Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
                   Duyên Kiếp                                                                                        
                        Tạ Xuân Thạc
 
Thanh theo anh sáu Mừng về khu núi Bà Đen để mong t́m đường vượt biên băng qua đất Căm- pua- chia đến biên giới Thái Lan cũng gần. Anh sáu Mừng làm nghề bán củi, anh chọn xóm Hai Thôn hiu quạnh đến năo ḷng để tá túc làm ăn sinh sống, nghe nói thời trước xóm Hai Thôn này không đến nỗi tiêu điều sa xút đến thế, nhưng v́ chiến tranh cứ đẩy người trong xóm bỏ đi xa dần. Sau chiến tranh chẳng ai thèm trở về nơi đây nữa,  nên nhà của chỉ c̣n lèo tèo dăm ba nóc nên Hai Thôn trở thành “ít hơn một thôn” có nghĩa là hiu hắt buồn v́ dân cư thưa thớt, chính v́ thế mà khi đă bỏ nơi đây rồi chẳng ai muốn quay về chốn cũ để chiều chiều nghe chim kêu vượn hú nữa.
Ư định dùng nơi Hai Thôn làm chỗ trú chân để vượt biên đường bộ,  Thanh dấu kín không cho sáu Mừng biết nên sáu Mừng đă nói với Thanh:
Chú mày đừng ngại, ở đây tuy có hơi buồn nhưng riết rồi nó cũng quen. Công việc ở đây dễ lắm, việc đo đạc, tính toán giá cả chẳng khó khăn ǵ ngoài bốn phép tính cộng trừ nhân chia ra là đủ, công việc sau đó th́ vất vả đôi chút, nhưng với sức chú mày  tuy không  trẻ lắm nhưng cũng chưa già nên làm dư sức v́ chỉ có việc đóng cọc, vác củi xếp vào từng thước khối … Tuy tiền bạc không dư giả nhưng cũng đủ xài
Thanh nghe anh sáu Mừng nói, anh không quan tâm ǵ v́ mục đích của anh là miễn sao có chỗ ăn ở nghỉ ngơi chờ thời cơ đến, nhất là không ăn lẹm vào mấy chỉ vàng mà Thanh độn lưng làm vốn, sẽ trả công cho kẻ dẫn đường…
Thanh bắt tay vào việc phụ cho anh sáu Mừng. Nhớ câu nói của sáu Mừng, “tiền bạc không dư nhưng cũng sống được qua ngày”, thế cũng tốt thôi. Cơ sở của anh sáu Mừng là một băi đất rộng giáp giới với khu rừng già cuối thôn, gỗ, củi chất đống nơi đây, chờ chuyển đi các nơi xa. Dân thợ rừng và dân lái xe be gọi nơi này là Băi Củi.
“Băi Củi” nó trở thành cái tên chính,  hầu như quên dần đi cái tên Hai Thôn,  tuy Băi Củi nó nằm gọn trong địa phân Hai Thôn. Trong giới làm ăn nơi đây họ chỉ biết Băi Củi, hỏi Hai Thôn nhiều người không nhớ ra Băi Củi thuộc xóm Hai Thôn !
Trong xóm này, có cái nhà lá ở b́a rừng cạnh Băi Củi, gọi là căn cḥi th́ đúng hơn, nó nằm cách gần 100 mét là tới quán độc nhất của chị sáu Mừng. Hôm Thanh mới đến, anh sáu bảo Thanh : “Chú em tạm ở đây được đấy, cḥi hoang, người chủ bỏ đi từ lâu rồi, chú coi xem nếu ở được th́ giọn vô mà ở ”. Thanh bước vào cḥi thấy cũng tạm được, chàng bằng ḷng. Mới từ thành phố đến khu rừng heo hút này, lại ở cḥi lá người bỏ hoang,  nghĩ cũng thấy rợn người, nhưng  anh tự nhủ ḷng “Không sao  Ḿnh chỉ tạm trú chờ thời chứ có định cư vĩnh viễn nơi  đây đâu mà lo.  Có ớn th́ ráng chịu cho quen, v́ đường đi vượt biên c̣n chông gai hơn nhiều …”
Đêm mới giọn vào cḥi, chàng nằm trên chiếc giường bằng những tấm phên tre kết lại, trải chiếu ngả lưng nằm dài trên chiếc chiếu, bất giác chàng  nh́n thấy những đốm sáng nhỏ trên mái nhà  mà tưởng tượng rằng ḿnh đang ở  “khách sạn ngàn sao”.
Hôm nay trăng tṛn, ở bờ rừng chàng thấy mảnh trăng  chênh chếch toả xuống Băi Củi như một tấm lụa khổng lồ bàng bạc v́ khoảng đất chỗ này không có cây  rừng cao che phủ.  Tiếng vượn hú, tiếng sột soạt đâu đây của những con dơi rừng  làm Thanh ớn lạnh, chàng tự nhủ : “Đây là lúc tập cho quen, v́ mai đây có dịp phải băng qua  khu rừng trong đêm tối dầy đặc chắc c̣n ớn hơn nữa”.
Sáng sớm hôm sau  khi vừa thức giấc Thanh đă thấy chị sáu bưng cho chàng tách cà phê đen nóng, chị nói:
- Anh Thanh uống ly cà phê cho ấm bụng!
Thanh giơ tay đỡ ly cà phê vừa nói:
- Cám ơn chị sáu tốt bụng với tôi quá !
- Th́ anh sáu đă giúp anh tới ở đây với chúng tôi th́ cứ coi như người nhà cả mà !
- Cám ơn,  hai anh chị người nào cũng tốt bụng.
