-
Bỏ Trường Mà Đi...
-
Phan Nhật Nam
-
T́m ḿnh trong “cơi người ta”
-
Thấy trong thơ ấu có Đà Nẵng xưa
-
Đỗ Hùng
(PCT, 1955-1961)
-
-
“Trích
đoạn trong Bỏ Trường Mà Đi, dựng thành kịch do Đỗ Hữu Toàn, Vơ Ư, Nguyễn Bá
Trạc, Phan Nhật Nam hợp soạn, tŕnh diễn, và Trần Nhất Hoan, Thầy Trần Đ́nh
Hoàn điều khiển. Kịch được tŕnh diễn vào mùa Đông năm 1959 nơi Trường Phan
Châu Trinh, Đà Nẵng. Khán giả ngồi ở sân cát nh́n lên sân khấu gồm những bàn
học kê lại ngoài trời - Nhưng không hề thiếu kịch tính, kém phần xúc động.
Khán giả đêm vui hôm ấy gồm các Thầy, Cô và học sinh... hiện nay có mặt khắp
cùng thế giới, từ lục địa Bắc Mỹ đến Nam bán cầu, Sydney, Melbourne; tận làng
nhỏ ở chân đèo Aurvergne, miền trung du nước Pháp. Người c̣n kẹt trong nước,
hoặc ở lại cùng phía bên kia... nhiều người chết trong chiến tranh, có người
chết tận cùng khổ, hoạn nạn sau 1975, với t́nh cảnh Việt Nam!”
-
Cách đây 46 năm, những cây bút
trong tuổi học tṛ đă khởi nghiệp văn, Đỗ Hữu Toàn đă ra người thiên cổ; Phan
Nhật Nam, Vơ Ư, Nguyễn Bá Trạc trở thành nhà văn, nhà thơ, nhà báo đă qua tuổi
lục tuần nhưng vẫn hăng say trong nghiệp dĩ - VTrD, 2006
-
-
-
-
-
Bài viết lại lần thứ nhất, 27
tháng 3, 1973, ngày kư Hiệp Định Tái Lập Ḥa B́nh Việt Nam tại Paris - để nhớ
lần lâm tử của Đỗ Hữu Toàn, phi công A 37 trên vùng đèo An Khê, B́nh Định,
cũng là nhân vật chính của vở kịch - vai ông cai trường.
-
Nay, viết lại lần thứ hai bởi
nhắc nhở từ Luân Hoán để nhớ - Chúng ta hằng được sống những ngày thắm thiết
thân t́nh, sắt son kỷ niệm - Ngày người lớn lên với Phan Châu Trinh - Đà Nẵng.

-
Âm động của những cánh cửa gỗ
khô vang từng chập đều đặn, cùng lần ánh đèn vàng đục được bật lên dọc hành
lang, cửa những lớp học dần được đóng lại... Ông cai trường đi bước chậm trong
yên vắng lặng lẽ của ngôi trường sau giờ tan học, khuôn mặt cắt thành những ô
sáng, tối lồi lơm tùy theo khoảng cách khi đi gần, hay xa vũng sáng dọi xuống
từ dăy bóng đèn gắn trước mỗi lớp. Ông cai theo thói quen di chuyễn lần lượt
qua mỗi căn pḥng, bắt đầu từ pḥng hiệu trưởng, văn pḥng, và những pḥng lớp
kế cận phần cánh phải của ngôi trường... Vừa đi, ông vừa lẫm bẩm những câu rời
rạc, chỉ có ư nghĩa của riêng ḿnh... Hừ, phá như ri th́ làm răng mà c̣n bàn,
ghế... cái tṛ Ái lớp Đệ Tứ 2 chớ không ai vào đây hết... hừ, cái cửa ni bị
mất cái khoen rồi, mai phải thay lại mới được... ủa, răng cái bóng ni không đỏ
hè, bóng mới mà... Tiếng động chùm ch́a khóa len keng đệm nhịp bước đi nổi rơ
giữa chập choạng bóng tối se sắt. Gió cuối năm thổi lướt thướt qua hành lang
gây gây lạnh... Gần tết rồi hèn ǵ lạnh hung há? Ông cai liếc ngang ra khoảng
sân cát loang lổ ánh sáng vàng yếu trên nền tối xám, xong trở lại câu chuyện
một ḿnh với những tiếng hừ, hừ riêng rẻ. Ông quay về dăy lớp cánh trái pḥng
hiệu trưởng, ba pḥng học cuối cùng, những pḥng học đầu tiên từ khi trường
mới thành lập, mùa hè năm 1955. Người gác trường bước vào căn pḥng đầu tiên,
tự động đưa tay lên t́m công-tắt gắn bên trái cánh cửa, trên phần cột ch́m của
bức tường. Ánh sáng vàng bùng vỡ... Ông kêu tiếng ngạc nhiên thoáng chút hốt
hoảng...
