|
| |
-
-
C̣n Sợ Những Chiêm Bao
-
Thu Thuyền
-
-
Thu Thuyền là ái nữ của
nhà thơ Hoàng Anh Tuấn. Cựu học sinh Petit Lycée Yersin, Hùng Vương,
Couvent
de Oiseaux D0a2 Lạt. sang Hoa Kỳ tháng 2 năm 1981. Trong các anh chị em,
Thu Thuyền nối nghiệp thân phụ trên bước đường văn nghệ nên đã góp
mặt trên các tờ Văn, Văn Học, Hợp Lưu, Chủ Đề, Phố Văn, Văn Học Nghệ
Thuật liên mạng, Ca Dao, Việt Nam Weekly News, Việt Mercury... và Thu
Thuyền đã góp mặt trong Tuyển Tập 14 Tác Giả - Văn Tuyển ấn hành
2000. Những Nhánh Sông Mất Biển của Thu Thuyền do Văn Mới ấn hành năm
2004, gồm 24 tập truyện, trong đó bài Hoàng Anh Tuấn, thân phụ tôi
được đăng tải trên Cali Weekly khi thân phụ Thu Thuyền qua đời. VTrD -
Cali Weekly
-
-
-
Tôi xếp
đồ đạc, quần áo vào tủ xong th́ trời bắt đầu sâm sẩm tối. Bụng đói, tôi mở các
hộp lỉnh kỉnh trong túi đồ ăn mẹ đă chuẩn bị. Chao ơi là sướng mắt! Cơm, chà
bông, rau muống xào tỏi và chả gị. Tôi vội lôi cái bếp điện nhỏ xíu đặt lên
bàn học.... Chén một bữa thỏa thuê xong, tôi kéo cửa sổ lên cho thoáng pḥng
rồi thu dọn chén dĩa. Đang xếp chiếc ḷ vào ngăn tủ th́ tiếng gơ cửa pḥng
vang lên, ngay sau đó, tiếng ch́a khoá tra vào ổ lạch cạch. Tôi nhào ra cửa:
Cô bạn chung pḥng đă tới!
-
Một khuôn
mặt trắng hồng, đôi má phúng phính lốm đốm tàn nhang cùng với mái tóc hung
hung đỏ, tḥ vào pḥng. Chúng tôi chưa kịp bỡ ngỡ nh́n nhau đă phải lo kéo mớ
hành lư vô. Tôi chạy ra cửa lăng xăng phụ bạn, miệng cười toe toét làm quen:
-
“Hello,
gọi tôi là Lu cho gọn. Tôi, người Việt!”
-
“Tôi tên
Jenny, bạn bè c̣n kêu tôi Fat Cow. Fat Cow nói tiếng Việt làm sao?” Vừa nói,
Jenny vừa thân mật khoác vai tôi xiết nhẹ.
-
“Fat cow
là ḅ béo.” Tôi ngần ngừ đáp.
-
“Bo Beo?
Ha, Ha. Tôi thích tên này, từ nay bồ gọi tôi là Bo Beo nghe. Làm vậy để nhắc
tôi cữ ăn cho xuống cân, OK? Bồ đang làm ǵ thế? Mùi đồ ăn từ pḥng này bay ra
thơm phức khắp hành lang làm tôi đói quá!”
-
Tôi chỉ
c̣n cơm trắng và chà bông, không muốn chia cho cô bạn mới nên cười ngượng
ngập:
-
“Tôi ăn
hết sạch rồi...”
-
“Càng
tốt, tôi có đem mấy quả cam theo để ăn tối. Kiêng ăn kiểu này là nhất rồi.
Jenny hấp tấp cướp lời.”
-
Tôi vốn
ghét cay ghét đắng ḍng họ cam-chanh-quít-quất, nên kiếm cớ trốn vào pḥng
khách chung của sinh viên, chờ Jenny ăn cam xong mới quay về. Vừa bước vào
trong, tôi đă thấy Ḅ Béo ngồi chễm chệ ở giường trên, lúi húi viết nhật kư.
