Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
Thơ HÀ NGUYÊN DŨNG
     Hà Nguyên Dũng làm thơ đã lâu nhưng ít xuất hiện trên báo như những người bạn thơ khác của đất Quảng Nam cùng thời ... Cuộc đời ông gặp nhiều điều trớ trêu cho đến tuổi già vẫn lận đận với mưu sinh qua hình ảnh “Lạc loài mãi chưa nơi trú ngụ. Dẫu rằng, trần thế chốn tạm cư“!
    Gia tài của ông không có gì ngoài tập Quê Tình (?) và, qua những bài thơ nói lên tâm trạng u buồn, niềm đau, nỗi nhớ khôn nguôi – VTrD Cali Weekly
 
QUA ÐÒ HÀ MẬT
 
Hăm lăm năm trước bến sông nầy
Khách xuống đò lên đường gió bụi
Mang mái rạ, giòng sông, dáng núi
Và ý tang bồng di viễn phương
 
Bao nhiêu sóng gió, bao đọan trường
Xoi lở chân đời cây bật rễ
Ta nghiêng người né thời, né thế
Tóc đã bạc đen, đã bạc lòng?
 
Ðời như sông khúc rộng, khúc nông
Lòng người lớn ròng như nước
Ta ố Lưu Nguyễn trở về thắp đuốc
Cô thân giữa bốn nẻo trần!
 
Ngày ta đi lửa cháy trong thân
Ngày trở lại bụi tro than đóng
Có phải bờ lau tân khách vọng
Nước sông Hà như Dịch Thủy trôi
 
Ðò dọc dò ngang hút bóng rồi
Có tiếng dế trong lòng ra rả
Con chim về rúc trong vòm lá
Ta rúc đâu đây? Ðêm mịt mù!
 
Ngọn đèn dầu tỏa bóng phù du
Chén rượu lạt không hâm lòng nổi
Ngoài sông gió hất trời, mưa xối
Rừng quê nghiêng ngả rả riêng lòng
 
Ta lại đi trên nỗi thương mong
Không biết được phương nào ta tới
Quanh đời ta trăm con sóng dội
Hai nhánh ta y không chống nổi lòng ?
 
 
ÐI, CŨNG NHƯ SÔNG
 
Từ nguồn xa nghe biển gọi thất thanh
Con sông vội trườn đi tìm biển lớn
Chiều chiều tôi ra chân quê đứng vọng
Con sông lừng đừng như muốn chảy vào tôi
 
Từ làng quê tôi mơ ước những phương trời
Ðất ngọt phù sa, trời thơm nắng mật
Nơi bóng những đàn chim bay mát đất
Và tôi qua đò, đi ố cũng như sông
 
Ngày tôi đi mơ ước no lòng
Mo cơm muối ấm thơm trong túi vải
Em gánh nước về sững người, khựng lại
Ðôi thùng chao nước sánh. Lòng rưng rưng
 
Em vịn cây đòn gánh ngó mông lung
Chân tôi bước đầm đầm qua ngõ vắng
Sắp tới cửa lòng sông nhiễm mặn
Ra khkỏi làng lòng tôi chơi vơi
 
Mơ ước no lòng ngày ấy đã vơi
Ðời tôi đói, lòng tôi khao khát quá
Ðất tha phương ở một đời vẫn lạ
Ðất quê tình xa mấy bước lòng đau
 
Khi tôi nhổ tôi ra khỏi chốn chôn nhau
Nhổ vụng trộm làm dứt chùm rễ cái
Nên tôi bây giờ lòng sầu héo mãi
Dẫu quê người đất ngọt trời thơm!
 
 
NÀO HAY
 
Qua đò ta đã hẹn cùng sông
Nào hay bao năm chưa quay lòng
Nào hay lớp sóng phiêu bồng đã
Cuốn hút ta vào trong mênh mông
 
Bao năm ta không về cùng sông
Bao năm em chong mắt khô lòng
Em như một chiếc sào tre cắm
Ta tựa con thuyền cưỡi sóng giong
 
Rồi nay em tay bưng tay bồng
Thì thôi, lời xưa coi như không
Lòng ta, lòng em: ròng như nước ?
Nào hay em nhu ta long đong!
 
