Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
              Buổi Chiều Ở Fort Chafee
                                                             Bùi Ngọc Tuấn
 
     - Tại sao tụi tui cũng bốn đứa mà chỉ được mấy cái đồ rửa mặt và xà bông này thôi? Tại sao nhà ông Thiện được mấy cái hộp ǵ bự quá vậy? C̣n nhà ông Lộc có mấy cái chai ǵ coi giống đồ hộp ngon lành quá vậy? Tui nói cho mấy ông biết, không phải tụi tui lính tráng mà ngu, để cho mấy ông ỉ làm sĩ quan bè phái với nhau đâu đó. Qua tới đây là không có sĩ quan ǵ nữa. Mấy ông là trung úy, đại úy hay tướng tá ǵ cũng hổng ăn thua cái con mẹ ǵ ráo trọi. Tụi ḿnh bây giờ huề hết trơn rồi, hổng thằng nào hơn thằng nào hết đó. Đừng có ỷ là biết tiếng Anh, nói chuyện được với mấy thằng Mỹ mà ăn hiếp tụi tui à nghe. Bây giờ là chia đều ra hết đi.
 
Binh nh́ Tư vừa nói xong, th́ ba đứa trong bọn hắn cũng xấn tới, làm mặt dữ dằn như sắp đánh Văn. Trong cái đầu óc giản dị của bọn chúng, mấy thằng cha sĩ quan điều khiển quân đội mà để cho cộng sản chiếm mất miền Nam là cà chớn lám. Bọn sĩ quan phải chịu chung trách nhiệm. Thằng nào cũng có lỗi làm cho bọn lính phải bỏ nhà cửa, gia đ́nh, lạc lơng sang tới đất Mỹ. Thế mà bây giờ lại c̣n phe đảng chia đồ cho nhau.
 
Mấy cô gái khúc khích cười, mấy bà th́ đỏ mặt lên không nói ǵ. Văn càng lúng túng hơn, nh́n mọi người cầu cứu, nhưng không ai nói ǵ, sau cùng Văn đành nói:
 
- Tôi chia theo danh sách của barrack ḿnh thôi. Mấy món đó các bạn đâu có xài được mà giành làm chi.
 
Thằng Lợi, trong đám bốn người lính độc thân nhào tới, xấn xổ:
 
- Nè đừng có khinh bọn tui là ngu nghe. Người ta xài được th́ tụi tui cũng biết xài chớ bộ.
 
Trung Úy Thiện ngưng cười:
 
- Mấy cái chai đó là baby food, đồ ăn của con nít nhỏ, chưa mọc răng. Ông mà nuốt một muỗng là nó nhợn lên tới cổ, ngon lành ǵ mà giành. Cái đó có phải là đồ hộp làm cho người lớn bọn ḿnh đâu. Ông muốn thử tôi nhường cho ông một chai của con tôi.
 
Tư mắc cở, nhưng chưa vừa ḷng:
- Vậy chứ mấy cái hộp kia là ǵ? Đâu phải đồ ăn con nít đâu. Mà mấy gia đ́nh này đâu có con nít. Mấy đứa con gái lớn xộ rồi.
 
Đám đàn bà cười rộ lên. Tư càng nóng:
 
- Im lăïïng coi, mấy bà làm cáinǵ vậy. Chia đồ lẹ lên cho người ta c̣n lên Quân Tiếp Vụ uống cà phê chớ.
 
Thấy không làm sao được, Văn đành thủng thỉnh nói như năn nỉ, mắt nh́n xuống sàn:
 
-     Mấy hộp đó là băng vệ sinh của phụ nữ. Nhóm mấy ông bốn người đàn ông độc thân th́ người ta phát cái đó làm chi.
 
Cả đám mấy chục người té ra cười, rồi quay lại chọc Văn:
 
- Sao không xé hộp ra, phát cho mỗi đứa một cái cho nó quàng lên cổ chơi có phải vui không!
 
Văn lầm ĺ nói:
 
- Làm trưởng barrack khổ thấy mẹ, tôi không làm nữa. Mấy ông bà bầu người khác đi. Tôi đi theo tụi nó lên Quân Tiếp Vụ uống cà phê.
 
