|
| |
-
-
-
Tâm T́nh Gởi Bạn
-
Đồng Phước
-
Calgary, Canada…
-
-
Anh Long mến, có phải tôi cũng đă khuyến khích anh
đừng lùi bước trước những thách đố của Định Mệnh, phải không? Và chính chúng
ta phải thách đố, ngược lại? Anh biết, theo tôi, chúng ta phải chống chỏi,
phải thách đố lại với Định Mệnh như thế nào không? Đó là chúng ta hăy cứ
sống thật nhiệt t́nh và thật vui vẻ. Anh có nh́n thấy Ông Mặt Trời không?
Khi ông ta cười th́ tuyết giá phải tan. Cũng thế, nhiệt t́nh và tấm ḷng tha
thiết sống của con người sẽ đốt cháy hết mọi khổ đau.

-
Dung, cô em họ của anh, luôn luôn chỉ nghĩ đến tôi như
một tiểu thư . Dung không bao giờ có thể tưởng tượng ra một Đồng Phước tất
tả của đọan đường Sài Gòn - Cần Thơ - Rạch Giá sau 1975. Trên đoạn đường
xuôi ngược ấy, có những hôm sáng đi tối về, tôi đă vác cả đủ mọi thứ: gạo,
đường, bột ngọt, tôm khô, cá khô, v.v..... bị bắt bớ, bị lấy sạch vốn, rồi
lại đi nữa, rồi lại tiếp tục.....Cũng có những ngày tôi bận cái quần vải ú
đen và chiếc áo bà ba nâu, chân kéo đôi guốc gỗ, đầu đội chiếc nón lá ra
đứng giữa đồng cỏ cháy nắng của đoạn đường Phương Lâm-Định Quán cân lá
thuốc, mồ hôi nhễ nhại. Lá thuốc sau khi thu mua, được cho vào những bao bố
lớn. Xế chiều tôi ra lộ đón xe về ngă ba Hàng Xanh Saigon. Ở đó tôi lại phải
đón xe ba gác về nhà. Ngồi thật vững chải sau lưng ông xe ba gác, tôi bụi
bặm và đen đủi lem luốc như một mụ bán than đến em gái tôi (vẫn c̣n là một
tiểu thư bận mini jupe) lúc ấy đang phóng Honda với bạn nó trên đường, trông
thấy tôi mà im re, không dám nh́n, không dám kêu. Có câu chuyện cổ tích cô
bé lọ lem trở nên nàng công chúa. Tôi th́ là một công chúa (của gia tộc tôi)
đă trở thành một lọ lem. Nhưng những ngày gian khổ này của tôi chỉ chừng một
năm rưỡi thôi. Sau đó, do một may mắn lạ kỳ, rất là lạ kỳ, tôi đột nhiên
chểm chệ bước vào thị trường chuyển ngân, vàng, và đô la của Saigon -
Chợlớn.
-
Khi Dung gặp và quen biết tôi th́ tôi đă trở lại là
một tiểu thư rồi. C̣n hơn thế nữa, một tiểu thư tiêu tiền thiên hạ nể! Nhưng
anh Long ạ, nếu có ai hỏi tôi điều ǵ trong đời làm tôi hănh diện th́ đó là
những chuổi ngày tôi đă có thể làm con bé lọ lem một cách vui vẻ, một cách
kiên cường. Tôi rất vô cùng hănh diện v́ trong những cảnh ngộ đen tối và khó
khăn nhất tôi vẫn có thể phấn đấu để sinh tồn. Tôi đă thắng được Định Mệnh
với nụ cười của Ông Mặt Trời trong tim. Tôi đă thắng. Tôi đă thắng. Tôi đă
vượt biên tất cả 13 lần, kể cả lần xuất cảnh hợp pháp nhưng lại phải quay về
1 giờ trước khi máy bay cất cánh v́ bị điện thoại của sở công an thành phố
giữ lại! Lư do: ba tôi bị tố cáo là nhân vật quan trọng chế độ cũ! Mười ba
lần vượt biên anh biết không, bao nhiêu lần tù tội và mất mát, bao nhiêu lần
dầm mưa lội śnh ngủ bờ ngủ bụi với hai đứa con nhỏ, đứa dắt đứa bồng! Nhưng
rồi cuối cùng tôi cũng đă thắng với nụ cười của Ông Mặt Trời. Ba năm lăn lóc
chờ đợi trong trại tị nạn, rốt cuộc rồi tôi cũng đă đặt được bàn chân ḿnh
lên miền đất hứa.
