Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
           
                               Thi phẩm GIỌT SỮA ĐẤT
                                 Phương Triều
           
            Giọt sữa đất
 
            Thương giọt phù sa như là sữa đất
            Đêm quê nghèo mưa trắng lạnh Tiền giang...
            Em thả tóc hương lài thơm gối mộng
            Búp tay mềm với gọi giấc mơ tan...
 
            Mùa ốc gạo anh còn đi xúc tép
            Chiều Tân Hưng ngõ bướm rợp hoa vàng
            Mai họp chợ Nha Mân xuồng ghé sớm
            Em buổi chiều Rạch Rắn đợi anh sang!
 
            Mấy nhỏ bạn miệt Nàng Hai, Xóm Cửi
            Dặn mua dùm xoài tượng với dưa gan
            Anh hái mận ra Cái Tàu đổi rẻ
            Thêm chục xoài cát ngọt cúng trên trang!
 
            Van vái được cưới em ngày mới lớn
            Hạnh phúc đơm đầy hoa lá bình an
            Đâu biết được mộng đau vùi giấc bướm
            Nha Mân buồn Rạch Rắn đã sang ngang!
 
            Đêm trở lại ngậm ngùi trăng cố thổ
            Bóng hình xưa bèo bọt giấc mơ tàn...
           
           
                      Tìm nhau
 
                        Ta bỗng nhận ra ta cùng lý lịch
                        Cắn một lần chung một trái oan khiên.
 
            Rồi một ngày kia sẽ gặp nhau
            Dẫu thân oằn nặng nỗi niềm đau!
            Tỉ như đã hẹn cùng mưa gió
            Địa chỉ nhà không cứ chỗ nào!
 
            Dò theo chút bụi tìm thương nhớ
            Bảy sắc cầu qua chợt trắng phau!
            Ta từ trong đất về trong đất
            Rồi gặp ngoài kia chỗ nhớ nhau!
 
            Xanh như bích thủy về sông lớn
            Trắng tợ đời không biết đổi màu!
            Áo quần đâu mặc thành khôn lớn
            Mà hóa thân vào cuộc đổi trao!
 
            Hẹn gặp nhau không ngoài chỗ nhớ
            Chỗ nào nhớ được nhớ tìm nhau!...
 
           
          Tóc
 
            Con sáo thuộc lòng những lời chào khách
            Cặp mắt nhìn đời không ra bi kịch
            Đợi miếng ăn buồn mỗi ngày một ít
            Con sáo luôn mồm không vì vui thích!
 
            Con nhộng ngủ hoài trong đời kén buồn
            Con nhộng chối từ cả lá dâu non
            Con nhộng cần chi miếng mất miếng còn
            Ta như con nhộng ngậm cứng bồ hòn!
 
            Em mua gương lược chải mòn tóc thưa
            Tóc anh rụng hết chỉ còn sọ dừa
            Thân thể mốc meo da rồng da rắn
            Gấu ó hơn thua, được nước đổ thừa...
 
            Anh tật cà lăm vẫn còn tập hát
            Em lấy chồng giàu mỗi ngày phát đạt
            Người cấy đồng khô mùa màng thất bát
            Ăn đỡ rau trời mặt mày hốc hác!
 
            Con ngựa quay về máng cỏ rơm khô
            Gặm nhấm tàn phai cơn giận hồ đồ
            Chợt nghe bên đường tiếng trẻ bi bô
            Còn có con người hay ta hư vô?
           
                       
           Mất mát
 
            Ông lão ngồi yên giữa trời sương lạnh
            Nhìn chiếc xe thùng kéo mỏi trong đêm
            Ánh trăng bọt bèo vỡ trên mái rạ
            Nghe vọng từ xa như tiếng lục huyền...
 
            Con đường trải đá trời mưa thành sông
            Túm mạ cong lưng hẩm hiu cánh đồng
            Đêm cùng lau sậy sắp hàng thi lễ
            Chào ông làm Trời, sao chưa hừng đông?
 