Xóm Hai Thôn hay nói cho đúng hơn Băi Củi chỉ duy nhất có một quán bán tạp hoá của Sáu Mừng, quán nằm cạnh phía b́a thôn chênh chếch về hướng đông. Bên hông quán che thêm cái chái làm nơi bán thịt rừng, hoặc làm nơi bán nước giải khát vào buổi trưa cho những người sinh hoạt nơi Băi Củi, mà phần lớn là lái xe be hay lơ xe phụ chuyên chở. Sáu Mừng giao quán cho vợ kinh doanh c̣n anh lo chạy ṿng ngoài, khi th́ vào rừng mua lại thịt tươi từ các tay săn bẫy thú, lúc th́ theo xe be ra chợ bổ thêm hàng hoá về cho vợ bán. Khi công việc quá bề bộn, chị sáu phải thay thế theo xe  ra chợ bổ hàng. Nhiều khi phải ở qua đêm, hôm sau mới có chuyến xe về Hai Thôn. V́ ở lại qua đêm nên chị sáu bị mang tiếng lăng nhăng với các tay lái gỗ và dân xe be. Thiên hạ x́ xầm về chuyện này, c̣n anh sáu th́ không hề hay biết v́ bản tính trời cho là anh chỉ nh́n đường thẳng  chứ không quan tâm nghi ngờ ḍ xét những đường quanh co khúc khuỷu khác.
Thanh đến đây anh tự  coi như là kẻ thất cơ lỡ vận, ấy vậy mà có những thành phần khác cũng ṃ vào đây kiếm sống. Đó là những cô gái buôn hương bán phấn, đem thân xác ḿnh phục vụ cho khách làng chơi chốn phồn hoa đô hội, nay nhan sắc đă phai tàn không c̣n đủ sức bon chen với những bọn trẻ mới vô nghề. Hết thời nên họ đi đón khách dọc đường, lưu động trên các chuyến xe chạy đường trường, có khi len lỏi vào tận rừng sâu với bọn thợ rừng, hay với dân bẫy thú rừng.
Mỗi khi Thanh nh́n thấy họ đầu bù tóc rối, mặt mũi bơ phờ từ rừng trở ra, ḷng trắc ẩn của chàng thắt lại. Chắc họ cũng nh́n chàng như những kẻ hết thời giống họ nên hai bên dễ thông cảm mà sinh ra cảm t́nh.
Một buổi trưa nọ, Thanh ngồi tránh nắng dưới bóng cây, một cô sà đến ngồi cạnh, rất tự nhiên như đă quen Thanh từ lâu, buông câu nói thân thiết:
- Em “lưu diễn” rất nhiều nơi nhưng chưa thấy nơi nào buồn như nơi này.
Thanh ngước mắt nh́n cô ả như chiều thông cảm, chàng cười nhẹ khi nghe hai tiếng “lưu diễn” ngồ ngộ, cứ như là em vác của ấy đi trưng bày khắp nơi. Thanh lắc đầu nhè nhẹ tỏ ư chán đời, thông cảm rồi hỏi:
- Em tên ǵ ?
- Vương Thuư Kiều!
- Tên thật của em hả?
- Không. Hồi em mới bước chân vô nghề, có thằng cha tự nhận là thi sĩ gọi em là Vương Thuư Kiều. Nghe tên cũng hay hay, thế là em lấy tên đó luôn. Chả hiểu tại sao mà khi em nói tên em là Vương Thuư Kiều , có nhiều người cười em! Có lẽ họ biết tên giả, nhưng mặc kệ, em cứ xài cho đến bây giờ. Vậy anh có cười em không?
Thanh lắc đầu tỏ vẻ thương hại, anh thầm nghĩ  nhan sắc em thế này mà tên là Vương Thuư Kiều coi sao cho xứng. Anh đang ngập ngừng để t́n câu an ủi đối đáp th́ bỗng Vương Thúy Kiều tḥ tay vào xú chiêng móc ra gói thuốc Vàm Cỏ, bao thuốc bèo nhèo, điếu thuốc cong queo. Kiều mồi lửa một điếu, hít một hơi dài rồi trao cho Thanh, nói:
- Hút đi ! Nh́n ǵ mà nh́n dữ vậy?
Thanh nói
- Xú chiêng chứ đâu có phải cái túi đưng đồ mà nhét gói thuốc vào trỏng?
- Em c̣n nhét cả tiền nữa đấy! Thời quỷ vương súc chuồng, bọn cướp giật như rươi, mang bóp đầm ơng ẹo dễ làm mồi cho bọn nó lắm !
Thanh không nói ǵ, chàng đưa mắt nh́n vẩn vơ ra phía bờ rừng.
Kiều nh́n Thanh một lúc rồi nói:
- Mấy năm về trước, đôi ngực em căng phồng, cặp vú em rắn chắc no tṛn đều đặn khối thằng mê em chỉ muốn vục mặt vào đó. C̣n bây giờ th́ . . .
Kiều bỏ lửng câu nói. Thanh hỏi:
- C̣n bây giờ th́ sao hả?
- Anh hỏi mỉa em hả?
Thanh lững lờ thong thả đáp:
- Không, anh chẳng mỉa mai ai cả, chỉ buồn cho luật đào thải của tạo hoá.
Cô Kiều khoác tay lia lịa:
- Thôi đi cha, hơi đâu mà nghĩ đến luật này luật kia cho mệt. Chỉ giận bọn đàn ông tham mới nới cũ. Bọn phản bội, bọn trời đánh thánh đâm, nghĩ đến em muốn lột xác chúng ra…
Thanh ngỡ ngàng, ngó thẳng vào mặt cô Kiều:
- Trời đất! Thiên địa ơi, có phải trời oi bức quá mà làm em nổi giận, trút hết lên đầu những thằng đàn ông trong đó có anh sao?
- Trừ anh ra, anh đặc biệt,  không kể anh!
- Thế anh không phải đàn ông sao?
- Đă nói không kể anh mà!
Thanh nói lấp lửng:
- Em xếp anh vào loại Gay, loại Pê- đê chắc?
