|
| |
-
- Lá
Rụng Thôn Trăng
-
Đỗ B́nh, Paris
-
-
Đă từ lâu tôi muốn
viết về những khuôn mặt từng vang bóng một thời trong giới văn học nghệ thuật
nay đă khuất bóng; mà tôi đă hân hạnh gặp gỡ, quen biết và sinh hoạt chung.
Nhưng viết về một người đă khuất, nhất là người đó lại nổi tiếng là một việc
làm rất khó khăn và tế nhị. Do đó ngay khi họ c̣n đương sinh thời, nếu có dịp
trong những sinh hoạt văn hóa tôi thường hay giới thiệu. Mới đây tôi đă viết
thư cho văn thi sĩ, Phương Triều một khuôn mặt sinh hoạt trong làng văn học VN
trải dài nửa thế kỷ, hiện cư ngụ ở Austin Hoa Kỳ, để khen ngợi việc làm của
anh qua những bài viết đăng trên các tạp chí văn học giới thiệu bằng hữu trong
giới văn học nghệ thuật. Trong thư có đoạn:
-
“...Giới thiệu những
khuôn mặt cũ hay khám phá ra một tài năng mới đến công chúng, bạn đọc là việc
làm rất đúng đắn và hhũu ích. Tuy nhiên đối với những văn nghệ sĩ đầy tài năng
thật sự, họ có khả năng tự bay cao mà chẳng nương cánh ai. Nếu có họp thành
đàn, th́ họ cũng bay cao bằng chính đôi cánh của ḿnh. Ở trong nước những
người CS, họ chúc tụng nhau nhằm giới thiệu đến công chúng những tác phẩm và
con người thuộc phe cánh. Họ chẳng tốn một giọt mực để ca ngợi chúng ta, những
người Việt tự do chống đối họ. Ở hải ngoại chúng ta được hưởng không khí tự do
nên có bổn phận giới thiệu những tác phẩm hay và đem những tác phẩm đó vào thư
viện, hay lên trang sách báo để công chúng thưởng lăm. Nếu một mai tác giả đó
có ra đi th́ tác phẩm của họ vẫn c̣n ở lại. Nếu không ǵn giữ và phát huy văn
hóa VN ở hải ngoại là chúng ta sẽ có tội với văn hóa dân tộc, v́ để nó mai
một đi! Thử hỏi nếu không ai viết về những đọa dày trong trại tù CS, những nỗi
sợ hăi, nghèo đói sau khi CS chiếm miền nam, những bi thảm trên đường vượt
biên, và những năm dài cơ cực trên đất Bắc dưới thời Xă Hội Chủ Nghĩa; Th́ hôm
nay lớp con cháu chúng ta ở hải ngoại biết ǵ về thời kỳ khốn khó đó? Viết lên
những ḍng nước mắt không phải để gây chia rẽ hoặc khơi hận thù, mà viết để
những người sau biết thêm về giá trị Con Người, T́nh Yêu, và Tổ Quốc, để ǵn
giữ nó tươi đẹp hơn.”
-
Với ư nghĩ trên tôi
không c̣n do dự khi viết lên những ḍng để tưởng nhớ về anh Mạnh Bích người
nghệ sĩ đa tài và uyên bác. Tôi biết có rất nhiều bằng hữu của anh đă viết về
điều này. Ở đó họ sẽ phân tích tỉ mỉ về những giá trị về tác phẩm văn học nghệ
thuật của anh. Nơi đây tôi chỉ xin viết đôi ḍng cảm nghĩ về con người Mạnh
Bích. Tôi vẫn thường nghĩ: “
Tài năng chỉ phát triển sau khi có sự hiện hữu con người. Đối
với một nghệ sĩ, phong cách sống cũng là điều không thể tách ra khi muốn nhận
xét, đánh giá thật thấu đáo về một tác tác giả, tác phẩm nào đó.”
