Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
   Nhà thơ Bùi Ngọc Tuấn vừa chuyển cho Cali Weekly tập thơ Hồng Hạc của nhà thơ Trần Tuấn Kiệt vào tối thứ Năm, 28 tháng 9-2009. Tập thơ nầy nhà thơ Trần Tuấn Kiệt đánh máy trên khổ 8.5 X 11 inches, mỗi trang được chia đôi để đăng thơ. Có lẽ tập thơ Hồng Hạc do tác giả tự thực hiện trong hoàn cảnh eo hẹp để copy vài bản tặng cho bạn thân lưu trữ. Thi nhân mượn hình ảnh chim hạc để gởi gấm tâm sự của mình với những dòng thơ thật tuyệt vời.
     Cali Weekly thực hiện trang thơ nầy để tặng độc giả yêu thơ và đã một thời cảm mến nhà thơ Trần Tuấn Kiệt cùng quý bằng hữu trong và ngoài nước. VTrD - Cali Weekly Sept 2006
 
                       TRẦN TUẤN KIỆT
                                     HỒNG HẠC
 
           
                                  TỰA
 
Thi phái Hồng Hạc môn:
Thường dùng h́nh ảnh chim Hồng hạc làm biểu tượng cho thơ ḿnh. Cũng như nhà Phật dùng nhành Dương Liễu và Đóa Hoa Sen cho đạo pháp của ḿnh vậy.
Ngoài ra thường dùng đến các loại thần thoại và văn hóa dân tộc Việt làm đề tài. Sau đây là một số thơ của trường phái “Hồng Hạc Môn“, dùng h́nh ảnh chim Hồng Hạc làm đề tài, xin trích in theo để tiện cho các bạn mới vào  với Thơ làm dẫn dụ, cảm hứng.
 
 
 
 
VƯỜN HỒNG
 
Cần ǵ hỏi gió sương mai
Gót son hồng hạc điểm đầy vườn xanh
Thiên thu nhịp gót độc hành
Em theo bước Hạc cơi thanh thiên về
Hiện tiền bến hoặc sông mê
T́nh anh đôi mắt ngàn khuya lộ tŕnh
Cần ǵ nghĩ đến tiền khiên
Hồng ân rộn ră cơi miền xuân thu
Hạc trời ngày tháng vân du
Vườn hồng soang điệu đùa nhau rộn ràng
 
 
TIẾNG QUÊ HƯƠNG ĐIỂM
 
Vườn chim Hạc đă bay sang
Hôm nay bến mới rộn ràng t́nh xưa
Khói hương sau độ ngày mùa
Ruộng sau lúa trổ xanh bờ mênh mang
Cổ nhân ngày nọ - Đ́nh làng
Về vui sum hiệp đôi hàng uy nghiêm
Hạc thần tiếng vọng thiêng liêng
Trống đồng vạn cổ vang rền nước non
 
 
           
HẠC THIÊNG
 
Thơ bay vàng cánh hạc chiều
Núi sông trăng mới bên triều biển xanh
Mươi năm lở bước thị thành
Mộng đời ủ lại mái tranh sau vườn
Bao người đánh mất quê hương
Trăm năm hiện hữu ai buồn v́ ai  !
Tuổi đời mơng cánh hạc bay
Động ḷng thiên cổ gió mây qua đèo .
 
 
KẾT TỤ TINH HOA
 
Bốn phương trời đất ḷng người
Say vui bến mới sáng ngời niềm tin
Nước non vạn cổ thanh b́nh
Đất Thơ Sa đéc  viễn hành c̣n xa
Ḱa đàn Hạc trắng bay qua
Tâm thần an định bến bờ nước trong
Cháu con xây dựng thành công
Cho t́nh nhân loại quê ḿnh cao sâu
  
