|
|
-
Những Kỷ Niệm Giáng Sinh Khó Quên
-
Ái Cầm
-
-
Những
năm tháng chúng tôi theo học trường Phan Thanh Giản Đà Nẵng,
môn Việt Văn của nhà văn, Giáo sư Nguyễn Văn Xuân là môn học
chúng tôi yêu thích nhất. Ai cũng biết thầy Xuân là một nhà
văn nổi tiếng với những tác phẩm Băo Rừng, Kỳ Nữ Họ Tống,
Hương Máu, Chinh Phụ Ngâm Diễn Âm, Dịch Cát,... Chúng tôi
c̣n nhớ khi thầy giảng về tác phẩm Đoạn Trường Tân Thanh của
cụ Tiên Điền Nguyễn Du, với cuộc chia ly năo nùng bi thảm
của đôi trai tài gái sắc Kim Trọng – Vương Thúy Kiều. Thân
phận hồng nhan bạc mệnh trôi nổi từ địa ngục này đến các
tầng địa ngục khổ đau khác, chúng tôi ngậm ngùi xót xa
thương cảm đến người con gái xinh đẹp tài hoa đó, và thầm
nghĩ mười lăm năm chia cách nhau sao mà lâu dài thăm thẳm
đến như thế? Rồi đến những bài giảng về triết lư nhân sinh
quan nào là “Đời người như bóng câu qua cửa sổ”, nào là “Lợi
danh như giọt sương trên đầu ngọn cỏ”... những ẩn dụ mơ hồ
chúng tôi không thấu triệt nổi... Măi cho đến bây giờ, khi
chúng tôi lưu lạc nơi viễn xứ, t́nh cờ gặp lại những khuôn
mặt cùng lớp thân thương ngày xưa ở Đà Nẵng, không ngờ chúng
tôi đă xa nhau gần bốn mươi năm. Thời gian hơn gấp đôi thời
gian chia ly của cuộc t́nh Kim Trọng – Vương Thúy Kiều.
-
Đoạn kết của
cuộc t́nh c̣n có hậu là hưởng được giây phút đoàn viên hạnh
ngộ, c̣n trong bằng hữu chúng tôi có những mối t́nh vĩnh
viễn ĺa xa “đôi bờ ngăn cách”... dù sao th́ những kỷ niệm
êm đẹp nhất giữa thầy tṛ bằng hữu một thời Phan Thanh Giản
vẫn sống măi trong tiềm thức thân thương. Riêng với tôi, Đà
Nẵng quê hương yêu dấu, tôi đă sống với Đà Nẵng hơn nửa cuộc
đời. Mỗi mùa Giáng Sinh là những gợi động nhớ thương vô bờ.
-
Nhiều khi
tôi muốn đẩy lùi tất cả kỷ niệm vào vực thẳm dĩ văng, cố
gắng sống với thực tại – cho dù đôi khi không hẳn là niềm
vui ước nguyện – tôi bắt gặp ư nghĩ của một nhà văn phương
Tây nào đó đă nói: Chúng ta không bao giờ tắm hai lần
trên một ḍng sông. Ư tưởng này tôi đă lặp đi lặp lại
nhiều lần để khẳng định: quá khứ đă qua và ngày mai chưa đến
nên hăy an nhiên tự tại sống với hiện hữu. Đúng như thế,
ḍng sông vẫn c̣n đó, vẫn trầm mặc lững lờ... nhưng thực
chất trong mỗi lưu lượng sát na ḍng nước đă khác, đă tuôn
tràn ra đại dương. Tâm trong mỗi sát na cũng đă vọng động.
Những vọng động làm cho chúng ta đau khổ hay hạnh phúc là
tùy nơi mỗi nhân duyên tạo thành.
-
Nhưng làm
sao hơn tâm như sóng biển ngh́n năm dạt dào vào băi hoang
cuộc đời. Nếu t́m thấy được phút giây tịnh an đó mới là thực
sự hạnh phúc. Thôi th́ cứ măi vọng động như thế nhất là thời
gian bắt đầu trở lạnh, khi chung quanh trong đời sống đă
vang lên giai điệu rộn ră, u buồn, thanh thoát, êm diệu của
nhạc khúc Noel như Silent Night, Jingle Bells, Carol of the
Bells, Joy to the World, Happy Holidays, We Three Kings of
Orenet Are, The First Noel... là y như ḷng tôi chùng xuống,
sống lại thuở ấu thơ khi Má tôi đưa tôi vào học trường mẫu
giáo Thánh Tâm Đà Nẵng.
-
Tôi được
Soeurs chọn làm Thiên Thần cùng với các bạn đứng trên xe
rước kiệu Chúa Hài Đồng Giáng Sinh đi ṿng quanh ngôi nhà
thờ Chánh Ṭa trên đường Độc Lập. Các bà Soeurs rất hiền
thường cho tôi kẹo bánh sau khi rước lễ nửa đêm xong. Mặc dù
các Soeurs đều thân quen với Má tôi và đều biết gia đ́nh
chúng tôi theo đạo Phật và Má tôi là một trong những Phật tử
thuần thành có công xây dựng Chùa Tam Bảo Tự trên đường Phan
Chu Trinh Đà Nẵng nhưng Má tôi vẫn khuyến khích tôi tham gia
vào toán Thiên Thần khi Soeurs dạy mẫu giáo đề nghị chọn
tôi. Vừa tung hoa vừa ca hát bài “Đêm đông Chúa sinh ra
đời...” vừa đọc lớn theo Soeurs hướng dẫn “... Vinh danh
Thiên Chúa trên trời. B́nh an dưới thế cho người thiện tâm.”
