Gặp lại vài người bạn cũ, vui quá. Có một người từ xa tới muốn
nếm mùi phồn hoa đô hội cứ nói bóng gió về chuyện "phờ nờ", muốn biết những
chỗ có ánh đèn mờ và có những cặp môi nóng dãy ra sao. Mấy người kia liếc nhìn
nhau, thôi thông cảm đi. Thế la cả bọn dẫn nhau ra "Quán Quỳnh" một nơi khá
lịch sự với mọi "thứ" đều trên mức trung bình.
Nhìn thấy một tốp đàn ông trung niên và ăn mặc lịch sự bước vào
quán, cô chủ, cũng trang phục lịch sự như một ca sĩ tên tuổi, nhanh nhẹn mời
vào quán. Ngồi xuống đâu đấy, ai thích uống gì thì uống nhé. "Uống ly chanh
đường - Uống môi em ngọt", cả bọn phá ra cười.
Trà nước được bưng ra trên khay đỏ thẫm, khay đỏ thẫm trên
tay ngà ngọc. Bên ngoài trời hoàng hôn, bên trong ánh đèn mờ ảo, cô nào cũng
xinh, cô nào cũng đẹp
"Ta
mang cho em một đóa quỳnh - Quỳnh thơm hay môi em thơm ?"
Mọi người bắt đầu uống, bắt đầu nói, rồi đùa, rồi cười. Anh bạn
kể một câu chuyện tếu lâm, cô bé ngồi sát cạnh tôi cười rũ, mặt nàng áp nhẹ
vào vai tôi, tóc nàng nhè nhẹ quấn quít lấy cổ tôi. Tôi chợt nghe lòng mềm đi.
"Em mang cho
ta một chút tình - Miệng cười khúc khích trên lưng"
Tôi bất giác liếc nhìn nàng. Nàng còn trẻ lắm, có lẽ chỉ bằng
tuổi đứa cháu của tôi, mặt còn mang nhiều nét ngây thơ như thể nàng vừa bước
chân ra khỏi lớp học, tô son lên môi cho đậm, kẻ nét chì trên mày cho thanh,
để ngồi đây, ngồi giữa những người đàn ông sặc sụa nồng mùi trong một khu
vườn về đêm với hoa lá đang chuản bị khép cánh ngủ. Vậy mà nàng không được
ngủ, không được tròn một giấc ngủ bình yên như những cô gái đồng trang lứa:
"Đêm này đêm -
Buồn bã với những môi hôn ?.
Trong vườn
trăng - Vừa khép những đóa mong manh"
Lòng chợt buồn tênh, tôi nói nhỏ vào tai nàng : "Trong này ngộp
quá, ra ngoài kia một chút nghe em !" Nàng ngoan ngoãn đứng lên, ngoan chứ,
nàng bắt buộc phải ngoan mà ! Chọn một chỗ yên tĩnh bên bờ sông chúng tôi ngồi
xuống bên nhau - Ôi những dòng sông…. " Từng người tình bỏ ta đi như những
dòng sông nhỏ "....
Rồi chúng tôi nói chuyện, đủ mọi thứ chuyện trên đời, chuyện
văn nghệ văn gừng, chuyện lúc tôi còn nhỏ thường hay vòi quà mẹ, chuyện tôi
ngày xưa cũng là một vận động viên cừ khôi như ai chứ không phải là một gã xì
ke ốm yếu như bây giờ. Nàng tròn xoe mắt nghe những lời tôi kể, lâu lâu lại
cười khúc khích, ánh mắt lấp lánh như một cô bé đang thích thú nghe kể chuyện
cổ tích.
Rồi có tiếng người nào đó gọi tôi : S. oi ! Về đi thôi - Đường
trần đâu có gì !
Tôi nắm tay nàng siết nhẹ - Nàng nhìn tôi, trong bóng đêm, ánh mắt như chợt lạ
lùng, một chút nuối tiếc ? một chút luyến thương ?
"Ta mang cho
em một chút buồn - Vì ta như sông lênh đênh"
Cô bé ơi ! Tôi phải đi đây - Bye nhé - Farewell nhé !
Đi khỏi quán lâu lắm rồi mà tôi vẫn không sao quên được hình
ảnh của cô gái đó, đoá hoa trong bóng tối sao dịu dàng tha thiết làm vậy.
"Môi em cho ta
một cánh hồng - Lụa là phút ấy chưa quên"
Thôi chào em nhé, người con gái của một chút tình duyên, em rồi
sẽ phải trở về với cuộc sống của em, cuộc sống mênh mông với bao nhiêu là cơ
hội, ước mơ và cạm bẫy.
"Thôi chào em
- Về giữa phố xá thênh thang..."
Nếu như trên con đường em đi có khi em sẽ thấy buồn vô tả, hay
sẽ thấy mọi người dều là dã thú thì xin em hãy nhớ đến tôi, một người đã không
nhìn em, không đối xử với em như một thứ đổi chác tầm thường.