 
HẠC LƯỢN BĂI HOANG
 
Hạc xanh đậu băi lượn ṿng
Bến bờ nước lũ thượng nguồn băng qua
Môi em ướt hạt mưa sa
Mắt người đẩm lệ giang hà sông trôi
Nước non ngập lụt bao đời
Ruộng đồng thiên cổ ngậm ngùi ngh́n xưa
 
 
 
HẠC VỀ KHUYA
 
Mưa ngày đổ mái tây hiên
Nhớ nhung gió tạt qua miền Hạc bay
Trời xa cầu tiếp chân mây
Phiêu du từ thưở ta say bóng nàng
Triều dâng sóng cuộn mơ màng
Nửa khuya nghe tiếng Hạc vàng lại qua
 
 
 
           
HẠC ĐIỂM
 
Ta về không chuyến đ̣ đưa
Bến bờ quê nội người xưa mất c̣n  !
Ngàn năm dâu bể hao ṃn
Aùng mây hờ hững vui buồn bên sông
Tân Hưng nước cuốn theo gịng
Chợ Cồn khuất dười ngàn trùng sóng xô
Tân Qui Xóm Bún ngày xưa
Chuyến đ̣ xuôi ngược gió mưa bến bớ
Sa giang sông rộng quanh co
Ḷng như cánh Hạc điểm mờ trời thu
* Quê nội ở Tân Hưng – Quê ngoại ở tân Qui Đông xóm bún đă lở mất cả. Chợ Cồn – lở từ thời trung niên của ḿnh.
Chỉ c̣n lại Tân Qui Tây đă đổi mới
 
 
 
HẠC SAY
 
Hạc say lảo đảo cung trời
Thiên thu vĩnh thể vang lời tồn sinh
Từ ta giă biệt với t́nh
Em thơ chiếc bóng lộ tŕnh đ́u hiu
Xa xăm vóc hạc lưng đèo
Ngàn mây thăm thẳm bóng chiều lân la
 
 
Ư NHI
 
Ư nhi về hót mái nhà
Nàng thơ điệp mộng muôn ṭa bạch liên
Rủ nhau dự hội thần tiên
Hạc về muôn dặm trải miền Sa giang
Thuyền xa dưới bóng trăng rằm
Trời Thu xanh biếc Hạc thần vờn mây
 
 
 
 ĐI ĐÂU ĐÊM TÀN
 
Dựng như khuya lắc lâu rồi
Mà ta lang bạt giữa trời đầu xuân
Mùa mai gió hốt xa gần
Tiếng con dế túc phong trần về đâu
Nước trôi hờ hững bên cầu
Bao nhiêu thay đổi biển dâu những ǵ ?
Tóc vàng úa nắng tà huy
Quán nào giỗ được trăng thề chênh vênh
           
 
LẠC QUỐC
 
Thơ như Hạc, Hạc là Thơ
Thơ đi từ thưở trời đưa quạ về
Bên ghềnh thác nước đê mê
Bây giờ Hạc lại bốn bề trăng soi
Thơ là vận nước nổi trôi
Muôn năm nước cũ Hạc hoài phiêu du
Mênh mông vũ trụ sương mù
Bóng Thơ nét Hạc về mau lại đời
Niềm vui dựng lập với người
Nước non Lạc Quốc mĩm cười v́ Thơ
 
 
 
ĐI ĐÂU ĐÊM TÀN…
 
Sài G̣n đẹp nét nữ sinh
Về đâu vắng bặt lộ tŕnh bao la
Sáu mươi tóc bạc sương mờ
Cô đơn bóng dựng ven bờ Chương Dương
Liễu sầu đổ mộng bao lơn
Sóng xô bao lớp bụi đường hoang vu
Xuân lên trên mái tây lầu
Kèn khuya đổi giọng gieo sầu phấn sương
 
ĐƯỜNG XUÂN
 
Ta về đâu những con đường
Lệ sầu ai răi phấn hương mau tàn
Xuân đời nhan sắc truy hoan
Rượu t́nh tri kỹ trần gian mấy người
Ca thâu đàn hát tan rồi
Mây xuân chở mộng qua trời về đâu
 
