|
| |
-
-
Một Chút Mùa Thu của thi sĩ Hoàng Anh Tuấn
-
tùy bút Ngọc Thủy
-
-
Mỗi mùa thu tới với nơi chốn tôi hằng yêu mến, vẫn gắn bó,
đi về trên từng dốc phố quanh co theo ṿng cung đồi núi biếc xanh, đă mười lăm
năm, dẫu không rực sắc lá đỏ vàng lộng lẫy trong những cánh rừng phong ở
Minnesota soi trên bóng nước Vạn Hồ, dẫu không điểm nét chấm phá đặc biệt như
nâu của gỗ ngàn, tía của rừng sồi trải dài nhiều dặm dọc theo bờ sông con nước
thượng nguồn Mississippi ánh mầu biêng biếc xanh lơ .v.v… mà tôi đă từng có
dịp đi qua trong những mùa thu nước lớn mang theo “âm sóng động th́ thầm,
chuyển con nước vô hồi trôi bằn bặt; trăng khuya giăi bọt vàng, vỡ từng hạt
sáng ngời sắc ngọc…”, nhưng mùa thu ở Thung Lũng Hoa Vàng vẫn đong đầy
quyến rũ mộng mơ như những điều đẹp đẽ nhất của Một Chút Mùa Thu mà thi sĩ
Hoàng Anh Tuấn đă gởi gấm vào thi ca những gịng thơ t́nh lăng mạn:
-
“em bỗng đẹp như mùa thu chợt tới
-
anh bàng hoàng nghe đêm tối nín câm
-
khẽ rụt rè những mắt lá dưới chân
-
chớp sương lạnh cho mềm từng gót nhỏ
-
…
-
anh hoài vọng một thiên đường vay mượn
-
hồ thủy tinh hờ hững bóng thiên nga
-
đêm lui dần về cuối nẻo mờ xa
-
hồn bỏ trống về tâm ca ấm áp
-
…
-
khi lănh đạm bắc nhịp cầu kư thác
-
lụa mùa thu trải mỏng lối thời gian
-
vườn tâm tư như một góc vai tàn
-
bỗng hiu hắt những chùm thơm nở muộn…”
-
-
Tôi rất thích những bài thơ t́nh ngọt ngào, chất ngất men
say bao nồng nàn, t́nh tứ, đam mê mà cũng rất trong sáng, dịu dàng để ḥa nhịp
cùng ngôn ngữ mượt êm, lả lướt như phiến nắng pha lê lóng lánh nhiều sắc mầu
tươi đẹp của thi sĩ Hoàng Anh Tuấn. Những bài thơ c̣n nguyên nét yêu kiều và
hương thơm thuở Hà Nội của những thập niên ba mươi, bốn mươi, năm mươi mà ông
từng trải qua thời thơ ấu, thanh xuân, đă giữ lại cho những người xa Hà Nội,
mến yêu Hà Nội những kỷ niệm và h́nh ảnh đẹp khó thể mờ phai. Những bài thơ in
đậm t́nh cảm một thời yêu đương mới lớn của ông cho đến bây giờ vẫn truyền dẫn
được nhịp sống thiết tha và sự chân thành tuổi trẻ vào tâm hồn người đọc. Ấm
áp xiết bao!
-
Những bài thơ của thi sĩ Hoàng Anh Tuấn, tôi đă đọc đi đọc
lại hoài cũng vẫn c̣n thích. Bởi ngoài ư thơ, ông c̣n vẽ lên bao cảnh sắc đẹp
mầu, có âm thanh huyễn hoặc, có ánh sáng không gian mở ngỏ, có cả những thời
khắc mơ màng rất gần gũi như cảm xúc của thịt da mà cũng có lúc xa xôi diệu
vợi như chiêm bao, nuối tiếc. Và tôi thích, bởi thơ ông luôn sáng đẹp lời yêu
thương đằm thắm, cho người, cho đời. Dù khổ đau hay hạnh phúc th́ trong cơi
thi ca của ông vẫn sâu lắng nhẹ nhàng như để cùng chia xẻ, cảm thông và thăng
hoa hai điểm lớn, mạnh nhất trong đời sống và t́nh yêu của thế nhân, thành đôi
cánh bay cao.
-
T́nh yêu vẫn rất đẹp thủy chung từ những lời thơ Hoàng Anh
Tuấn:
-
“Hà Nội yêu, anh vẫn yêu muốn khóc
-
mấy chục năm, xa đến mấy ngh́n năm
-
giă từ em - mười bẩy tuổi - một lần
-
thu rất mỏng, mưa hững hờ đẫm lá…”
-
-
Với bốn câu thơ kế tiếp, ông đă cho chúng ta ngắm được nét
đẹp yêu kiều, khăn lụa xiêm y mềm mại làm tăng vẻ điệu đà duyên dáng của người
con gái Hà Thành thuở đó trong thời tiết mùa thu gợi cảm với hương vị hấp dẫn
của hàng quà đặc biệt miền Bắc như ô mai sấu, ô mai mơ, nghe đến thèm cả những
cánh môi xinh:
-
“Hà Nội yêu, áo lụa ngà óng ả
-
thoáng khăn san nũng nịu với heo may
-
hai ngón tay nhón một trái ô mai
-
chiếc răng khểnh xinh nụ cười cam thảo”
-
-
Và đẹp làm sao, mối t́nh đầu chân thật. Những t́nh cảm thiết
tha ấy đă rung ngân thành tiếng reo vui, mở lối cho tâm hồn đi trên những nấc
thang hạnh phúc, chỉ cần một chút yêu thương là đời bỗng đẹp bỗng vui, hạnh
phúc đơn sơ mà rất đỗi tuyệt vời:
-
“Hà Nội yêu, mối t́nh đầu khờ khạo
-
em nhận thư, anh ngây ngất tủi mừng
-
khi về nhà, cười nụ với cầu thang
-
một tuần lễ, vui như ngày thi đỗ”
-
-
V́ quá yêu mùa thu, nhất là những kỷ niệm Hà Nội, Mùa Thu và Em
như:
-
“…ôi mùa thu trời Hà Nội mưa đan
-
vương ánh mắt những thờ ơ khép cửa
-
khi yêu dấu long lanh trên nhánh cỏ
-
niềm đong đưa trong vắt giọt rưng rưng
-
ta hẹn em bằng âu yếm nói thầm
-
những gắn bó chẳng bao giờ nới lỏng
-
cho mềm xanh xơa tóc gội heo may
-
những làn môi cốm mới lúc đầu ngày
-
thơm hờ nhẹ lên phớt nhung g̣ má
-
Hà Nội em tà áo vân nền nă
-