            Ông lão đưa tay vuốt chòm râu bạc
            Bàn tay khô đầy những lằn thẹo đen
            Những vết dao đời cày sâu trên trán
            Ông lão gượng cười che nỗi buồn riêng.
 
            Buổi chiều con sông cuộn bùn đục nước
            Bao người mê mải nhìn đám lục bình
            Ba hồn bảy vía vật vờ trôi nổi
            Tính tuổi một đời thua tuổi điêu linh!
 
            Ông lão bâng khuâng nhìn ly rượu cặn
            Tiếng vạc bâng quơ kêu giữa đêm dài
            Viên đá vặn mình chạm vào cửa tử
            Người hụt tầm tay viên đá lăn hoài!
 
            Bến vắng muôn chiều tưởng thân hóa thạch
            Bao năm rêu mốc trong cõi ù lì
            Còn chút tư riêng bao giờ nghĩ tới
            Tên họ một đời chừng như quên đi!
 
            Ông lão gập mình cơn ho khúc khắc...
            Con phố đèn vàng ngủ trong thất lạc
            Ông lão chợt cười, không thấy hàm răng
            Vũ khí sinh tồn lại đành mất mát!...
 
           
            Cho nhau
 
            Bởi không về chỗ chưa đi
            Nên chi chỗ tới có khi chưa về!
            Mắt nhà ngủ lộn giấc quê
            Chừng thức tưởng gặp cơn mê hồi nào!...
 
            Cho nhau không để cất vào
            Lấy ra như thể chưa trao tay người!
            Khóc lâu nên miệng cố cười
            Lẽ đâu vui cũng khóc chơi gượng buồn!...
 
           
            Lúc lắc
 
            Xe lúc lắc qua chiều Mỹ Thuận
            Giỏ trầu khô má đựng thêm buồn
            Tuổi già da thịt héo hon
            Trải thân xuôi ngược đoạn đường trần ai!
 
            Khăn má quệt cổ trầu chưa giặt
            Chuyến xe chiều lúc lắc qua sông
            Nước ơi, thiên hạ mấy giòng
            Mà trong bách tính bao lòng đổi thay?
 
            Nào cóc ổi ô-môi chùm ruột
            Tiếng rao buồn não nuột chiều vơi
            Nè con, vào cuộc rong chơi
            Nhãn nào chín rụng một đời lỡ thơm?
 
            Xe lúc lắc qua đò Mỹ Thuận
            Chiều Tiền giang gió dựng buồm xa
            Từ con thất lạc quê nhà,
            Tuyết sương rụng xuống tóc già, con ơi!...
 
           
            Sông già
 
            Con sông già chảy xuống một làng quen
            Người-cổ-tích đứng chờ chim-bặt-bóng
            Nghe kẽo kẹt nhịp buồn trên võng lạnh
            Mẹ già nghiêng dáng nhỏ những chiều đen
 
            Mây lại tiếp vào cõi mưa mù mịt
            Dội bao đời cho mát một đời điên
            Người hí hửng xoay mình lui vạn cổ
            Vọng lên ngàn hú gọi bóng rừng thiêng!
 
            Núi nghe được những loài voi với vượn
            Gọi tìm nhau than thở mất bình yên
            Cây bật gốc, rễ nhăn đùn nghiệp chướng
            Người đi qua vấp lại nợ tiền duyên!
 
            Em bật khóc, lệ  tuôn dài ướt mặt
            Vết thương này đau chẳng những đau riêng
            Cha với mẹ, vợ chồng, con thất lạc...
            Gọi tìm nhau trốn chạy khói trăm miền!
 
            Bao ngõ hẹp cứ đâm đầu với biển
            Da thịt nào đùa giỡn sóng thôi miên
            Cơn chớp giựt soi đời trên ngõ tối
            Lại đùn nhau cho gió cắt mưa nghiền!
 
            Đêm kẽo kẹt kéo hoài cơn khốn lụy
            Con sông già ngủ lại giấc cô miên
            Có phải đời sông chẳng bao giờ biết thức
            Để một lần cuộn chảy hết oan khiên?
 