 
 
                  
CHÂN THÂN
 
Thân ḿnh sa mạc trường ca
Sông trôi tắm mát chiều tà trăng soi
Chen chân cọ sát việc đời
Tâm như thiên cổ , đổi dời như nhiên
Trời quang mây tạnh tịnh yên
Nguồn thơ Hồng hạc qua miền thái chân
Tháng giêng trống dục đền Thần
Thi thiên vút cỏi phiêu bồng đường mây                              
 
 
 
 
 
ĐẠO T̀NH
 
Đạo t́nh với Dân , Nước
Là t́nh vốn tự nhiên
Từ gịng máu người Việt
Khởi thủy đến vô biên
Nào phải do học phái
Nho giáo hay Phật, Thiền
Đạo t́nh – ḷng yêu nước
Muôn đời vẫn tự nhiên
 
 
TIẾNG HẠC TRỜI
 
Ái ân ngày ấy bên trời
Sông trôi bóng Hạc ngân lời hoài thu
Phù kiều mấy nhịp vân du
Nàng tiên trần thế xa nhau ngh́n trùng
Băi vàng cát trắng buồm lên
Thượng thiên tiếng Hạc băng miền đồi tranh
 
 
           
 
 
BẾN Đ̉ TÂN HƯNG
 
Bụi vàng lẻo đẻo hồn khuya
Băo xa dần tạnh Hạc về trong sương
Trăng thu chín gió thu hờn
Sóng thu lớp lớp mưa nguồn bến sông
Hương đưa lúa trổ thơm nồng
Hạc buông tiếng nhạc vang lừng cành ngô
Cánh buồm mặt nước trăng xưa
Trăm năm viễn phố đ̣ đưa những ngày
 
 
NHƯ
 
Hạc trời vọng tiếng băi xanh
Thuyền ai thả bóng du miền hoàn không
Gió mây cánh Hạc lượn ṿng
Má môi em đó có hồng như thơ
 
HẠC CA
 
Vẻ hư thực chẳng qua hiện tượng
Cỏi nhân sinh vô lượng phạm trù
Ḱa ai thiên cổ, ngh́n sau
Trong ṿng thiên địa, ta nào biết ai !
Mang mang nhớ những ǵ thưở trước 
C̣n lại đây hóa thạch, nắm xương
Vua quan vạn hữu - vô thường
Hay là trường tại dị thường là đây !
Thánh nhân nọ đâu hoài hơn thiệt (1)
Cổ nhân xưa minh triết khôn cùng
Trường giang sông nước xô hồng
Đồi tranh ai khỏi vướng ṿng tang thương
 
(1) Hoài công nghĩ tới hơn thiệt ở đời !
           
HẠC CA …
 
Người trước đă rơ đường lui , tới
Bến Sa giang Hạc nội mây ngàn
Theo gịng khúc đục , khúc trong
Thảnh thơi ta hát giữa vùng bao la
Trời trăng nước mặn mà t́nh ư
Vẽ phương phi ngày ấy hăy c̣n
Hỡi cô gái tuổi trăng tṛn
Tiếng cười mây nước băi cồn về thu
Sóng thần bũa sông sâu lặng bóng
Ḱnh ngạc chưa hiển lộng đền thiêng
Người đi người đến triền miên
Trường sinh bất tử c̣n nguyên bóng người
 
   
 
HẠC CA …
Uy tinh khí cơi trời hiện thể
Hạc hồng bay qua bể vào Nam
Đất lành chim đậu Sagiang
Thần tâm xuất chúng phi phàm đùa chơi
Người xưa đă đạt thời thông thế
Nào dừng chân thời thế biển dâu
Thanh tâm cơi ư nhiệm mầu
Thơ bay vạn cổ bên lầu tà dương
Khúc Hạc ca phố phường hoan lạc
 
