Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
Kỷ niệm Văn Nghệ sĩ, Ký Giả và Thân hữu:
                  Những Bài Thơ Tưởng Niệm
                                                                         Phương Triều
 
   Nhắc đến Phương Triều phải nhắc đến bằng hữu. Anh sống rất thật và chân tình với bằng hữu. Có lẽ, nhờ bà Phương Triều như bà Tú Xương (Cali Weekly đã đề cập trong những bài viết về anh) nên có bằng hữu thì "Anh ơi hãy uống, em ngồi cạnh đây" và chàng tha hồ bù khú cho đến khi say quắt cần câu. Sau những lần giải phẫu, sức khỏe yếu kém, anh không rong chơi và nói được nhưng còn viết lách trên computer nên cũng an ủi cho anh phần nào. Anh nhớ bằng hữu, thèm mong được hình ảnh của một thời... qua những dòng email ngắn, vô cùng xúc động. Sống với nhau, phải có tấm lòng, và, trang trải qua thơ văn để lưu niệm. Cali Weekly vừa nhận được những bài thơ của Phương Triều ghi lại những hình ảnh đã ra người thiên cổ - VTrD Cali Weekly Oct 22-2006
 
QUÁN KHUYA
(Nhớ THÁI CHÂU PHAN YẾN LINH, nguyên Thư ký Tòa soạn nhựt báo Trắng Đen, trước 1975.)
 
            Ta uống dùm ngươi thôi, Thái Châu!
            Đời khóc dùm nhau ai khóc lâu?
            Ngươi xa trần lụy như quên hẹn
            Biền biệt phương nào vệt hải âu?
 
            Ta uống vì ngươi thôi, Thái Châu!
            Quán khuya lành lạnh góc chìm sâu
            Vơi đầy ly nhớ đâu bằng hữu
            Mấy được nhìn nhau thuở bạc đầu?
 
            Ta uống buồn ngươi quá, Thái Châu!
            Trái tim hào hiệp đã về đâu?
            Cố nhân bừng mắt mà thiên cổ
            Ta thẹn dùm ta chút dãi dầu!...
 
            Ta uống mà sao lạnh, Thái Châu!
            Nhìn trong kính rợn tóc cùng râu
            Ta là ta mới hay ta cũ?
            Ta tội tình thương ta sống lâu!...
 
            PT
 
            MỘT MÌNH
 
            Hôm nay trong nỗi nhớ
            Có nỗi buồn hôm qua
            Những người đi biền biệt
            Những người đi thật xa...
 
            Giờ ta còn một mình
            Trên nẻo đời buồn tênh
            Rượu tẩy trần chưa cạn
            Mày... chết rồi sao, Linh?
 
            Giờ ta trên dặm dài
            Trăng mỏi mòn tàn phai
            Vợ con mày nheo nhóc
            Mày... chết rồi sao, Hoài?
 
            Gác buồn đêm ngõ hẹp
            Sáu thằng say văn chương
            Đời không màng khanh tướng
            Mày... chết rồi sao, Hương?
 
            Quán cà-phê nhỏ xíu
            Cô chủ ngồi ngáp ruồi
            Người yêu không thể cưới
            Mày... chết rồi sao, Vui?
 
            Cơm bình dân ghi sổ
            Vẫn cưu mang bạn bè
            Cười trong cơn bĩ cực
            Mày... chết rồi sao, Khuê?
 
            Ôi, những người thiên cổ
            Hãy về đây, lại đây!...
            Ta còn ly rượu lạt
            Mình ta làm sao say?
            PT
 
            GIÂY PHÚT NGUỘI
            (Nhớ TRẦM TỬ THIÊNG)
 
            Nước dẫn sông dài qua rạch nhỏ
            Làm chao thuyền lặng giấc bình yên
            Bão lùa mưa rớt thuyền an tịnh
            Làm động bao hồn mộng thúy uyên!
 
            Đời trôi theo nắng xanh ngày lụa
            Bỗng gợn nhiều mây xám hảo huyền
            Chim xa lạnh mắt phương hồi tổ
            Rời rã theo từng cuộc ngửa nghiêng!...
 
            Sợi chỉ mành treo muôn cuộc sống
            Đất xưa thành vực hố trăm miền
            Đêm nghe tiếng vạc van trời lạnh
            Đời kết chung buồn tấc dạ riêng!
 
            Tiếng reo thảng thốt trên đường trợt
            Làm động tâm từ nhạc Tử Thiêng!
            Giấc người ngủ mắt đời thao thức
            Buốt tận bình sinh lỡ tật nguyền!...
 
            Ngồi giây phút nguội đen hơi thở
            Rồi nóng như vừa chợt biến thiên
            Gió đu cành gãy vi vu hát
            Ru một mầm trăng mới thượng huyền!
            PT
 
            CÕI MỘNG
       (Gởi Trần Trung Ginh. Nhớ TRẦN CHUNG DUNG)
 
            Gọi đủ mặt cho những đêm kỳ ngộ
            Ta thông đồng ăn ở với chiêm bao
            Bè bạn cũ từ trăm miền quá cố
            Góp vui buồn trong giấc mộng xôn xao!
 
