Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
                             Giấc Mơ Bay
                                                                                trg - ságon
                                                                         "Ông tiên vui, ông thường hay nói dối –
                                                                          Chốn thiên đường không có ngày tháng trôi… "
                                                                                                                                      TCS

      Ngày đầu tiên đặt chân lên xứ hoang đường (thường được gọi nhầm sang tên người anh em của nó là thiên đường), người mơ mộng đă khóc vật vă suốt nửa ngày, nhưng những giọt nước mắt của nàng đă bị cổ tích chối từ v́ sợ làm khuấy đục những ḍng chảy tinh khiết, mát lành từ suối nguồn trong trẻo của những người lạc quan. Giọt nước mắt bị chối từ đó được cất giữ cẩn thận trong chiếc hộp 24. Từ trong ư nghĩ nguyên thủy, người mơ mộng muốn quay trở về nhà, làm sao cũng phải về nhà và nhất quyết phải về nhà...

     Nàng lao vào luyện phép để tốt nghiệp trường phù thuỷ theo đúng lời nguyền trước khi được đưa sang thế giới này. Tuy là học tṛ cấp cao, nhưng v́ là người mới, chưa quen địa thế nên nàng chưa được cấp cho chiếc chổi để bay thong dong từ nơi này sang nơi khác. Mỗi ngày nàng “chạm đất” đến toà lâu đài gần đó để cặm cụi luyện phép, với hy vọng sau khi thành công, nàng sẽ được… bay.

    Nguồn năng lượng hăo huyền không cần thiết và không đủ phép để người mơ mộng mưu sinh trên xứ xở này, nên ít lâu sau, nàng đi bán đĩa nhạc cho một cửa hàng CD ở phố đông người, ít thảo mộc. Từ đó, doanh số của tiệm CD phát triển ngược theo hướng của sự tăng trưởng tự nhiên, bởi suốt ngày cửa tiệm nàng réo rắt những loại nhạc “sử thi” làm những thế hệ thiên thần phiên bản @ không sao chịu nổi. Họ từ chối giao dịch với người mơ mộng và phù phép trên bảng hiệu tiệm nàng. Thế là cửa hiệu trở nên nhiều thảo mộc, và vắng hẳn người. Quả là một sự hoán chuyển cấp kỳ, mà trên lư thuyết, khi có sự hoán đổi vị trí của một khách quan trong cùng một hoàn cảnh, trên cùng một đối tượng th́ cũng phải có sự hoán đổi tương tự đối với một chủ quan có liên đới. Thế là từ hữu h́nh, người mơ mộng buộc phải tàng h́nh để giúp ông chủ giải bùa – đúng thuyết.

     Sau một đêm suy nghĩ tức tưởi, nàng dùng một bài phép đă học để biến ḿnh thành người nướng bánh ở toà lâu đài nơi nàng đang học luyện. Ngày ngày, trong bộ dạng đă được phù phép ấy, nàng đi về phía toà lâu đài từ lúc ông mặt trời chưa kịp mở hết mắt để nhận ra nàng.

    Những chiếc bánh, mỗi ngày một kiểu trang trí lạ mắt, được mọi người nh́n ngắm với vẻ e dè thích thú đúng với công thức “cảm tính” trong một môn học đại cương của chương tŕnh phép thuật. Không ai đủ cam đảm làm phép lên những chiếc bánh để tàng h́nh nó vào cái chỗ đáng lẽ ra nó phải ở. Về phương diện này, phép thuật của người mơ mộng có vẻ nhỉnh hơn. Và thế là, riêng những chiếc bánh do người mơ mộng làm đă trở nên bất tử. Khi chỉ số bất tử mỗi ngày một tăng và có chiều hướng vượt quá hạn mức quy định th́ cũng là lúc người mơ mộng luyện xong các bài ở toà lâu đài đó. Lần này th́ người mơ mộng không bị buộc tàng h́nh một cách thô bạo tinh vi nữa. Chủ toà lâu đài cấp cho nàng tờ giấy phép và một chiếc chổi để nàng hoặc là bay đến gặp sứ giả toà lâu đài bên nước lân bang, theo lời giới thiệu của ông; hoặc là bay thẳng về nơi nàng đă được đưa đến.