Kiều sơ Thanh nổi sung nóng giận, nên  lại nói tiếp :
- Anh là đàn ông chứ! Nhưng đă bảo trừ anh ra mà.
Rồi cô lại cười và nói với Thanh:
- Thôi chúng ḿnh lại quán uống nước đá cho giải nhiệt đi anh, em bao!
Và đứng dậy nắm tay Thanh, kéo anh đi về phía quán nước.
Trên đường đến quán, cô hỏi Thanh:
- À, mà anh mấy tuổi?
Thanh đáp :
- Trên dưới bốn mươi.
- Vợ con chưa?
Thanh chưa kịp trả lời, Kiều đă lấy ngón trỏ của bàn tay phải dí vào trán Thanh kèm theo một cái liếc mắt đưa t́nh, nói:
- Đừng nói với em rằng anh c̣n độc thân đấy nhe, cha nội!
Thanh hơi bực ḿnh:
- Cô cứ  làm như là công an chấp pháp thẩm vấn tôi không bằng!
Như là để  Thanh quên đi đừng nổi sùng  với cô,  hay cô nhớ đến bọn công an cai trại Phục Hồi Nhân Phẩm, cô nói:
- A,  nói đến công an, em lại nhớ đến và nổi sung. Bọn nó ruồng bố bắt tụi em đem nhốt vào trại Phục Hồi Nhân Phẩm. -   Phục cái mả bố nhà nó, chứ phục hồi ǵ. Đứa nào có nhiều năm thâm niên như em chẳng hạn th́ tụi nó đẩy đi lao động, phơi sương, giăi nắng dầm mưa. Đứa nào c̣n trẻ đẹp th́ bọn nó giữ lại, chơi ngày chơi đêm muốn ngất xỉu, chịu trời không thấu. Những thằng công an coi trại Phục Hồi Nhân Phẩm mặt thằng nào trông cũng tái mét, da dẻ xanh xao vàng vọt, cặp mắt thâm cuồng v́ trác táng dâm dật quá độ. Nhiều thằng ghẻ lác đầy ḿnh, vi trùng giang mai đục khoét vào tận xương tuỷ của bọn nó rồi. Em chỉ cầu cho nó gặp em nào có bệnh Si đa  truyền qua cho đáng đời tụi nhà nó !
Thanh thấy Kiều đi quá trớn, nên ngắt ngang:
- Em chỉ được cái nước bắt quàng chuyện nọ xọ chuyện kia là giỏi thôi!
- Ta bắt đầu lại nhe! Vậy vợ anh đâu?
- Đóng thùng gửi về nhờ bà mẹ vợ nuôi rồi. C̣n anh th́ lo nuôi thân anh!
Cô Kiều ngó Thanh, rồi cười rồi nói:
- Này, hỏi thiệt anh nhé: Có thích em không?
 Thanh cười tảng lờ:
- Đừng hỏi tầm phào nữa!
- Cái bộ mặt anh, cách nói chuyện lấp lửng của anh, nhiều em ngây thơ khoái và chịu lắm đấy nhe! Hay tụi ḿnh kết duyên vợ chồng nhé anh, được không ?
- Để làm ǵ, bộ để ôm nhau chết đói sao?
- Em t́nh nguyện làm nuôi anh suốt đời!
- Em đi khách lấy tiền nuôi anh phỏng?
- Không đâu, em chán cái nghề này đến tận cổ rồi!
Trầm ngâm giây lát Kiều nói:
- Em muốn đổi cuộc sống bằng cách vượt biên sang Thái Lan, nhưng đi một ḿnh th́ không dám…
Thanh nghe Kiều nói đến  “vượt biên” th́ giật ḿnh như ai đó đọc được ư định của chàng! Anh ḍ xét thêm:
- Em có nhiều tiền lắm sao mà tính vượt biên, bộ ở đây vượt biên dễ lắm sao?
- Em không nhiều tiền nhưng dành dụm cũng được dăm ba chỉ vàng, đủ để trả công người dẫn đường, em có quen với thằng cha làm nghề xe ôm kiêm nghề dẫn mối vượt biên, thằng chả nói nếu em muốn đi th́ chả lấy em hai chỉ vàng, em thấy nhiều người đă đi thoát.  Không dễ mà cũng chẳng khó!
Kiều vừa nói dứt câu th́ chị Sáu Mừng  chủ quán bưng nước đến, chị dằn mạnh hai  ly nước trên mặt bàn rồi vội vă quay đi như muốn tránh mặt.
Kiều thấy cử chỉ ấy th́ nguưt xéo, rồi nói nhỏ với Thanh:
- Em c̣n lạ ǵ con đĩ ngựa này, nó đỏng đa đỏng đảnh với mấy thằng cha xe be ngoài chợ, mang tiếng cùng ḿnh ai mà chả biết!
Thanh nói cầu hoà:
- Chuyện người ta mặc họ, mắc mớ ǵ em mà phải lên tiếng!
Kiều phụng phịu, nói lí nhí trong miệng:
- Ồ cái thứ rượng đực khó ưa, lại c̣n làm ra cái vẻ khinh người… 
Uống xong ly nước, Kiều định nói thêm về kế hoạch vượt biên của cô cho Thanh nghe nữa nhưng lại nói:
- Thôi, em phải về để hôm nào rảnh rỗi em sẽ nói về kế hoạch vượt biên của em, nếu tiên rủ anh cùng đi luôn cho có bạn, bây giờ nói ở đây ngô con đĩ ngựa chủ quán nó nghe thấy th́ chết cả lũ.
Thanh không tin ǵ đám gái ăn sương nên nói:
- Thôi, nói làm ǵ những chuyện xa xôi ấy, ḿnh ở đây nói chuyện ở đây, chuyện Thái Lan xa xôi quá!