 
 
            Rải phấn
 
            Mưa còn chút giọt chưa rơi
            Nấm che dù ngủ đợi thời mọc thêm!
            Cạn tình vô sự rút êm
            Sa cơ ngày lọt bẫy đêm cũng vừa!
 
            Ta vầy em thiệt nhớ chưa?
            Liều thêm mạng cỏ cho bừa ê răng!
            Vạch lưng rửa đốm nhục nhằn
            Gió đâu nán lại cho bằng mưa đi!
 
            Phim dài tài tử lâm ly
            Trách ai rải phấn cho lì mặt nhau!...
 
           
 
            Ngón cụt
 
            Người trở về từ nơi đã quên
            Người ngóng trăng xưa không mọc lên
            Dòng sông rêu kín đen bờ bãi
            Tìm kiếm vô phương một bóng thuyền!
 
            Vóc liễu oằn nghiêng từng vạt gió
            Tóc khô vàng cháy hạn kinh niên
            Xòe thêm ngón cụt vào kim chỉ
            Mà vá đời chung rách rưới riêng!
 
            Người gọi người không nhớ họ tên
            Hồn trôi vào ngõ gió mưa lền
            Chút chi mường tượng còn không chắc
            Giọt máu bầm đen chỗ tật nguyền!
 
            Đời vội vàng sao những biến thiên
            Chợt sanh khắc cũng một hồn điên
            Thúc nhau rời khỏi đời kim mộc
            Thành lửa chìm trong nước khởi nguyên!
 
            Nên từ lẩn quẩn về quanh quất
            Mà trắng như hồn trắng vạn niên...
           
           
 
            Chưa từng
 
            Bởi chưa từng thấy nên không thấy
            Những nét buồn trên mắt trẻ thơ
            Bởi chưa từng gặp nên không gặp
            Những khách qua sông lúc cuối giờ!
 
            Gạo ngon ăn tới mòn tri kỷ
            Mà trở tay như chuyện bất ngờ
            Miếng nhai ghìm cứng đời trong miệng
            Sao tiếng kim bằng lại ngẩn ngơ?
 
            Có phải cho nhau nhiều quá đỗi
            Nên không còn được chút đơn sơ?
            A ha!... Chơi ké mà thua bộn
            Đời đỏ đen sao một nước cờ?
 
            Kẻ lận lưng đầy đi cửa hậu
            Người dao kẻ thớt đứng bơ vơ!
            Tái sinh mai mốt thành con ốc
            Nằm đếm bao nhiêu nước vỗ bờ!...
 
           
 
            Chưa chừa
 
            Người ngồi dậy trên nỗi buồn chưa đứng
            Kẻ nằm dài sừng sững bóng muôn xưa
            Trời thiên thu đầy bão lại dư mưa
            Chút đất lạnh vẫn rạc rày năm tháng...
 
            Tiếng du tử hát rung hồn biển lặng
            Lá mây vàng xòe nhọn móng gom trưa
            Đời nhỏ lại góc riêng buồn tay trắng
            Nên bắt đầu từ một có hơn chưa!
 
            Giương cánh mỏng bướm bay vào mặt ảo
            Tìm dư hương bèo bọt chút hoa thừa
            Thân thể đó dẫu muôn lần áo xống
            Cũng là ve - ve mộng ép sầu xưa...
 
            Dẫn Thu muộn theo Hè chơi cút bắt
            Tưới hồn khô bừng nở nụ dây dưa
            Đeo lục lạc lắc chơi chiều gió bão
            Cũng là ta ngờ nghệch thói chưa chừa!
 
                       
 
            Nghỉ chơi
 
                        Như hột muối không tan vào nước mặn
                        Nên toàn thân bầm tím vệt gian nan!
 
            Mới ngồi lại tưởng đứng lâu
            Tới chừng đứng được tưởng đâu vẫn ngồi!
            Cận kề lòng vẫn lẻ đôi
            Chừng xa lăng lắc bồi hồi nhớ thương!
 
