|
| |
-
-
-
Qua Cầu Gió Bay...
-
Xuân Đỗ
-
-
-
Thương nhau cởi áo cho nhau
-
Về nhà dối mẹ, qua cầu gió... bay.
-
(Ca dao)
-
-
Đứng trước sân một trường tiểu học, đóng cửa trong ngày
cuối tuần, thứ bảy, chủ nhật, bà Lan chỉ cho con trai, nói nho nhỏ:
-
- Năm 2000, khi ba mẹ về thăm quê hương, ba mẹ có giúp vào
quỹ xây cất lại ngôi trường tiểu học này. Ngôi trường làng này, hồi nhỏ, ba
con đă học những năm đầu tiên trong thời niên thiếu của ba.
-
Alex yên lặng, đứng bên mẹ, nh́n ngôi trường nho nhỏ ở thôn
quê. Gió thật mát, lá cây ŕ rào trong nắng. Trời xanh thăm thẳm, điểm vài ba
áng mây trắng, bay lững lờ. Alex nói:

-
- Có một lần, khá lâu rồi, khi ba và con đi xem một cuốn
phim Mỹ, phim Big Chill, một cuộc họp mặt của bạn bè, nhắc lại ngôi trường
xưa, với bao kỷ niệm. Trong dịp ra ngồi quán uống nước giải khát, Ba luôn luôn
nhắc đến ngôi trường làng, trường tiểu học ở thôn quê. Ba bảo, mặc dù ba đă
học qua nhiều trường, từ tiểu học, qua trung học, rồi đại học, nhưng những kỷ
niệm thời thơ ấu, khi ba càng ngày càng lớn tuổi, ba lại nhớ nhiều nhất. Con
nghĩ có lẽ ngôi trường làng này, để lại trong tâm khảm ba nhiều ghi nhớ nhất.
-
Bà Lan gật đầu:
-
- Có lẽ con nói đúng đấy. Đó cũng là lư do chính, thúc đẩy
ba mẹ về thăm quê nhà, để ba có dịp nh́n lại ngôi trường thời thơ ấu.
-
Alex nói tiếp:
-
- Trong dịp nói chuyện khác, sau khi ba mẹ đi Việt Nam về,
ba cũng có nói cho con biết việc giúp đỡ xây cất ngôi trường nho nhỏ, ở thôn
quê này. H́nh như sau khi ngôi trường được xây cất xong, ban quản trị lo việc
xây cất, có gởi thư, h́nh qua cho ba mẹ xem.
-
Bà Lan gật đầu:
-
- Đúng vậy, con. Họ cũng c̣n xin ủng hộ thêm ít nhiều, để
sắm học cụ và các vật dụng linh tinh cho trường. Dân chúng ở vùng này nghèo
khó lắm. Ba mẹ cũng gởi thêm giúp cho họ. Dầu sao giúp đỡ làng xóm về xây cất
trường học, sửa chữa đường sá, cầu cống, ba con lúc nào cũng vui ḷng. Phải
chi ba con c̣n đến ngày hôm nay, th́ mẹ con ḿnh đâu có lẻ loi, đứng nh́n ngôi
trường buồn thảm như thế này.
-
Bà xúc động nghẹn ngào. Alex cầm tay mẹ, bóp mạnh như an ủi
mẹ. Một chốc, bà nói:
-
- Ba c̣n có một mong ước khác, chắc con chưa biết. Đó là
giúp dân hai làng bên bờ rạch, trên con đường làng, từ nhà ông bà nội của con,
đến trường tiểu học, làm một cây cầu thật chắc chắn, để dân chúng xữ dụng an
toàn, nhất là trong mùa mưa lụt, chiếc cầu gỗ hay bị hư hại, sụp găy hoài.
Nghe nói có năm, trận lụt lớn, làm trôi mất cây cầu. Việc đi qua lại khúc lạch
này thật khó khăn và nguy hiểm. Có mấy người đi chợ sớm, lội qua, bị nước cuốn
trôi, chết ch́m đến cả ba, bốn ngày mới t́m được xác.
-
Alex hỏi mẹ:
-
- Chiếc cầu đó nằm ở chỗ nào, mẹ chỉ con xem, để với con
mắt chuyên môn, con xem nó cần sửa chữa chỗ nào. Con muốn nói, sửa móng hai
đầu cầu, hay chỗ nào dễ bị hư hại nhất.