-
... Ai, ai... tại răng, tại
răng... ngồi đây?
-
Một h́nh người ngồi úp mặt lên
dăy bàn thứ hai, chiếc mũ cói chụp lên đầu, h́nh như anh ta đă ngồi với vị thế
nầy rất lâu. H́nh người chậm răi ngồi dậy, đưa tay sửa chiếc mũ, kéo vành nón
sát xuống mí mắt, bóng đèn hắt ánh sáng vàng lên vùng ngực. Sau phút ngắn bất
ngờ, nay tuy không trông rơ mặt người, nhưng ông cai đă nhận biết...
-
- À tṛ Nhân, răng cậu c̣n ngồi
đây? Ông đổi xưng hô, giọng thân mật, bởi thấy ra đó là người học tṛ thuộc
lớp cao nhất của trường, những học sinh sắp thi tú tài, cũng là lớp học tṛ
đầu tiên từ ngày trường thành lập. Họ đă quen biết cùng ông qua nhiều năm.
-
- Chào ông cai... dạ tôi đây,
ông cai. Gă học sinh nói chậm, mệt nhọc, gắng gượng...
-
Người cai trường cảm thấy có
điều lạ, dựa cây chổi lên tường, lắc lắc chùm ch́a khoáù, bước đến, làm ra vẻ
tự nhiên,
-
- Lớp cậu học buổi sáng, răng
giờ ni c̣n ngồi đây,
-
- Dạ phải, tôi học buổi sáng
nhưng đợi tới chiều tối, khi bọn lớp đệ lục học ở đây đi về hết tôi mới vô,
tôi vô từ khi bác bắt đầu đóng cửa dăy trên lầu, bên dăy kia.
-
- Hèn ǵ tui thấy chiếc xe đạp
dựng ngoài cây phượng, tưởng tṛ mô quên xe. V́ trời tối, nên tui không nhận
ra xe của ai, chớ tui biết cậu đi cái xe sơn đủ mấy màu xanh xanh, đỏ đỏ mà...
Ông cai gần gũi kể lể.. À mà cậu đi ra để tui khoá cửa chớ.
-
Gă học sinh đứng dậy, chiếc mũ
vẫn úp sâu trên mí mắt, anh đặt tay lên mặt bàn, xoa nhẹ như đụng chạm một đồ
vật quư giá, lách chân lúng túng ra khỏi băng ghế ngồi. Bỗng anh nói nhanh,
-
- Mai tôi không c̣n tới lớp nữa
ông cai à. Giọng nói rung rung, mặt vẫn cúi xuống, ẩn vào bóng tối.
-
- Ưa... sao lạ vậy, cậu chỉ c̣n
mấy tháng nữa là ra Huế thi, có chi mà phải bỏ học,
-
- Tôi bị ông hiệu trưởng đuổi.
Gă học sinh nói nhỏ, chịu đựng.
-
- Vụ hồi sáng ấy à... Ông cai
an ủi, thông cảm... Ờ mà tại răng cậu lại làm như rứa, gây chuyện chi cho đến
nỗi.
-
... Ông cai không biết đâu!! Gă
học sinh nói nhỏ... Cậu nói chi, tui nghe không ra. Không có tiếng trả lời.
Người cai trường bước đi không xây lưng lại.
-
Cả hai ra đến cửa lớp, ông cai
đưa tay khép cửa, đút ch́a khóa vào ổ.
-
- Khoan ông cai, cho tôi nh́n
lớp học một lần chót. Tôi học pḥng nầy từ năm năm trước, bác nhớ không?