 
HẠC CA …
Thần tâm bền vững như non
Sống đời thực hữu , hiện tồn ḥa ca
Cỏi linh địa hiện ra Hồng Hạc
Miền đất thơm bát ngát ruộng vàng
Quê hương lai láng khôn hàn
T́nh sâu nghiă nặng muôn vàn tổ tông !
Nay đất mở con Hồng cháu Lạc
Vẻ vang cùng Hồng Hạc ngh́n xưa
Vầy đoàn chim Việt ước mơ
Ngàn năm vinh hiển bến bờ hoàn sinh
                     9 / 1996
 
HẠC CA …
Khúc Hạc ca phố phường hoan lạc
Rộn mắt xanh cánh Hạc tinh khôi
 Hồng Ân đưa đến tận trời
Thanh b́nh tiếng Hạc dựng đời phồn vinh
Mùa khói lửa biển xanh rộn sóng
Đời an - vui nhạc giống chuông rền
Trống Đồng Thần tụ ân thiêng
Người dân đất Việt vững bền là đây
Kẻ chân thiện đắp xây nền móng
Thời văn minh vang vọng ngàn năm
 
 
GIẤC MƠ HỒNG
 
Từ em bỏ mộng thiên đường
Bến hồng giục giă phố phường hân hoan
Dậm trời theo gió bay sang
Hồng ân thiên địa huy hoàng bến xanh
Đêm qua mang chút tin lành
Nguồn ân ái mới rụng thành chiêm bao
 
 
HẠC CỔ
 
Hạc về đêm sáng sao thưa
Bên hiên cổ thụ cằn khô mốc đời
Bến bờ hoa trắng tự trôi
Bóng hồng hạc nội mây trời vẩn vơ
 
 
SƠ NGUYÊN
 
Nầy cô gái đẹp Nha Mân
Giữa khuya nghe tiếng Hạc thần trong mây
Xuân Thu về với đêm nay
Ngàn năm thành tượng bên đài triều tiên
Aí ân trải mộng b́nh yên
Bước chân Lạc thổ c̣n nguyên sơ hồng
 
 
ĐẠO THẦN XƯA
 
Khi Hùng Vương dựng nước
Khổng Tử c̣n trẻ thơ
Lăo Quân chưa thành đạo
Trời đất c̣n hoang sơ
Người đă xây dựng xong
Một tổ quốc Lạc Hồng
Đạo Thần là chính đạo
Thần Đồng Cổ oai phong
Khi Hùng Vương dựng nước
Thế gian c̣n mơ hồ
Tây phương chưa có đạo
Nam phương đă thành h́nh
Oâi bậc thầy vĩ đại
Gịng giống của Tiên Long
Thiên thu nguồn sống lớn
Tuôn chảy măi không ngừng
           
 KHỞI ĐẦU VĨNH THỂ
 
Là cô ! gái đẹp Nha Mân
Theo em lúa nếp hương nồng đầu thu
Bắt đầu mở cuộc phiêu du
Nguyên tuyền sử lịch thiên thâu dội về
Cô từ đầu đỉnh sao khuê
Cơi bờ huyền mộng trăng thề sáng soi
Em mang một trái tim người
Vành môi thiên địa cuộc đời tài hoa
Với em mỗi lúc càng xa
Đổi ngôi từ cỏi thiên hà hoang sơ
Hồng hoang mở hội ngày xưa
Đến nay thần thể nắng mưa hao gầy
Môi vàng da tuyết thơ ngây
Ta từng nghe dội gót hài đầu tiên
        
HẠC THẦN
 
Em nằm nghe Hạc về khuya
Tấm thân hồng ngọc sầu chia mộng tàn
Đồi Thiên địa - Cơi Dung nhan
Hồn say bát ngát nguồn ân ái này
Chim Hồng cao ngất chân mây
Đắm say vọt đỉnh trời tây nguyệt hồng
Từ ta trút bỏ bụi trần
Bay cùng cánh Hạc lượn ṿng ngàn năm
Chút hương rơi rụng bên ngàn
Thiên nhiên vĩnh thể kết thành càn khôn
Nhân gian xây tượng kêu Cồn
Thời gian tiết điệu xô dồn băi xanh
           