-
Bà Lan chợt vui, vỗ vai con:
-
- À, mẹ quên, con trai của mẹ là chuyên viên kỹ thuật, kỹ
sư về đường sá, cầu cống, trong nhiều năm kinh nghiệm ở Mỹ. Chốc nữa, ḿnh đi
bộ đến cây cầu, con xem thử nó thế nào, may ra ḿnh có đề nghị thực tế giúp
cho làng xă sửa được cây cầu cần thiết này. Và đối với mẹ, chiếc cầu này mang
một h́nh ảnh thật đẹp những ngày ba mẹ mới quen biết nhau.
-
-
*
* *
-
-
Mùa hè năm đó, năm 1958, vùng thôn quê này b́nh yên lắm.
Lan theo người bạn thân về quê bạn chơi. Suốt cả tuần lễ, thơ thẩn trong vườn
cây, đầy cây ăn trái, cam, quít, bưởi, ḅng. Gió thơm mát, thoang thoảng mùi
hoa cam, hoa chanh, hoa thiên lư. Bỏ lại phố Hội buồn hiu, rêu phong, cổ kính
ngàn đời. Niên học tới, lên lớp đệ nhị, chuẩn bị cho những ngày thi cử bù đầu
với bài vở. Người bạn rủ:
-
- Lan, tụi ḿnh xách xe đạp, đi chơi một chốc cho vui. Qua
làng cách đây không xa lám, thăm bà chị của tao, vườn bên đó có nhiều cây trái
ngon lắm, nhất là mít. Đi chơi cho vui.
-
Lan gật đầu đồng ư:
-
- Ờ, đi đâu chơi cho vui. Mai tao phải về, kẻo mẹ tao
trông. Mỗi lần tao đi chơi đâu xa, hơi lâu, năm ba ngày, mẹ tao trông mong tao
về lắm. Trong lúc đó, mấy ông anh tao, cả mấy đứa em trai, đi chơi cả vài ba
tuần lễ, bà già cũng chẳng lo ngại ǵ cả. Làm thân con gái, mất tự do quá,
phải không mày?
-
- Tại bà già mày chỉ có mày, mụn con gái cưng trong nhà,
nên bà già lo lắng, giữ ǵn quá như vậy. Mai kia mày đi lấy chồng, bà già cũng
quên đi thôi. Lúc đó có chàng lo cho mày nhé, đừng nũng nịu nữa, mà chàng đánh
cho một trận.
-
Lan và người bạn cười vang, chọc phá nhau. Lan hỏi bạn:
-
- Hôm trước đi xe đạp đến nhà mày, bọn ḿnh đi qua một cây
cầu bên mấy bụi tre, tao thấy đẹp, hay hay. Cây cầu tên ǵ mày?
-
- Cây cầu nhỏ đó đâu có tên. Cây cầu đó mới sửa chữa lại
đó. Mùa mưa lụt năm ngoái làm sụp một đầu cầu, dân chúng hai làng đóng góp để
mua đất, đá, xi măng, cát sạn, làm lại. Nhưng năm nào nếu mưa lớn, làm lở bờ
lạch, cây cầu lại bị hư.
-
Lan dừng xe đạp trên cầu, nh́n ra ḍng sông phía xa, hỏi
bạn:
-
- Đứng trên cầu này nh́n ra ḍng sông kia, đẹp quá. Mỗi lần
nh́n ḍng sông, thấy ḍng nước chảy, tao lại nghĩ đến một cuộc viễn du. Sông
đó có phải sông Thu Bồn không mày?
-
- Sông Đào đó mày. Con sông này nối liền với sông Thu Bồn,
đưa nước về vùng này, để nhà nông cày cấy. Con sông có tên sông Đào v́ vùng
này thiếu nước, lâu lắm rồi, có cả trên trăm năm, dân chúng cả quận huyện Đại
Lộc này, lấy sức người, đào nên con sông đó, nên nó mới có cái tên sông Đào là
vậy. Thôi bọn ḿnh đi kẻo trễ nải cả. Con nhỏ này nhiều chuyện quá. Tao ở đây
suốt đời, qua lại đây hoài, chẳng thấy cây cầu vô danh này có ǵ đẹp đẽ cả.