-
- Các cậu học lớp mấy, ngồi
bàn nào, tui nhớ hết cả... Trường ḿnh kỳ đó chỉ có sáu lớp, sáu pḥng, lớp
cậu Hy là cao nhất, lúc học đệ thất, mấy cậu lớp đó c̣n phải học nhờ ở trường
Nam, bên Nhà Đèn. À, nhưng cậu chỉ bị đuổi mấy ngày cảnh cáo thôi, sau đó ḿnh
đi học đàng hoàng lại, công lao ăn học bấy lâu, cái chi mà lần đầu, lần chót?
Ông cai trở lại câu chuyện với cách chăm sóc, thương mến.
-
Gă học sinh xa xót... Bác c̣n
nói như vậy huống chi ai, tôi đă làm ǵ không phải đâu, ông cai không nhớ mấy
năm trước, sau khi tan học, tôi thường ở lại phụ đóng cửa với bác, sau đó được
bác chở về, nhà tôi lúc đó trên xóm Ngă Ba Cây Quăn, gần nhà bác trước vườn
ương Thạc Gián,
-
- Cậu nói vậy không phải bụng
tui, tui quư cậu hơn mấy tṛ kia nhiều, họ có cha, có mẹ đầy đủ, nhà cậu chỉ
có hai mẹ con, tui biết t́nh cảnh đó mà không nói ra thôi. Ư tui nói đàng
hoàng là dù ǵ ḿnh vẫn c̣n đi học th́ phải theo kỹ luật của trường... Đời
thuở ai đi học mà mặc cái quần cao-bồi dị hợm như ri... Người cai trường nói
với giọng cười vui để bớt đi phần nhận xét; ông sờ vào thắt lưng chiếc quần
jean của gă học sinh, giật giật nhẹ như làm một động tác đùa cợt. Lại c̣n cái
mũ cao-bồi nầy nữa... Ông cai chỉ vào chiếc mũ cói vành rộng của gă.
-
Nhân từ từ dở chiếc mũ... Trời
đất! Người cai trường kêu tiếng lớn... Cậu Nhân, làm răng mắt cậu bầm tím,
sưng vù như ri... Khổ quá, tội quá cậu ơi, bộ cậu đi đánh lộn hả? Người cai
trường tỏ ư muốn sờ vào mặt gă học sinh. Người nầy khẻ lắc đầu tránh né. Y đội
lại chiếc mũ.
-
- Không phải đánh lộn... mà là
đánh trúng. Thằng đó đánh trúng tôi mới bị như thế nầy. Nhân cố ư khối hài một
t́nh thế thê thảm.
-
- Tôi không hiểu ư cậu, mà
thằng đó là thằng nào?
-
- Thằng Trần bên trường Phan
Thanh Giản, họ tṛ ông Tư Cụng, ḷ vơ trên Tam Ṭa.
-
- Cậu dính vào chú đó làm chi
cho mang họa?! Ông cai không hiểu được t́nh thế.
-
- Người ta ghép tôi đánh với
hắn, tôi đâu có chọn lựa được, ông cai?
-
- Thiệt tui không hiểu ra.
Người cai trường lắc lắc chùm ch́a khóa để chia phần bối rối, tay kia gải gải
lên đầu tóc hớt ngắn..
-
Gă học sinh kéo thấp vành mũ.
Bỗng gă than tiếng nhỏ bất ngờ... Ông cai ơi tôi cực lắm... Tôi chỉ có cái
quần nầy để thay quần xanh đồng phục, do xin được ở đồ viện trợ Mỹ của Nhà Thờ
Tin Lành, cả cái áo blousson nầy nữa. Từ năm đậu trung học đến giờ, tôi có áo
quần mới nào đâu, mấy bạn trong lớp cũng không phải con nhà giàu để có thể cho
tôi áo quần khác, cái quần xanh thường mặc là của anh Hải cho th́ đă quá ngắn,
dù tôi đă xuống lai hai lần, nối thêm một miếng vải nữa. Bác biết anh Hải ngồi
bên tôi không? Gă học sinh cố ư tránh né sau lần giải bày lộ liễu nỗi u uẩn.