LĂO HẠC
 
Rượu bầu thơ túi càn khôn
Sớm nay Lăo Hạc giong buồm viễn khơi
Ngàn năm mây trắng bên trời
Ngẩn ngơ nàng đứng ngậm ngùi băi xanh
Dung nhan đổ nước nghiêng thành
Nước trong bóng nhỏ Hạc huyền đầu tiên
 
 
 VÓC  HẠC
 Tặng Tú Kếu
 
Ngủ đi năm tháng hao gầy
Bạc phơ vóc hạc cho đầy túi thơ
Vong niên từ đó đến giờ
Véo von tiên nữ sang bờ thinh không
Trung thu thiên địa nối ṿng
Ngàn năm cánh Hạc phiêu bồng biển dâu
 
 
 
           
BỤI HỒNG
 
Em đứng đó Cồn Tiên gió thổi
Bóng thiên thai sáo thổi lưng trời
Tân Qui cát bụi mù khơi
Lắng theo gịng nước ửng ngời trăng thu
Ḷng thiên địa vân du trường tại
Khói sương lan tỳ hải không bờ
Cơi người thực tại viễn mơ
Chút hương thần thể thu mờ phủi tay
 
 
MỸ LINH
 
Xa rồi vóc hạc nguồn thơ
Vong niên em hỡi bến bờ tồn sinh
Đêm say hồn mộng thanh b́nh
Gió bay lớp áo viễn hành xa xăm
Muôn thu bồi đắp chưa thành
Nguồn ân bể ái lụy ḿnh là đây
 
 
 
ĐẤT THƠ SAGIANG
VÀ HỒNG HẠC
 
Đất cũ Sagiang Hồng Hạc lại
Ngàn năm dâu biển sóng thu mờ
Bến trời ngưng tụ tinh anh mới
Vổ cánh muôn trùng vẽ tứ thơ
Xứ sở thi ca Hạc nhẹ nhàng
Chở t́nh thiên địa mấy tinh sương
Nguồn thơ xếp cánh nghiêng bờ nước
Hồng hạnh đua nhau nở dị thường
Em hát bên bờ bến Cửu long
Rẻ bao nhiêu sóng đến bên ḷng
Người thơ thiên cổ đêm nay lại
Thả chút hồn thiêng cánh Hạc hồng
                       Trung thu 96
 
 
GIẢI LỤA ĐIỀU
 
Thắt lưng với giải lụa điều
Nàng trơ vóc hạc bên triều thanh thiên
Trời cao bồng đảo nổi lên
Nhân gian từ đó xa miền thái hư
Mây giăng hải đảo xa mù
Đỉnh non trường tại thiên thu hiện h́nh
 
 
 
TẶNG CÁC THẦN SƯ
ĐỜI LƯ TRẦN
 
Trăng đời xưa sáng rọi
Thời thế đă xoay vần
Đỉnh Thiên -–Thần trụ bóng
Đảo nổi nhớ Tiên Dung
Vũ trụ đầy vô hạn
Tâm tư hướng muôn trùng
Thiền sư ngồi mỏi mệt
Thần nữ gối hương nồng
Chuyện đời câu sấm kư
Vạn sự khởi đầu –- không !
Hạc tŕnh xa vạn dặm
Nguồn vui tỏa muôn trùng
           
           
BÊN SÔNG TRẦN GIỚI
 
Non thần xa cách ngàn xưa  
Hạc về gợi tiếng sầu đưa muôn trùng
Bến bờ sóng lớp mênh mông
Trăng khuya vàng rụng mấy tầng trời xa
Con thuyền giọng hát đêm qua
Ngở như Thần Hạc ngân nga giữa trời
Gịng sông chảy lạnh về khơi
Mộng trường sinh cuộn bến đời ngược xuôi      
 