“Quân Tiếp Vụ” thật ra là một cái xe truck của Salvation Army, ngày ngày đậu dưới bóng cây gần trạm quân cảnh. Ai tới th́ được phát một ly cà phê nhỏ và một cái cookie. Hôm mới tới, thằng Hoàng hỏi thằng Tư tại sao chỗ này lại phát cà phê cho ḿnh uống cả ngày. Tư không biết ǵ hơn, nhưng vẫn giải thích.
 
- Mày nhớ mấy thằng lính Mỹ hồi đó có chữ Army trên áo không? Army nghĩa là lính. Vậy đây là “quân tiếp vụ”. Tụi mày không thấy ḿnh đang ở trong trại lính Mỹ sao? Bộ mày không nhớ hồi đó ở Việt nam, lính Mỹ tới đâu th́ cũng có xe với trực thăng chở đồ ăn uống tới liền một bên đó sao.
 
Từ đó bọn thằng Tư gọi cái xe Salvation Army là Quân Tiếp Vụ, Không ai thèm cải chánh, nhưng cũng may, cái tên ấy không trở nên phổ biến, người khác chỉ gọi đó là xe cà phê mà thôi.
 
Văn đi sang barrack bên cạnh, rủ Thanh đi uống cà phê. Tới nơi, Thanh đang ngồi trên giường hư hoáy chép lại cuốn tự điển Anh Việt-Việt Anh của Lê Bá Kông và Lê Bá Khanh. Anh mang được cuốn Văn Phạm Anh Ngữ Thực Hành, nên đổi với người bạn, mỗi người được mượn sách của người kia để chép lại. Mai này cả hai gia đ́nh đều cùng có cả sách văn phạm và tự điển. Ở nước Mỹ này làm ǵ có sách tiếng Việt mà mua. Không có sách th́ làm sao học tiếng Anh bây giờ.
 
Hôm trước ông Lê Bá Kông treo bảng hỏi xem có ai mang được sách của ông theo th́ cho mượn để ông in lại bán cho người Việt dùng. Văn xúi ông Hậu – chủ quyển tự điển – đưa cho ông Kông mượn (Chàng cũng tính sẽ là khách hàng đầu tiên của bộ tự điển ấy) nhưng ông Hậu trợn mắt: 
 
- Thôi đi cha! Dừng thấy tôi già, tưởng ngớ ngẩn mà xúi dại! Cái nước Mỹ mênh mông rộng lớn này, mỗi người đi một nơi, rủi lạc mất th́ biết đâu mà đ̣i! Đời sống mới của cả gia đ́nh tôi chỉ trông vào có cuốn sách ấy để học mà đi làm việc. Mật tự điển, không học được tiếng Anh th́ chết đói cả đám. Tôi không có cho ai mượn hết. Thằng nào anh hùng, muốn giúp đồng bào th́ cứ tự động. Tôi chỉ ráng lo cho gia đ́nh tôi thôi.
 
Thế là Văn tịt ng̣i. Nghĩ đến chuyện chép tay bộ tự điển như Thanh mà ớn. Nhưng biết làm sao hơn. Chàng chỉ mong có người cho ông Kông mượn sách, in lại, để mua mà xài, cho chắc ăn cái chuyện kiếm cơm. Mang tiếng là giỏi tiếng Anh, nhưng thật ra vốn liếng chàng đâu có bao nhiêu. Chẳng qua là hồi sang Mỹ học bay th́ có chút tiếng Anh tàm tạm do quân đội dậy. Trong quân đội nói tiếng Anh với Mỹ th́ c̣n khá dễ, chứ ra ngoài đời th́ thấy mẹ rồi. Mới nói có một lát mà đă mỏi rừ cả hai cánh tay.
 