Thật sự lúc đó, tôi làm sao hiểu nổi... B́nh an dưới thế
cho người thiện tâm... Hơn bốn mươi năm đi vào con đường
giáo pháp của Đức Như Lai tôi mới thẩm thấu sâu sắc hơn về
câu nguyện “B́nh an dưới thế cho người thiện tâm.”
Tại sao người thiện tâm mới đạt được sự an b́nh? V́ Tâm ảnh
hưởng sâu đậm đến cuộc sống của chúng ta. Tâm là nguyên nhân
khởi động cho mọi sự khổ đau và hạnh phúc. Tâm có phát triển
T́nh Thương và Ḷng Từ Bi nhân ái, Tâm mới thực sự B́nh an
(Tâm b́nh, thế giới b́nh). Khi chúng ta chia sẻ sự lo âu khổ
đau đến hạnh phúc của nhiều người khác th́ cảm giác b́nh an
của chúng ta trong nội tâm càng lớn mạnh, một trạng thái ấm
áp gần gũi an vui sẽ tự động làm cho Tâm chúng ta an b́nh.
Nếu tất cả loài người dưới thế hiểu được lời răn dạy của
Thiên Chúa hay của Đức Như Lai th́ thế giới này sẽ gặt hái
được sự b́nh an hạnh phúc và sức mạnh tâm linh của nhân loại
cũng sẽ được tăng trưởng như ư.
-
Cho đến nay
thực sự tôi mới t́m được câu trả lời trong ư niệm T́nh
Thương phá chấp giữa các đức tin tôn giáo. Trong thời đại
hiện hữu, chúng ta cũng đă đón nhận nơi những lời thuyết
giảng sâu xa và đầy ư nghĩa vi diệu cao quư của Đức Đạt Lai
Lạt Ma, Ngài là biểu tượng h́nh ảnh T́nh Thương và Ḥa B́nh,
và Trái tim kỳ quan vĩ đại tuyệt vời của Mẹ Teresa không có
ai sánh kịp, Mẹ cao cả như một Thánh nhân giữa ta bà.
-
·
-
Cũng từ
những kỷ niệm vực dậy từ tiềm thức rêu phong của thời thanh
xuân, hồn nhiên mơ mộng...
-
“... Ngày
mai trong đám xuân xanh ấy
-
Có kẻ
theo chồng bỏ cuộc chơi...”
-
(Hàn Mặc
Tử)
-
-
Khi chúng
tôi chia tay trường Phan Thanh Giản, mỗi đứa như cánh chim
bay đi khắp phương trời. Riêng tôi th́ quyết định... “Em
Phan Thanh Giản bỏ trường theo anh...” Thời gian chúng
tôi có với nhau đứa con đầu ḷng th́ chính là thời gian anh
đi công tác ở miền Hỏa Tuyến. Càng ngày cuộc chiến tại Quảng
Trị Khe Sanh càng trở nên khốc liệt.
-
Tôi ở Đà
Nẵng thường theo dơi tin tức và thường hay hồi hộp lo âu.
Vài ba ngày tôi lại nhận được thư anh tường thuật những
chuyến công tác tâm lư chiến tại các chiến trường Ái Tử, La
vang Quảng Trị. Noel năm 1972, anh cùng với các chiến hữu
dừng quân tại Thánh đường Đức Mẹ La Vang đổ nát trong khói
lửa chiến chinh, và anh gởi về cho tôi một bài thơ đầy xúc
động của thi sĩ Kiên Giang – Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo
Tím, qua trí nhớ của anh:
-
-
Lâu quá
không về thăm xóm đạo

-
Từ ngày
binh lửa cháy quê hương
-
Khói bom
che lấp chân trời cũ
-
Che cả
người thương nóc giáo đường
-
-
Mười năm
trước, em c̣n đi học
-
Áo tím
điểm tô đời nữ sinh
-
Hoa trắng
cài duyên trên áo tím
-
Em c̣n
nguyên vẹn tuổi băng trinh,
-
-
Quen biết
nhau qua t́nh lối xóm
-
Cổng
trường đối diện ngó lầu chuông
-
Mỗi lần
chúa nhật em xem lễ
-
Anh học
bài ôn trước cổng trường
-
-
Thuở ấy
anh hiền và nhát quá
-
Nép ḿnh
bên gác thánh lầu chuông
-
Để nghe
khe khẽ lời em nguyện
-
Thơ thẩn
chờ em trước thánh đường.
-
-
Mỗi lần
tan lễ chuông ngừng đổ
-
Hai bóng
cùng đi một lối về
-
E lệ em
cầu kinh nho nhỏ
-
Thẹn
thùng anh đứng lại không đi.