Ngoài kia trời nắng nh́n ra xa loá cả mắt. Băi Củi mặt đất nơi đây dường như bị hơi nóng làm bốc hơi gợn sóng. Những xe be đă xếp hàng xong chuẩn bị rụch rịch rời băi.
Cô Kiều nhấp nhổm, đứng lên ngồi xuống, dùng dằng nửa ở nửa muốn về, Kiều nói:
- Thôi, em về, hay là về cḥi anh đi.
- Anh không có tiền.
- Không tiền th́ miễn phí.
- Không được đâu!  Ban ngày ban mặt, với lại làm bậy quỉ thần vật chết!
Cô Kiều đứng dậy, bước đi được mấy bước bỗng  trở gót cô quay đầu lại,  đến cầm tay  Thanh định kéo đi, Thanh vùng vằng giật tay lại. Cô nói :
- Coi ḱa … cái mặt buồn buồn dễ ghét ghê! Bộ thương em hả?!
Thanh nghiêm nét mặt:
- Đừng đùa dai, bao nhiêu người ngó ḱa…
- Ngó th́ ngó, kệ họ chứ ! Thôi em đi, mai mốt ra phố chợ t́m em nhe!
Thanh nói như hối thúc:
- Được rồi, em đi kẻo trễ chuyến xe bây giờ! Nghe anh đi…
Cô lầm lũi đi nhanh ra Băi Củi, lên xe, rồi giơ tay lên vẫy vẫy. Thanh nh́n theo thấy nao nao, chàng chẳng biết ḷng ḿnh ra sao nữa!
Thanh ngồi xuống ghế uống tiếp ly nước mà thấy ḷng ḿnh buồn vô cớ.
Chị Sáu Mừng bước ra, lấy đi những chiếc chén dĩa ly tách trên bàn do khách ăn uống c̣n để lại. Chị nói trỏng nhưng cốt để Thanh nghe :
- Cặp kè với loại người ấy chỉ thêm mất mặt!
 Thanh nghe chột dạ, quay vào chị Sáu nói:
- Chỉ nói chuyện thôi, đă có ǵ đâu chị sáu.
- C̣n nói chưa có ǵ nữa hả? Anh sáu giúp anh đến làm việc có cơm để sống chứ không giúp làm tiền bao gái.
- Chị thấy tôi có loạng quạng với ai không mà chị đă lên tiếng?
- Chuyện ma ăn cỗ nào ai biết được, chỉ có Trời biết đất biết vào ban đêm. Ban ngày th́ bạ ai cũng tán tỉnh, thượng vàng hạ cám mà không biết xấu hổ.
Thái độ cử chỉ và lời nói của chị sáu Mừng làm Thanh ngạc nhiên. Nhưng chàng không nỡ phản ứng mạnh sợ mất ḷng anh sáu v́ t́nh nghĩa anh  em gắn bó đă bao lâu nay. Thanh nhỏ nhẹ nói:
- Chị hơi nặng lời với tôi đấy.
Nói  xong chàng bỏ đi ra băi.
Băi Củi giờ đây đă vắng, Thanh lại một ḿnh vác và xếp củi chất vào từng thước khối theo những cây cọc đóng sẵn từ trước.Hôm nay anh Sáu Mừng theo xe be ra phố chợ  để  bổ hàng, có lẽ sớm lắm cũng phải ngày mai mới tới.
Thanh làm việc cho đến xế chiều, mồ hôi đầm đ́a ướt hết cả áo như tắm. Khát khô cổ, muốn vào quán uống ly nước lạnh nhưng lại ngại v́ nghĩ đến thái độ của chị sáu lúc buổi trưa. Thanh lững thững đi về chiếc cḥi rách nát “tư dinh” của chàng.
Hồi mới đến, nằm trong cḥi đêm trăng đếm được ngàn sao, nay được chàng tu sửa lại cũng tạm che nắng trú mưa, nhưng bề ngoài cũng không che dấu được vẻ rách nát cố hữu của nó. Đă  nhiều đêm Thanh nằm vắt tay lên trán suy nghĩ viển vông. Nghe tiếng thằn lằn chắt lưỡi, tiếng dơi cắn nhau chí choé dành nhau chỗ đậu trên cây lồ ô dung làm nóc cho mái cḥi. Đêm khuya khoắt hơn nữa, chàng nghe những tiếng vượn tru, tiếng vạc kêu sương, những tiếng chim lẻ bạn như rớt xuống từ lưng chừng trời trong đêm u tịch làm Thanh tưởng chừng như rớt những nỗi quạnh hiu vào trong ḷng chàng. Chàng đă buồn c̣n trở lên u uất nghẹn ngào hơn.
Những đêm trăng sáng Thanh thường  từ trong cḥi nh́n ra Băi Củi, những thước khối gỗ trong vị trí đă được đóng sẵn, xếp thành nhiều hàng đến tận bờ rừng, trông xa mập mờ như đoàn quân xa chở các chiến sĩ đi hành quân. C̣n những đống củi mập mờ ngổn ngang nhỉn xa giống như những chiếc xe tăng đang lổn nhổn tiến vào phía b́a rừng. Thanh bồi hồi nhớ lại thời c̣n chiến tranh, một binh lực hùng mạnh như vậy mà bỗng một ngày tan ră như bôt nước chiều mưa,  họ ră ngũ chạy tán loạn tủi nhục.Chuyện vô lư tưởng như một giấc mơ, thế mà là sự thật. Đến khi lầm lũi giắt tay nhau vào tù mới bừng tỉnh giấc mơ. Từ lúc đó trở đi, Thanh mang một lư lịch xấu, chẳng mong ǵ xoá mờ đi để làm lại cuộc đời, chỉ c̣n cách duy nhất là thoát ly để đến một thế giới khác làm lại cuộc đời, Thanh về Hai Thôn cũng là mục đích ấy nên ẩn nhẫn mà sống cho qua ngày chờ thời cơ, mà thời cơ bao giờ mới đến khi ư định của ḿnh phải kín như bưng. Thanh thấy hoàn cảnh cô Kiều đem so sánh với đời ḿnh, chàng suy nghĩ có hơn ǵ cô đâu. Đời lâm vào ngơ bí, trở lui không được mà tiến cũng không xong! Thanh buông tiếng thở dài năo nuột.