Thanh bỏ bút, cất sách giấy cẩn thận rồi dặn vợ trông chừng cho kỹ, kẻo thằng nào nhám tay chớp mất quyển sách của ông Hậu th́ thấy mẹ. Hai người thơ thẩn đi sâu vào giữa trại, đến cạnh một cây sồi to lớn, xum xuê, chỗ xe cà phê của Salvation Army trụ tŕ, xếp hành lănh cà phê và bánh ngọt. Văn ngó người đàn bà Mỹ, trạc tứ tuần, dáng điệu nhanh nhẹn, lúc nào cũng sẵn sàng nhoẻn cười với đám di tản ngơ ngơ ngác ngác. Chàng vẫn không hết thắc mắc về cái lối hành xử của người Mỹ. Cà phê th́ dùng cái ly giấy nhỏ xíu, chưa uống đă hết, đến cái cookie cũng bé teo. Ăn uống vừa hết, xếp hàng xin nữa, th́ cho ngay. Vậy mà xin luôn một lần hai ly để uống cho đủ, th́ nhất định không, chỉ cho mỗi lần một ly. Đằng nào cũng cho, th́ cho luôn một lần cho rồi, c̣n bắt đứng lên, đứng xuống. Người Mỹ khờ khạo thế này th́ làm ǵ chẳng bị Lê Đức Thọ nó xí gạt cho ở Paris.
 
Ngồi trên băi cỏ uống cà phê, ngó mông lung, Thanh xúi Văn:
 
- Mày ra hỏi cái thằng Mỹ cắt cỏ kia, nó làm ăn lương lậu ra sao, mà ngó coi được quá. Tụi ḿnh mà xin được cái việc đó th́ khỏi phải nói tiếng Anh với ai cho mệït.
 
Văn cự nự không chịu đi, nhưng Thanh xúi quá, cũng đành liều, cười cười với anh Mỹ cắt cỏ. Anh mặt mày non choẹt, này lái một cái xe cắt cỏ chạy ṿng ṿng. Chạy đến đâu, cỏ bị cắt đến đấy. Băi có được cắt đều, trông thật mát mắt, mà ngoài việc lái xe chạy ṿng ṿng, anh ta chẳng phải làm ǵ cả. Lạ! Làm việc mà cứ như giỡn chơi! Xứ Mỹ này sướng quá cỡ.
 
Văn hớn hở, chạy về gốc cây sồi bảo Thanh:
 
- Thằng này c̣n đang đi học, nó chỉ làm bán thời gian để kiếm thêm tiền tiêu. Mỗi ngày làm 4 tiếng, mỗi tuần 20 tiếng, được trả 2 đô la mỗi giờ.
 
Thanh nhẩy nhổm lên:
 
- Hai đô la một giờ! Mẹ kiếp, tao tưởng nhiều lắm là độ mươi xu! Mày thấy không! Phải ráng t́m cho được một việc như thế. Hay là tao ở lại đây luôn cho rồi. Hai đô la một giờ, vậy là thằng này kiếm được 40 đô la một tuần, 160 đô la một tháng. Tính ra là 160 ngàn đồng Việt Nam. Cả nhà tao ăn sang như vua chắc cũng chỉ hết độ 60 ngàn, c̣n 100 ngàn ḿnh để dành mua xe hơi chạy. Đâu có ǵ mà phải lo nữa. Mày ráng hỏi nó xem làm sao tao xin được cái việc ấy cho sướng.
 
Rồi chàng tặc lưỡi, tiếc rẻ:
 
- Hôm ỡ trại ASAN, đảo Guam, có đứa vào t́m người, tao đă xin làm mà nó không nhận, v́ ḿnh có gia đ́nh mà nó lại chỉ lấy người độc thân, việc cũng nhàn hạ mà lương lại đến hai trăm đô la một tháng.
- Công việc ǵ mà lại phải độc thân?
- À! Có hai vợ chồng già, đă về hưu, muốn t́m một người đàn ông trẻ tuổi để giúp họ. Có pḥng riêng, ăn ở bao hết, mỗi ngày chỉ phải sử dụng máy hút bụi, máy giặt, máy xấy quần áo vớ vẩn thôi… Mày thấy không, xứ văn minh, cái ǵ cũng máy móc, ḿnh chỉ việc bấm nút cho máy chạy thôi, khỏe rề. Lại có hai trăm bỏ túi. Một lạng vàng bây giờ là 125 đô la, lương tao từ xưa đến giớ có bao giờ được lấy nửa lạng một tháng đâu.
 