            Hạ về trăng lạnh trong sương
            Người đi qua ngõ nghịch thường gặp nhau!
            Cố nhân xa lạ tiếng chào
            Chia tay bữa trước bữa sau lạnh lùng!
 
            Không cùng vẫn cứ chơi chung
            Đời chung khác mộng nên cùng nghỉ chơi!...
 
           
            Học mót
 
            Dọn mâm thiếu cặp đũa mời
            Nhịn cơm đãi khách ngồi chơi bần thần!
            Nghĩ rằng tứ cố vô thân
            Có chút lai vãng đỡ phần quạnh hiu!
 
            Khách no nói được đủ điều
            Ta ngồi học mót được nhiều chuyện khôn!
 
                       
          Tinh khôi
 
            Nỗi đau phồng vết lửa
            Cháy vụn mảnh tim người
            Nghe cõi hồn tơi tả
            Trong trắng đời không tôi!
 
            Ta thành vô sinh lạ
            Không biết khóc không cười
            Chưa thấy còn đã mất
            Không có đời buồn vui!
 
            Đêm lụn đèn leo lét
            Ngày thấp thỏm mây trôi
            Bóng trăng hò hẹn cũ
            Biền biệt cõi xa xôi...
 
            Nỗi đau không còn thấy
            Nỗi vui không có lời
            Bốn phương ràn rụa gió
            Trắng nguyên đời tinh khôi!...
 
           
            Tiếng hát hoa
 
            Viên đá xưa quay về đô thị
            Làm trụ đìu hiu ngóng núi xa
            Che đêm không kín hồn chim ngủ
            Nghe lạc vườn hoang tiếng hát hoa...
 
            Thấy lá bay theo đời vội vã
            Chân người mê mỏi lặc lìa qua...
            Kể chi ngày khói và đêm lửa
            Từ những thù vơ oán chạ ra!...
 
            Từng nhọt vỡ trên từng mặt ngọc
            Mắt khô vàng ứa lệ sương sa...
            Nhân danh khốn khổ mà than khóc
            Sao lại cười như nhột nứt da?
 
            May vá tùy theo ni tấc mượn
            Ruột người mang sẵn họ tên ta!
            Nên vui vì tưởng đời vui thiệt
            Lòng ngậm ngùi đâu tiện nói ra!...
 
           
            Bề bộn
 
            Kể từ chỗ đó kể đi
            Kể như không có chút gì kể thêm!
            Hụt ngày còn gỡ gạc đêm
            Chậm chân trưa bước qua thềm hoàng hôn!
 
            Cây đâu mọc nhánh bồn chồn
            Em nhiêu tuổi đó lớn khôn hồi nào?
            Tới vầy còn hỏi vậy sao?
            Đau thương từ chỗ thương đau chỗ về!
 
            Chỗ đi gánh lại bộn bề
            Bao nhiêu bề bộn lại về gánh đi!...
 
           
            Nhớ lại
 
            Không phải đâu em những lần chợt  nhớ
            Không hẳn vì ta gặp lại ta xưa
            Bởi nhiều khi ta còn chẳng nhớ
            Chuyện vừa nghe dầu chỉ mới ban trưa!
 
            Như vậy đó dẫu đời không chắc vậy
            Nên thật tình dầu mặt mũi khó ưa!
            Nhưng nghĩ lại nhiều khi không hiểu được
            Ta đã buồn nhưng buồn đã nguôi chưa?
 
            Trong tưởng niệm bao nhiêu là tưởng nhớ
            Cạnh đời quên còn nỗi nhớ dây dưa
            Không phải đâu em những lần chợt nhớ
            Đã vì nhau dư mấy cũng đâu thừa!
 
            Chớ tự hỏi lòng riêng còn đủ nhớ
            Ta thật tình nhớ lại đã quên chưa?
 
           
 
            Canh bầu
 
            Mắm người chấm đọt lang ta
            Mèng ơi sao mặn miếng và hẩm hiu!
            Chén cơm gạo nát lưng chiều
            Còn ai so đũa gắp điều hư vô?
 