Thấy tôi, cô ta khoe, Hồi năy có bao kẹo chocolate trên bàn, chờ măi bồ chưa
về nên tôi ăn đại rồi. Tôi chỉ cười, trong đầu thầm nghĩ, phải dấu kẹo vào tủ
quần áo kẻo có ngày Ḅ Béo nó cơng đi sạch th́ phiền. Thấy tôi chẳng trách
tiếng nào, Jenny đập tay vào chiếc giường hai tầng, tuyên bố: Tôi cao hơn bồ
nên hy sinh ngủ tầng trên. Tôi vẫn cười cười, Ngủ đâu cũng được... Thiệt ra
tôi thích tầng trên hơn. Lỡ giường có sập, tôi không bị vỡ đầu!
-
Đến tối,
lạ nhà lạ giường, hai đứa nằm trăn trở không ngủ được, Jenny tḥ đầu xuống nói
chuyện gẫu.
-
“Bồ qua
Mỹ lâu chưa?”
-
“Bảy
tháng.”
-
“Mới qua
mà đi học được, giỏi quá!”
-
Tôi sung
sướng giải thích:
-
“Đấy là
nhờ ngày xưa mẹ tôi ép học lớp đêm ở Hội Việt Mỹ. Hồi đó tôi vẫn càu nhàu mẹ
làm tôi bị đánh mất tuổi thơ v́ bạn bè được đàn đúm đi chơi c̣n tôi th́ không.
Bây giờ tị nạn cộng sản mới thấy lợi...”
-
“Tị nạn?
Tị nạn th́ làm sao bồ có đủ tiền trả học phí, sách vở?”
-
“Tôi phải
xin cha viện trưởng tiền chứ c̣n đào chỗ nào bây giờ? Hôm gặp cha, cha hỏi sao
lại lựa trường Công giáo?. Tôi nói, tôi cũng Công giáo, đi học trường Đạo là
phải. Hơn nữa, chương tŕnh kinh doanh thương mại của trường này nổi tiếng
nhất tiểu bang. Học xong, sinh viên có kiến thức cao về nghề nghiệp, trưởng
thành về quan niệm sống lẫn tinh thần đạo đức nên các hăng xưởng rất thích
mướn...”
-
Ḅ Béo ôm
bụng cười vang, tay vỗ vào thành giường ra chiều đắc ư. Cười dứt tiếng, cô ta
chúm môi hôn chút chít lên không trung như trêu tôi khéo nói ba hoa nịnh hót:
-
“Rồi ổng
trả lời sao?”
-
“Ổng
khoái tít mắt chứ sao? Tuy nhiên ổng không muốn giúp tôi thanh toán tiền pḥng
và tiền ăn ở kư túc xá. Làm tôi mất công trổ tài thuyết phục, nếu ở nhà chỉ
nói tiếng mẹ đẻ th́ khi ra trường làm sao có đủ chữ mà kiếm việc? Chẳng trường
nào muốn bỏ tiền đào tạo một sinh viên để rồi cuối cùng nh́n thấy họ đi xin
tiền thất nghiệp. Ổng đành chịu thua, kư giấy cho tôi nhập học.”
-
“Bồ hên
quá, nhiều người Mỹ không có khả năng học trường này đâu. Ráng chăm chỉ đi
nghe! À mà bồ tính học ngành ǵ vậy?”
-
“Tin học.
Dễ kiếm việc hơn cả. C̣n bồ, Ḅ Béo?”
-
Jenny bật
cười khanh khách khi nghe tôi nhắc đến tên mới:
-
“Bo Beo
lười lắm. Chỉ muốn học cái ǵ dễ ra trường đặng c̣n lấy chồng. Tôi theo ngành
giáo dục đặc biệt, làm cô giáo để dạy trẻ em bị chậm trí khôn, bồ à.”
-
“A, hồi
xưa tôi cũng đi dạy. Học tṛ tôi nghèo lắm. Cái kéo cũng không có, phải chuyền
cho nhau mượn trong giờ thủ công. Sách học th́ hai đứa dùng chung một bộ.”