 
NIỀM HOAN HỈ
 
Trăng say đêm tỏa sáng
Bừng vui đón hạc về
Ḷng sông sâu vô hạn
Bóng Hạc động hồn khuya
 
 
 
 DẠO  CHƠI
 
Bảy miếu năm hồ mây dạo chơi
Độ bao nhiêu trí tỉnh bao người
Thi thiên tinh thể nào ai biết
Giữa bóng vườn xanh hạnh sáng ngời
 
 
HẠC ĐẬU
 
Bến hồng bóng hạc về khuya
Nghe như băng giá trời chia bến bờ
Trăng sao thu khói tỏa mờ
Nhành cao Hạc đậu bên bờ lau không
           
 
GIẤC MƠ NÀO
 
Đêm khuya dạo khúc Hạc cầm
Gió thu mát dăy sông Ngân bến bờ
Trời đầy mộng với cung tơ
Nỉ non xa vắng bụi mờ thinh không
Tóc mây ai vuốt nên gịng
Thơ bay cánh Hạc lượn ṿng thời gian
Lửa hương về với cung đàn
Giấc mơ thế kỷ muộn màng về khuya
 
 
MÙA GIÓ THU NÀO
 
Em theo mùa gió thu nào
Để quên nửa giấc chiêm bao đêm rằm
Ta về c̣n nửa vầng trăng
Điểm trang mặt ngọc âm thầm bên hoa
Hạc từ viễn phố rời xa
Mênh mông trời đất sương pha ít nhiều
 
H̀NH BÓNG MẸ QUÊ
 
Lưng gầy lạnh gió đầu thu
Tóc bay theo khói sương mù băi xanh
Cồn tiên sóng lớp vây quanh
Năm mươi năm đă dấu h́nh mẹ xưa
Đông buồn ngày ấy bơ vơ
Lệ không chảy động hồn thơ giữa hồn
Chiến tranh khói lửa chập chùng
Biết đâu nội chiến quê hương oan cừu
Thanh b́nh khúc hát vu vơ
Đêm nay nhớ mẹ bên bớ lau không
Cồn tiên bóng hạc lượn ṿng
Sầu riêng cúi mặt đôi gịng lệ sa
                           Thu 96
 
NHẠC THỜI GIAN
 
Khuya vắng dạo Hạc cầm
Nào thiếu bạn tri âm
Từ ẩn vào thiên cổ
Thời gian ửng tiếng đàn
Nhẹ ru đôi cánh mỏng
Khe khẻ động ngàn thu
Ngủ say bên bờ nước
Sóng lớp giăng sương mù
Hạc ơi dừng cánh lại
Ngh́n trùng mây trắng bay
Người đâu kim cổ đó
Hóa thành Hạc bên trời
           
VĂN HÓA MỚI
 
Miếu đền kia vội trùng tu
Bàng xưa lối cũ cây đa đầu làng
Phết lên đôi lớp sơn vàng
Phải đâu văn hóa vội vàng đến đi !
Ngàn năm Phạm Thái cười kh́
Nguyễn Du ngố đứng muôn bề khổ đau
Đền Thần bóng Hạc ngàn sao
Thiên nhiên thành tượng kém nào Đế Thiêng
Trung cung Huyền hỏa dấy lên
Trăng sao lay động đôimiền Đông Tây
Mở nguồn vạn cổ về đây
Khí Thần tụ đỉnh Hạc bầy kêu sương
 
- Đền Thần Hạc vĩ đại không kém Kim Tự Tháp – Đế Thiêng , Đế Thích thời cổ đại
 
GIẤC MƠ VŨ TRỤ
 
Thanh nhă như gió lướt
Qua nhành trúc bên sông
Hạc về ru giấc ngủ
Ngày tháng rộng vô cùng
 