để bàn tay thèm khe khẽ nâng niu…”
-
-
Nên chàng thi sĩ học tṛ của năm mươi năm về trước vẫn yêu mầu
tháng chin, và vẫn nhắc nhở hoài về tháng chin c̣n đọng măi dấu yêu:
-
“khung cửa sổ mở ra trời mai sớm
-
mắt trong veo hương cốm đă thu về
-
ḷng tay anh lấp lánh cánh chim di
-
xanh biêng biếc sợi hồn nhiên tóc xơa
-
đường Phủ Doăn nắng c̣n hôn khóm lá
-
cho ngại ngùng hoa sấu rụng lâng lâng
-
cườm tay ngà ṿng bảy chiếc xôn xang
-
reo khe khẽ điệu nữ sinh làm dáng
-
trời mai sớm dải khăn san thấp thoáng
-
cỏ ven đường nghiêng né bước chân ngoan
-
có một nàng công chúa sắp đi ngang
-
trên tà áo c̣n nguyên màu cổ tích
-
xin trở lại thuở ngày xưa tinh nghịch
-
cầm tay nhau lần đó để xa nhau
-
để ước ao khi thương nhớ ngẹn ngào
-
được cầm lại bàn tay em công chúa
-
-
khung cửa sổ mở ra trời yêu cũ
-
chẳng khép vào sợ khuất dáng em xưa
-
một nỗi buồn thoáng Hà Nội mùa thu
-
vẽ từng nét t́nh yêu em hương cốm”
-
-
Tôi cũng yêu lắm tháng chin của chớm mùa thu mới với riêng
những kỷ niệm ngọt ngào dấu ái, thân yêu! Nên tôi thuộc ḷng những bài thơ
viết về tháng chin của người thơ Hà Nội, Từ Tháng Chin San Jose:
-
“môi hé nụ chim cà lăm tiếng hót
-
mắt lá nghiêng; hoảng hốt bướm nằm mơ
-
một ḿnh anh và thương nhớ nên thơ
-
nghe từng bước em về anh-quá khứ
-
-
xin vay xổi con đường nâu bóng lụa
-
những êm đềm ngón dệt ngón bâng khuâng
-
buồn Chiêm Thành câm nín đợi rêu phong
-
khép giai điệu cung Nam Ai tâm sự…”
-
-
Mỗi lần gơ xuống những chữ nghĩa trong thơ ông suốt chin năm
dài cho từng số báo Suối Văn, tôi thật thú vị ngắm nghía từng lời từng ư như
câu “vay xổi” chẳng có ǵ độc đáo nếu không muốn nói là rất tầm thường nếu chỉ
nói trong việc trao đổi nợ vay mua bán. Nhưng qua lối đặt câu diễn tả của ông
th́ thật là “thơ” hết biết. Bởi, với tôi, đó là lời tỏ t́nh thiết tha rất đáng
yêu và ư nhị.
-
Và c̣n từ nào sâu lắng hơn để nói lên nỗi ḷng hoài vọng nhớ
nhung đến khắc khoải khi ông ví nỗi buồn ấy như trang sử Chiêm Thành cùng ca
khúc Nam Ai đến nhói ḷng tê buốt. Hay có phải trong gịng máu ông cũng luân
lưu một nửa mối sầu dân tộc Chiêm Thành của thân thế người ông ngoại họ Chế.
-
-
Anh Hoàng Anh Tuấn ơi, có phải v́ yêu tháng chin nên anh
cũng từ giă nhân gian cùng thân quyến bạn bè vào đầu tháng chin năm nay. Ngày
thứ Sáu hôm qua, ngày 01 tháng 09 năm 2006, mới là tuần lễ đầu chớm thu thôi
mà anh.
-
Dù biết anh đau ốm đă lâu, nhưng nghe tin anh mất, em thật
sự bàng hoàng bởi sự ra đi của anh quá đột ngột. Em nhớ tới những lần vào thăm
anh trong Viện Dưỡng Lăo sau ngày anh Phạm Huấn mất, khi th́ với Phan Nhật Nam
từ Nam Cali lên, khi với chị Mai Hân, Thiên Kim hay vài người bạn khác .v.v…,
hoặc thỉnh thoảng em đến thăm anh một ḿnh, hai anh em cùng tṛ chuyện vui vẻ,
tiếng anh nói chuyện vẫn to và rổn rảng. Căn pḥng anh sáng sủa trông vui mắt
hơn pḥng anh Phạm Huấn lúc trước bởi chưng nhiều tranh cảnh xinh xinh và treo
nhiều h́nh ảnh của đại gia đ́nh con cháu .v.v… Lúc nói chuyện với anh, em hay
chạy tới ngắm đồ vật này hoặc ngắm bức h́nh kia nên em có cảm tưởng anh chẳng
đau ốm ǵ nhiều, giống như ở căn nhà mầu tím trước đây, chỉ có điều là lúc nào
vào thăm, anh cũng ngồi tiếp trên chiếc xe lăn. Em c̣n thú vị nói anh được nằm
sát cửa sổ ngó ra thảm cỏ và hàng cây xanh, thích quá, để anh có dịp nh́n bầu
trời cao rộng trẩy áng mây bay, ngắm mầu xanh cây cỏ tươi mát, để hằng ngày
trong bệnh viện những lúc chị Phương Trâm chưa vào kịp hoặc những ngày vắng
bạn đến thăm anh sẽ đỡ buồn và biết đâu lại sáng tác thơ thêm dồi dào. Anh lắc
đầu mệt mỏi nói hồn thơ đi mất biệt rồi, thấy vậy chứ anh khó tập trung ngồi
viết hoặc suy nghĩ được ǵ lâu. Ngay đầu năm nay, anh hỏi thăm đến con bé Thủy
Tiên, em nói cháu đă sắp sinh nhật mười bốn, anh nói đó là tuổi rất đẹp để
chuyển hồn ngây thơ thành thiếu nữ mộng mơ và bảo sẽ viết một bài ngắn mừng
cháu tuổi đẹp hồn nhiên nhưng em không dám nhắc v́ biết anh không được khỏe
nhiều. Lần nào có dịp lên San Jose, anh PNN cũng muốn đến thăm anh (như đă
nhiều lần thăm anh Phạm Huấn trước đây) và cô Đặng Thị Liệu, có hôm em và
P.N.N vào thăm anh, t́m măi không gặp, hóa ra ngày đó anh được chị Phương Trâm
xin phép đón ra ngoài chơi và về thăm nhà v́ hôm đó là ngày sinh nhật của anh.