-
Kể cho Ḅ
Béo về kỷ niệm cũ thuở dạy học, tôi lan man nhớ ngôi trường nhỏ ở Chợ Lớn, lũ
học tṛ Tàu, chị Hiệu Phó xinh đẹp tên Bướm và hai cô bạn đồng nghiệp Trang,
Thọ. Hồi ấy, tôi dạy ở một lớp học chật hẹp, không cửa đóng. Mỗi trưa, mái tôn
đổ lửa mặt trời xuống, nóng hừng hực. Băng ghế chật chội nên các em học tṛ
phải ngồi sát cạnh nhau. Trán cổ lúc nào cũng tươm mồ hôi. Lâu lâu có ngọn gió
đi lạc vô pḥng, cả cô lẫn tṛ thở ra sung sướng! Học tṛ tôi lâu lâu vẫn buột
miệng kêu cô giáo Việt là xếnh xáng. Đấy là những tấm ḷng c̣n xanh mà đă héo
lại bởi nghi kỵ. Măi đến khi tôi tưới chuyện cổ tích vào tim lũ trẻ, những hạt
mầm tin tưởng mới chịu nở tung ra lại. Tôi mê nhất những đôi mắt tṛn chăm chú
nghe tôi tả màu sắc lóng lánh của những viên ngọc khảm trên vương miện của
hoàng đế, tiếng hót ru hồn của loài họa mi, những bữa ăn ê hề sơn hào hải vị
của các phú hào... Hoặc lắm khi bắt chước mẹ, tôi đă làm các em rớt nước mắt
như tôi đă từng sụt sùi mỗi lần nghe mẹ kể chuyện Phạm Công-Cúc Hoa, Nghi
Xuân-Tấn Lực. Bao giờ cũng vậy, trong câu chuyện, mẹ tôi ngâm đến hai câu thơ
“Em ơi cởi áo trả d́, lại đây chị cơng em đi ăn mày”. Tôi đều oà khóc nức nở!

-
C̣n chị
Bướm. Trang, Thọ và tôi quư chị như ruột thịt. Sau ngày đầu tiên gặp nhau, chị
đă kéo ba đứa tôi vào pḥng giáo viên, khuyên lơn thân t́nh: “Mấy em ơi, làm
ơn nghe chị, đừng mày tao trước mặt mấy giáo viên khác. Chị thấy dị ̣m!”. Học
tṛ đứng trước mặt chị Ủy Viên chính trị nhỏ bé này, không rét mà run. Vậy mà
có lần chị tâm sự với tôi: “Trên phát động Kế Hoạch Nhỏ, Lao Động Xă Hội Chủ
Nghĩa, chiến dịch này, chiến dịch khác... Chị đă hết ḷng hưởng ứng nên làm
khổ mấy em và học tṛ. Chung quy cũng chỉ v́ chị cần nộp thành quả phấn đấu để
xin làm đảng viên. Có vào Đảng mới sống được chứ không th́ cực khổ quá!”. Chị
Bướm ban ngày lo trường, lo lớp. Chiều đến, chị đi bưng phở hầu khách. Cái
giọng quyền uy sang sảng như lệnh vỡ của chị được xử dụng tối đa trong việc
gọi vói vô bếp, kêu thêm hành, rau thơm, chanh ớt cho khách. Trang Thọ và tôi
có dịp được chị hầu. Nh́n chị sung sướng bưng tô phở đặc biệt do chính tay chị
làm, chúng tôi chợt thấy xót nghẹn ngay giữa ngực. Ba đứa tôi là bạn học của
trường Sư Phạm, quư nhau v́ cùng nhạy cảm và hay rơi nước mắt. Sau giờ dạy, cả
ba chuyên môn xúm lại tâm sự. Hôm nào lớp hao hụt học sinh, sáu con mắt cùng
đỏ lên. Học tṛ lần lượt bỏ chúng tôi đi theo chương tŕnh vượt biên bán chính
thức. Ba cô giáo mới ra trường lo lắng cho số phận của học tṛ, chỉ c̣n biết
th́ thào an ủi lẫn nhau: “Có lẽ an toàn mày ạ. Họ đi bằng tàu lớn, thể nào
cũng lo cơm nước đầy đủ cho con ḿnh!”