Bao năm tình ta còn đầy lòng
 
Lòng ta bao năm sầu khôn đong
Một ngày sẽ khẳm chìm torng đáy
Ta sẽ quay lòng gối bến sông!
 
LỠ BƯỚC
 
Bao năm xa Hà Mật, Ðiện Bàn
Lận đận bên trời vai áo bạc
Giày rách cũng làm đau xót cát
Ðau lòng mỏi gối khách du phương
 
Hốt nhiên người gọi lớn: cố hương
Có tiếng chim từ rừng vọng lại
Mục tử lùa bò về trang trại
Ðời mãi lùa ta xa thôn trang
 
Hoàng hôn rơi chìm bên kia ngàn
Khách vội vã đi tìm lữ điếm
Ngọn đèn dầu mờ như kỷ niệm
Cô khách nằm trăn trở từng khuya
 
Bỗng vọng từ bờ rạch bên kia
Tiếng trẻ khóc, tiếng lẩy Kiều đưa đẩy
Mười lăm năm có nhiều cho mấy
Sóng đọan trường xô suốt đời ta
 
Bao năm không trở lại quê nhà
Bom dập đạn cày bao mộng lỡ
Mồ mả trôi sông, người lạc chợ
Họ hàng bao kẻ sống lưu vong
 
Khách đi mang mái rạ trong lòng
Chiếc võng ấu thơ treo gốc ổi
Trái tim khách như vùng Gò Nổi
Nơi khách ra đời, khách lớn lên
 
Tuổi hăm hai ta bỏ sách đèn
Cầm súng cắm lưỡi lê nhọn sắc
Cuộcchiến quốc kéo dài dằng dặc
Thú thật, lòng ta có vui đâu!
 
Muốn về làng ngửa nón hái rau
Ra đồng cỏ tát trăng bắt cá
Nghiêng nậm rượu cùng nhau nhấp nhá
Lăn khềnh nằm mộng dưới hiên trăng
 
Cùng con trâu vui cuộc điền trang
Câu danh lợi không hề màng đến
Sang sảng đọc thơ như đọc lệnh
Aó rách bay ngỡ áo đại triều
 
Ðời với ta đi chẳng thuận chiều
Ta lần bước về miền tử biệt
Rồi sẽ được riêng mình cái huyệt
Sống chẳng riêng nhà, dẫu chái tranh
 
Ba mươi năm ta ở thị thành
Vẫn lếch thếch dép mòn, áo vá
Làm khất sỹ tay bưng bình đá
Hứng chút ân tình kẻ đánh rơi
 
Cuộc đời bày canh bạc vui chơi
Nghiêng bình tr út ta tìm may rủi
Chiếc bình rỗng đổ ra nhúm bụi
Oạ hô! Bình hẹp tựa lòng người
 
Thẹn với lòng ta cất tiếng cười
Ðập vỡ nát chiếc bình đá cổ
Nghe ở lòng rạn đi mấy chỗ
Nước mắt rịn thầm hoen gối rơm
 
Trời mưa! Trời mưa! Mưa từng cơn
Ðường lầy lội bấm chân khách bước
Trăm ngọn gió xé đời tưa tướt
Những ngọn roi mưa quât rát người
 
Cố hương ơi! Ta lỡ bước rồi
Con nước có bao giờ chảy ngược
Ngày nhắm mắt là ngày trở bước
Về hay đi vào cõi quê chung!
 
MƯỜI NĂM TRỞ LẠI
 
Qua đò một chuyến đi mười năm
Nay mới đáo về quê cũ thăm
Gió tạnh, lòng rung làm động bóng
Ai mưới năm trước nhớ ta chăng?
 