Có hôm em với chị Mai Hân rủ nhau tới thăm anh. Anh mừng rỡ nói chuyện thật
nhiều. Lúc ra về em và chị MH nói đùa hôm nay anh nói chuyện c̣n nhiều hơn cả
hai đứa cộng lại, điều đó chứng tỏ anh c̣n rất khoẻ, hai đứa em an tâm và vui
mừng lắm.
-
Nhưng em nhớ nhất là những ngày đến thăm anh ở căn nhà mầu
tím nằm trong hẻm vắng yên tĩnh gần ngả tư đường Key và Senter. Căn nhà nhỏ có
cây to phủ tràn bóng mát. Những ngày ấy anh c̣n khoẻ mạnh. Mỗi lần ghé thăm em
lại được anh kể cho nghe nhiều chuyện sinh hoạt trước đây và các nhân vật
trưởng thượng trong làng văn, thi, báo giới mà có nhiều vị em chưa gặp bao giờ
nhưng biết được đôi nét về họ qua lời kể chuyện bằng giọng trầm ấm, vui vẻ, dí
dỏm của anh. Lần nào về em cũng được chị Phương Trâm cắt cho một vài nhánh hoa
trồng dọc quanh ngôi nhà của anh chị. Em thường trêu đùa đây là túp lều lư
tưởng của anh v́ được chị trang trí từ rèm cửa đến mầu sơn lẫn bức tranh sơn
mài vẽ cô thiếu nữ mặc áo dài tím của anh Đằng Giao làm căn pḥng nổi bật mầu
sắc tím rất đặc biệt dễ thương. Nhắc đến bức tranh thiếu nữ với sen hồng của
anh Đằng Giao mà chị Phương Trâm trang trọng treo trên góc tường sáng sủa nhất
trong căn pḥng khách, nơi em thường đến chơi. Em không thể nào không nhắc đến
kỷ niệm hồi anh chị Đằng Giao & Chu Vị Thủy đến San Jose triễn lăm tranh sơn
mài mà người họa sĩ tài hoa này đă bỏ nhiều công phu nghệ thuật lên những búc
tranh mang từ quê nhà đến California cũng vào tháng chin năm 2003, cũng là dịp
mong muốn được hội ngộ anh chị em văn nghệ sĩ thân hữu đă gần ba mươi năm rồi
chưa gặp lại. Biết vậy nên dù không được khỏe lắm, anh vẫn tới chơi hằng ngày
nơi pḥng triễn lăm, có hôm c̣n mang theo cả khay xôi bắp dẻo ngon mà chị vừa
mới nấu c̣n nóng hổi thơm lừng. Những buổi ấy thường cũng có mặt các anh
Nguyễn Mộng Hùng (Hùng sùi), Đoàn Xuân Ngọc (Ngọc toét), Thanh Thương Hoàng,
Cao Sơn, Trần Thiện Hiệp .v.v… Mấy “sư huynh” đó c̣n đem chuyện viết kịch (Ly
Nước Lọc, Hà Nội 48…), chuyện đóng phim và đạo diễn ngày trước của anh như
phim Ngàn Năm Mây Bay, Xa Lộ Không Đèn ra kể, tạo những tiếng cười vang vui
nhộn khắp cả hội trường triễn lăm tranh của Sàig̣n Business Center do anh Lê
Văn Hướng của gia đ́nh Lee’ cho mượn. Nhớ buổi cuối cùng dù rất mệt v́ chị đưa
anh đến chơi từ sáng, anh vẫn ngồi chờ cho đến khi mọi người đóng gói xong
những bức tranh c̣n lại của anh ĐG rồi cả nhóm anh chị em ḿnh mới kéo nhau đi
ăn tối lúc gần… nửa đêm. Tuy mệt nhưng ai cũng cảm thấy ḷng vui ấm áp từ t́nh
nghĩa hết ḿnh của anh em bằng hữu. Riêng hôm em chở anh chị Đằng Giao & Chu
Vị Thủy tới căn nhà mầu tím thăm anh, lúc ra về anh chị c̣n tặng cho em một
chậu trúc đen là loại trúc quư mà anh thích trồng. Em quư món quà này nên cũng
nâng niu chăm sóc bụi trúc xanh tươi ấy kỹ lắm, có lần đi chơi vắng hơn một
tuần, buồn quá khi về thấy bụi trúc bị bỏ quên không tưới nước đă rũ lá vàng
muốn héo khô. Tưởng là phải bỏ đi nhưng nghĩ đến thân t́nh anh chị đă luôn
dành cho như một cô em gái nhỏ mến thương, em cố gắng chăm sóc vun tưới lại.
Thật mừng rỡ làm sao như có phép mầu khi thấy bụi trúc đă tàn tạ nay bừng xanh
lên tươi tốt, nên liền gọi điện thoại đến báo cho anh hay là bụi trúc đă sống
và tươi thắm lại rồi (thú thật nếu chẳng may cây bị héo khô, chắc là em dấu
nhẹm luôn bởi sợ anh buồn v́ để cây chết mà em th́ cũng đáng cái tội… lười).
-
Cây trúc ấy vẫn xanh tươi như những t́nh cảm quư mến chân
thành. Mỗi ngày một vượt hơn cao. Thời gian th́ vẫn cứ trôi qua, đi tới về
phía trước không dừng lại, chỉ có ḷng ḿnh mới ngoảnh nh́n được về quá khứ mà
thôi nên bao kỷ niệm của người thân, bạn hữu lúc nào cũng xanh tươi hoài, anh
Tuấn nhỉ!
-
Thi sĩ Hoàng Anh Tuấn ngoài biệt tài viết kịch, làm thơ, đạo
diễn phim, anh c̣n có tài kể chuyện rất lôi cuốn, hấp dẫn và đôi khi rất tếu
làm mọi người phải rúc rich cười hoặc không nhịn được th́ tha hồ phá cười to
lên cho thoải mái. Mà gương mặt th́ tỉnh bơ như sự chọc cười ấy không liên
quan ǵ tới anh cả. Quả thật anh đâu có nói chuyện hài hước, anh kể toàn
chuyện thật đấy chứ nhưng qua tài diễn tả bằng chữ nghĩa văn chương thâm thúy,
ư nhị cùng điệu bộ của anh, đố ai khỏi nhịn được cười. “Một tràng cười bằng
mười thang thuốc bổ” nhà thơ Hoàng Anh Tuấn đă mang đến cho mọi người những nụ
cười vui khi có dịp cận kề tṛ chuyện. Anh c̣n một đặc điểm mà bạn bè ai cũng
quư mến là luôn cởi mở, hiền lành. Anh chẳng để tâm giận ai lâu bao giờ và đối
với những người em nhỏ như chúng tôi anh càng bao dung thương mến. Nhớ có lần
tôi cùng luật sư Nguyễn Tâm tổ chức ra mắt thi tập Thắp Tạ của nhà thơ Tô Thùy
Yên tại San Jose. Sự sắp xếp để tổ chức vỏn vẹn có một tuần nên chúng tôi gấp
rút in thiệp mời gởi đi khi có cơ hội gặp gỡ bạn bè, thông báo thêm trong
chương tŕnh phát thanh và báo của tôi và anh N.Tâm. Buổi chiều chủ nhật hôm
ấy tôi mới gọi cho anh HAT biết tin, anh rất vui mừng và tỏ vẻ nôn nóng muốn
đến tham dự để gặp lại thi sỹ Tô Thùy Yên là người bạn thân cùng sinh hoạt lâu
năm trong lănh vực văn hóa văn nghệ, nhưng anh cho hay v́ tôi cho biết quá
gấp, chị PT không về kịp đưa anh đi, vậy tôi có thể giúp anh đến đấy được
không? Tôi cũng chỉ c̣n ít thời gian phải đến nơi tổ chức mà hướng đi của tôi
lại ngược hướng nhà anh nên hứa khi đến nơi tôi sẽ nhờ ai đó tới nhà rước anh.