-
- Tṛ Hải học giỏi nhất của lớp
cậu chớ chi, nhưng tôi cũng không hiểu tại răng cậu bị chú ǵ bên Trường Phan
Thanh Giản đánh? Ông cai cố ư t́m cho ra sự việc.
-
- Tôi với hắn đánh bốc ở hội
chợ Tết nơi Sân Vận Động!
-
- Bộ cậu hết chuyện chơi hay
sao mà đi đánh bốc ở hội chợ? Ông cai mường tượng đầu mối đă gây ra điều nguy
nan, khốn đốn cho gă học sinh.
-
- Tôi cũng biết đau mà ông cai,
ai ngu dại ǵ để chơi tṛ chịu đứng cho một thằng nặng, to hơn ḿnh đánh tới
tấp vào mặt, nhưng chỉ v́ hắn ta mới cùng hạng ruồi năm mươi kư như tôi... Và
tôi th́ lại quá cần tiền. Gă thanh niên bỏ dỡ câu chuyện thêm một lần với cách
cố ư. Thôi bác đóng cửa lớp A cho xong rồi ḿnh về. Gă học sinh chỉ vào căn
pḥng cuối cùng.
-
- Tôi vặn trái một cái là xong,
nhưng cậu thử nói cho tôi biết tại sao mà phải chịu cực, chịu đau như rứa? Ông
cai trường trở lại nguyên cớ đau thương của gă học sinh.
-
- Th́ như đă nói với bác lúc
năy, tôi không muốn học nữa... Tối nay, tôi đi Nha Trang. Gă thanh niên dứt
khoát, cốt chấm dứt một điều khó khăn.
-
- Nầy cậu Nhân, cậu nghe dùm
tôi, ḿnh lỡ làm việc ǵ không phải mà biết sửa chửa th́ lỗi lầm đó cũng không
ai kể tới nữa. Sáng nay, cậu lỡ làm bậy, ông hiệu trưởng phạt cảnh cáo đuổi
cậu vài ba ngày, rồi cậu đi học lại đàng hoàng th́ ai chấp nê chi... Cậu có
muốn tôi dẫn qua nhà ông hiệu trưởng để xin lỗi không? Tôi sẵn sàng giúp cậu,
khoá xong cái cửa ni thi ḿnh đi, chỉ mấy bước là tới thôi. Ông cai sốt sắng,
khuyến khích.
-
- Vô ích thôi bác cai, bởi cũng
không cần phải đợi đến việc ông hiệu trưởng đuổi, v́ tôi đă có quyết định bỏ
học cả tuần nầy rồi... Và như bác vừa thấy, mắt bị bầm đen như thế nầy th́ tôi
c̣n thấy được ǵ, nên sáng nay khi anh liên đội trưởng hô “kéo cờ...” là tôi
kéo thôi, đâu ước tính được phải kéo mau, chậm như thế nào để cờ lên cùng một
lần với bài bài hát... Tôi phải đội cái mũ nầy là để che ánh nắng, tṛng đen,
tṛng trắng bị máu bầm đóng cục nh́n đèn dầu cũng đau nhức chứ đừng nói mặt
trời... Tôi đă làm lỗi chi, áo quần đồng phục có đâu để mặc cho đúng nội quy,
chẳng lẽ nghèo cũng là cái tội sao hở bác cai? Gă học sinh nói một hơi thống
trách, trút bớt phần oán hờn không thể nói cùng ai.
-
Người cai trường lặng lẽ đứng
nghe, chùm ch́a khoá buông thỏng, nằm im... Chừ biết t́nh cảnh cậu như rứa th́
tui càng thêm thương, mà sao phải đi đánh bốc, cậu cần tiền như vậy để chi?
-
- Để mua vé tàu đi Nha Trang?
Gă thanh niên thở hắt.
-
Răng mà phải đi xa xôi, vô tuốt
trong Nha Trang, cậu có ai bà con ở đó. Người cai trường tự giải thích nhưng
không đầy đủ về mối bất hạnh của gă tuổi trẻ, ông gằn giọng rung rung như đang
giận dữ về một hoàn cảnh mà ông không thể hiểu tường tận để giúp đở, gánh chịu
dùm.
-
- Mẹ tôi ở trong đó. Bà đang
nằm nhà thương... Gă thanh niên hụt hơi, câu nói bỏ dỡ nửa chừng.