    Bấy giờ, người mơ mộng đă tạm thời quen với đường đi nước bước ở xứ này. “Giấc mơ bay” vẫn ám ảnh trong đầu nàng kỳ lạ, nàng đă không c̣n muốn về nhà nữa, bây giờ nàng chỉ muốn bay, bay… cách ǵ cũng phải bay được đă. Thế là, nàng đi học lớp… nhảy, c̣n có tên gọi khác là lớp “bay dự bị”.

“nhanh lên… nhanh nữa”
“sao chậm thế”
“quay…”
“không để lỡ nhịp được”
“lên, xuống, phải, trái…”
“bên này”
“bên kia”
“tiếp tục… tiếp tục…tiếp tục”

“thôiii… đến đại phù thuỷ Nguyễn Hưng cũng chỉ giỏi được mỗi cái điệu Cha Cha Cha là cùng, thầy đừng trách con kém cỏi…”

“không nhảy được cái ‘Paso dop’ vùn vụt ấy th́ con nhảy Bebop tà tà cũng được mà thầy ơi?”

    Sau cùng, nàng, một lần nữa, phải “tàng h́nh” trong cái lớp “bay dự bị” ấy v́ ông thầy cứ lắc đầu nguầy nguậy trước lời thương lượng tha thiết của nàng.

    Cuộc sống bềnh bồng trôi một cách tạm bợ, “giấc mơ bay” vẫn treo lơ lơ lửng lửng vô chừng, rồi lạc mất đâu đó trong từng ngày kiếm t́m.

    Rồi người mơ mộng kết bạn với ông họa sỹ, vị chúa tể cuối cùng c̣n quyền lực để che dấu bí ẩn của thế giới im lặng. Buổi chiều hội ngộ ấy, mây có màu trắng trên nền trời xanh lơ, lá có màu vàng thảnh thơi, đong đưa trong những cơn gió có màu hỗn hợp từ những màu đă hiện hữu. Hai gien mơ mộng mang tính “lặn” gặp nhau và h́nh thành nên gien tri kỷ có tính trạng trội. Thôi rồi…

Ông hoạ sỹ giao cho nàng trọn vẹn gia tài của ông để trong những ngân hàng tranh vẽ với những tài khoản sắc màu đồ sộ. Nàng ngạc nhiên về sự hào phóng của ông. Người mơ mộng được quyền cai quản tất cả các tài khoản màu, trừ một tài khoản duy nhất, ông từ chối quyền đăng nhập của nàng. Ban đầu, với nàng, thế là quá đủ…

    Về sau, người mơ mộng đâm ra ṭ ṃ về cái tài khoản màu bị phong toả đó, nàng dùng mọi phép thuật đă học để đăng nhập vào nhưng vẫn bó tay. Chợt nàng nhớ ra cái hộp 24 với giọt nước mắt thừa thăi ngày xưa. Thế là bửu bối được “nén” tự tiền kiếp vẫn mặc nhiên có hiệu lực khi “bung” ra mà không cần nàng nhẩm thần chú. Sau cùng nàng cũng đạt được ư nguyện, ông hoạ sỹ đành chấp nhận chia sẻ tài khoản riêng tư cuối cùng ấy – tuyệt vọng.

     Người mơ mộng mở tài khoản và thấy “giấc mơ bay” của chính nàng đang dần hấp hối…
                                                                             trg - ságon

 




 


 

 

Thư từ liên lạc:  vuongtrungduongonline@yahoo.com
Copyright © 2006 vuongtrungduong
Last modified: 01/02/07