Trời cuối mùa xuân ở Arkansa xanh biếc. Đă hết lạnh mà chưa nóng. Ngày dài, thời tiết dễ chịu, tươi đẹp vô cùng. Trại Fort Chaffee ở gần thành phố Fort Smith, một thành phố nhỏ, ở một tiểu bang nhỏ, quê mùa. Dân tỵ nạn lại chẳng được ra phố, không ai biết đời sống Mỹ thật sự như thế nào. Không ai biết mùa đông, mùa hè như thế nào. Họ bận rộn với nhau trong cái thế giới nhỏ bé, riêng tư của vài mươi ngàn người Việt, trong một trại lính cũ, biệt lập với mọi nơi, mọi việc b́nh thường. Công việc hàng ngày chỉ là xem ai đến, ai đi, giấy tờ th́ chỉ độ hai ba buổi đă xong, họ chỉ c̣n bận rộn xếp hàng ăn sáng, xếp hàng ăn trưa, xếp hàng ăn tối. Mấy đứa trẻ rất thích sống ở đây, v́ không phải đi học, tha hồ đi chơi lêu lổng, không bị mẹ gọi về ăn cơm. Lúc nào đói, chúng chỉ việc xếp hàng trước một nhà ăn, lănh phần ḿnh rồi ăn uống ngon lành. Thỉnh thoảng để giải trí cho đám người tỵ nạn, dân địa phương tổ chức ăn mặc theo kiểu chăn ḅ ngày xưa cưỡi ngựa đi ṿng ṿng theo con đường chính xuyên qua giữa trại. Trẻ con lúc đầu xôn xao ra xem. Sau thấy không có bắn súng hay quăng giây lát-xô ǵ cả, chúng đâm chán bỏ đi gần hết. Đă vậy mấy con ngựa lại c̣n phẹt ra những đám phân lớn xuống đường, thối um lên. Đám cowboy thấy dân tỵ nạn khờ quá, không biết thưởng thức, nên cũng đâm chán, lững thững cươi ngựa ṿng về. Một cụ già b́nh phẩm:
 
- Vẫn c̣n cưỡi ngựa! Ḿnh cứ tưởng Mỹ văn minh lắm, ai cũng đi ô-tô chứ!
 
Năm giờ chiều mà mặt trời c̣n cao như mới hai ba giờ. Trước nhà ăn, người ta đă xắp hàng dài. Người đàn bà Mỹ đă bắt đầu đóng cửa xe cà phê Salvation Army. Theo Thanh đứng dậy, Văn cằn nhằn:
 
- Chắc lại cho ăn cá nữa! Mấy thằng Mỹ này, cứ bắt ḿnh ăn cá hoài, ớn thấy mẹ. Hồi xưa qua đây học bay đâu có vậy!
 
Xếp hàng tiến vào nhà ăn, mỗi người lấy một cái khay nhựa, muỗng nĩa và giấy ăn. Đúng vậy, bữa nay lại ăn cá. Mỗi khay được một miếng cá luộc, trắng nhách, to bằng bàn tay, một vá cơm và một nửa qủa táo. Lúc đầu, dân Việt vác khay cơm chạy ra băi cỏ ngồi ăn. Người Mỹ không chịu được cái chuyện mất trật tự như vậy, bắt họ phải ngồi ở bàn ghếtrong nhà ăn, coi cho đàng hoàng. Riết rồi cũng đâm quen, chỉ có vụ ăn cá là ai cũng ớn. Người Mỹ phụ trách nhà ăn cũng điên đầu v́ mấy chai soy sauce. Biết dân Việt ăn nước mắm, nhưng kiếm không ra nguồn cung cấp, họ thế bằng soy sauce. Mỗi bàn để một chai. Được độ dăm phút những chai soy sauce biến mất, t́m không ra, hỏi không ai biết. Lại bầy ra chai khác, lại biến chớp nhoáng. Người ăn sau phải ăn với muối. Th́ ra người ta thủ các chai này trong túi để dành ăn riêng cho chắc. Không thủ riêng, rủi ăn cá mà không có x́ dầu th́ ai chịu nổi. Về sau  tụi Mỹ cũng đâm khôn, lúc mỗi gia đ́nh đă thủ được một chai th́ mọi chuyện cũng ổn thỏa, chai của nhà ai, nhà nấy ăn, khỏi phải lo chuyện x́ dầu nữa.
 