 
ĐIỂM BẠC
 
Cánh Hạc nhẹ nhàng rơi
Em lướt nhẹ bên đời
Trong gịng sông bạc trắng
Sóng bạc đầu ra khơi (1)
 
 
(1) Tâm hồn nhân loại không nên để cho trọng lực ǵ xuống cơi đất thâm u , mà cân phải tạo nên cảnh giới thần tiên trên cơi hồng trần đầy thảm họa này , Đó là ư thơ Hồng Hạc ! đó là ư nghĩa đầu tiên của cuộc đời  …
 
           
CỒN TIÊN SA ĐÉC
 
Cỏ bồng chim Hạc ngàn thu
Bay qua đậu băi sa mù Cồn Tiên
Đạo Đồng năm nọ lớn lên
Trứng chim Hạc trắng nở miền thơ xanh
Long bong sóng vỗ mặt ghềnh
Chiều giăng cánh Hạc thần tiên chốn nào
Nhân ngư rền cỏi chiêm bao
Hát vang sông núi ngàn thâu đất lành
 
 
HẠC ĐIỂM
 
 
Bến khuya trời trở gió
Hồng Hạc điểm trăng thu
Ruộng đồng sương khói tỏa
Thiên cổ động ngàn lau
 
 
ĐÊM RẰM TRUNG THU 96
 
Trong bóng trăng thu quạnh
Đóa trà mi nở thầm
Mái nhà lau cỏ mọc
Chợt thấy vắng tri âm
Hạc về miền thủy thảo
Hồn ta vương bay theo
Quê nhà cơn binh lửa
Xa khuất tự bấy lâu
Thanh b́nh ca một khúc
Kim cổ đă quên sầu
Múa hát ngoài sân vắng
Như loài Hạc vân du
 
CON CHÁU VIỆT NAM
 
Hồng Hạc bầy chim việt
Bay về viễn phố Nam
Ngàn năm rời đất tổ
Đi ăn sương muôn trùng
Quê hương ngh́n dặm đất
Thỏa mản chí tang bồng
Chim Hồng qui tụ lại
Trời đất vũng non sông
Khí thiên - thu trường tại
Đất Sagiang thêm nồng
Cháu con luôn phải nhớ
Trung hiếu với non sông
 
 
QUÊ NHÀ
 
Quê hương ta đất linh thiêng
Thần Long dựng nước vững bền ngàn thu
Chim Hồng Hạc đă phiêu du
Từ thiên vạn cổ hiện màu huyền linh
Hôm nay trời đất hóa sinh
Sagianh bến nước lung linh nhiệm mầu
Xứ Thơ cồn băi liền nhau
Trường giang bủa sóng ngh́n sau muôn trùng
Chiều chiều én liện bên sông
Hạc kêu lảnh lót ruộng đồng trổ hoa
Ngọt ngào cô gái phù sa
Bến bờ tiếng hát vang xa đớ đời
 
ĐỀN ĐỒNG CỔ
 
Ngàn thu xưa giữ nước
Thần Đồng Cổ uy nghiêm
Thần Kim Quy muôn thưở
Góp công lao trị v́
Thần Bạch Mă đuổi giặc
Rồng Vàng hiện Thăng Long
“Câu Hoành Sơn Nhất Đái
 Vạn Đại rơ dung thân“
Nguyễn Bỉnh Khiêm đă dạy
Muôn năm nước vững bền
Tiến về Nam lập nước
Chặn đứng Tàu Tây sang
Huy hoàng thay vạn cổ
Bầy chim Việt bay về
Ngôi đền thần nhớ Tổ
Hương khói ngát miền quê 
 
 XÂY ĐỀN THẦN HẠC
VĨ ĐẠI TRÊN BẾN SAGIANG (1)
 
Nhẹ nhàng Hạc tếch cung mây
Trăng thu in bóng cau gầy vườn xanh
Sagiang sương khói xây thành
Nguồn vui ẩn hiện tin lành nước non
Hạc về trời đất hương thơm
Chim Tần vạn cổ cánh liền ngàn năm
Mai sau lễ hội miếu đường
Dựng đền Thần HaÏc phố phường đông vui
Đền Thần cao thấu mây trời
Đó nền văn hóa đạo đời dân Nam
 
(1) . Xây Đền Thần Hạc kỷ niệm ngày chim Hồng Hạc xuất hiện . Tạo nguồn văn hoá huyền nhiệm của quê hương . Tạo ra kỳ tích mới lịch sử văn hóa Thần đạo Việt Nam.
 