Nói vậy mà khi tới nơi, tôi bị cuốn hút vào việc tiếp khách và điều hợp chương
tŕnh nên đă quên mất ông anh đă khăn gói quần áo chỉnh tề đang ngóng đợi
người đến rước để tới buổi sinh hoạt vui vẻ, gặp lại người bạn thơ than mến là
thi sĩ Tô Thùy Yên và cả người bạn Phan Nhật Nam hôm ấy cũng lái xe từ Nam
Cali lên để giới thiệu về tác phẩm của T.T.Y. Sáng hôm sau, tôi liền gọi tới
anh xin lỗi, anh không hề giận dỗi trách móc một lời. Vẫn bằng giọng hiền ḥa
từ tốn, anh cho biết hôm qua đợi cả buổi chiều nhưng nghĩ “chắc Thủy bận quá
nên khó nhớ ra được, anh lại thay áo ra nằm nhà thôi”. Nghe anh nói thế, tôi
lại càng cảm thấy áy náy v́ để lỡ một dịp cho những người bạn quư lâu năm có
thể gặp gỡ nhau. Anh chị thường gọi tôi bằng tên một, ít khi nào gọi tên đôi
như các anh chị, bạn bè khác hay gọi. Và tôi cũng rất thích lối gọi gần gũi
này.
-
Những ngày đă xa, nhưng nhắc nhớ lại kỷ niệm th́ quá khứ
vẫn đứng bên cạnh, thật gần. Những ngày ấy khi con bé Thủy Tiên của tôi vừa
mới chào đời. Những ngày gia đ́nh chúng tôi và các anh chị Hoàng Anh Tuấn &
Phương Trâm, Sao Biển, Lộc & Nga, Hồ Linh… thường gặp gỡ nhau hằng tuần. Chúng
tôi cũng hay đến thăm anh chị HAT ở căn gác nhỏ trên đường Mc Laughlin. Căn
nhà ấm cúng mà tôi rất thích bởi lối bày biện và những món ăn ngon lành bằng
đôi tay làm bếp rất khéo của chị PT. Đâc biệt vào những ngày Tết xuân, nhà anh
chị lúc nào cũng có một vài chậu hoa Thủy Tiên thật đẹp. Có năm chị PT c̣n
tặng tôi cả chậu hoa mới nở vài cánh xinh thơm ngát. Nhưng đối với tôi, không
có món quà nào quư hơn, ngát thơm hơn những bài viết mà anh Hoàng Anh Tuấn đă
viết cho cháu Thủy Tiên bằng áng thơ văn rất đẹp đẽ như bài Lá Thư Mùa Thu năm
2000:
-
-
“ Cháu Thủy Tiên yêu dấu!
-
Bác viết cho cháu thư này, nhưng không phải để cháu đọc ngay
bây giờ, mà để cháu đọc mai sau, khi cháu đă khôn lớn. Bác như người may áo
cho con nít, may pḥng hờ đến khi đứa bé lớn lên, nó sẽ mặc vừa! Tuy vậy, ngay
từ bây giờ, khi đang viết những hàng chữ này, bác đă thấy được bằng tưởng
tượng, những thoáng cười nhẹ nhàng trên môi cháu. Được thế th́ hay quá! V́
những nụ
cười thường đem lại chút ít thoải mái cần thiết trong
cuộc sống ngày một thêm tối tăm nghiệt ngă này.
-
Thủy Tiên ơi! Đă thu rồi! Mà là thu muộn màng nữa chứ đâu
phải mới đầu thu.
-
Vậy mà trên “nẻo thuộc’ chưa thấy bóng nai về, nhẹ bước trên
thảm lá khô vàng, để âm thanh của những bước chân nai đạp trên lá vàng vương
vấn không gian? Thế giới thơ hôm nay đâu c̣n là thế giới thơ thuở nào của thi
sĩ Lưu Trọng Lư nên con nai vàng của thi sĩ đă đi lạc vào một khu thị tứ náo
nhiệt nào đó rồi!
-
Bây giờ, tất cả đều thực, thực đến phủ phàng, đến buồn nản.
C̣n mơ mộng ǵ được nữa!
-
Bác muốn làm một bài thơ ngắn đă gần như hoàn thành trong ư
tưởng, vậy mà không thể nào viết ra nổi.
-
Bác sẽ không đồng ư nếu có ai cho rằng v́ không có hứng, nên
làm thơ mới khó khăn. Không phải đâu! Bác làm thơ từ khi bằng tuổi cháu bây
giờ, chưa từng cần phải có hứng, cũng chưa từng do sự rung động của tâm hồn.
Chỉ nhớ đến những rung động đă trải qua th́ có.
-
H́nh như sự chán nản ảnh hưởng tai hại đến sáng tác văn nghệ
nói chung và sáng tác thi ca nói riêng.
-
Người ta cho rằng viết là để giải tỏa tâm sự, là trao gửi
niềm riêng. Nhưng, trao gửi mà không có người nhận th́ c̣n ǵ chán
nản cho bằng. Hát cũng cần có người nghe, hát chỉ cho
ḿnh nghe, ai c̣n muốn hát làm ǵ! Nói như vậy là đặt vần đề “đối tượng” rồi
đó.
-
Bàn chuyện thi ca th́ lung tung lắm, không biết t́m đâu lối
ra. Mà bác lại thuộc loại người không biết lư luận, không hiểu ǵ về lư luận,
dấn thân vào chỗ rối rắm nhiều ngả th́ chỉ có lạc đường mà… chết thôi!