-
- Ưa, rứa là bả không ở với cậu
sao, hèn ǵ cái nhà của mẹ con cậu đầu đường Hoàng Hoa Thám bấy lâu ni tui
thấy mấy người lạ nào ra vô không à...
-
- Mẹ tôi bán cái nhà đó, và đi
vào Sài G̣n đă hơn hai năm nay, nay v́ bệnh nặng nên phải ra lại Nha Trang,
thật ra mẹ tôi muốn về đây, về Đà Nẵng, về với tôi, nhưng bởi quá kiệt sức,
đến Nha Trang đành phải vào nhà thương. Mẹ tôi nằm bệnh viện suốt tháng nay,
từ lúc bắt đầu mùa đông.
-
- Bà má cậu bệnh ra làm sao, có
ai ở Nha Trang để săn sóc bả... Người cai trường muốn chia bớt khối nặng quá
lớn của gă tuổi trẻ.
-
- Không có ai hết, nằm nhà
thương thí mà bác. Tôi cũng không rơ mẹ tôi hiện ra sao, nhưng chắc phải nặng
lắm, tôi nhận được điện tín nầy từ thứ hai tuần trước, do một người nào ở
pḥng cấp cứu bệnh viện gởi giùm, hôm nay đúng một tuần. Sáng nay, tôi định
vào xin nghỉ học th́ xẩy ra chuyện kéo cờ... Thế nên, dù không bị đuổi học,
đêm nay tôi cũng phải đi. Tôi đến đây ngồi lần cuối mà chẳng biết bao giờ trở
lại... Cũng thấy không tính trở lại làm ǵ. Ngày mai c̣n không biết ra sao,
đừng nói chi tương lai đâu xa xôi. Đây, cái điện tín đây ông cai, tôi không
dám đọc thêm lần thứ hai... Biết đâu mẹ tôi đă chết trước khi tôi tới Nha
Trang. Gă học sinh rút từ túi quần sau lưng ra tờ giấy màu xanh xếp nhỏ, cong
queo. Anh hậm hực, xót xa, đứt khoảng..
-
Người cai trường đón lấy, ông
đến dưới ngọn đèn điện, nheo mắt đọc chậm răi... Tôi không đọc ra cậu Nhân,
chữ không có dấu, cậu đọc cho tôi biết được không? Người cai trường ngần ngại.
-
- Biết làm chi hở bác, người ta
báo tin giùm mẹ tôi đang ở pḥng cấp cứu, chờ đưa vô pḥng mỗ... Mẹ tôi bị cái
cục ǵ trong bụng từ lúc trẻ, mỗi lần lên cơn đau, mắt bà chỉ c̣n tṛng trắng
mà thôi, mấy năm trước tôi đă biết như vậy, nay chắc là bệnh cũ tái phát mà
thôi !!
-
Ông cai thở dài, trút phần u
uẩn trong ngực. Ông lắc đầu chậm răi... Ôi, t́nh cảnh cậu như rứa th́ tui biết
làm chi đây, cậu đi là phải thôi... Đây, tui có mấy chục bà giám thị đưa khi
chiều để mua đinh, mua bóng đèn, các thứ chuẫn bị làm sân khấu cho các tṛ
liên hoan cuối năm, tui biếu cậu chút đỉnh đi đường. Xin lỗi cậu, mới đầu, tui
cứ nghĩ v́ bị đuổi học nên cậu bỏ trường mà đi, chớ ai ngờ cậu tội đến như
ri... Đây cậu Nhân, cậu cầm ít tiền nầy lấy thảo. Ông cai run run xếp những tờ
giấy bạc rút từ chiếc ví da cũ gài kỹ ở túi trên áo ka ki lính... Tội cho cậu
quá, tội cậu quá... Ông chống thân h́nh trên cán chổi, nh́n gă học sinh cảm
xúc, thương yêu...
