“Ru
lòng ta chết yểu giữa đôi mươi. Tìm mê mải tình yêu
xưa đã mất!”. Hạ Vũ làm thơ trong những năm qua
và cùng nhóm bạn thực hiện blog để tạo khu
vườn văn nghệ, và bày tỏ tâm tư, suy nghĩ qua
dòng thơ cùng những đoản văn. Với nguồn cảm
xúc trong thơ Đinh Hùng, Bích Khê, Nguyễn Bính...
Hạ Vũ lại lấy hình ảnh của đối tượng để
sáng tác. Trang Thơ giới thiệu vài bài tiêu
biểu của Hạ Vũ...
Đêm Ảo Vọng
Giọt máu sao trời rơi giữa đêm
Hương phấn Mê Linh rải trước thềm
Gặp em huyền diệu về soi bóng
Ánh mắt giăng mưa lệ ướt mềm
Em đã đi vào huyền thoại xanh
Màu sương linh giác hiển mộng lành
Đường khuya trở bước về tâm sự
Một tiếng Em là Em của Anh
Khi lòng đầy hương đượm lửa hương
Hình em giả tưởng nép bên giường
Người gái thiên nhiên trời ảo diệu
Sông núi giao thần Uyên với Ương
Giáp mặt phù dung sát làn môi
Bài ca man rợ hát đêm rồi
Khuôn mặt pha sương kề bên gối
Ác mộng là em Kỳ Nữ ơi.
Cặp mắt ngày xưa rực ái ân
Mùa đông lạnh cũ nhớ cung Tần
Xuôi dòng ảo mộng tìm thương nhớ
Em đã đi rồi như bướm xuân
Cuồng vọng tìm em trong khói sương
Buồn Á Đông xưa ngủ bên giường
Nỗi lòng Thu nhỏ ngoài hiên vắng
Hoài niệm mùi hương tóc viễn phương
Xin hãy hồi sinh ! Hãy yêu tôi
Nhan sắc em xưa được tái hồi
Gặp em huyền diệu quỳ bên gối
Phượng lại tìm Hoàng ta có đôi
Ta
Ru Ta
Ru
mình ta lặng lẽ giữa đêm đen
Thời gian xoá vệt mờ yêu dấu cũ
Ru mình ta ru một đời không ngủ
Lòng còn đau hoang vắng vẫn tìm về
Ru mình ta ru muôn đời vẫn thế
Mộng tang thương chát đắng mắt môi cười
Ru lòng ta chết yểu giữa đôi mươi
Tìm mê mải tình yêu xưa đã mất!
Ru mình ta nỗi đau đời rất thật
Thức cùng đêm thể nguyện với sao trời
Dẫu năm tháng... không quay về... vẫn đợi
Xin ngàn năm ôm trọn giấc mơ côi
Ru mình ta lời tha thiết trên môi
Khóc cho trọn nỗi niềm riêng hoá đá
Vùi yêu thương dưới mồ sâu băng giá
Ta ru ta... quên cả tháng năm thừa.
Bẽ
Bàng
Bạc lắm! Trần gian chuyện lứa đôi ...
Thuyền tình đã cập bến mơ
Mà đâu hay biết tôi chờ người dưng
Nhủ lòng đã bảo rằng... đừng
Cớ sao vẫn cứ ngập ngừng nhớ thương
Nhủ rằng... đừng có tơ vương
Trầm luân một kiếp vướng vào dây oan
Ai người chắp nối keo loan
Làm thân con gái đa đoan một đời
Chắp tay khấn Phật lạy trời
Tâm tư vẫn cứ gửi nơi vô tình
Thương người lại nghĩ phận mình
Đa mang... biết khổ. Nín thinh... mặc lòng...!