-
Lại nhẩy qua chuyện khác vậy, cháu nhé.
-
… Bác đến San Jose lập nghiệp, ngay từ buổi đầu đă gặp và quen
biết cha cháu. Khi mới có cháu, cha mẹ cháu mỗi lần tới thăm bác là mang cháu
theo. Cháu bé tí, nằm trong cái nôi xách tay. Bác thường ví cái nôi đó là cái
giỏ hoa. Cháu nằm trong nôi rất ngoan, không ọ ọe ǵ cả. Bác hay ngắm nghía
cháu nằm trong nôi và thành thật nói với cha mẹ cháu: “Đó là tác phẩm đẹp nhất
và quan trọng nhất của một đời nghệ sĩ sáng tác”. Ư nghĩ đó của bác cho tới
nay
vẫn không hề thay đổi.
-
Riêng bác, bác vẫn cho rằng tất cả những ǵ bác đă sáng tác
quả thật không nghĩa lư ǵ bên cạnh các con và cháu của bác!
-
Hồi này bác yếu sức, nhiều phiền muộn lại đang cai thuốc lá
nên viết khó khăn lắm! Nhưng điều cuối cùng bác muốn gói ghém là: “Thủy Tiên
ơi! cháu mới đích thực là tác phẩm đẹp nhất và giá trị nhất của cha mẹ cháu
đấy!”
-
(tháng chin mùa thu năm hai ngàn)
-
- Sau mấy ngày xuân,
hoa Thủy Tiên dần tàn, mấy cánh hoa trắng nơn nhụy vàng tinh khiết đă nằm êm
trong trang sách ép mà tôi thích lưu giữ lại kỷ niệm bằng cách đó. Riêng củ
hoa đă khô, tôi đem trồng dưới đất như lời chỉ dẫn kinh nghiệm của anh HAT
sau mỗi mùa hoa. Yêu thích hoa lá nhưng mấy thuở tôi chịu khó làm vườn nên
lần được đào xới đất để trồng củ thủy tiên ấy, tôi sung sướng như đứa trẻ
được chơi nghịch đất cát ngày xưa, chỉ khác là chẳng sợ bị la mắng v́ làm
bẩn quần áo để mẹ phái khổ công giặt giũ. Vừa xới đất tôi vừa thú vị nhớ đến
mấy câu chuyện thần tiên thuở nhỏ, vốn tính hay đùa vui dẫu trong ư nghĩ một
ḿnh, tôi lại c̣n tưởng ḿnh giống như nàng Tấm đang đào đất chôn xương cá
Bống chờ ngày hóa phép, c̣n tôi chôn củ hoa hôm nay chỉ mong sang năm nó mọc
lại cây thủy tiên mới là măn nguyện lắm rồi. Ấy vậy mà chăm chăm chỉ chỉ
tưới nước được vài hôm tôi lại quên bẵng mất tiêu củ thủy tiên tội nghiệp
đó. Măi cho tới mùa xuân năm sau, đi ngang qua mảnh vườn nhỏ trước sân nhà
có trồng vài cây bông hồng đang kết nụ ra hoa tươi thắm, tôi chợt thấy mấy
bụi nhỏ có nhánh lá xanh dài đang vươn lên rất đẹp. Đứng ngắm ngẩn ngơ mất
cả phút, tôi chẳng biết cây lạ ở đâu tự nhiên mọc nhanh và đẹp thế nhưng
cũng vô t́nh chẳng thắc mắc ǵ thêm. Tới vài hôm sau, mấy khóm cây nhỏ nhú
ra mấy cành hoa trắng nơn nhụy vàng, thanh mảnh xinh tươi. Trời đất ơi, cây
hoa Thủy Tiên, năm ngoái ḿnh đă trồng mà lại không nhận ra th́ c̣n nói chi
tới t́nh nghĩa với nó nữa. Sung sướng như cô Tấm bổng dưng nhận được món quà
từ xương cá bống, tôi vội chạy vào nhà, nhấc phôn lên gọi ngay cho anh HAT
để khoe rối rít cái chuyện đă nghe lời anh trồng củ hoa năm ngoái, giờ đâm
chồi thành mấy nhánh cây đang ra hoa rất khỏe và rất đẹp (chứng tỏ ông thầy
dậy hay và người học cũng biết khéo ươm cây).
-
Đầu mùa xuân năm đó, tôi có hai món quà thú vị là mấy cây
hoa thủy tiên mọc lên từ củ cây năm ngoái và bài thơ được anh HAT gởi tặng khi
biết tôi đang chuẩn bị đem in thi tập Mặt Trời Thơ, đó là bài “Ngọc Thủy Khai
Xuân”:
-
-
“để cho gịng suối trôi nghiêng
-
những viên sỏi ngọc trầm ḿnh trong sương
-
lặng im nghe tiếng thủy cầm
-
ṃn hao năm tháng mấy lần khai xuân!”
-
-
Và tháng ba đầu xuân năm 2004, con gái tôi lại nhận được món
quà rất quư của bác Hoàng Anh Tuấn (dù bác vẫn may áo lớn rộng pḥng hờ cho
đứa bé) nhân ngày sinh nhật mười hai tuổi. Đó là truyện ngắn, rất ngắn của thi
sĩ Hoàng Anh Tuấn với tựa đề Thủy Tiên Mười Tám:
-
-
“Cháu Thủy Tiên yêu quư,
-
Sáng hôm đó, bác ra khu thương xá Lion thật sớm, đứng trước
tiệm kim hoàn Nhan Thành, chờ đợi ông Mỹ Thịnh mang đến cho bác củ thủy tiên
mà bác đă xin dành cho ḿnh từ chiều hôm trước.
-
Năm nào cũng vậy, cứ Tết đến là nhà bác phải có củ thủy tiên
đẹp, không thể thiếu được, nhưng phải là củ thủy tiên được gọt rất khéo bởi
đôi tay tài hoa của ông Mỹ Thịnh.
-
Củ thủy tiên mà ông Mỹ Thịnh dành cho bác năm nay rất đẹp,
gọt khéo hơn mấy năm trước nhiều. Cô Triều Nghi đến chơi nhà bác cứ tấm tắc
khen hoài.
-
Có điều, củ thủy tiên này có lẽ thuộc loại làm biếng…!
-
Mùng một, rồi mùng hai mùng ba, vẫn không có lấy một bông.
Cứ điệu này th́ củ thủy tiên thành củ hành mất thôi!
-
Bác Trâm qua nhà bác Thái mừng tuổi, khi về cho hay củ thủy
tiên ở nhà bác Thái (cũng do ông Mỹ Thịnh cung cấp) nở hoa rất đẹp, đếm được
mười bẩy bông, bác nghe mà buồn và ghen tức quá đi!