-
Lan ngồi lên xe, đạp mạnh bàn đạp, chiếc xe h́nh như nhúc
nhích nặng nề. Nh́n xuống bánh xe sau, Lan giật ḿnh, bánh bị xẹp lép. Lan nói
lớn:
-
- Chết cha. Bánh xe sau của tao bị xẹp rồi, làm sao bây
giờ?
-
Hai người bạn thật bối rối. Làm sao bây giờ? Họ cùng tự hỏi
và cũng không biết làm sao giải quyết được. Dắt xe đạp ra quận, t́m chỗ vá
xe, xa quá, hơn cả giờ đồng hồ, chưa chắc có tiệm sửa xe nào. Người bạn nói:
-
- Thôi ḿnh trở về nhà cái đă, rồi sẽ tính. Nếu không, ngày
mai bọn ḿnh đành dắt xe, đi bộ ra quận Đại Lộc, kiếm chỗ cho mày vá xe, rồi
mày về lại Hội An. Về nhà hỏi ba mẹ tao có cách nào không?
-
Về nhà, bà cụ của người bạn nói:
-
- H́nh như có cậu Phong mới về chơi ở xóm trên, tụi con ghé
lại hỏi xem cậu Phong có cách ǵ giúp vá xe cho bạn con không.
-
Người bạn vỗ tay reo cười:
-
- May quá, như vậy mày có quới nhân pḥ trợ rồi. May ra anh
Phong làm thợ vá xe cho người đẹp. Mày gặp anh Phong tao th́ mày chịu liền.
Ảnh bà con cô cậu với tao, đang học luật trong Sài G̣n, chắc về chơi trong dịp
hè.
-
Lan cười:
-
- Tao đâu có biết ông "Phong Ba Băo Táp" nào đâu. Mà anh
mày, ổng học luật th́ làm sao biết vá xe đây. Điều tao cần là có người vá giúp
vá bánh xe đạp, để ngày mai tao về Hội An. Thế thôi. Tao đâu có cần một ông
"luật sư tập sự vá xe đạp".
-
- Thôi cứ lên gặp thử th́ biết. Cái ông anh "phải gió" của
tao có nhiều tài vặt lắm. Biết đâu, hữu duyên thiên lư năng tương ngộ!
-
Cô bạn dựng xe đạp cho Lan, đi vào nhà, nói lớn với bà cô:
-
- Thưa cô, anh Phong mới ở Sài G̣n về chơi, hả cô?
-
Bà cô gật đầu và chỉ người thanh niên vừa đi ra, nói:
-
- Ờ, nó mới về hôm qua. Con vào nhà chơi. Con có bạn đến
chơi nữa hả, mời bạn con vào nhà, cô đang bận tay một chút, cô sẽ ra ngay. Cô
bạn kêu người thanh niên:
-
- Anh Phong, anh đang làm ǵ đó? Có bạn em muốn nhờ anh trổ
tài vá xe đạp dùm cho nó. Bạn em, Lan cùng học ở Hội An với em.
-
Xoay qua người thanh niên, cô bạn giới thiệu:
-
- C̣n đây, anh Phong, luật sư tương lai. Nhưng bây giờ ông
luật sư có biết vá xe đạp không, giúp bạn em?
-
Phong vui vẻ, gật đầu chào Lan, nói:
-
- Để anh xem. Ông cụ đi xe đạp, hy vọng ông có đủ đồ nghề,
để pḥng khi xe bị gai đâm lủng bánh xe. Em đưa cô Lan vào nói chuyện với mẹ
anh, đang tráng bánh tráng, làm ḿ trong nhà. Em và cô Lan đến đúng lúc, sẽ
được thưởng thức món ḿ Quảng của mẹ anh. C̣n việc vá xe cho cô Lan, may ra
anh sửa được, anh sẽ báo tin mừng.