-
- Ông cai hiểu ḷng tôi là đủ,
tôi có ai để sống cùng nơi đây nữa đâu, ngoài mấy bạn cùng lớp, rộng ra cùng
trường, tôi nhớ mỗi người, mỗi cách... Người học giỏi như các bạn Hùng, Hỹ,
Hải; nghịch phá như Thông “ngọng”, Minh “trịt”, Ái “đen”... Tôi với họ lớn lên
ở trường nầy, lúc phượng mới được trồng, cao chưa quá đầu gối mà nay lên cành
lá sum sê như kia... Ngoại trừ thầy hiệu trưởng, và hai thầy Trần Tấn, Bùi Tấn
là đă đi dạy lâu, c̣n các thầy, cô khác chỉ đến trường ḿnh sau khi mới ra
trường sư phạm, và lúc đó, ông cai vẫn c̣n mạnh mẻ, trai tráng, đội mấy chục
cái bàn học từ lầu dưới lên lầu trên bên dăy kia...
-
Người cai trường cười nhỏ...
Cậu nhớ th́ tui cũng nhớ chứ bộ, ngày các cậu đậu vô đệ thất, tui ra mở cổng
trường, các cậu ṿng tay lễ phép... Thưa ông cai... Nói thật, lúc đầu tui cũng
không để ư tới cậu mấy, cho đến khoảng tháng mùa mưa, chiều chiều đạp xe về,
thấy cậu lũi thủi đi một ḿnh, đường Nguyễn Hoàng th́ chưa có điện, chiều mưa
gió thấy đứa con nít không có áo tơi... Tui cho cậu ngồi sau yên, chùm vô
chung áo tơi với tui... Rứa mà đă năm năm cậu Nhân hỉ... Ơ, mà liên hoan năm
ni ri là không có cậu đóng kịch cho cả trường coi nữa... Thầy, cô và mấy tṛ
đó không c̣n dịp để cười lăn ra trên sân khi thấy cậu bắt chước ông Sạc-Lô mặc
áo đầm nhảy múa. Ôi chao, chẳng ai biết được khi cậu đóng kịch vui như rứa mà
phải khổ cực như ri... Tội cậu quá cậu Nhân ơi! Ông cai thả chiếc chổi, cầm
tay gă học sinh... Cậu không bỏ trường mà đi, nhưng phải đi xa vô tận Sài g̣n,
Nha trang, th́ coi như cậu phải ra đời... Cậu ra đời mà không biết ngày mai ra
sao... Tội cậu quá đi cậu Nhân ơi, tui biết nói với cậu điều chi bây chừ
đây...
-
- Tôi ra đời... Ông vừa nói vậy
hả ông cai, thật ra, phải nói là tôi bị đi xuống cuộc đời... Phải đó bác ơi,
tôi bị đi xuống cuộc đời mà không chuẫn bị ǵ cả, không có ǵ cả... Đêm cuối
cùng ở trường nầy, nơi tôi đă thành người, nay bất đắc dĩ bỏ trường mà đi,
không bạn bè, không thầy cô, chỉ có bác cho tôi những lời an ủi, thương yêu...
Cám ơn bác nghe bác cai. Cám ơn bác lúc nhỏ chở tôi đi học. Tôi không quên bác
đâu. Bác tin như thế nghe bác cai. Tôi không quên bác, tôi không quên nơi nầy,
Trường Phan Châu Trinh ở Đà Nẵng, từ đây tôi đi xuống với cuộc đời...
-
.... Ờ, ờ.. cậu đi nghe cậu
Nhân... cậu đi b́nh yên... Ông cai trường đứng dựa vào bức tường hành lang
nh́n xuống sân cát, theo dơi gă học sinh dẫn xe đạp đi theo lối chính ra cổng
trường. Ngang cột cờ, Nhân ngững mặt thoáng nh́n lên, anh thấy những ngôi sao
mùa đông sáng loáng trên vũng trời tối đen. Gió rét rít qua tàng phượng rung
rinh gây rét. Anh như nghe văng vẵng... Tội cậu quá cậu Nhân ơi... Anh nh́n
lui. Bóng ông cai hiện rơ, im lặng dưới ánh đèn vàng ấm. Đến giờ nầy ḿnh vẫn
không biết ông cai tên ǵ... Nhân lên yên, đạp xe về phía ga theo đường Nguyễn
Hoàng... Con đường nầy ḿnh đi lần đầu lúc mười hai tuổi, sáng mùa Thu năm
1955.
-
Phan Nhật Nam
|