Mười năm trở lại đâu tìm ra
Bạn xưa như những đám mây xa
Em xưa chẳng khác vầng trăng mấy
Lặn-mọc-khuyết-tròn khuất cõi ta
 
Mười năm trở lại ra sông ngồi
Trông đò ngang lại ngóng đò xuôi
Ðò về mấy chuyến khoang đầy gió
Ðành bụm nước sông mà thấm môi
 
Mười năm trở lại nom thấy bóng
Trong lòng giếng cổ một mình ta
Nhặt viên ngói bể ta toan ném
Cành khế rùng mình chiếc lá sa
 
Mười năm trở lại buồn như khói
Ngun ngún trong lòng mắt xốn cay
Thương đát quê nhà pha cát sỏi
Hột cơm phải cõng lát khoai dày
 
MÙA XUÂN VÀ CON ÉN
 
Bánh xe đạp niễng như ngựa què
Lọc cọc đường xa về thăm quê
Tạt qua nhà em, buồn ố cửa đóng
Em xa chẳng biết Tết ta về
 
Hàng cây lấn gãy hàng rào ngõ
Gió đốc cành rung thảy lá mừng
Mẹ già mắt cạn tay che gió
Quẵng gậy mà ôm nỗi nhớ nhung
 
Ta buông tay nãi rơi đầy bụi
Bản thảo bài thơ rớt gió cầm
Mấy chục năm ròng thơ nặng túi
Con d61 nằm trong bóng cỏ râm
 
Thôi! Mẹ buồn chi, con trở lại
Cắt cành mai sớm viếng mồ cha
Câu thơ cho Mẹ con tìm mãi
Lòng động nên thơ con đục nhòa
 
Thôi! Mẹ buồn chi, xuân đến rồi
Tuổi Mẹ cao như núi chọc trời
Mẹ ơi! Tình Mẹ mùa xuân lớn
Con trở về như én báo lời!
 
NỬA ÐẤT QUÊ TÌNH
 
Em mang trong mình nửa dáng sông Thu
Và nửa dáng sông Hồng mầu mỡ
Nên giọng nói em như giòng nước lợ
Nửa Bắc ngọt ngào, nửa Quảng đục khô
 
Quê nội em rừng núi lấn bão xô
Và lụt đẩy hạt-người trôi khỏi xứ
Trong mỗi hạt-người mang mầm tâm sự
Dẫu cuối trời không mất giọng quê hương
 
Cái nớ-ni-răng-rứa, rứa mà thương
Rứa mà nhớ, nhớ chi mà nhớ rứa
Em được hòai thai từ trong hai nửa
Nửa sông Thu và một nửa sông Hồng
 
Em sinh ra mang tên của giòng sông
Gìong HươngThủy chảy qua đời bịn rịn
Môi em đỏ như thể lòng em chín
Má anh đào uơm chím mộng đôi mươi
 
Ðôi mắt trong sâu như chiếc giếng khơi
Khoan thấu lòng tôi đụng niềm thương mến
Và em hiểu vì sao tôi quyến luyến
Bởi trong em mang nửa đất quê tình!
 
 
TÌNH LÊN XANH KÍN LÒNG
 
Anh về thăm quê cũ
Nắng rim vàng mái tranh
Luống cải ngồng quyến rũ
Lòng bướm xa không đành
 
Ðường mịn màng đất bột
Mát êm lòng chân anh
Trong lùm tre chim hót
Tiếng quê hương ngọt lành
 
Ơ, đôi chim tha cỏ
Xây giường loan trên cành
Ðêm đêm nằm đấu mỏ
Mớm lời tình ngọt thanh
 
Giòng sông len lỏi chây
Giữa đôi bờ cỏ xanh
Giòng đời con nước xóay
Không cuốn tình em anh
 
Anh về thăm quê cũ
Như thuyền về với sông
Cây rơm vàng ấp u Ư
Hương cỏ nồi hoa đồng
 
Bao năm em vẫn đợi
Anh về thôi nhớ mong
Màu lên xanh kín nội
Tình lên xanh kín lòng !
 