-
Bác cho rằng tại tiết trời năm nay giá rét quá nên hoa thủy
tiên không nở được. Bác đành phải đem hoa ra phơi ngoài nắng để lấy hơi ấm mặt
trời. Liên tiếp mấy ngày liền, sáng mang hoa ra phơi nắng tối lại mang hoa vào
nhà.. Thế rồi, thủy tiên cũng nở hoa thật đẹp, bác đếm được mười bẩy bông. Thế
là bác hài ḷng v́ bằng hoa nhà bác Thái. Nhưng vốn tính bác hiếu thắng nên
vẫn khó chịu v́ c̣n muốn hơn nữa cơ.
-
Cuối cùng bác nghĩ ra thủy tiên của bác không phải chỉ có
mười bẩy bông mà mười tám bông lận, v́ bác có cháu Thủy Tiên của bác, nghĩa là
bác có mười tám bông. Mà bông thứ mười tám lại đẹp hơn nữa, là hoa Thủy Tiên
đẹp nhất!
-
Đó là câu chuyện chỉ có bấy nhiêu bác viết vội để tặng cháu
trong ngày sinh nhật năm nay”.
-
Bác Hoàng Anh Tuấn (03-03-2004)
-
-
Theo tôi được biết, thi sĩ Hoàng Anh Tuấn có tất cả sáu người
con với người vợ đầu là bà Ngô Thị Liên khi hai người gặp gỡ và kết hôn trong
thời gian cùng du học bên Pháp vào khoảng đầu thập niên năm mươi. Hai người
con lớn là Hoàng Hôn Thắm và Hoàng Ánh Thép sinh tại Paris và sau khi trở về
nước sau 1958, họ có thêm bốn người con nữa là Hoàng Thu Thuyền, Hoàng Hương
Thao, Hoàng Mạc Tuyên và Hoàng Thái Trang (cô con gái út này là sợi dây nối
dài thêm t́nh bạn giữa gia đ́nh thi sĩ Hoàng Anh Tuấn và thi sĩ Nguyên Sa khi
cô kết hôn với người con trai của thi sĩ “Áo Lụa Hà Đông”). Bản tính nghệ sĩ,
bạn hữu đông lại sinh hoạt trong môi trường văn nghệ, ông thường xuyên vắng
nhà, nhưng các con đều thương quư bố v́ ngoài t́nh phụ tử ông đối với các con
rất đằm thắm thân mật như những người bạn nhỏ.
-
Sau những hoạt động trong ngành điện ảnh, thi ca và báo chí
tại Sài G̣n, năm 1965, ông chuyển lên thành phố Cao Nguyên làm quản đốc đài
phát thanh Đà Lạt. Tới khi miền Nam Tự Do không c̣n, ông bị đi tù “cải tạo”
chung với một số các anh chị em văn nghệ sĩ v́ bị buộc vào tội “phản động”.
Năm 1979, ông được chính phủ Pháp can thiệp cho gia đ́nh sang Pháp định cư, và
bài thơ Trở Lại Paris là tâm trạng ông gởi gấm lại sau hơn hai mươi năm cách
biệt với bao nỗi ngậm ngùi đau xót qua thế sự đổi thay:
-
-
“Chuyến xe bus trong ngỡ ngàng mai sớm
-
đưa ta vào đón đợi cánh tay em
-
em, Paris, tóc lúa mạch óng mềm
-
đo ngắn lại ba mươi năm xa cách
-
-
yêu thuở cũ, sóng dồn lên biển ngực
-
t́nh xa xưa gh́ chặt giữa ṿng quay
-
muốn lịm đi trong caongất cơn say
-
khi men rượu là môi hôn bất tận
-
-
những nghẹn cứng từ đợi chờ vô vọng
-
thành vết cào rướm máu khắp châu thân
-
khi đam mê lên tột đỉnh thèm thuồng
-
răng cắn vỡ những mặn nồng hạt muối
-
-
em, Paris, ṿ nát nhàu đắm đuối
-
em, Paris, mười ngón mảnh thủy tinh
-
thêm thời gian, thêm vết cứa rùng ḿnh
-
ta chết lịm giữa đôi miền hoan lạc
-
-
phút gặp lại đếm từng giây thắt chặt
-
cho tới khi lẳng lặng trải b́nh yên
-
từ dịu dàng ấm áp rất thon êm
-
từng nốt nhạc ngấn dài trên đôi má
-
-
trong lắng xuống của hoàng hôn êm ả
-
em, Paris, đại lộ Saint Michel
-
em, Paris, vẫn tả ngạn sông Seine
-
quán rượu nhỏ, tách cà phê để nguội
-
-
em, Paris, chuyến métro chưa tới
-
nghe vàng khô lá rụng Jacques Prévert
-
cầu Mirabeau của Apolinaire
-
nước lờ lững bóng thời gian nḥa nhạt
-
-
tạ từ em, anh đi vào khuya khoắt
-
t́m chiêm bao ở mỗi góc nhà ga
-
uống chung chai với mấy gă clochards
-
để hiu quạnh cũng đong đưa chuếnh choáng
-
-
em, Paris, tiếng phong cầm lăng đăng
-
chia ngậm ngùi với ánh sáng đèn hơi
-
dưới hiên mưa mái tóc ẩm nghiêng vai
-
rất mơn trớn khi bàn tay khao khát
-
-
em, Paris, chuyến métro thứ nhất
-
trời xám mờ, sương đọng giọt ban mai
-
những bánh xe trên lối ướt thở dài
-
ta hụt hẫng như không c̣n điểm tựa
-
-
nhớ bấp bênh và quên trong luyến nhớ
-
nửa linh hồn bỡ ngỡ giữa hoài nghi
-
ta bây giờ trong độ lượng Paris
-
thân tỵ nạn cũng xin đành nhỏ bé
-
-
ta trở lại bây giờ làm chim sẻ
-
uống nâng niu từng chút tự do em
-
-
Sống ở Pháp khoảng hai năm, gia đ́nh ông lại chuyển sang định
cư tại tiểu bang Ohio - Hoa Kỳ. Sống ở một thành phố ít người Việt thời đó,
hiếm sinh hoạt cộng đồng, thiếu bằng hữu thân quen nên một người thích hoạt
động như loài cá thích bơi lội vẫy vùng nơi sông biển rộng như ông lại lên
đường t́m đến những nơi chốn có đông vui bạn bè mong tiếp tục đóng góp khả
năng và sinh hoạt trong môi trường văn nghệ như bao năm đă sống. Khi tới thành
phố Hoa Đào DC, t́nh cờ ông gặp một người phụ nữ tên Khương Thị Phương Trâm mà
không dè lại sẵn nợ duyên nên họ quen nhau rồi trở thành đôi bạn đời gắn bó
suốt hai mươi năm cuối cuộc đời của ông. Thế là cơ duyên đưa đẩy ông đến Thung
Lũng Hoa Vàng San Jose rồi ở lại đây luôn cho tới khi nhắm mắt ĺa đời.
