳng có ngọn lửa nào kỳ diệu hơn ngọn lửa
tình yêu” (M.Gorki).
-
-
“Em
lặng ước
-
có vòng tay
nồng ấm
-
rang tình em
thơm ngát đến ngày sau...”
-
-
Dòng sông
xưa vẫn còn đó, em vẫn đợi chờ anh. Bao nhiêu giọt nước mắt
đã lăn trên má, với em như dòng sông Hàn. Về đi anh, dòng
sông vẫy gọi... người tình.
-
-
Nguyễn Ngọc Tuyết - Tháng 3, 2008
|
|
|