            Canh bầu lạt nước nửa tô
            Bóng con tép lặng mơ hồ đáy quên!
            Cho nhau chút nghĩa đáp đền
            Mai đi tội vạ mình ên cuối trời!
 
            Bạn già giở lại cuộc chơi
            Bàng quan ngàn tiếng vạn lời thị phi!
            Cứ như sanh nở ra gì
            Đặt tên con lại có khi lộn hồn!
 
            Sương xa sương xáo bồn chồn
            Người xưa vác nặng túi khôn đâu rồi?
            Cái mà tôi tưởng... tại tôi?
 
           
           
 
            Vào trong gang tấc không còn thấy
            Những vết chàm lan tới mặt hoa
            Tiếng sói đêm hoang gào đá lạnh
            Hình như trăng mới tạt qua nhà!
 
            Theo lũ mây chơi đời huyển mộng
            Chuốc đầy ly rượu nhớ Thu ca
            Xem chừng ẩn hiện hồn Thu khuất
            Bao mắt tình thân khóc thật thà?
 
            Lại báo cho nhau ngày đã rụi
            Đau lòng vỗ bụng ré ha ha!
            Ai treo đầu mối vào vô tận
            Mà đứt từ xâu nối ruột rà?
 
            Còn nói hoài chi câu ví dụ
            Xin dùm gỡ mặt chữ sâu xa
            Trót quên còn nghĩa là không nhớ
            Đời hiếm gì cây không thể hoa!...
 
           
            Cửa mộng
 
            Mộng nguyên xới lại bần thần
            Nửa bên mắt hột nửa phần mắt mây!
            Ra từ cửa mộng chưa xây
            Thái Sơn rớt hột đá gầy giữa mâm!
 
            Hỏi trăng còn hẹn đêm rằm?
            Hay trong vây khổn mù tăm ngõ buồn?
            Khều tay khởi động hí trường
            Có sông lũ lượt có đường kẹt xe!
 
            Bờm ngồi phát ghét xạo ke
            Thấy người bưng dĩa lè phè nhập môn!...
 
           
            Cửa cái
 
            Tưởng như không tưởng có gì
            Tưởng đâu nhớ lại chỗ tùy nghi quên!
            Đặt đời cửa cái tưởng hên
            Tưởng không đến đỗi mà nên nỗi này!
 
            Tưởng vùa hốt được hai tay
            Tưởng xô vào cuộc mong ngày ngóng đêm!
            Tưởng đầy còn vớt được thêm
            Tưởng đâu tĩnh lặng là êm ấm buồn!
 
            Nặn tròn méo cỡ y khuôn
            Lục lâm hiệp sĩ diễn tuồng giống nhau!
            Tưởng đâu dầu có thế nào
            Dè đâu bởi vậy mà đau thế này!...
 
           
            Qua
 
            Bậu buồn trách qua không qua
            Chừng qua bậu hỏi sao qua qua hoài?
            Qua đành qua lại lai rai
            Bậu buồn lại trách: mấy ngày mới qua!
 
            Sáng chiều qua lại phải qua
            Bậu hỏi bộ rảnh sao qua lại hoài?
 
           
            Đặt ké
 
            Phập phồng mỗi bận ló ra
            Từ hang bất trắc từ nhà bất an
            Cắt râu ra vẻ ngang tàng
            Hay thêm râu để nghiêm trang đứng ngồi?
 
            Ngập ngừng vào lại cuộc chơi
            Rắp mang thân thế một đời bán rao?
            Ve chai đồng nát hỏi chào
            Những mặt nhân nghĩa hao hao ác thần!
 
            Xôn xao vào cuộc phong trần
            Kịp không, hốt lại những phần đã quên?
            Tới rồi làm cái lấy hên
            Hay còn đặt ké tuổi tên lèo tèo?
 
           
            Thuộc
 
            Ổ mộng đợi đêm về ấp lại
            Nở đầy con, dán nhản chiêm bao
            Mùa Thu Trời gặt hơi nhiều lá
            Chừa lại thiên thanh một góc nào?
 