Đêm đă khuya, hơi sương lành lạnh, trằn trọc măi không ngủ được. H́nh như có tiếng như bước chân người từ đàng xa đi tới giẵm lên những lá cây khô rụng bao quanh cḥi. Thanh nhỏm dậy nh́n ra ngoài cửa, chàng tưởng anh xe ôm đă gặp nhiều lần hứa sẽ dẫn chàng đi vượt biên đường bộ đế báo tin vui. Nhưng người bước vào không phải anh xe ôm mà lại là một người đàn bà là chị sáu.
Thanh ngạc nhiên :
- Chị Sáu ! Có ǵ gấp mà ra đây giờ này?
- Cũng có chút việc …
Chị Sáu nói nhỏ giọng, chỉ vừa đủ để Thanh nghe.
- Tôi có thể giúp ǵ được cho chị không?
Vừa nói Thanh vừa vén mùng vừa vắt lên nóc. Chị sáu e dè ngồi xuống mép giường, nhỏ nhẹ hỏi:
- Anh Thanh có giận tôi không?
- Giận chuyện ǵ hả chị sáu?
- Chuyện hồi trưa ấy mà, tôi lỡ nhời.
- Tưởng chuyện ǵ chứ  lại chuyện hồi trưa. Không đâu! Chị nói cũng có phần đúng, tôi hay cà rỡn với mấy cô ấy cho khuây khoả nỗi buồn…
- Tôi biết nói thế, biết Thanh buồn, cho xin lỗi nhe.
- Tôi tán gẫu cho vui qua ngày thôi.
- Nhưng Thanh phải lựa người chứ?
- Mà tôi có tính chuyện lâu dài đâu mà chọn lựa?
- Giữa ban ngày ban mặt, bá cổ kề vai với gái điếm không sợ người ta chê cười sao?
- Chi sáu coi, cái thân cùng đinh mạt kiếp như tôi c̣n sợ ai cười nữa cơ chứ?!
- Thấy chướng mắt quá, tôi hơi nặng và lỡ nhời anh Thanh có buồn tôi không?
- Buồn chứ! Nhưng không phải buồn chị.
Chị ngó Thanh cười t́nh:
- Vậy buồn ai?
- Buồn … buồn v́ … buồn Thế thôi!
Thanh lúng túng ngập ngừng v́ cảm thấy có điều ǵ khác thường  Con mắt chị sáu liếc nhẹ gợi t́nh:
- Buồn … v́ cô đơn hả?
Ánh trăng khuya xuyên qua mái hiên hắt vào trong cḥi, nét mặt chị sáu có sức quyến rũ lạ lùng. Mùi tóc gội bù kết với xà bông chanh quyện vào nhau thơm thoang thoảng. Những đêm nằm cô quạnh trong túp lều Thanh thèm khát ôm vào ḷng người đàn bà nào đó. Nhưng chưa bao giờ chàng nghĩ người ấy là chị Sáu.
- Nói đi, có phải Thanh buồn v́ cô đơn?
Chị sáu Mừng lẳng lơ nh́n Thanh rồi đưa tay vén mớ tóc kéo giạt qua một bên cổ, làm lộ rơ bộ ngực no tṛn đầy ắp của chị đang phập phồng dưới lớp áo mỏng.
Thanh chống đỡ sự quyến rũ một cách yếu ớt;
- Chị Sáu ơi … C̣n anh sáu Mừng!
Chị nói:
- Ảnh đi phố chợ bổ hàng, anh cũng biết mà!
Mùi da thịt lẫn mùi tóc quyện hương thơm từ cổ chị sáu toả ra phà vào mũi Thanh, cám dỗ. Thanh cũng nghe rơ cả tiếng thở hồi hộp của ḿnh nữa.
Có tiếng vạc kêu đêm. Bỗng dưng Thanh có cảm tưởng như có  Đấng Thiêng liêng đang nh́n thấu tâm can của ḿnh. Bất cứ hành động nào Ngài cũng biết. Trời biết, đất biết … Chuyện chị sáu và tôi nếu xẩy ra anh Sáu Mừng không biết nhưng chi sáu biết, Thanh tôi biết, Đấng Thiêng Liêng cùng Trời Đất biết.
Ngọn đèn lương tâm của Thanh gần tắt bỗng vụt sáng trở lại, Thanh b́nh tĩnh bước xuống giường, ra ngoài hiên đứng lơ đăng nh́n trăng khuất trong chùm lá cây rừng.
Thanh lên tiếng vừa thiết tha vừa khức từ:
- Chị Sáu ơi… Về đi, về gấp đi kẻo lỡ có người thấy th́ … chết!
Nghe Thanh nói, chị Sáu sững sờ, chị ngồi một hồi lâu trện giường. Thanh thấy tội nghiệp chị, chàng định quay vào ôm lấy cái thân thể chin mùi dục vọng của chị, ngả chị trên giường, âu yếm rồi ra sao th́ ra …
Nhưng bất ngờ chị Sáu đứng dậy nói:
- Thôi, tôi đi về. Đă theo tán tỉnh mấy con đĩ mà c̣n lên mặt cao ngạo nữa! Đồ cái bản mặt đạo đức giả!
Thanh nghe câu nói đó chàng như bị gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, bừng tỉnh.  
Chị Sáu thay đổi thái độ quá nhanh, mặt chị lạnh lùng như giá băng, vùng vằng rảo bước thật nhanh. Nhưng không biết chị nghĩ sao nên quay trở lại ngập ngừng nói với Thanh:
- Anh hăy hứa với tôi không nói với bất cứ người nào nghe!