KHI NGỒI Ở SÔNG HÀN
 
Ngắm dòng sông nước đang lên
Con tàu xưa biết lênh đênh phương nào
Ta về xứ mộng gầy hao
Những phiến muộn vẫy tay chào hỏi han
Xuân đi màu lá phai tàn
Mùa ve trỗi giọng nghe man mác sầu
Mỏi lòng chưa, hỡi con tàu
Trùng lai có được mai sau một lần
Bóng nghiêng ngày một vơi dần
Sương chiều thấm lạnh lẽo phần đời ta
Nằm trên phần đất quê nhà
Mà sao vẫn thấy như xa nghìn trùng
Người trong cõi đó mịt mùng
Ðược bao nhiêu kẻ chung cùng tâm tư
Hồn đau từ buổi giã từ!
 
TRONG QUÊ
 
Bị những niềm thương, nỗi nhớ vật
Ta không chịu nổi phải quay về
Ðường xa tăm tắp ố xa mù mắt
Kẻ ngóng buồn hơn kẻ nhớ quê
 
Xe chạy mút ga còn thấy chậm
Mấy khúc đường quanh muốn trẹo lòng
Gió mù, khói thuốc dường không đậm
Ta hít cành hông hương ruộng đồng
 
Cột số vù qua không kịp ngó
Giang hồ đâu nghĩ tới thời gian
Chỉ nghĩ, quê hương là chiếc tổ
Chỉ nghĩ, ta con chim lạc đàn
 
Em chẳng mong ngày ta trở gót
Ta đi, đi mãi cũng không đành
Chắc gì mai đã đem xương cốt
Về t áng cạnh đồng bón lúa xanh
 
Ta đã như ngày đương xế bóng
Sợ mai mắt nuối chốn chôn nhau
Làng ta ở cạnh sông đầy sóng
Trải mấy can ua cũng bể dâu
 
Ta phải mang thân về bái tổ
Dù không võng lọng thà hơn không
Ðêm nằm trong quê ố trong chiếc tổ
Thấy đời vơi bớt nỗi long đong.
 
HOA ỔI
 
Mảnh vườn xưa như một nỗi lòng
Có giếng nước, cội mai và lùm cỏ
Có những nắng, những mưa và những gió
Aãm lạnh buồn vui theo những tháng ngày
 
Xưa em thường lén mẹ chạy sang đây
Vin cành hái một vài hoa ổi trắng
Làm rơi xuống áo em vài vạt nắng
Con ong bay tha chút mật ngọt lành
 
Giếng nước tròn như vầng trăng thanh
Trong văng vắt ngọt ngào và mát rượi
Hai cái bóng kề nhau in ở dưới
Ngó nhau cười trong mắt bóng nhau in
 
Theo ngày mưa ngày nắng em lớn lên
Em theo ghe xuôi về trường tỉnh học
Anh gửi lòng qua từng con đò dọc
Về trường em những nhớ, mộng mơ thầm...
 
Mỗi năm em về quê một vài lần
Mùa mai nở, mùa ve kêu ra rả
Trái ổi chín nằm nép bên cuống lá
ƠƯ trên cao, em sợ ố bảo, đừng trèo
 
Anh cầm sào nhón gót, nhướng cổ quèo
Trái ổi rớt, dập bầm ố trầy trụa
Bốn bàn tay thọc vô thùng nước rửa
Cánh môi em thơm ngọt ổi quê nhà...
 
Vườn quê xưa là mảnh vườn đã xa
Mẹ cứ trách hai ta đi biền biệt
Anh trở lại vườn quê ngày giáp Tết
Trái ổi tròn mà mộng ước không t ròn
 
Mẹ bảo em giờ lận đận chồng con
Anh lỡ dở mộng đời không kết trái
Hoa ổi trắng như tấm lòng thơ dại
Chút hương xưa giờ đã nhiễm hương đời...
 