-
-
Sau mười
năm lẻ anh thôi học
-
Nức nở
chuông trường buổi biệt ly
-
Rộn ră
từng hồi, chuông xóm đạo
-
Khi nàng
áo tím bước vu qui!
-
-
Anh nh́n
áo cưới mà anh ngỡ
-
Chiếc áo
tang liệm kín khối sầu!
-
Hoa trắng
thôi cài trên áo tím
-
Giữ làm
chi kỷ vật ban đầu.
-
-
Em lên xe
cưới về quê chồng
-
Dù cách
đ̣ ngang cách mấy sông
-
Vẫn nhớ
bóng vang thời áo tím
-
Nên t́nh
thơ ủ kín trong ḷng.
-
-
Từ lúc
giặc ruồng vô xóm đạo
-
Anh làm
chiến sĩ giữ quê hương
-
Giữ màu
áo tím cành hoa trắng
-
Giữ cả
trường xưa, nóc giáo đường.
-
-
Giặc
chiếm lầu chuông xây ổ súng
-
Súng gầm
rung đổ gạch nhà thờ,
-
Anh gom
gạch nát, xây tường lủng
-
Chiếm lại
lầu chuông giết kẻ thù.
-
-
Nhưng rồi
người bạn đồng song ấy

-
Đă chết
hiên ngang dưới bóng cờ
-
Chuông đổ
ban chiều, hồi vĩnh biệt
-
Tiễn anh
ra khỏi cổng nhà thờ
-
-
Hoa trắng
thôi cài trên áo tím
-
Mà cài
trên nắp áo quan tài
-
Điểm tô
công trận bằng hoa trắng
-
Hoa tuổi
học tṛ, mờ thắm tươi.
-
-
Xe tang
đă khuất nẻo đời
-
Chuông
nhà thờ khóc tiễn người ngàn thu
-
Từ đây
tóc rũ khăn sô
-
Em cài
hoa trắng trên mồ người xưa.
-
-
Không biết
bài thơ bi thương này nhà thơ Kiên Giang sáng tác bằng cảm
xúc qua hiện cảnh xảy ra sự thật hay mang tính cách tưởng
tượng đầy hư cấu!!? Nhưng với thực tế về những tín hữu Thiên
Chúa Giáo ngoan đạo đă từng chiến đấu để bảo vệ Thánh địa La
Vang trở thành lịch sử lưu truyền...
-
“Sở dĩ
anh đă yêu bài thơ này v́ anh đă thực sự xúc động với những
hiện tượng đau buồn thường trực xảy ra trong cuộc sống của
anh. Những người bạn đă cùng chia sẻ điếu thuốc, ngụm nước
“bi đông” với anh sớm mai, buổi chiều đă vĩnh viễn ra đi, bỏ
lại mẹ già và người vợ trẻ...”
Chiến tranh thật quá tàn nhẫn... anh chỉ thở dài và cầu
nguyện Trời Phật gia hộ cho anh và cho bạn bè anh được an
toàn về sum họp với gia đ́nh. Ở hậu phương này tôi cũng đă
hằng đêm cầu nguyện cho anh gặp nhiều sự may mắn...
-
Ba mươi năm
qua đă chấm dứt những giấc mộng kinh hoàng trong chiến
tranh. Nhưng những cơn địa chấn tâm lư bùng vỡ khắp nơi tiếp
diễn đày đọa những kẻ hiền lương... Nhiều khi tôi thầm nghĩ
cuộc đời là những cơn giông băo đầy nhiễu nhương và đau khổ
triền miên, nên hăy cố gắng vượt qua và giữ cho Tâm như mặt
hồ tĩnh lặng. Nhưng gió không-thời-gian đă thổi qua hàng
liễu ven đôi bờ, làm rơi vài cánh hoa mong manh đủ làm dao
động mặt hồ. Mặt hồ vô t́nh làm nhàu đi khuôn mặt thật hiền
hậu như bản chất của con người. Và từ đó, chính tôi cũng ngỡ
ḿnh đang diễn xuất một vai tṛ trên sân khấu đời đầy hỉ nộ
ái ố mà tôi không hay. Chung quanh tôi trong đời sống cuộc
tŕnh diễn vẫn không ngừng thay đổi, đang kéo dài từ thế hệ
này đến thế hệ khác. Mỗi ngày theo đà tiến triển văn minh
chạy đuổi theo hư huyễn đầy tham sân si càng độc hiểm hơn,
làm cho con người mỗi ngày mỗi xa cách, hoài nghi nhau
hơn... Nhưng cho dù ở trên quê hương hay nơi dặm ngàn viễn
xứ xa cách, chúng tôi vẫn ước nguyện tiếng chuông Đêm Giáng
Sinh của ngày xưa đầy kỷ niệm vẫn c̣n vọng lên từ tiềm thức
một cách thiêng liêng và nhiệm mầu trọn vẹn:
-
“Vinh
danh Thiên Chúa trên trời
-
B́nh an
dưới thế cho người thiện tâm...”
-
-
Ái Cầm
-
|
|
|