Thanh chậm rải nói:
- Dạ, tôi xin hứa.
Chị Sáu quay lưng đi, ánh trăng mờ soi bóng chị trên nền đất của Băi Củi, một bóng mờ mờ ảo ảo huyền hoặc như bóng ma tan biến thật mau le.
Thế là suốt đêm đó Thanh không có một giấc ngủ dài, chàng chợt thầm tiếc dịp may hiếm có, nhưng cảm thấy tâm hồn sảng khoái yên ḷng. Ngày mai nh́n thấy sáu Mừng mà anh không thẹn với ḷng ḿnh cũng không ngượng với anh sáu Mừng.
Thanh nằm nhắm nghiền đôi mắt, chàng mơ màng trong giấc điệp, thiếp đi một lúc th́ bất giác nghe tiếng quạ kêu, dường như có điều ǵ không được may. B́nh minh ló rạng, Thanh cảm thấy h́nh như chàng bị nhuốm bệnh.
Đêm hôm sau Thanh được tin anh xe ôm đưa mối khách vượt biên bị bọn thổ phỉ bắt, cướp xe và tiền bạc rồi đem thủ tiêu vất xác ở đường ṃn cạnh b́a rừng chỉ cách Băi Củi chừng dăm ba cây số! Nghe xong tin này ḷng dạ Thanh rối bời. Riêng Băi Củi th́ sinh hoạt vẫn b́nh thường. Chị Sáu đối với Thanh cũng vẫn b́nh thường như mọi ngày. Nhiều lúc chàng tự hỏi không biết chị Sáu có c̣n nhớ ǵ về cái đêm hôm ấy ?. Trong đầu  của  mỗi người đàn bà là cả môt kho tàng bí mật. Thanh lại nghĩ về người vợ của ḿnh, cưới nhau chưa kịp có con gặp nạn nước chồng vào tù, vợ ở nhà ôm cầm thuyền khác mà  kẻ đó lại chính là cựu địch thù của chồng, một tên cán bộ cấp tỉnh.Thật là ngao ngán kho tàng trong đầu người đàn bà là ở chỗ đó, khó mà hiểu nổi.
Anh Sáu Mừng là người tử tế,  tâm địa thật thà chất phác, anh hay nói với Thanh :
- Vợ chú bỏ chú để lấy thằng cán bộ cấp cao rồi, chẳng hy vọng ǵ nó trở về với chú nữa đâu, chú nên kiếm một người đàn bà goá để kết nghĩa cho đời bớt cô đơn. Tôi thấy tội nghiệp chú quá!
 Thanh th́ nghĩ ngược lại thấy tội nghiệp cho anh Sáu hơn, anh đang sống trên lưỡi dao cạo.  Đến ngày nào đó hiểu ra th́ con tim anh sáu bị cứa nát rồi. Anh chưa hiểu ḷng dạ chị Sáu, chừng anh hiểu lúc ấy anh làm sao sống được với con tim chảy máu của ḿnh ?!
Thanh ở Hai Thôn đă được hơn hai năm. Từ khi Thanh nghe tin anh xe ôm người dẫn mối vượt biên đường bộ bị giết chết,  anh nản chí muốn bỏ Hai Thôn về Saigon t́m đường khác vượt biên. Thời gian vừa qua Thanh coi Hai Thôn, Băi Củi gia đ́nh anh chị sáu Mừng là chỗ trú chân. Anh chị sáu có đứa con gái duy nhất tên Đào đă mười bảy mười tám nhưng học hành giang giở v́ phải theo cha mẹ vào Hai Thôn giúp đỡ việc nhà.
Thương hại v́ hoàn cảnh mà cháu Đào phải bỏ học ngang  nên Thanh thường chỉ dậy thêm cho cháu về văn học, sử địa. Năm mười tám tuổi th́ Đào nghĩ cái ǵ ở trên đời chú Thanh cũng thông suốt hết.
Có lần Đào hỏi chú Thanh:
- Chú ơi, con gà đẻ ra cái trứng phải không?
- Cháu nói đúng!
- Nhưng mà cháu lại thấy cái trứng nở ra con gà. Vậy tại sao …
- Th́ cái trứng nở ra con gà, rồi con gà đẻ ra cái trứng, cái trứng lại nở ra con gà  thành ṿng tṛn khép kín…
Thanh nhiều khi đă trả lời những câu huề vốn cho qua chuyện, nhưng không biết tại sao Đào cũng phục chú sát nút.  Đào nói:
- Sao hôm nay chú trả lời cháu giống như chú giải thích cho cháu về muối vậy.
Thanh giả vờ quên để bắt cháu Đào kể lại:
- Th́ chú bảo muối từ trong nước biển. Hỏi. Tại sao nước biển có muối ? Chú bảo. V́ nước biển mặn. Hỏi. Tại sao nước biển mặn? Chú bảo. V́ nước biển có muối!  Cái kiểu trả lời ṿng quanh khép kín của chú thật có duyên nhưng lại huề vốn.
Thế là hai chú cháu phá lên cười thật vui tươi hồn nhiên. Dưới mắt Đào, chú Thanh là người tốt, Đào không muốn chú Thanh bị hoen úa danh tiếng bằng cách lân la gần gũi những người mà Đào cho là xấu. Đào đâu có biết giữa cảnh đời ô trọc này, không thể nh́n phớt qua bề ngoài để biết rơ vàng thau được. Đào thừa hưởng cái nhan sắc tương đối đậm đà của mẹ, nhưng c̣n tính nết chưa biềt ra sao. Chỉ có trời mới biết được.