Một mình mình nhớ mình mong
Trời chưa khuất nắng đã đong muộn phiền
Yêu người dẫu biết truân chuyên
Riêng mình tôi khóc cái duyên... bẽ bàng
Con Gái - Trời
Mưa
Mẹ
rằng con gái nhà quê
Nắng mưa phải giữ tóc thề ngang lưng
Nhưng con lại cứ ngập ngừng
Ngắt cành thiên lý rồi dừng, buồn xo
Mẹ rằng con gái phải lo
Sinh ra nuôi lớn để cho người nào
Chẳng cần phải học cho cao
Phận đời đã định miễn sao theo chồng
Mẹ rằng con gái như không
Mà sao vẫn phải bế bồng sơm trưa
Mẹ sinh con buổi chiều mưa
Nên sinh oán trách gọi thưa hững hờ
Mẹ rằng con chớ làm thơ
Đa đoan nên lại tưởng tơ xa vời
Vì rằng con gái có thời
Cầu tre lắt lẻo về nơi ngút ngàn
Chẳng nghe con khóc con van
Buồn thân tức tưởi lên tràn năm canh
Thì con phận gái đã đành
Cũng là núm ruột mẹ hành con đau
Nhà ta cười nói với nhau
Mà con khúc ruột nát nhàu. Không than
Con đi ngàn dặm quan san
Tuổi thơ chôn dấu hộc bàn thời gian
Con ngồi bên bếp tro tàn
Xót xa cái cảnh hồng nhan lỡ làng
Lệ rơi uớt má hai hàng
Ai hay mười bảy sang ngang theo người
Ngày đi con khóc mẹ cười
Tình cha nghĩa mẹ vẹn mười nghĩa ân
Bây giờ con gái một thân
Cheo neo xứ lạ phong trần ai hay
Ngồi buồn rứt ruột cỏ may
Thương ai ngậm đắng nuốt cay vào lòng
Thôi ngưòi đừng đợi đừng mong
Ơn cha nghĩa mẹ một lòng em theo
Thuyền kia có bến có neo
Mà con thân kiến lại leo nhầm cành
Người ta có mẹ có anh
Mà con chiếu lạnh giường không hững hờ
Đêm về con tỉnh cơn mơ
Bóng in con tưởng ai chờ đợi con
Mẹ ơi gác tía lầu son
Mà sao con sống mỏi mòn tháng năm
Giá như thân kén phận tằm
Được nhanh hoá kiếp khỏi nằm trong nia
Để rồi đến một ngày kia
Con đi xa mãi xa lìa dương gian
Từ nay xin mẹ đừng than
Ngày sinh con gái mưa màn sương giăng
Viết Cho Người
ở Lại
Mình nhìn nhau đây nói chi anh
Ngìn năm vĩnh biệt chốn giai thành
Vườn cũ hoa tàn vương cánh rũ
Cỏ vắng em rồi úa màu xanh
Thương nắng chiều thu nhạt sắc vàng
Ngậm ngùi liễu rủ khóc đưa tang
Tình em dương thế còn chưa tận
Đêm còn khắc khoải nhớ tình lan
Em sợ ngày sau độ sang thu
Bướm về trên mộ, gió du du
Bóng anh mờ khuất, chiều ở lại
Lạc nẻo hai ta giữa sa mù
Kẻ chốn Dương Quan nhớ Cao Đình
Một mình than thở giữa u linh
Em bỏ đằng sau trời lưu luyến
Chẳng biết người xưa có hữu tình?
Hứng ánh sao thưa nhạt cuối trời
Hai nửa linh hồn khóc hai nơi
Thương rũ trên cành hoa bạc mệnh
Chẳng thể yêu anh đến trọn đời
VỀ THÔI... EM
Về thôi chiều ngả bên cầu
Xanh xao dáng liễu rầu rầu nét thu
Lá ùa dấp ngõ hoang vu
Về thôi !
Em !
Gió đã ru gọi hồn
Chuông chùa động cửa thiền môn
Lao xao vó ngựa, trống dồn nẻo xa
Vàng sân chùa
Chiếc lá đa
Về thôi!
Em!
Cõi hoàng hoa...
Rụng...
Buồn...
Áo phong trần rũ đi luôn
Tóc mềm xanh phủ cội nguồn thời gian
Sương lam mắc võng bên ngàn
Về thôi Em...
Lạnh....
điêu tàn mộ sâu
Chắp tay Tâm một vũng sầu
Xin xua phiền não
Xin cầu an nhiên
Gió mưa tan tác bao miền
Về thôi em...
khép cửa phiền sau lưng
November 3rd, 2007
BUỒN VÀO ĐÊM
Trời chiều nắng trở ca dao
Bóng trăng suông rụng rơi vào hoàng hôn
Ngàn lau nằm ngủ bên cồn
Nghe chuông lục lạc vọng hồn nước mây
Tà dương nhuộm sắc lên cây
Chim chiều lạc bạn gọi bầy kêu sương
Vầng trăng chia nửa đêm trường
Nhớ người phương ấy sầu vương nơi này
Ước thề lạnh những bàn tay
Uống trăng suông chát vị cay gió trời
Lòng tôi chiếu lạnh sương phơi
Phải đâu làm ấm cuộc đời của ai
Lửa tình chưa bén đã phai
Còn tôi với những đêm dài cơn mê
Mình tôi... vằng vặc sao Khuê
Người ơi ! Bóng gió đã về hoàng hôn
08-08-2007
HAI HAI THÁNG TÁM
Hai hai tháng Tám nhớ ... Ngày mưa !
Hỏi người lòng đã ướt hay chưa
Miền em trắng xoá bờ kỷ niệm
Ôi nhớ nhung hoài mây tiễn đưa
Bên hiên buồn hứng giọt mưa rơi
Chẳng thể lâm ly khóc với đời
Tay gom sót lại ân tình cũ
Hoá kiếp dòng trôi chảy giữa trời
Đời đắng vì nhau khổ vì nhau
Môi tươi màu máu vị hôn đầu
Màu tang dĩ vãng cài lên tóc
Mưa về có gội ít niềm đau
Ôi ! Chút hương xưa đã lạt rồi
Giọt sầu chưa chín rụng mồ côi
Tàn đêm còn mảnh trăng tàn khuyết
Lòng mưa chi mãi lạnh nhau thôi