            Thằng khóc thằng cười thằng ngạo nghễ
            Đứa hờn đứa giận đứa tào lao...
            Ông thầy xưa vội về theo lớp
            Ngồi điểm danh coi thiếu đứa nào!
 
            Dễ mua được phút còn sum họïp
            Cười cợt theo hồn mộng với nhau!
            Ô hay!... Hao hụt sao nhiều quá!
            Kẻ sống còn thương kẻ chết nào?
 
            Xưa học hành thênh thang sách vở
            Chân trời đâu thấy nỗi thương đau
            Bè bạn đãi nhau thừa nghĩa khí
            Công hầu mặc kệ đời bán rao!
 
            Cứ tưởng đời qua như cõi mộng
            Dè đâu mộng tưởng cứ hư hao!
            Đời không chỉ rặc mùa hoa trái
            Mà bão giông làm tổn thất đau!
 
            Ta sống còn bên con mắt đỏ
            Thức niềm thương tiếc ngủ chiêm bao!
            Ích gì mong được thân già khú
            Mời mọc hư danh đãi tự hào!...
             PT
 
            CHIỀU HƯƠNG LỘ
       (Nhớ NGUYỄN VĂN BA)
 
            Chợt tiếng tơ đồng như thảng thốt
            Kê đầu gối mộng tưởng liêu trai
            Áo xưa lạnh bóng chiều hương lộ
            Dòng tóc nghiêng buồn vệt nắng phai...
 
            Theo xe đò nhỏ về thăm Nội
            Bờ rạch Nha Mân thoáng bóng ai
            Môi cắn nụ hồng quai nón lụa
            Đâu dè bướm lạc đậu trên tay!...
 
            Nên giấu Sàigòn trên áo bạc
            Mười năm mài miệt kiếm tương lai
            Những đồng nhuận bút còn nhiêu đó
            Hò hẹn buồn thêm buổi trắng tay!
 
            Lần theo đáy mộng dò tăm tích
            Những gốc bần đêm biết thở dài
            Xe qua Mỹ Thuận về Tân Hiệp
            Từ gởi đời hương cho gió bay...
 
            Hai mươi năm vẫn xe đò nhỏ
            Quê Nội đìu hiu vệt nắng phai
            Có ai lầm lủi chiều hương lộ
            Gió tạt hoàng hôn vạt áo ngày!...
            PT
 
            QUÁN BÀ XẨM
            (Nhớ THANH NAM.
             Tặng những người bạn trước đây thường lui tới
             quán Bà Xẩm, bên cạnh TS nhựt báo Tia Sáng.)
 
            Quán nhỏ, chiều mưa – bà xẩm già
            Dăm ba người bạn – độ đường xa
            Văn chương mà đổi thành cơm áo
            Chưa thấy bao giờ mộng nở hoa!
 
            Bạn ngồi rung đùi, cười khinh bạc (1)
            Số kiếp dày thêm nợ áo cơm
            Người anh tóc trắng, hồn xanh mãi (2)
            Ghé lại mời nhau điếu thuốc thơm.
 
            “Băm ba” lăn lóc vỏ chai buồn
            Bài vở xong rồi, báo lên khuôn
            Định về lại gặp thêm người mới
            Thì nối bàn thêm, tiếp rượu luôn!...
 
            Nhuận bút hôm qua lãnh hết rồi
            Nay đành vào sổ nợ ghi thôi
            Mỗi người một cuốn đầy con số
            Nợ cũ chồng thêm mớ nợ đời!
 
            Hào khí nhiều khi bốc... tận trời!
            Bạn ngồi ngất ngưởng ngâm thơ chơi
            Tiếng thơ như cõi hồn vang vọng
            Sao đắng bờ môi chén rượu mời!
 
            ... Vậy mà đã ngót hai mươi năm
            Người đi kẻ ở buồn âm thầm
            Quán xưa đã vắng hồn thơ cũ
            Bà xẩm già thêm ngồi lặng câm!
 
            Bà xẩm chiều nay xem sổ nợ
            Sao toàn những món nợ chưa đòi
            Nhưng bà không tiếc, không phiền trách
            Mà chỉ buồn sao chẳng gặp người!
 
            Bà đâu có biết trong luân lạc
            Đã rụng rơi nhiều trái khổ đau
            Đã biển dâu rồi trong cõi tạm
            Mang hồn ly xứ bốn phương sầu!
 