-
Đến Canada, với tuổi đời đă mệt mỏi chồng chất, tôi vẫn
nhất quyết phải đi học lại. Tôi cũng đă thắng v́ mọi môn tôi đều đạt được
điểm tối đa, kể cả English. Nhưng ngang đây th́ Định Mệnh oan khiên lại
nhúng tay vào! Tháng 7 năm 1994 đột nhiên tôi biết được tôi bị ung thư vú,
đồng thời cột sống của tôi bị đau v́ bị thoái hoá với một tên gọi là
Osteoporosis. Trong ṿng chỉ một năm rưỡi tôi đă qua 4 lần giải phẩu! Nhưng
cũng chính trong những giờ phút này tôi mới thấy sinh mạng con người đă được
coi trọng đến là ngần nào nơi đây. Và tôi, trong những khoảnh khắc giữa bờ
cái sống và chết, tỉnh dậy khi cơ thể vẫn c̣n thuốc mê, đă lớn tiếng cảm tạ
Thượng Đế dẫn đưa tôi đến đất nước Canada đầy những t́nh người này! Bốn lần
giải phẩu và tôi tiếp tục sống, biết trân quư hơi thở và cuộc sống của tôi
nhiều hơn trước. Mỗi buổi sáng thức dậy c̣n được nh́n thấy thêm một ngày mới
nữa, thật là một phước hạnh vô vàn! Tôi phải vui sống, bằng bất cứ giá nào.
Dù không biết rằng tôi đă thực sự chiến thắng được tử thần chưa nhưng với nụ
cười của Ông Mặt Trời trong trái tim, tôi đă qua được 5 năm của mầm bệnh ung
thư rồi đó. Vậy th́ dứt khoát anh cũng phải qua được những khó khăn của cuộc
sống anh hiện nay anh Long nhé, với nụ cười của Ông Mặt Trời trong anh.
-
-
Anh Long mến, đọc thư anh, nghe anh tâm sự nỗi ước mơ
cuối đời của anh, tôi xúc động vô cùng. Tôi xúc động đến tận đáy ḷng! Tôi
không biết ǵ hơn là cầu nguyện cho anh đạt được những điều anh mơ ước.
-
-
Tôi
cũng đă từng có những tâm t́nh như anh khi nhắc đến hai chữ QUÊ HƯƠNG.
"Quê Hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày. Quê Hương là đêm
trăng tỏ, hoa cau rụng trắng ngoài vườn...." Có ai ḷng không thổn thức
với bài hát QUÊ HƯƠNG quá dễ thương quá ngọt ngào này? Nhưng hôm nay tôi đă
dứt khoát nhận Canada này làm quê hương. Tôi không muốn sống mà cứ phải mơ
ước đến một thiên đường ḿnh không thể nào có được để mà đau khổ. Tôi muốn
sống, vun đắp cái ḿnh đang có để hạnh phúc. Hai con tôi và tôi đă nhận quá
nhiều của Canada, nhưng cái quư giá nhất mà đất nước này đă cho chúng tôi là
sự thanh b́nh an ổn trong cuộc sống và cả trong tâm hồn chúng tôi nữa. Chúng
tôi đang được sống những ngày tháng không c̣n phải cứ phập phồng lo sợ . Nếu
đất nước này đă là một miền đất hứa mà Chúa đă ban cho chúng tôi, vậy tại
sao lại không thể là một quê hương thật sự của chúng tôi chứ? Anh và tôi ở
trong hai cảnh ngộ hoàn toàn khác nhau. Ngày anh rời Việt Nam, anh không bị
một mất mác nào hết về tinh thần lẫn vật chất. Tôi th́ mất tất cả. Và từ
30/4/1975 cho đến ngày tôi được ngồi trên chiếc tàu nhỏ vượt đại dương, tôi
luôn luôn sống trong phập phồng trong bất an, không hề có được 1 đêm ngủ yên
lành! Nằm xuống là cứ sợ bị gơ cửa, sợ bị công an ùa vào soát xét, sợ bị dí
súng vào bụng! (gia đ́nh tôi và tôi đă từng bị!) Những đồng tiền khổ cực làm
bằng chính mồ hôi của ḿnh đă phải đổ ra để mua sự an thân! Một cuộc sống
như thế c̣n có thể gọi là cuộc sống hay không? Quê hương v́ thế đă chỉ c̣n
là nỗi sợ hăi nỗi bất an của những con người bị lưu đày ngay chính trên mảnh
đất tổ tiên của ḿnh! Trong khi tôi c̣n ở trên trại tị nạn th́ ở quê nhà Ba
tôi đă mất trong sự buồn rầu tuyệt vọng v́ bị giam lơng trong ngôi nhà của
chúng tôi đến 5 năm như thế, sau ngày không xuất cảnh được, ở phi trường trở
về! Năm năm công an thường trực canh ngôi nhà ấy 24/24, không một bạn bè nào
của Ba tôi c̣n dám lui tới! Và anh cũng phải hiểu, trong thời gian này tiền
bạc chúng tôi tuôn ra như nước đổ để Ba tôi không phải chết trong nhà đá!