Một buổi chiều nọ Thanh nghỉ làm, có ư chờ tin tức cho chuyến đi do một người đă hẹn. Đang thong dong thả bộ quanh căn cḥi th́ bất ngờ Đào bê một trái dưa gang đến, vừa thấy  chú Thanh,  Đào nói:
- Chào chú Thanh, má sai cháu đem biếu chú trái dưa gang đầu mùa.
Vừa nói Đào đặt trái dưa bên thềm của cḥi. Nhưng Thanh nói:
- Cháu bê vào trong nhà tiện thể để giùm trên cái khay cho chú nhe.
Hai chú cháu vào nhà, căn nhà chật chội chỉ có một chiếc giường vừa làm chỗ ngủ vừa làm ghế ngồi tiếp khách. Như thường lệ Đào  ngồi cạnh giường cười nói với chú Thanh thật vui vẻ, Đào khoe:
- Cháu c̣n nhớ “câu vè của làng dưa, làng lúa bắp” mà chú dậy cháu, nó cũng ṿng quanh khép kín như hạt muối hay con gà cái trứng vậy. Chú c̣n nhớ không ? 
Rồi Đào vừa cười và  đọc một hơi:
“Dưa chuột là ruột dưa gang
Dưa gang họ hàng dưa hấu
Dưa hấu là cậu lúa ngô
Bắp ngô là cô lúa ḿ
Lúa ḿ là d́ dưa chuột
Dưa chuột là ruột dưa gang
Dưa gang họ hàng dưa hấu …”
- Cháu có đọc hoài nó cũng chẳng dứt, chú thấy chưa?
Hai chú cháu đang vui đùa cười cợt th́ trời nhá nhem tối Thanh định giục Đào đi về kẻo má mong, và thân con gái không nên đi tối nơi vắng người.
Bất chợt Thanh nh́n thấy chị sáu đứng sẵn  ngoài cửa. Thay v́ mở lời chào, Thanh lên tiếng như gọi:
- Chị Sáu . . .
Mặt chị có vẻ khác thường :
- Các người làm ǵ trong ấy?
Đào nói:
- Con đọc vè cho chú Thanh nghe.
- Hừ … Đọc vè?  với chẳng vè này !…
Rồi chị sáu nắm tay con chị lôi về. Chị không thèm ngó mặt Thanh.
Hôm sau, Thanh gặp anh sáu Mừng ngoài băi, anh không nói ǵ, nhưng thái độ th́ lạnh nhạt. Không chịu nổi thái độ ấy, Thanh lên tiếng:
- Chị sáu có nói điều ǵ về tôi?
Anh sáu Mừng chưa trả lời trực tiếp câu hỏi của Thanh, rút gói thuốc ra châm lửa hút, trầm ngâm giây lát rồi nói:
- Tôi đối xử tử tế với chú em vậy mà không ngờ chú lại xử tệ thế!
Nói xong anh thở dài. Thanh hỏi lại:
- Chị sáu nói ǵ?
- Con Đào nó ngây thơ, sao chú đang tâm lợi dụng sự khờ khạo của nó mà đem vô giường làm bậy. Vuốt mặt phải nể mũi chứ?
- Có phải chị sáu thêu dệt chuyện này?
- Ai mà dám thêu dệt chuyện động trời này cơ chứ?
- Anh chị đă hỏi cháu Đào chưa?
- Hỏi rồi. Nó chối. Kêu oan, làm sao nó có thể nhận một hành vi tồi bai như thế ?!
Thanh gay gắt nói:
- Làm sao mà anh có thể tin được lời chị như thế?
- Chú bảo tôi không tin vợ ? Th́ tin ai… May mà vợ tôi bắt được quả tang tại trận chứ nếu chỉ nghe lời đồn thổi th́ khó tin.
- Bắt được quả tang tại trận là thế nào?         
- Chú em là người trong cuộc, chú đă biết rồi. Tôi không nói  ra là v́ c̣n nể mặt nhau .
Thanh chỉ c̣n nước đấm ngực than trời. Đào th́ nhất mực khóc kêu oan. C̣n Thanh th́ kêu oan với ai bây giờ? Thanh minh với ai? Ai tin ?!
Thanh hỏi:
- Bây giờ anh sáu tính sao?
Sáu Mừng trả lời nhát gừng:
- Chuyện xẩy ra quá đột ngột nên tôi cũng chưa biết tính sao. Đàn bà nhiều khi sáng suốt hơn ḿnh. Vợ tôi nói không nên làm to chuyện v́ danh dự của chú em và cũng là để cho con Đào nó không mang tiếng sau c̣n lấy chồng nữa. Chú nên sớm rời khỏi Hai Thôn, chấm dứt ngay mối t́nh vụng trộm này.
Cái câu mà anh sáu nói “chú nên sớm rời khỏi Hai Thôn” làm Thanh hiểu rơ ư định của chị sáu. Chị không hề hiểu lầm. Chị chỉ muốn anh không c̣n lảng vảng nơi Băi Củi,  xóm Hai Thôn kẻo một ngày nào đó anh tiết lộ cái đêm trăng chị Sáu đă đến túp lều tranh. Giá hôm ấy anh đồng t́nh với chị th́ hai người phạm tội đều giữ bí mật. Chị đă chẳng cần dựng đứng câu chuyện không có thật giữa Đào con gái của chị với anh là bạn thân của chồng chị. Bây giờ nếu anh có nói rơ âm mưu của chị th́ anh sáu Mừng cũng chẳng tin mà lại cho là anh đặt điều để chạy tội.
Thanh nói:
- Anh Sáu à, mai tôi rời Hai Thôn theo ư của chị sáu.  Xin anh nhắn với chị ấy rằng v́ muốn bảo vệ danh giá của ḿnh, chị đă vu oan cho tôi và cháu Đào.
- Vu oan? Tôi không hiểu chú em muốn nói ǵ!