-
Thời gian đầu ông về cộng tác với hệ thống truyền thông Viên
Thao của nhà văn Đỗ Vẫn Trọn nhưng mười năm sau v́ đau ốm nên ông nghỉ hẳn ở
nhà, vui một chút niềm vui với bạn bè chung quanh và mảnh vườn nhỏ trồng cỏ
cây hoa lá.
-
Mới đầu thi sĩ Hoàng Anh Tuấn bị đau khớp xương chân, người
phát ph́ ra nên đi đứng khó khăn chậm chạp. Anh lại không thể lái xe nên đi
đâu cũng cần chị Phương Trâm chở đi hoặc đi chuyển bằng xe bus. Có lần chị PT
kể cho tôi nghe chuyện anh bị mất cây gậy trên xe bus, khó khăn lắm anh mới đi
bộ lần về được tới nhà v́ không có gậy chống. Chân đă thường xuyên đau nhức
bấy giờ lại bị nhức đau đi đứng loạng choạng thêm, nghe xong tôi phải chẩy
nước mắt v́ thương anh sao có lúc khổ đến thế.
-
Đă lâu tôi và một vài người bạn hữu của anh như giáo sư Cao
Thế Dung, nhà văn Hồ Linh .v.v… định ngỏ ư với anh cho in những bài thơ của
anh thành một thi tập v́ thấy giới thiệu về tập thơ Yêu Em Hà Nội từ lâu lắm
mà không hiểu lư do nào vẫn chưa thực hiện. Có lẽ chỉ có ḿnh thi sĩ Hoàng Anh
Tuấn là người lười in thơ thành tác phẩm và cũng là người nổi tiếng từ rất lâu
trong lănh vực thi ca mà chả cần ra mắt tác phẩm ǵ hết. Mà anh cũng chả để ư
chi tới những bài thơ của ḿnh (coi như đă viết tặng cho cuộc đời, là của
chung mọi người, không c̣n phải của riêng ḿnh nữa).
-
Lưu giữ được khá nhiều là nhờ chị PT cất giữ. Tôi yêu thích
những bài thơ Hoàng Anh Tuấn nên thường lái xe đến thăm anh và chép lại từng
bài thơ để đăng trong tạp chí Suối Văn trong chin năm qua. Những bài thơ anh
viết tay trên bản giấy láng với nét bút cùng chữ kư thật đẹp và bay bướm. Sau
này, nhờ sự t́m kiếm thu thập của cô con gái thứ ba là nhà văn Thu Thuyền (tác
giả tập truyện Những Nhánh Sông Mất Biển), thi tập Yêu Em, Hà Nội của thi sĩ
Hoàng Anh Tuấn đă được hoàn thành vào tháng chin năm 2004. Đầu tháng mười hai
năm ấy, anh gọi điện thoại bảo đă dành sẵn cho tôi tập thơ với chữ kư đề tặng,
rồi dặn đi dặn lại là hăy đến nhà anh sớm v́ sau đó anh sẽ đi Nam Cali hội ngộ
gia đ́nh các con và ra mắt thi tập này vào gần cuối tháng đó. Tôi hứa xong
chưa kịp ghé thăm th́ vụt nghe chị PT hốt hoảng báo cho biết anh vừa bị té
phải đưa vào nhà thương cấp cứu. Tôi bồn chồn trong dạ khi nghĩ tới những điều
không may và chợt ân hận là chưa kịp ghé thăm anh và lấy sách. Nhưng may là
anh khỏe lại và đă kịp có mặt ở Nam Cali, gặp gia đ́nh, bạn hữu khá đông đủ
với buổi ra mắt thi tập Yêu Em, Hà Nội rất thành công tốt đẹp trong dịp Giáng
Sinh năm 2004.
-
Đầu năm 2005, khi trở lại Thung Lũng Hoa Vàng, anh có phần
tươi tắn và khỏe mạnh hơn, có lẽ do niềm vui gặp được đông đủ con cháu và bạn
hữu nhiều năm không gặp. Không ngờ ít lâu sau th́ anh trở bịnh nhiều, phải vào
ở luôn trong Nursing Home của Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngăi để có người chăm sóc
thuốc men theo dơi bệnh trạng hằng ngày. Pḥng anh ở bên này dăy th́ pḥng anh
Phạm Huấn (đă vào trước anh HAT khá lâu) ở bên kia dăy. Hai người bạn cùng một
thời vang bóng với những sôi nổi hoạt động ngày nào, nay ngậm ngùi từng buổi
chống gậy với từng bước khó khăn nhọc nhằn t́m đến thăm nhau, nhắc lại tuổi
trẻ cùng bạn hữu thuở nào để khuây lấp những đớn đau bệnh tật, buồn tẻ trong
những ngày cuối đời trống trải.
-
Riêng những tháng ngày và bao kỷ niệm khó mờ phai xưa dưới
khung trời miền Nam thân yêu cũ, sao có lúc như gió thoảng mây trôi của kiếp
sống vô thường, hữu hạn. May vẫn có những người thân yêu gắn bó bên cạnh và
bạn hữu c̣n thỉnh thoảng nhớ tới ghé thăm an ủi. Như có lần anh Đào Vũ Anh
Hùng từ bên Dallas gọi điện thoại báo trước cho tôi sẽ có mặt ở San Jose trong
vài ngày tới với anh Đặng Chí B́nh, nhờ tôi đưa đến thăm anh Hoàng Anh Tuấn
với câu nhắc đi nhắc lại: “anh chỉ có hai ngày ở đấy để lo công việc nhưng bận
thế nào cũng phải đến thăm anh Hoàng Anh Tuấn”.
-
Cuối tháng Tư năm 2005, anh Phạm Hùng (bào đệ của phóng viên
chiến trường Phạm Huấn) đă tổ chức một buổi ra mắt thi tập Yêu Em, Hà Nội cho
thi sĩ Hoàng Anh Tuấn ngay tại dưỡng đường mà anh HAT đă ở hẳn đây trong mấy
tháng qua. Đó là một chương tŕnh ra mắt rất đặc biệt, rất cảm động và khá ly
kỳ. Nhưng nhờ anh Phạm Hùng có sáng kiến như thế mới có dịp hội ngộ khá đông
đủ và ghi lại nhiều h́nh ảnh kỷ niệm cuối cùng giữa thi sĩ Hoàng Anh Tuấn với
nhiều anh chị em thân hữu Bắc Cali. Nếu không, chúng ta c̣n ân hận tiếc nuối
hơn là chưa kịp và chưa làm được ǵ cho người anh người bạn mà chúng ta đă
biết như ngọn đèn dầu trước gió, chẳng biết họ sẽ vĩnh viễn ra đi lúc nào…!