            Lãng tử neo thuyền đêm lặng gió
            Ai đem đờn khảy rách hầu bao
            Hỏi sông xưa có còn thương tổn
            Hỏi núi lành chưa vết chặt đau?
 
            Có mưa làm tóc che bờ bãi
            Nhà cũ vườn xưa ai bán rao?
            Lẫn lộn vàng thau người đổi chỗ
            Nghe hồn đá sỏi cũng xôn xao!
 
            Từ đó lao nhao mùa kịch nghệ
            Ngày tăng cường kép tối thêm đào
            Cải lương không hát câu mùi mẫn
            Sân khấu nhiều vai giỏi thét gào!
 
            Người xem thuộc trước từng vai diễn
            Khán giả buồn hiu ngó mặt nhau
            Kèn trống có vui đời mỏi mệt
            Kịch cười sao dậy tiếng thương đau?
 
            1985
 
           
            Niên học mới
 
            Khi biết được những điều chưa được biết
            Ta vỗ về cơn mộng cũ chưa xưa!
            Thấy tận mặt bướm còn nguyên thi thể
            Đời lãng quên dư một nhớ nhung thừa!
 
            Đâu rốt lại nỗi buồn không kết cuộc
            Ta như vầy em thấy được hay chưa?
            Con chốt nhỏ vượt sông vào biển lớn
            Nào sá gì muôn sóng bủa dây dưa!
 
            Đêm ngước mặt thấy hoa cười giữa tối
            Đàn nguyên dây sao đứt rụng âm thừa
            Lại thức dậy cho một đời chưa ngủ
            Mắt xoe tròn soi mộng giấc say sưa!
 
            Thấy tên tuổi ghi vào niên học mới
            Làm học trò quét bụi giảng đường xưa...
            Bao kỷ niệm hồn nhiên chừng quá đỗi
            Trong nghẹn cười rát mặt vỗ tay mưa...
           
           
            Đơm đặt
 
            Cho đi lấy lại bao giờ?
            Nhân duyên trụi lủi tóc tơ hồi nào?
            Lụn tim dầu vậy cũng hao
            Mèng ơi, thớt gõ nhằm dao mới kỳ!
 
            Cũng Tèo đơm đặt thị phi
            Con sông cạn nước lỗi nghì với mưa (!)
            Vui giờ thành tội khi xưa?
            Buồn nay đâu lẽ đổ thừa xưa vui?
 
            Cố nhân ắt hẳn ngậm ngùi
            Cớ sao tái ngộ chẳng vui chút nào?
            Nên buồn từ chỗ chưa đau
            Hay đau từ một chỗ nào buồn hơn?
 
                       
           Hổng chừng...
 
           "Hổng chừng... huỡn huỡn em qua!"
            Tính ra thì đã... hai, ba "hổng chừng"!
            Mới hồi... sao lại vậy, cưng?
            Biết đâu "qua" cũng...
            hổng chừng hổng xong!
 
            Thước chi đo được tấc lòng?
            Con gái nói có nói không... hổng chừng!
            Nói vầy phải vậy không, cưng?
            Nói qua mà cũng... hổng chừng hổng qua!...
 
           
            Lọt tròng
 
            Cá con ăn móng chân cầu
            Buổi chiều con gái gội đầu bên sông
            Tàu đi... ì ạch ghe dòng
            Những con mắt gỗ đứng tròng ngó em!
 
            Chuồn chuồn đội nắng tới xem
            Nghe hai bờ: hến chép thèm vu vơ...
            Em ngồi vạt áo thờ ơ
            Con chim bói cá lờ đờ mê ly...
 
            Em ơi, khép lại chỗ gì
            Kẻo trăm con mắt tình si... lọt tròng!...
 
           
            Muôn một
 
            Không gặp nên không thành nỗi nhớ
            Hay không đành nhớ nỗi chưa quên?
            Ta chia tay với bao lần hẹn
            Mà hẹn nào xa lúc cạnh bên?
 
            Cho vực đong đầy khao khát mộng