Bằng  giọng nói nghẹn ngào, Thanh nói:
- Anh hiểu sao được trong khi anh đang sống bằng hạnh phúc giả tạo, ngọt ngào trên lưỡi dao cạo. Tôi và cháu Đào đă bị đứt tay chảy  máu rồi. Không biết chừng nào sẽ đến phiên anh ?!
Ngày hôm sau, trên chuyến xe rời Hai Thôn, Thanh thấy Đào núp bên cánh cửa nh́n theo, v́ xa quá Thanh đâu biết Đào đang khóc nghẹn ngào nh́n chú Thanh xa dần mất hút …
 
Ba năm sau Thanh vẫn chưa t́m được phương hướng vượt biên.  May có “thời kỳ Việt Nam gọi là mở cửa” chàng ăn nên làm ra không c̣n đói rách như lúc c̣n ở Hai Thôn nữa. Tạm quên đi quá khứ sống qua ngày.
Một hôm Đào đi tới  ngă tư trên đường Hai Bà Trưng và Lê Thánh Tôn. T́nh cờ nàng thấy chú Thanh đi với một người  đàn ông bước vào quán giải khát gần đấy, nàng ngờ ngợ không tin ở đôi mắt ḿnh nên chưa chắc có phải người vừa vô quán là chú Thanh của nàng mấy năm về trước hay không, nàng hồi hộp chờ ngoài cửa quán nước.
Hai người khách từ trong quán nước bước ra, họ bắt tay nhau rồi mỗi người đi một ngả. Khi nàng nhận đúng là chú Thanh. Mừng mừng tủi tủi nàng kêu lên:
- Chú Thanh!
Nghe tiếng kêu tên ḿnh, Thanh quay đầu nh́n lại thấy Đào:
- Đào !  sao cháu lại ở đây?
- Câu chuyện dài lắm chú ơi, để rồi cháu sẽ kể cho chú nghe.
Hỏi han dăm ba câu rồi hai người cùng vào quán nước. Thanh hỏi :
- Cháu uống ǵ?
- Cháu không uống!
- Sao cháu lại có mặt ở đây, và ở với ai?
- Cháu đang ở với bác ruột cháu, nhà cũng ở hẻm gần đây thôi.
- Ba má cháu vẫn buôn bán ở Băi Củi Hai Thôn?
- Ba má cháu chết cả rồi!
Nói xong câu đó, Đào ôm mặt nức nở khóc kể lể :
- Sau khi chú đi được mấy tháng  má cháu càng sinh tật,  lấy hết tay xe be này đến xe be khác, lấy cả đến những bọn săn thú trong rừng. Câu truyện đến tai ba cháu thế là ông nổi điên lên dùng dao chặt thịt rừng đâm vào ngực má cháu một nhát chết tốt, sau đó ông say máu đuổi theo tên vừa ân ái với má cháu định đâm chết nó, ai dè tên thơ săn kia có vơ khí sắc bén hơn, nó đă giềt chết ba cháu rồi chạy vô rừng. Nghe đâu tên đó là người Miên lai Việt hung dữ lắm. Sau cùng tên đó chạy qua bên biên giới Việt- Campuchia mất tung tích luôn.
Ngừng một lát lấy hơi, Đào kể tiếp:
- Cháu chứng kiến cảnh hăi hùng đó cho đến nay vẫn c̣n thấy ám ảnh sơ sệt. Ba má cháu chết, gia đ́nh tan hoang, bác Hoàng thấy cháu tội nghiệp đem về đây cho cháu ăn học.
Kể đến đây Đào không cầm được nước mắt, nàng khóc rống lên, than thở:
- Đời cháu sao khổ quá chú ơi!
Thanh nghe Đào kể cũng thấy mủi ḷng. Thương cho người bạn xấu số gặp phải người vợ không ra ǵ. Thanh an ủi Đào:
- Thôi cháu ơi, chuyện đă xẩy ra rồi khóc than cũng chẳng giúp ích ǵ, chỉ làm ḿnh khổ thêm thôi.
- Măn tang ba má cháu rồi, ông bác định gả cháu cho một người mà cháu không thương…
Đào càng khóc to hơn nữa khiến những con mắt thực khách trong quán ṭ ṃ đổ xô nh́n vào Đào. Thanh thấy  không ổn vội  trả tiền rồi đưa Đào ra khỏi quán.
Đào nói:
- Từ ngày chú bỏ Hai Thôn đi rồi, ḷng cháu cứ hướng về chú không thể nào quên được. Chú ơi, chú có thương cháu không? Thiếu chú cháu không thể sống nổi!
Thanh bàng hoàng v́ câu nói đó, chàng nh́n Đào rồi  nói:
- Đào không chê chú già sao?
- Không bao giờ!
- Đang xưng hô cháu , bây giờ đổi cách xưng hô, Đào không thấy ngượng sao?
- Không bao giờ !
Thanh phá lên cười v́ câu trả lời của Đào thật  ngộ nghĩnh. Thấy Thanh cười Đào cũng cười lây.
Từ trước tới nay Thanh vẫn không tin là có “duyên tiền định” hay  nói một cách khác là   “duyên kiếp”. Nhưng lúc này Thanh  không  phải là nằm mơ, duyên tiền định hay duyên kiếp là đây.
Thanh âu yếm nắm tay Đào nh́n thẳng vào mắt nàng :
- Từ nay anh sẽ gọi Đào là em, chịu không?
- Chịu chứ, và cháu sẽ kêu chú Thanh bằng anh!
Hai người cùng cười. Thanh và Đào thả bộ trên bến Bạch Đằng như đôi t́nh nhân lâu ngày mới gặp. Phải chăng hôm nay là ngày hạnh phúc nhất của  đời họ.
                 
                                                                           Tạ Xuân Thạc

 
 
 

 




 


 

 

Thư từ liên lạc:  vuongtrungduongonline@yahoo.com
Copyright © 2006 vuongtrungduong
Last modified: 01/02/07