VẦNG TRĂNG CÁI GIẾNG VÀ CON
Tặng Minh Tuấn, Vĩnh Lộc
 
Ba ơi, cái giếng trước nhà
Tròn tr òn như chiếc trăng xa trên trời
Trăng đang tắm dưới giếng khơi
Ba đừng múc nước trăng rời rã tan
Ðể con ngắm ánh trăng vàng
ƠƯ trong đáy giếng, ở đàng trời xa
Ðâu rồi! Trăng lẫn đâu, ba?
Trên trời thì có giếng ta không còn
Chỉ còn cái giếng tròn tròn
Và cây cau đứng cùng lặng thầm.
 
Ở PHÍA NGÒAI NHAU
 
Tối bữa đó trong vườn trăng Văn Thánh
Gío cuối năm hun hút thổi se lòng
Ta thóang thấy nét môi em lành lạnh
Nên nghiêng người cố chắn ngọn đông phong
 
Gần gũi vậy? Mà xa xôi quá vậy!
Bời ta còn đang ở phía ngòai nhau
Phút vội vã quay tìm nhau, ta thấy
Giữa đôi lòng một khỏang cách sâu
 
Ta ở phía ngoài em mù mịt gió
Ðời hiu hiu như một đốm than tàn
Dù cố thổi không bùng thành ngọn nhỏ
Em hơ lòng những buổi nắng chiều tan
 
Thôi đành vậy ta biết làm sao được
Bởi trong ta cũng khuyết lạnh vô cùng
Em cứ ở phía ngoài niềm ta ước
Không thể nào đôi bóng ngả về chung
 
Ta đưa mãi mỏi đôi bàn tay nhỏ
Mà em ơi, Hồng Phúc có bao giờ
Ta đành ở phía ngoài em, em có
Thấy ta nhìn về phía em, mơ...
 
HUẾ VÀ KIM ANH
 
Hẹn với Huế từ những mùa xuân trước
Lúc lòng ta chưa hằn những đớn đau
Và thủa em còn cắp sách qua cầu
Chiếc nón bài thơ úp che tà áo thẹn
 
Hẹn với Huế ta không về đúng hẹn
Khi ta về em bới tóc ru con
Ðôi bờ vai cam chịu mãi mỏi mòn
Oằn trĩu xuống như mái đền hoang phế
 
Em quay mặt cố che niềm dâu bể
Và giấu đi những phế tích trong lòng
Khi ta về tình đã bỏ lưu vong
Sầu ở lại thấm loang màu tím Huế
 
Ta, kẻ tình ngu bị em truất phế
Ðành bôn ba, lưu lạc những sông hồ
Em vẫn là hòang thành, dáng dấp cố đô
Của cái thuở tình-ta-còn-hưng-thịnh
 
Ta về Huế không bàn tay đón vịn
Ta lao chao trên mấy nhịp Trường Tiền
Một ngày nào không gượng nổi lòng nghiêng
Ng3 chúi xuống chết chìm, sông Hương sẽ chảy
...
 
HỤT HẪNG
 
Hun hút đường xa mờ mái rạ
Mưa ngâu không thấm áo giang hồ
Vẫn nghe một chút niềm băng giá
Rớt xuống lòng như chiếc là khô
 
Bến dựng sào trông thuyền viễn xứ
Bao năm nghe nước chảy xói bờ
Bao năm ta chẳng về quê cũ
Phiêu lãng như lòng gã làm thơ
 
Làm thơ đâu phải làm quan chức
Mà hẹn ngày nhận giấy nghỉ hưu
Mà để vầng trăng quê thổn thức
Thầm bên liếp cửa, vách phên thưa
 
Thủa đó, ta đi ố em chống sào
Sông to, sóng lớn ố con đò chao
Người-đông-lòng-nặng-con-đò-khẳm
Sóng gió tràn vào nỗi ước ao
 
Ta đi, xưa có mắt em dõi
Thầm lặng mơ màng như mảnh trăng
Chưa về chưa phải lòng không mỏi
Mà về có chác còn đò chăng!
 