            Chiều nay nhớ bạn sao ngào nghẹn
            Chén rượu đầy vơi nỗi nghẹn ngào
            Hồn xưa thương bạn mà linh hiển
            Xin hãy về đây... uống với nhau!...
            PT
           
            (1) Nhà văn Thanh Nam có cố tật vừa uống rượu vừa rung đùi.
            (2) Kịch tác gia Vũ Khắc Khoan.
 
            MỘT GÓC
 
            Một góc trời thơ đầy tưởng nhớ
            Xin dành chiêu niệm những oan khiên
            Người cong queo chết bên đời lạnh
            Kẻ sống tàn u uất tật nguyền!...
 
            Một góc trời thơ đầy tưởng nhớ
            Xin dành cho những mẹ già xưa
            Khóc con không phải đôi lần khóc
            Mà lệ dài theo những tiễn đưa!...
 
            Một góc trời thơ đầy tưởng nhớ
            Xin dành kẻ chết bụi bờ xa
            Nắm xương vùi lấp không bia mộ
            Từ bứt rời xa lạc cửa nhà!...
 
            Một góc trời thơ đầy tưởng nhớ
            Xin dành pha lại biển xanh đen
            Những mồ không có lần khâm liệm
            Về cõi trùng dương tận đáy quên!
 
            Một góc trời thơ đầy tưởng nhớ
            Vành tang trắng rợn nỗi hoang vu
            Nghe nguyên đời cháy luôn từ ngữ
            Thiên địa tàn tro trắng mịt mù...
           PT
 
            QUÁN CŨ
       (Nhớ: TRỌNG NGUYÊN - HOÀI HƯƠNG TỬ - HOÀI ĐIỆP TỬ - HOÀNG TRÚC    LY - NGÔ TỴ - THANH VIỆT THANH - THÁI CHÂU PHAN YẾN LINH - DƯƠNG TRỮ LA - KHÁNH GIANG )
 
            Những người năm đó không về nữa
            Đời biển dâu buồn lạc mất nhau
            Ta như thi thể còn hơi thở
            Khô tế bào, tim lạnh máu thương đau!
 
            Nhớ bao bằng hữu mà cay đắng
            Đêm lạc bầy, tan vỡ bọt bèo
            Quán em trăng ngủ mười năm lạnh
            Em đủ mười năm giữa ngặt nghèo!
 
            Này góc bàn quen, chiều phố cũ
            Này con sông nhớ, thuở dong buồm
            Chân trời nguyên đó mà thăm thẳm
            Giờ uống dùm nhau chén rượu suông!
 
            Xưa: Thằng chân ngứa đường phiêu lãng,
            Đứa vẩn vơ buồn một tứ thơ,
            Có thằng mê sách như con mọt,
            Giờ: Một mình ta nhớ ngẩn ngơ!
 
            Quán cũ giờ đây thay chủ mới
            Mặt mày bặm trợn như thiên lôi
            Đọc thơ nào biết thơ hay dở
            Cứ ngoạc mồm ra giả bộ cười!
 
            Ta thương em quá, cô em gái
            Ngày trước thường quen nũng nịu cười
            Ngồi chép thơ tình bên góc gió
            Mỗi lần vui miệng đọc thơ chơi!
 
            Ngày sương đêm gió đâu bè bạn?
            Những đứa tình thân đã bỏ đời
            Chiều Xuân mà tưởng ngày hoang lạnh
            Ta ngồi như cuội, bóng đơn côi!
 
            Chiều qua quán cũ, không người cũ
            Bàn cũ còn bên ghế hẩm hiu
            Rượu nào quên cõi tịch liêu
            Nè, ly bằng hữu, rót đều đi em!..
           PT
 
            MẶC...
      (Nhớ: HUỲNH TRƯỚC LÂM - LƯU HUYÊN - LƯU PHƯƠNG NGUYỄN VĂN THỚI - MÊKUNG PHAN NHỰ THỨC (Khóa 23 Thủ Đức - 1966)
 
            Đêm ta bày chén rượu suông
            Tưởng như bằng hữu ngồi buồn xung quanh!...
 
            Ta trở về bến lạnh,
            Thẩn thờ con nước ròng đêm!
            Nào thuở vui chơi cười giỡn gió,
            Thơ ngông phá thể một vần nguyên!
 
            Ta trở về đồng bằng,
            Châu thổ phù sa ngọt ánh trăng!
            Một chai rượu với dăm bằng hữu,
            Vỗ gối mà ca đời gian nan!...
 
            Ta trở về nhà bàn,
            Trường xưa chín cổng chiều mênh mang...
            Buồn nghe gió hú trên đồi lạnh,
            Hiển hiện em về bên khói nhang!...
 
            Ta trở về sông hồ,
            Lửa đời hong được mấy sầu khô!
            Đêm nay thét vọng lời mê sảng,
            Rời rã bên em mặc sóng xô!...
            PT
 
 

 




 


 

 

Thư từ liên lạc:  vuongtrungduongonline@yahoo.com
Copyright © 2006 vuongtrungduong
Last modified: 01/02/07