May mà chúng tôi c̣n có một nguồn tài trợ dồi dào ở hải ngoại.
-
Khi Ba tôi vừa
qua đời th́ sở công an thành phố cho Mẹ tôi đi ngay, nhà cửa bị tịch thu
toàn bộ, kể cả ngôi từ đường và tất cả bất động sản mà tổ tiên tôi để lại ở
quê làng. Gia đ́nh chúng tôi có món nợ máu nào với họ chứ (?) Ba tôi suốt
kiếp sống một cuộc đời trong sạch, cống hiến, không làm hại ai và không hề
biết đến tiền bạc là ǵ. Ông thuần tuư chỉ là một nhà văn hóa.
-
-
Tôi ra đi và đă trở về lại chốn quê hương lưu đày ấy
2 lần, hè năm 1998 và 1999. Tôi đă trở về để ngay từ cổng phi trường Tân Sơn
Nhất, biết rằng tờ giấy thông hành số 1 ở đất nước này vẫn là tờ dollar! Nơi
đâu cũng chỉ với NÓ mới qua cầu! Tôi đă trở về để nh́n thấy Việt Nam
với những giai cấp giàu có mới, sự giàu có làm tôi bàng hoàng kinh hăi! Và
tôi đă trở về để được chiêm ngưỡng những khu biệt thự nguy nga tráng lệ cùng
với những ngôi nhà cao tầng đă mọc lên trên những cảnh đời c̣n lầm than hơn,
cơ cực hơn! Tôi ra đi và đă trở về, cảm giác cũng chỉ là như thế, buồn bă,
bất an! Anh Long ạ, hai lần khi từ phi trường Calgary về nhà, sau khi từ
Việt Nam trở về, ngồi trên xe, nổi vui được trở về lại NHÀ trong ḷng
tôi sao mà êm ái quá. Tôi th́ thầm với tôi, "Ta về NHÀ rồi! Ta về
NHÀ rồi!" Ḷng tôi yên ổn và thanh thản lạ lùng! Một cảm giác nhẹ nhàng
b́nh an không thể nào diễn tả được. Tôi đang sống ở Canada. Đây là một quốc
gia c̣n rất trẻ trung, và là một quốc gia của "đa văn hóa",
multiculturalism. Tôi không bao giờ bị đồng hóa hoàn toàn mà c̣n được khuyến
khích "legally" hăy bảo vệ những đặc thù của nền văn hóa ḿnh để đóng góp
cho màu sắc đa văn hóa của đất nước này thêm phong phú. Nước Pháp anh đang
sống th́ lại khác biệt. Pháp có một lịch sử đáng kể và một nền văn hóa riêng
biệt, đặc thù của dân tộc họ . Nền văn hóa này có gốc rễ là gốc rễ của một
đại thụ mà không một búa ŕu nào có thể làm suy suyễn nỗi, v́ thế bất cứ một
cây con nào mon men mọc gần đều bị hủy diệt! Cảm giác sợ bị hủy diệt đó của
anh tôi hoàn toàn có thể hiểu được. V́ thế tôi vô cùng cảm thông ước mơ t́m
về cội nguồn của anh.
-
-
Anh Long mến, chúng ta đă gặp và quen nhau trong một
dịp cùng về thăm quê hương. Nhưng chúng ta mỗi người một tâm t́nh khác biệt.
Anh lưu luyến c̣n tôi phẫn nộ . Tôi đă trở về để tự nguyền rủa ḿnh là
một kẻ xuống đường vô tích sự! Tôi đă là VUA XUỐNG ĐƯỜNG đó, anh biết không
anh Long? Một người bạn bỗng nhiên mới đây bắt lại được liên lạc đă nhắc nhở
qua email lịch sử vàng son này của tôi, gọi biệt danh tôi là "Vua Xuống
Đường." Vâng, tôi măi măi là một kẻ xuống đường, măi măi chỉ là một kẻ phẫn
nộ vô dụng!