-
Phong dắt xe vào nhà trên, nơi ba anh dựng chiếc xe đạp
Dura mà ông rất nâng niu. Anh thoáng nghĩ, về quê chơi kỳ này, ở đâu mà gặp cô
bé xinh ơi là xinh thế này. Anh vội vàng mở các hộc bàn, hộc tủ bàn thờ, cũng
chẳng t́m đâu ra các dụng cụ, keo vá. Thôi chịu thua rồi. Mất một cơ hội bằng
vàng, để làm quen và ra ơn với người đẹp. Mồ hôi trên trán anh vă ra. Anh bật
tiếng than "kẹt dữ à", nhưng chả lẽ ḿnh chịu thua "số mệnh" hẩm hiu?. Phong
chợt nh́n chiếc xe đạp Dura của ba, anh năy ra ư nghĩ, "mượn tạm cái ruột xe"
của ông cụ, bỏ vào xe của cô bé. Ngày mai ra quận, mua cái ruột xe khác về bỏ
vào lại cho ông cụ. Ô là là. Nhất cử lưỡng tiện. Phong tưởng dễ, té ra mở bánh
xe ra khỏi xe, lấy ruột xe của hai xe, thay cho nhau, khó hơn Phong nghĩ nhiều
lắm. Tay Phong đă trầy trụa, rớm máu vài ba chỗ. Nhưng cuối cùng, hơn cả giờ
đồng hồ vật lộn với hai cái ruột bánh xe, mới bỏ vào được, bơm căng lên. Ngồi
lên thử, tốt lắm. Phong hănh diện đạp xe quanh ra nhà bếp, bóp chuông leng
keng, leng keng. Lan và cô em Phong nh́n ra, vỗ tay tán thưởng:
-
- Hoan hô anh thợ sửa xe tài quá. Này Lan, cám ơn chàng đi
chứ.
-
Ngày hôm sau đưa cô em và Lan ra quận, đi Hội An, Phong cao
hứng, chạy về nhà báo tin cho mẹ:
-
- Ngày mai con có chút việc cần đi Hội An vài ba ngày con
về, mẹ nhé.
-
Bà cụ hỏi con:
-
- Có việc ǵ quan trọng mà con đi vội như vậy?
-
Phong trấn an mẹ:
-
- Con cần gởi cái thư bảo đảm vào trường luật thôi.
-
Phong đi Hội An chơi một tuần lễ, ngày ngày đưa cô em và
Lan đi ăn kem Viễn Đông, đi tắm biển Cửa Đại, đi ăn cao lầu ông Cảnh, đi ăn
hoành thánh Liên Seng, uống nước dừa Tân Tân, ghé tiệm Vạn Ḥa xem đồ đạt sang
trọng trong tủ kính. Đi thăm các ngôi chùa, từ Chùa Ông ở gần chợ, các ngôi
chùa của người Trung Hoa, chùa Cầu, rêu phong với tượng của hai con chó, con
khỉ buồn thảm với tháng năm.
-
Phong trở về nhà, quên khấy việc mua cái ruột xe đạp mới
thay vào xe cho ông cụ. Mẹ Phong thấy con trai bước vào nhà, bà kêu con, nói
th́ thào:
-
- Nè con, ba con nỗi cơn thịnh nộ ngày hôm qua, khi ông đem
xe đạp ra để đi có công việc. Con làm sao mà bánh xe của ba con xẹp lép. Ông
la hét, bảo cái thằng phá gia, hại sản đó cút đi đi, đừng rờ đến cái xe của
ông. Cuối cùng, ông phải cút bộ ra quận, mua cái ruột xe mới, về thay vừa
xong.
-
Phong giật ḿnh, chết cha rồi. Vui quá, quên mất vụ mua cái
ruột xe khác thay vào cho ông cụ. Thôi lẻn đi Hội An chơi, gặp lại Lan, từ giă
nàng, rồi trở vào Sài G̣n. May mà bây giờ đă khôn lớn, chứ như hồi c̣n nhỏ, đă
ăn một trận đ̣n rồi.
-
-
* * *
-
-
Trong buổi họp đông đủ dân chúng hai làng, bàn về việc sửa
chữa cây cầu đang bị sụp v́ đất hai bên bờ lạch bị lỡ do trận lụt lớn năm
ngoái. Ông trưởng ban sửa chữa cầu nói:
-
- Thưa bà con, cô bác trong hai làng chúng ta, có mặt dự
họp hôm nay. Cây cầu nhỏ này, hể cứ năm nào có lụt lội lớn, đất hai bên bờ
lạch lỡ mạnh, th́ sau đó, móng cầu dễ sụp, làm hư hại cây cầu, làm cho dân hai
làng, nhất là các con em nhỏ của dân chúng, đi học, gặp nhiều khó khăn, nhiều
khi nguy hiểm khi lội qua chỗ nước chảy mạnh. Bà con, cô bác đă đồng ư quyên
góp để ban sửa chữa cầu, xây dựng lại móng cầu cho vững chắc. May mắn làm sao,
vừa rồi có bà Lan, vợ ông Phong, cũng là dân làng ta trước đây, về thăm quê
cũ, có anh con trai là kỹ sư cầu cống, biết cách làm móng cầu chắc chắn, sẽ
chỉ dẫn cho nhân công chúng ta về kỹ thuật làm móng cho vững chắc. Bà Lan, do
sự trối trăn của chồng là ông Phong, có giúp đỡ thêm cho quỹ xây dựng cây cầu
một số tiền, nên quỹ xây cất nay đă đủ và sẽ bắt tay vào làm việc dưới sự coi
sóc của anh A Lếch. Xin bà con, cô bác vỗ tay hoan nghênh bà Lan và anh... con
trai của bà.