Ta đi, ta đã qua trăm bến
Bước gấp mà sao cứ lở đò
Chẳng biết ngày nào ta về đến
Mẹ bẽ buồng cau chẽ để khô
 
Em chẽ đường ngôi cầm lọn tóc
Tóc khô như thể đã khô lòng
Ta đi như một con đò dọc
Thuận gió lòng căng chẽ sóng giong
 
Ta có trong t a một bến vắng
Còn nghe sóng mắt của em chao
Ta ngồi vò võ bên trời lặng
Nghe tiếng chân ai lội cắm sào
 
Ta biết bây giờ ngoài xứ sở
Nắng thu vàng ngấm cọng tranh rơi
Em ngồi nghe tiếng bờ sông lở
Ngả chiếc sào tre hụt hẫng đời
 
ÔM TÌNH QUÊ DỖ GIẤC SAY SAY
 
Anh đến quê em đầu tháng hạ
Trời đương nắng ấm bỗng mưa òa
Ruộng vườn xanh mướt cò bay lả
Sông chở phù sa vỗ sóng ca
 
Nhà em day mặt ngó ra sông
Hứng gió, đón đưa nước lớn ròng
Ðò chở niềm quê neo chật bến
Neo lòng em đợi khách tang bồng
 
Anh đến chung quanh trời đất lạ
Lơ ngơ như mấy như nhánh lục bình
Em giương đôi mắt trong vòm lá
Phóng những đường tên tẩm nọc tình
 
Vườn trái đương mùa em đương xuân
Hương em hương trái bủa thơm vườn
Anh ra nhặt tiếng chim gù ấm
Sơ ý lòng anh bị trúng thương
 
Anh đến hoa xuân vừa rã cánh
Cũng may còn được đóa môi hồng
Lứa tình đầu vụ mùa con gái
Anh nhặt về chất ngập vựa lòng
 
Dù mai anh có theo trời rộng
Cũng ví như là em sẩy tay
Cũng ví như là em bỏ bóng
Oạm tình quê dỗ giấc say say!
 
KHI XA NGỌC HÀ
 
Buổi ta đi em đứng ở bên lề
Ðôi mắt chiếu sáng dài theo quốc lộ
Ta quay lại thấy em như cột số
Dựng chênh vênh bên dốc khúc quanh đường
 
Ta đã đi và đã đến ngàn phương
Không nhớ được em là cây số mấy
Chỉ mang máng trên đường xuôi ngược ấy
Cây-số-em thóang hiện vụt qua lòng
 
Xa Ngọc Hà ta có nhớ buồn không
Ta chẳng biết bởi lòng ta lắm nỗi
Một thóang em mỏng manh như làn khói
Dựng âm thầm trong buổi ciều khô
 
Em thấy ta như thấy chiếc xe đò
Hành khách xuống lên đứng ngồi lố nhố
Em e n gại trong ta không còn chỗ
Nên đắn đo không dám quá giang lòng.
 
MỘT CHÚT TA
 
Em chớ cuời, ta tuổi bính thân
Là con khỉ nên ta hảo ngọt
Aằn trộm đào, may ố không bị nhốt
Bị nắm quăng, rớt xuống cuộc người
 
Em cũng như một lọai trái tươi
Ngọt mậtà, ngon hơn đào thượng giới
Ta vói mãi cũng không đụng tới
Trái ngon em lủng lẳng cành mơ
 
Ta căng lòng dưới gốc đời, chờ
Chỉ hứng được mấy nhành là úa
Không đủ nhóm thành ngọn lửa
Thẻo buồn nướng, rượu lưng hồ
 
Nỗi bu̕