|
|
-
Dưới Giàn Hoa Cũ...
-
Nguyễn Ngoc Tuyết
-
-
-
Sớm mai thức
dậy, Ðà Nẵng lạnh cho những ngày không lạnh, một ánh sáng
hắt
hiu từ ô cửa nhỏ, tay bâng khuân chấm phá dấu yêu buồn. Nắng
mảnh khảnh trên vòm cây se lạnh, gió rỗng trời ngày cũ phổng
phao. Sau thời gian xa nhà, từ Sài Gòn, ngày đầu Xuân, tôi
về lại chốn cũ thân quen để đám giỗ thân phụ, thấy hương xưa
vẫn còn nguyên vẹn. Những đêm xưa, những đêm nay vẫn mang
dấu hỏi, tôi viết bao câu trả lời... câu cũng chẳng thành
câu. Lạ nhỉ, lòng tôi bâng khuâng, mơ hồ như vương vấn đâu
đây với hình bòng cũ. Gió chạm tay vào phím đàn, ngân lên
chuyện tình tựa như thơ, bay bổng như những cung bậc trên
phím đàn, thổn thức như những giọt mưa thu thấm sâu, thấm
sâu... tròng trành chiếc thuyền
cỏ đêm yêu. Bài hát “Dưới Giàn Hoa Cũ” của
nhạc sĩ Tuấn Khanh ngã xuống mặt đường làm chiếc bóng tái
tê, buồn xơ xác cuốn theo tình lỗi hẹn.
-
-
*
-
Anh! Nơi em
đứng, mùa xuân ngơ ngác và cô đơn phủ bụi quanh phòng, gió
quẩn quanh gom nỗi buồn ở lại em mãi chạnh lòng câu hát cũ
chiều nao của một thời cắp sách đến trường.
-
“Một hôm
bước lần theo lối cũ tôi về.
-
Thầm mơ giàn
hoa tím xưa chưa phai
-
Ðời tôi đã
nhiều lần vui bước phong trần
-
Gió lùa xao
xuyến tim đơn chiếc khăn.”
-
-
Vẫn biết
tháng năm đi qua rêu mòn phủ lối, mùa đổi thay lá sẽ úa
vàng, chẳng trách tình yêu thường hay dang dở bởi người đời
chẳng đợi chờ nhau. Bước chân ai miệt mài bỏ lại phía sau
lưng hàng cây lặng lẽ, có một người đứng đợi tình yêu từng
trượt ngã và một mình về với mùa năm xưa, lặng ngắm... mùa
buồn. Ðể nghe hương ngâu dịu thầm tràn bàn tay nhỏ - mùa thu
xưa trở lại ố bên giàn hoa - những dấu hỏi lồng vào những
bước chân kiếm tìm tình yêu và khát vọng... miệt mài đến một
ngày dừng lại.
-
“Lòng tôi
vẫn còn ghi mãi phút êm đềm
-
Thềm hoa
chia tay lúc trăng đang lên
-
Hẹn tôi đến
một mùa se thắm duyên lành
-
Ngắt bông
hoa tím trên cành trao anh...”
-
-
Không thể
nào dứt ra được những yêu thương từ câu hát xưa cũ, anh đã
từng khe khẽ hát với cuộc tình thơ dại để bây giờ thành thơ.
Ðể rồi bỗng dưng nhận ra sau lưng
em là nỗi nhớ, là những chồng chất không chỉ dấu chân mà còn
có cả tâm tư của nhau, cùng rượt đuổi trên những con đường
để tìm nơi kết thúc, ngờ đâu kết thúc những con đường...
là con đường... chỉ có bàn chân ta mới biết mỏi hay
không! Ai đi mãi mà đôi chân không biết mỏi mệt với đôi vai
trần oằn gánh yêu thương ngoảnh lại sau lưng được mấy phần
đường có mang nổi tất cả quên và nhớ.
-
“Hoa nào đợi
chờ không phai sắc hương
-
Ngày tàn
không gieo nhớ thương
-
Dặm trường
không gây vấn vương...”