-
Cách
nay nhiều năm trong những buổi sinh hoạt văn học ở Paris, giới hâm mộ văn học
chưa quen với tên tuổi Mạnh Bích. Người ta thường nh́n ông qua lăng kính nhà
giáo. Trong các buổi sinh hoạt của Văn Bút, anh Mạch Bích xuất hiện rất thầm
lặng bên cạnh các khuôn mặt nổi như nhà văn Từ Nguyên, nhà thơ Hoài Việt, nhà
văn Từ Tŕ, nhà thơ Hồ Trọng Khôi, nhà văn Tô Vũ .vv.. Dạo ấy tôi thường gần
anh để trao đổi về âm nhạc, v́ tôi biết anh là tác giả bài Thôn Trăng
mà có thời tôi yêu thích và hát lúc c̣n trẻ. Anh Mạnh Bích tính t́nh đôn hậu,
khiêm nhường, anh ít nói về ḿnh do đó ít ai biết, và luôn giữ một thái độ từ
tốn, phong cách của một nhà giáo. Nhưng anh lại có một bản tính hay giúp đỡ
bằng hữu, ai nhờ việc ǵ nếu thấy giúp được anh không hề quản ngại. Có lẽ thế
anh hay nhận một vai trong ban tiếp tân. Thật vậy, anh chỉ muốn làm vừa ḷng
mọi người nên miệng luôn nở nụ cười, anh đến với mọi người trước để tỏ t́nh
thân thiện đồng hương. Có lẽ, v́ thế mà sau này anh là một trong
số ít người có khả năng làm gạch nối nhiều sinh hoạt hội đ̣an của người Việt
tự do ở Paris, cái gạch nối cần thiết giữa tbản sắc đa dạng của hội đoàn trong
sự bấp bênh t́nh người.
-
Dù tuổi tác giữa
anh và tôi có chênh lệch, anh vẫn dùng ngôn ngữ thân mật để xóa đi làn ranh
ǵa trẻ. Bên anh tôi không thấy khoảng cách của lớp người thế hệ trước và sau
mà chỉ c̣n lại t́nh nghệ sĩ. Tôi rất thích tính kín đáo pha chút hài hước của
anh. Anh thích nói chuyện với tôi về âm nhạc, và gởi tặng tôi những CD trong
đó có nhiều nhạc phẩm mới, nhất là những bài do anh hát.
-
Trong buổi sinh hoạt
văn học nghệ thuật mang chủ đề Hồn Đại Việt do Văn Đoàn Văn Bá tổ chức, mà tôi
giúp thục hiện. Hôm đó ngoài việc giới thiệu những sáng tác mới của kịch tác
gia kiêm đạo diễn Văn Bá. Tôi mời anh Mạnh Bích tham dự, và hỏi:“Trong
số những nhạc sĩ được giới thiệu, anh muốn xuất hiện vào lúc nào?” Anh
cười x̣a trả lời tôi:“Lúc nào thấy tiện th́ ra, nhưng cứ giới thiệu
các cụ sinh hoạt văn nghệ lâu năm nhất ra trước th́ tiện hơn.” Tôi theo ư
anh và đă giới thiệu 3 thế hệ nhạc sĩ sáng tác. Thế hệ đầu: gồm các nhạc sĩ:
Xuân Lôi, Lương Ngọc Châu, Lê Mộng Nguyên, Trịnh Hưng, Mạnh Bích, Phạm D́nh
Liên. Thế hệ kế tiếp gồm các nhạc sĩ: Phạm Đăng, Trần Văn Toàn, Ngọc Bích. Và
thế hệ trẻ gồm các nữ nhạc sĩ Linh Chi, Trang Thanh Trúc. Đây là lần đầu tiên
ở Paris những nhạc sĩ khác thế hệ về lănh vực sáng tác gặp nhau, mặc dù Paris
c̣n những nhạc sĩ sáng tác ở lớp trung niên và trẻ, tuy một số có mặt trong
buổi đó nhưng c̣n e dè chưa muốn ra mặt.