-
-
Anh và tôi cùng một gịng máu Việt Nam chảy trong
huyết quản, đă bỏ nước ra đi, mỗi người một lư do riêng lẽ của ḿnh. Nhưng
hôm nay anh đang mơ ước trở về cội nguồn, tôi th́ lại nhất quyết ở lại xây
dựng một quê hương mới.
-
-
Anh Long mến, tôi cũng đă từng trằn trọc khắc khoải
về hai chữ QUÊ HƯƠNG. Tôi đă khắc khoải về nó từ những ngày đầu cộng
sản vào miền Nam. Sau đó, khi nhà thơ lăo thành Quách Tấn lặn lội từ miền
Trung vào Saigon thăm Ba tôi, hai ông hàn huyên, cùng ân hận về quyết định ở
lại của ḿnh đă làm khổ con khổ cháu: tất cả cũng bởi cái quan niệm chật hẹp
và sai lầm về hai chữ QUÊ HƯƠNG của họ! Tôi lắng nghe, ḷng dậy lên
những nỗi niềm suy tư . Cho đến khi tôi đặt chân lên Canada th́ tôi ghi lại
lên giấy những điều đă ấp ủ này bằng English (một trong những bài luận văn
tự do của tôi trong lớp), ḷng nhớ đến Ba tôi và Bác Quách vô hạn. Bác Quách
đă bị bắt và bị ngồi tù sau đó và khi được thả về rất yếu, sống thêm một
chút tuổi già bị giam lỏng trong ngôi nhà rất cũ kỹ ở chợ Đầm Nhatrang và
rồi đă qua đời nơi đây. Anh Long, bây giờ tôi gởi cho anh bản tôi viết bằng
English và cả bản tôi đă chuyển qua tiếng Việt. Anh hăy đọc để hiểu một chút
tâm t́nh của tôi và cho tôi biết tôi ĐÚNG hay SAI (?) Tôi có
phải là người đă phản bội lại ĐẤT MẸ của tôi hay không?.......Ngày
tôi bước chân lên trại tị nạn, chỉ ít hôm sau là người Việt Nam trong trại
tổ chức NGÀY QUỐC HẬN 30 THÁNG 4. Khi lá cờ vàng ba sọc đỏ được kéo
lên và mọi người đồng thanh hát bản quốc ca, tôi đă xúc động đến nước mắt
ràn rua.! Giây phút này tôi mới thực hiểu được ư nghĩa và giá trị thật sự
của màu cờ, cũng như cảm nhận được linh hồn của nó. Tôi đă là kẻ mất nước!
Tôi thực sự đă là kẻ mất nước! Nước mắt ơi, hăy chảy đi! Hăy chảy đi, nước
mắt ơi! Anh Long ạ, tôi lại đang xúc động quá rồi. Tôi không thể nào viết
tiếp được nữa......Hay là để tôi ngồi b́nh tâm lại một chút, nhé!

-
....
-
-
Tôi gởi cho anh theo với thư này những giọt nước mắt
lạc loài của tôi và một Calgary trắng xóa những tuyết bên ngoài. Tuyết đă
mịt mù bay về nơi đây, đâu từ đêm qua. Tự nhiên tôi lại ước ao giờ phút này
có một người bạn như anh ngồi bên cạnh để hàn huyên, để cùng nhau nhấm nháp
tách café đen thật nóng, và tôi sẽ đọc cho anh nghe một bài thơ về café rất
là dễ thương,
-
Café ...
-
Noir comme la nuit
-
Chaud comme mon coeur
-
Et doux comme l'amour…
-
-
T́nh Người - T́nh Bạn - T́nh Yêu Cuộc Sống - sẽ
măi măi tràn đầy trong ta để ta đừng như Apollinaire, ngước đầu nh́n lên
Thượng Đế mà than văn,
-
Oh, Dieu! Je suis venu trop tard dand un monde trop
vieux!...
-
-
Trái đất này luôn luôn mới mẻ, và trái tim chúng ta không bao
giờ già nua đâu, phải không anh Long? Hay cho dù thế giới này đă già nua và
chúng ta đă đến đây quá muộn màng, chúng ta cũng sẽ làm cho nó trẻ lại với
trái tim luôn luôn trẻ trung, luôn luôn tràn đầy hy vọng của chúng ta, phải
không, BẠN tôi?
-
-
-
Bạn của anh,
-
Đồng Phước
-
Calgary, thu 1999.
-
-
-
-
-
-
-
-
-
| |
|