-
Thấy tôi
ngơ ngẩn lạc trong vùng hồi ức, Jenny cũng im lặng trầm tư. Măi một lát sau cô
ta mới khẽ hỏi:
-
“Ở Việt
nam bồ có gặp chiến tranh không?”
-
Người Mỹ
nào gặp ḿnh cũng phải hỏi ít nhất một câu về chiến tranh. Sao lạ thế nhỉ? Tôi
chỉ ừ hử thay cho câu trả lời. Đă là người Việt sanh ra trong thời chiến th́
ai cũng từng có lần nh́n thấy xác chết, nghe súng đạn nổ, chạy giặc... Tết năm
Mậu Thân, vùng gần nhà của tôi bị pháo kích liên miên v́ gia đ́nh tôi ở sát
Tiểu Khu Đàlạt. Đợi khi bom đạn vừa ngớt, mẹ tôi cầm cờ trắng đưa sáu anh chị
em tôi đi di cư, mới rời khỏi nhà th́ moọc chê câu trúng ngay giữa pḥng
khách. Căn nhà giờ chỉ c̣n đúng cái ḷ sưởi và chiếc ống khói nằm chênh vênh
giữa trời! Sau Tết, tôi đi bộ đến trường, thấy bên lề đường có bêu xác của một
du kích rất trẻ, thân thể anh ta không một mảnh vải che thân. Sống đă chẳng
vinh dự ǵ, lúc lại chết nằm phơi người cho ruồi bọ và những ánh mắt ṭ ṃ đậu
vào. Tôi run rẩy cúi đầu đi thẳng mà ḷng cứ bị ám ảnh măi. Nếu tôi phủ lên
người anh ta một tấm khăn th́ may ra tôi có thể quên được h́nh ảnh này.
-
Thấy
Jenny nh́n tôi chờ đợi, tôi chỉ nói nho nhỏ:
-
“Đến giờ
này, tôi vẫn c̣n sợ những chiêm bao hàng đêm. Đấy là tụi tôi may mắn không
phải làm thuyền nhân vượt biển qua đây chứ không th́ chắc tôi không dám đi ngủ
nữa...“, Nói đến đây, tôi đổi giọng, phát biểu đùa một câu cho không khí đỡ u
ám. “Mẹ tôi làm cho CIA nên cả nhà tụi tôi bay qua Mỹ vèo vèo như lá mùa thu.”
-
- Ối
trời!
-
Jenny ôm
ngực kêu lên đầy kinh ngạc pha với thán phục. Dọa được Jenny, tôi bật cười hể
hả. Jenny vui miệng, tọc mạch hỏi thêm:
-
“Hồi đó,
khoảng mấy tuổi th́ bồ có bạn trai?”
-
Tôi chợt
nhớ tới Cường, người bạn thời tôi c̣n ở đường Huỳnh Thúc Kháng (Năm ấy, tôi
mới độ bảy, tám tuổi). Tôi chúm chím kể cho Jenny nghe chuyện Cường rủ tôi lên
gác nhà anh để xem bàn thờ Phật của mẹ. Lần đầu tiên tôi được thấy cơi... niết
bàn khói hương nghi ngút. Nh́n tượng Phật cao ṿi vọi, con bé theo đạo Công
giáo đă ṭ ṃ đứng sững ngay trước tượng mà ngó chăm chăm. Vừa khi ấy mẹ của
Cường lên đọc kinh. Bà nổi trận lôi đ́nh quát vang nhà. Cường hoảng vía nắm
tay tôi kéo phăng xuống lầu. Tôi kết luận: Đấy là lần đầu tiên tôi được cầm
tay con trai. Kể đến đây, tôi ngáp dài tuyên bố buồn ngủ. Thực tập tiếng Mỹ
hôm nay, quả là nhiều hơn tôi dự tính!