-
Hôm đó anh Mạnh Bích
rất vui ḥa ḿnh trong không khí âm nhạc, anh thuật lại những nguyên nhân bắt
nguồn dẫn đến cảm hứng để anh bước vào lănh vực âm nhạc và viết lên bài Thôn
Trăng. Sau đó, v́ việc giảng dạy ở các trường trung và đại học chiếm quá nhiều
thời gian nên anh tạm ngưng sáng tác, và măi đến lúc anh ở tù v́
tội vượt biên, lúc đó anh mới sáng tác lại. Bài nhạc mà anh
thường hát khi nhóm văn nghệ sĩ họp bạn là nhạc phẩm anh viết riêng tặng chị
Bích Khuê. Anh vừa đàn vừa hát rất say sưa, có lần anh đàn chị hát. Có lẽ anh
Mạnh Bích là một trong số trí thức văn nghệ sĩ phái nam hiếm hoi ở Paris ca
ngợi t́nh yêu và sự hy sinh của vợ trước bằng hũu một cách chân thành, không
né tránh. Ngôn ngữ này đối với người Tây Phương th́ rất thân quen, nhưng đối
với bản tánh người Á Châu thường hay rụt rè khi nói đến phái nữ, nhất là người
đàn ông Việt lại nói về vợ ḿnh. Tôi rất qúy về sự trân trọng và chân thành
này. Ở những buổi ấy tôi nh́n tuổi đời của anh và h́nh như có chút linh cảm
tiếng hát và những phát biểu của anh sẽ là vật vô cùng qúy báu lưu niệm cho
con cháu anh sau này nếu được ghi lại qua film ảnh.
-
Những lần anh ra mắt
sách do Văn Bút, hay Bạn Văn tổ chức, anh gởi thiệp mời chúng tôi, và không
quên viết thêm những ḍng chữ đầy t́nh cảm. Với những lời chân t́nh ấy có lẽ
chẳng ai trong số bằng hữu nỡ từ chối lời mời của anh, dù họ có bận vào ngày
ấy cũng cố gắng thu xếp để đến với anh. Do đó những sinh hoạt có sự góp mặt
của anh trong ban tổ chức thường có kết quả tốt là đông bằng hữu đến tham dự.
-
Ở những buổi tiếp
những văn nghệ sĩ từ xa qua thăm Paris, anh chị Mạnh Bích đă nhiệt t́nh với
bằng hữu mà tôi xin ghi lại vài người: Từ Hoa Kỳ sang như nhà thơ Hà Huyền
Chi, nhà thơ Du Tử Lê, nhà thơ Lưu Nguyễn Đạt, nhà thơ Phan Khâm, họa sĩ Vũ
Hối, nữ kư giả Trùng Dương, nhà văn nữ Trương Anh Thụy, nhà văn Hàn Song
Tường, nhà thơ nữ Ngọc An, nhà thơ nữ Hoàng Xuyên Anh, nhà thơ nữ Dư Thị Diễm
Buồn.... Ở Nhật sang có học gỉa Đỗ Thông Minh, ở Na Uy sang có nữ sĩ Nguyễn
Thị Vinh, nhà thơ Nguyễn Hữu Nhật, ở sang có Đức nhà văn Bùi Hạnh Nghi, hà văn
Trần Phong Lưu, nhà thơ Tùy Anh, nhà báo Phạm Văn Kiểm..và ở Úc l à
anh chị nhạc sĩ Lệ Mai &Hoàng Ngọc Tuấn, ở Canada sang có anh chị nhạc sĩ Lê
Dinh, nhạc sĩ Phạm Mạnh Cương và nhạc sĩ Trường Sa..vv.
-
C̣n quá nhiều những
điều phải nói về con người Mạnh Bích, nhưng qua trang giấy này khó có thể diễn
đạt được hết ư. Viết về anh ḷng tôi lâng lâng như những nốt dạo. Anh đến như
cung đàn và ra đi như nốt ngân vút cao và bay vào cơi thinh không nhưng âm
điệu c̣n vương lại trong ḷng những người qúy anh, trong đ ó có bài Thôn
Trăng, l úc tôi mới tập làm quen với âm nhạc.
-
Đỗ Bình
-
Paris ngày hội âm nhạc.
-
-
| |
|