-
Riêng tôi, cho đến bây giờ cũng không sao quên được cảm xúc
rất đau xót khi nh́n h́nh ảnh hai người bạn một thời lừng lẫy hoạt động trong
ngành báo chí, điện ảnh, thi ca giờ như hai cái bóng lặng câm, mệt mỏi trên
hai chiếc ghế xe lăn, phải khoác mang trên ḿnh bao giây nhợ thuốc men để tiếp
hơi thở sức từng phút từng giây trong thể xác phải chịu đựng đớn đau hằng
ngày. Nh́n cảnh ấy, làm sao ai không khỏi chạnh ḷng khi nghĩ đến một ngày mai
hậu nào đó của chính cuộc đời chúng ta. Biết ra sao ngày sau của kiếp
sống phù du này?!
-
-
Anh Hoàng Anh Tuấn ơi, tháng chin này, chỉ mới chớm để vào
thu mà anh ra đi sớm quá. Ngay buổi trưa nghe chị Mai Hân báo tin anh mất vào
lúc tám giờ sáng ngày thứ sáu, em rất đỗi bàng hoàng v́ mới trước đó hai tuần
c̣n gặp chị Phương Trâm đưa anh đến tham dự buổi ra mắt sách của ông Huỳnh Văn
Lang, c̣n chụp với anh một tấm h́nh và được anh khen là mầu áo dài cam em mặc
hôm đó giống mầu hoa phượng vỹ của mùa hè quê hương.
-
Anh biết không, khi con bé Thủy Tiên nghe mẹ xúc động kể lại
những thương mến mà hai bác Hoàng Anh Tuấn & Phương Trâm đă dành cho cháu, may
cho cháu một chiếc áo rộng để pḥng hờ khi lớn lên cháu sẽ mặc vừa. Có lẽ cháu
đă sắp mặc vừa rồi, chỉ tiếc là Bác Tuấn đă đi, không nh́n được nụ cười thoáng
qua trên môi cháu khi nghe đọc bài viết Thủy Tiên Mười Tám và Lá Thư Mùa Thu
của bác. V́ thế con bé nhất định đ̣i đi dự Thánh Lễ đưa tiễn hồn xác bác về
trời vào chiều thứ Ba ngày 05-09-2006 ở nhà thờ Saint Maria Goretti. Thánh lễ
tan, mọi người ngậm ngùi đưa tiễn bác lên xe trở lại nhà quàn. Đêm nay chỉ một
ḿnh bác ở lại nơi lạnh lẽo đó để ngày mai khi ánh dương lên cao, bác sẽ hóa
thiêu thành tro than để được đem về ḥa cùng cát bụi quê hương.
-
Không gian chợt lắng buồn như c̣n lăng đăng tiếng hát xuất
thần vút cao của chị Thu Hà (là một trong ban tam ca Đông Phương cùng với ca
sĩ Hồng Vân, Tuyết Hằng của thập niên 60-70): “Lên xe
tiễn anh đi chưa bao giờ buồn thế. Trời mùa đông Paris suốt đời làm chia ly…”
-
Con bé mười bốn tuổi bổng chỉ lên vầng trăng mười ba hôm
đó: “Mẹ ơi, trăng đang đi theo bác Tuấn ḱa. Trăng sáng đẹp quá ḱa mẹ…”. Tôi
nh́n lên bầu trời cao lồng lộng, vầng trăng đêm tỏa chiếu mầu sáng ngà huyền
ảo như đang trải ngàn gịng thơ lấp lánh…
-
Đứng ngoài sân một lúc với anh chị Trần Nhật Hiền & Kiều
Loan, trước khi về, tôi nh́n quanh một lần nữa. Mọi người đă tản mác dần, chị
Phương Trâm có lẽ đă về theo xe tang như bao năm nay chị đă hết ḷng tận tuỵ
với anh. Chị Liên c̣n đứng trước băi cỏ nhà thờ. Khi tôi lại gần chào tạm biệt
chị cùng nhắc vài lời về người đă ra đi. Ánh mắt chị vẫn là một thoáng nhớ
ngẩn ngơ về người chồng đă cách xa chị gần hai mươi năm cuối. Nhưng vẫn c̣n
lại nụ cười lấp lánh yêu thương cùng bàn tay giơ ra để đưa tôi xem chiếc nhẫn
cưới ngày nào: “Chiếc nhẫn này chị vẫn đeo trên tay đă năm mươi hai năm rồi em
ạ…”. Đến lượt tôi lại ngẩn ngơ ngó lên vầng trăng. H́nh như trăng cũng đang
buông khẽ tiếng thở dài trước chuyện ḷng nhân thế…
-
Xin được giă từ người anh thân mến trong mái nhà văn nghệ,
một người thi sĩ đă lăng quên đời trong cơi thi ca bát ngát mộng mơ. Xin đưa
tiễn anh theo làn gió chớm heo may của những ngày đầu mùa thu tháng chin, và
gởi theo anh những gịng thơ nhỏ tiếc thương người thi sĩ đă dành cho quê
hương Hà Nội bao h́nh ảnh đẹp ngời:
-
-
“Hoàng Anh Tuấn rất yêu Hà Nội
-
anh gởi t́nh trong những phiến thơ
-
máu của tim anh ngời ánh mực
-
muôn đời lấp lánh những mùa thu
-
mùa thu tóc ngắn… mùa thu trẻ
-
mùa thu dài hơn… thuở hẹn ḥ
-
nếu chẳng nổi trôi v́ quốc sự
-
chắc đời ai cũng đẹp như mơ…
-
-
thương anh thác chẳng nằm trong đất
-
thôi, chúc hồn anh gió chuyển mùa…
-
n.t
-
-
Những mùa thu tới rồi sẽ lại ra đi. Tôi biết lá vàng rơi về
cội đất sẽ nuôi dưỡng lại cây cành tiếp tục đâm chồi nẩy lộc để chuyển tiếp
măi những đời xanh cây lá đẹp tươi cho cuộc sống con người. Xin chào tạm biệt
người thi sĩ đă mang đến cho đời Một Chút Mùa Thu óng ả tuyệt vời.
-
-
Ngọc Thủy
-
(tháng chin, mùa thu 2006)
-
| |
|