 
MẸ VÀ HẠC
 
Mẹ đi từ ấy về trời
Ngày nay hạc đến mang lời tồn sinh
Cổ son vóc dáng đa t́nh
Ngàn năm hóa tượng như h́nh nười xưa
Con về giữa quảng trẻ thơ
Bước chân thế kỹ vần thơ ngàn đời
Quả bàng gịng nước ngừng trôi
Nhớ thương bóng mẹ tự thời thanh xuân
 
 
HẠC THIÊNG
 
Mưa ngày đổ mái tây thiên
Nhớ nhung gió tạt qua miền Hạc lư
Trời xa cầu tiếp chân như
Hồn say từ thưở phiêu du với người
Bốn bên sa mạc nổi đời
Nửa khuya bỗng điệu nhạc trời Hạc bay
 
           
XA XĂM NGÀN HẠC
 
Hồng Hạc đem thơ lướt tận trời
Núi sông u  uất bỗng ngừng trôi
Mây vàng ai cởi vào thiên cổ
Băi sậy bờ lau vẻ ngậm ngùi
 
 
HẠC HỒNG
Chim Hồng thiên cổ đến
Thần minh hiện trở về
Ḷng người như vũ trụ
Rộng măi biết bao đời
Trăng sao từ ngân hà
Cánh Hạc đă bay qua
Em đứng bên bờ rộng
Tà áo trắng tính mơ
Bất diệt thay bóng hạc
T2nh vạn cổ mông lung
Trường giang về biển cả
Bay theo cánh Hạc thần
 
 
BĂI HẠC
 
Ngầu tầm bể Bắc phiêu du
Hạc qua ngàn dặm bay vào biển Nam
Xanh khơi bát ngát rừng tràm
Ḱa nôi Hạc nở muộn màng hôm nay
Đền Thần bia dựng ngàn mây
Đồi vương bến nước ngây say hương trời
Hạc thiêng đă hiện về rồi
Sông Sa bờ rộng băi bồi ngh́n sau
 
 
 
GÁI XUÂN HỒN MỘNG CŨ
 
Hạc bay về viễn hải
Lau lách bờ sương mai
Gió vàng rơi gót nhỏ
Ửng hồng lên má môi
Em ngồi bên bến nước
Tóc xanh như lưng trời
Hoa bèo sa tím mộng
T́nh với nước êm trôi
Nhà sàn bờ nước cũ
Em ngóng Hạc ngàn xưa
Hồn quê muôn thưở trước
Tổ tiên đang hội về  
    
HẠC  GIÀ
 
Vùng may khói phủ sương khuya
Hạc già vườn Hạc người về trầm tư
Huyền không thế sự sa mù
Trăm năm đời mộng phiêu du thưở nào
Cổng vàng mộ đá ngàn thâu
Trong ngôi vườn Hạc nhiện mầu trần gian
 
Ư tưởng : Trong đền Thần hạc có ngôi vườn “ Lăo Hạc “
Nơi an tịnh ấm cúng cho thế hệ già nua được yên vui tuổi già .
 
 
SƯƠNG VÀ HẠC
Tặng Hạc Thành Hoa
 
Giấc mơ hồng hạc đến
Lá bàng rơi chiều tà
Một mặt trời đỏ rụng
Trên gối Hạc ngh́n thu
 
Hạc vàng bay vời vợi