Tối hôm ấy, trong trại chiếu phim Mănh Long Quá Giang của Lư Tiểu Long, nói tiếng Tầu, phụ đề Anh Ngữ. Nhưng phim ở đây đâu có phụ đề Việt Ngữ như ở Saigon đâu, mà dân tỵ nạn cũng ngồi chật băi cỏ. Gia đ́nh Văn kiếm được một chỗ tốt ngồi xem. Trước khi chiếu phim, tối nay c̣n có ông Giám Đốc Chương Tŕnh Tỵ Nan Liên Bang đến thăm và nói chuyện với đồng bào. Người thông dịch là một thanh niên trẻ tuổi, qua đây du học từ trước và bây giờ đang làm việc cho chính phủ Mỹ. Anh nói tiếng Anh lưu loát, hệt như người Mỹ. Ông giám đốc này có cái tên xa lạ với lỗ tai người Việt thời đó: Donald McDonald. Ông nói về những chuyện không mấy hai hiểu để mà lưu tâm: Việc rời trại đi định cư, nghề nghiệp, sinh sống, người bảo trợ, sức khoẻ, các chương tŕnh trợ giúp của chính phủ… Người ta cứ tưởng đời sống ở xă hội Mỹ cũng giống như đời sống ở Fort Chaffee, cái ǵ cũng có người lo cho hết, ḿnh chỉ việc chờ đợi. Mới đến đảo Guam th́ chờ đi từ trại Orote Point qua trại Asan, rồi chờ qua trại Anderson, chờ vào lục địa, rồi tới đây vẫn như thế, hàng ngày chờ ăn trưa, chờ ăn tối, chờ uống cà phê, chờ lĩnh quần áo, chờ làm giấy tờ, chờ giờ xem xi-nê, rồi chờ đợi cái ǵ nữa, sau khi đă mất nước th́ không ai rơ…
 
Đến ngồi gần gia đ́nh Thanh là hai nhóm gia đ́nh với những đứa trẻ mặc quần áo giống nhau, thứ áo may bằng tay với vải cắt ra từ khăn trải giường của trại. Người Việt Nam lanh lợi thật, không có quần áo cho con mặc, th́ cứ lột quách khăn trải giường của Mỹ ra, may áo cho chúng mặc. Mẹ chúng, hai người đàn bà tuổi ba mươi nói chuyện và quát tháo con cái không ngừng. Họ xầm x́ chê anh thông dịch. Cứ mỗi lần anh này nói: “Kính thưa quư vị, ông ‘Đa-nôn Mịch-đa-nôn’ nói rằng…” th́ hai bà này lại nhẩy cỡn lên: “Tên ông ấy là ‘Đô-nan Mạch-đa-nôn’ chứ không phải là ‘Đa-nôn Mịch-đa-nôn’”. Cuối cùng th́ ông ‘Đa-nôn’ hay ông ‘Đô-nan’ cũng nói xong và rất ngạc nhiên v́ không ai hỏi ông ǵ cả. Rồi sau vài phim hoạt họa cho trẻ con, Lư Tiểu Long xuất hiện trong tiếng vỗ tay rầm rộ của bà con. Không biết ông ‘Đa-nôn’ có c̣n ở lại và nghe thấy ǵ không?
 
Văn ngước nh́n lên trời. Đêm trong vắt, trời lấm tấm sao, chàng thấy cḥm sao Orion nổi bật trên nền trời đen thẫm. Ḱa thanh kiếm của chàng hiệp sĩ, mũi kiếm chỉ về phương Nam và kia là phương Tây, nơi có mảnh đất quê hương chàng đă phải rời bỏ.
                                                                 Bùi Ngọc Tuấn
   
  
 

 




 


 

 

Thư từ liên lạc:  vuongtrungduongonline@yahoo.com
Copyright © 2006 vuongtrungduong
Last modified: 01/02/07