-
-
Có những
điều giản đơn không nói bằng lời nhưng chỉ bằng ánh mắt cũng
đủ để một đời nhớ thương. “Chiều nay dưới giàn hoa thơm
ngát êm đềm”, em lại nhớ anh, nhớ đường xưa của mỗi
chiều, nhớ thời bẽn lẽn, ngọng nghịu nói tiếng yêu. Mọi thứ
bổng trở về bất chợt, có những phút tưởng chừng như rất
thật, có những giây thoáng ngỡ như mơ.
-
-
Anh ơi! Gió
đang trút vào lòng em từng thác nhớ, tháng năm vụt về đổ
sóng đam mê. Ngõ cũ xóm xưa một mình em ngơ ngác với bản
tình ca anh hát tặng em “Có thương hoa thắm mong chờ
không anh”. Có phải thời gian làm hằn những vết nứt
không anh? Và thời gian có làm hằn nếp lên tình yêu hay
không anh? Hay nỗi nhớ sẽ ghim ta vào nhau. Những tháng ngày
xa cách nhớ nhung đang gọi về kỷ niệm, gió heo may xao xuyến
lối đi về, Em về lại ngõ hoa vàng vẫn đợi, phố Ðà thành
chiều nay se lạnh, người vô tình bỏ góc phố bơ vơ, anh vô
tình làm nụ cười em vụt tắt, một ngày xưa nghe sâu thẳm tim
mình. Thời gian đã đánh mất thuở tim em biết rung động xao
xuyến, bao bao thăng trầm, em tưởng cướp mất... Và, giờ đây,
em níu lại được thời gian với hình bóng năm nào. Và, em đã
tìm gặp tình mình như câu nói của Cissom
“Thời gian không đo lường bằng năm, tháng mà
bằng những gì chúng ta đã thực hiện”.
-
-
Ai
trong chúng ta cũng có một ước muốn, đó là được yêu thương,
được sống trong lòng người khác một cách có ý nghĩa... Yêu
thương là mất mát, là đau khổ. Nhưng không ai cam tâm nhìn
nhận nó cả bởi vì nó đem đến cho ta rất nhiều hy vọng sống,
cho ta rất nhiều tự tin nơi bản thân, giúp ta nhìn đời với
con mắt đẹp hơn...
-
Anh! Chỉ
biết rằng, hằng đêm anh vẫn đến trong giấc mơ. Nhớ anh...
nhớ rất nhiều. Em vẫn day dứt khóc thầm mỗi đêm, nhưng đôi
khi nỗi nhớ cao hơn sự chịu đựng thì khóc thầm vỡ tan...
thành khóc òa. Trong cuộc sống thường nhật đầy thăng trầm
này khi chỉ có một mình đối diện bóng đêm về khuya với
khoảng lặng trong tâm tưởng, anh hay thả hồn mình phiêu bồng
về nơi đâu? Riêng em mỗi khi nhắm mắt lại rồi thả mặc cho
tâm hồn rong chơi tự do, muôn lần như một, tâm hồn em luôn
lặng lẽ trôi về một mùa thu xưa...
-
-
*
-
Qua bao mùa
thu, trong tôi với nỗi lòng “Từ đấy thu rồi, thu lại thu
... Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời... Mà từng thu chết, từng
thu chết” để rồi “Vẫn giấu trong tim bóng một người”
(T.T.Kh)... Hơn ba thập niên, cách xa đằng đẵng, giàn hoa
vẫn còn đó mà tình tôi bị cuốn trôi... Mỗi khi đứng dưới
giàn hoa, se mình, lòng chùng xuống, bóng tôi tan vỡ, xót
xa... Giờ đây, “bóng một người” nơi phương trời xa hiện hữu,
ru lại cuộc tình năm xưa, đã đến với nhau để níu lại thời
gian đánh mất nơi quê nhà.
-
-
Nguyễn Ngọc Tuyết
-
Ðà Nẵng 03/03/08
|
|
|