-
Đêm hôm
đó, tôi lại nằm mơ bị đuổi nhà. Mấy mẹ con vác chăn quấn chiếu đứng xếp hàng
chờ cán bộ đưa đi vùng kinh tế mới. Tôi ráng trốn về nhà, nhặt nhạnh thêm ít
quần lót. Bị công an bắt được, cột vào gốc cây. Chợt nhớ ḿnh có thẻ xanh do
chính phủ Mỹ cấp, tôi mừng quá, bật kêu lên thất thanh. Khi bừng tỉnh dậy,
nghe tiếng chuông réo rền tai, tôi lóng cóng chụp cái đồng hồ báo thức, bấm
hết nút này đến nút khác. Jenny, trườn xuống giường, kéo tôi. Cô ta hét lên,
Bỏ cái đồng hồ xuống. Đây là chuông báo động hỏa hoạn. Chạy cho mau kẻo chết
cháy. Tôi kinh hăi, với tấm chăn bông trùm lên người, lúp xúp chạy theo Jenny.
Khốn khổ! ở Việt nam mạng treo chỉ mành bao lâu không chết, qua tới đây lại bị
thiêu sống th́ thật vô lư! Ra ngoài sân, sinh viên đă đứng đông nghịt, xe chữa
lửa vặn đèn sáng chấp chới. Tôi đứng sát bên Jenny, răng đánh ḅ cạp v́ sợ mà
cũng v́ trời khuya, gió thổi lạnh buốt. Khi lính cứu hỏa cho trở vô pḥng, tôi
thao thức măi mới thiếp lại được. Đến sáng tôi đang ngủ say như chết th́ tiếng
chuông lại rền tai. Tôi hoảng hồn chụp điện thoại alô alô. Chợt nghe huỵch một
tiếng. Quay lại, Jenny đang nằm xơng xoài dưới đất. Cô bạn mới xoa lưng nhăn
nhó, Bo Beo nghe chuông đồng hồ báo thức, nhảy xuống giường, ai ngờ ḿnh đang
nằm tầng trên...
-
Tôi đặt
điện thoại xuống, đỡ Ḅ Béo dậy. Hai đứa nh́n nhau bật cười sằng sặc. Mắt cả
hai trơm lơ, tóc tai dựng đứng, mặt mày phờ phạc v́ thiếu ngủ, trông chẳng
khác người nghiện thiếu thuốc!
-
Rời khỏi
kư túc xá, tôi chia tay với cô bạn chung pḥng. Ḅ Béo rẽ về hướng cafeteria,
tôi lo đi t́m lớp mới. Nh́n quanh, tôi bỗng nhận thấy “lá ngoài đường rụng
nhiều và trên trời có những đám mây bàng bạc.” Phải, hôm nay là ngày khai
trường. Hôm nay, tôi bắt đầu lại cuộc đời bằng giờ kinh tế học. Có lẽ tôi sẽ
chẳng hiểu ǵ cả nhưng tôi không lo. Đă vượt qua được bao gian nan trong những
ngày di tản và bao thử thách trong lúc đối phó với chính quyền mới ở Việt Nam,
giờ đây những khó khăn trong chốn học đường chỉ là những vấn đề nhỏ bé, chả
đáng bận ḷng. Rồi mỗi đêm, tôi tiếp tục kể cho Jenny nghe nỗi buồn, nỗi vui
của quá khứ. Cô ta dường như rất thích tâm t́nh với tôi. Hy vọng cô bạn mới sẽ
giúp tôi trút hết những khối đá hoa cương đang chất chứa trong ḷng. Dần dần,
tôi sẽ không c̣n sợ những giấc chiêm bao. Biết đâu, tôi không bao giờ c̣n
chiêm bao thấy moọc chê nổ sát lưng, thấy gia đ́nh ḿnh xếp hàng chờ đi kinh
tế mới và thấy những tử thi trần truồng... Ác mộng nào rồi cũng theo thời
gian, mờ nhạt như khói thôi, Ḅ Béo nhỉ?
-
Thu Thuyền
-
(Những Nhánh Sông Mất Biển)
-
| |
|