-
Tiếng vỗ tay rào rào ḥa lẫn tiếng cười nói ồn ào. Ông
Trưởng ban sửa chữa cầu, gơ gơ tay lên chiếc bàn học tṛ, xin mọi người yên
lặng, nói:
-
- Thưa bà Lan, có nói đôi lời với bà con không?
-
Bà Lan định thoái thác, nhưng Alex nói nhỏ với mẹ:
-
- Mẹ nên nói đôi lời cám ơn và xin sự tham gia của mọi
người, đây là công việc ích lợi chung, do mọi người đóng góp, tham gia và giữ
ǵn.
-
Bà Lan đứng lên, ngập ngừng chốc lát, rồi nói:
-
- Cám ơn ông Trưởng Ban, cám ơn bà con trong làng đă dành
cho chúng tôi nhiều cảm t́nh, khi chúng tôi trở về thăm quê hương trước đây
cũng như lần này, bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn khổ cực, góp một tay vào
việc xây trường học, sửa chữa chiếc cầu này cho mọi người đi lại an toàn. Con
trai chúng tôi, học hành và làm việc ở nước ngoài, hấp thụ được lòng nhân
ái nơi xứ người, nay đem chút ít kinh nghiệm trong việc làm cầu cống, giúp
ban sửa chữa chiếc cầu, làm lại móng cầu cho vững chắc, hy vọng sau này, dù có
lụt lội lớn, đất hai bên lách có lỡ, móng cầu cũng vững chắc và chiếc cầu vẫn
không bị găy đổ, để mọi người qua lại và các trẻ em đi học được tiện lợi. Xin
cám ơn tất cả.
-
Bà Lan và Alex đi bộ dọc theo bờ sông Đào. Gió từ sông thổi
lên lồng lộng, thật mát. Ḍng sông chảy lững lờ. Alex nói:
-
- Mẹ quên một điều.
-
- Điều ǵ đó con?
-
- T́m một cái tên cho cây cầu.
-
Bà Lan mĩm cười. Alex muốn nhắc mẹ câu chuyện mẹ kể về ba
mẹ trong những ngày mới quen biết nhau, yêu nhau và trôi nổi với nhau trong
hơn bốn chục năm. Tim bà chợt nhói đau khi nghĩ đến Phong, sau năm 1975, khổ
ải, bị đày đọa trong các trại tù Cải Tạo, rồi khi đến bến bờ tự do, lo cho con
trai có sự học vấn vững chăi, anh đă buông tay, trở về hư vô.
-
Alex nhắc lại mẹ:
-
- Mẹ có nghĩ ra một cái tên nào hay hay, cho cây cầu nhiều
kỷ niệm đó không, mẹ?
-
Bà bóp tay con trai trong tay ḿnh, như chuyển tất cả t́nh
thương của mẹ qua cho con. Bà vẫn chưa nghĩ ra một cái tên nào cho cây cầu nho
nhỏ, không tên này. Hai mẹ con vừa bước trở lại lên cầu. Gió từ sông Đào thổi
lên lồng lộng. Alex chợt cười, nói với mẹ:
-
- Con có một cái tên rồi.
-
- Tên ǵ đó con?
-
- Blowing Wind... Bridge. Blowing Wind... Bridge. Mẹ nghe
có được không?
-
Bà Lan lặp lại, Blowing Wind... Bridge. Blowing Wind...
Bridge. Cầu... Gió Bay.
-
Bà cười thật vui. Bà cười mà nước mắt cứ tràn trên má. Cám
ơn con trai, Cầu... Gió Bay. Cầu... Gió Bay. Chiếc cầu kỷ niệm ngày xưa./.
-
Xuân Đỗ
-
-
-
-
| |
|