Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 

 

                  Thơ Bằng Hữu
                       Du Tử Lê & Vương Trùng Dương giới thiệu
Bùi Vĩnh Hưng
Bài Không Đề
Dâng Mẹ.
 
Mẹ ngồi như dáng chiều
còn chút nắng hắt hiu
kỷ niệm nào xa vắng
ánh mắt chìm đăm chiêu.
 
Mẹ giờ như mưa sương
cho mảnh đất yêu thương
đã một đời vun xới
nuôi đàn con lớn khôn.
 
Mẹ giờ như trăng đêm
còn đọng trên lá sen
thời gian như hư ảo
quyện lời kinh ý thiền.
BVH
 
Hoàng Vũ Đức Vân
Cỏ Bồng Phất Phơ
(Dịch thơ Ức Trai.) 
 
Sau loạn lạc bạn bè tan tác
vắng vẻ tin, lá rụng chân trời
còn đâu chim cánh hồng tươi
đêm nghe mưa rả rích rơi thực buồn...
 
Nằm quán trọ trơ vơ một bóng
bốn vách vang tiếng dế kêu đêm
nhớ xưa sông Vị êm đềm (1)
cây xuân trạnh nhớ bạn hiền cho thơ (2)...
 
Nhớ cố nhân Liêu Đông cách biệt (3)
người Việt Trung lo lắng hỏi han
bỗng dưng rung cảm bàng hoàng
lất lây ngọn cỏ bồng bềnh mênh mông...
HVĐV.
(1) Đỗ Phủ – (2) Lý Bạch – (3) Qủan Ninh.
 
 
Thái Tú Hạp
Mùa Xuân Yêu Em
Tặng Ái Cầm
 
mùa xuân từ thuở yêu em
núi non xứ Quảng cũng mềm bước đi
hàng cây nẩy lộc thầm thì
nghe như giòng suối từ bi cội nguồn
mùa xuân từ độ bao dung
tiếng chung thủy ở. Tiếng đường mật vui
tiếng hờn ghen. Tiếng ngậm ngùi
tiếng đau dao cắt. Tiếng mùi mẫn yêu
 
lúc khuya sớm thuở quê nghèo
lúc chinh chiến lửa phận treo tuổi mình
lúc ngã ngựa. Khi tàn binh
lúc non cao vẫn trọn tình thăm nuôi
trùng dương u thảm phận người
quẩn quanh hải đảo tiếng cười đắng cay
xa rồi thác lũ trời tây
đời hư ảo thoáng chim bay cuối ngàn
đất trời thơm ngát lộc non
cho ta xuân thắm vô vàn yêu em.
TTH.
 
Nguyễn Mạnh Trinh
Khi Tôi Đến Frisco
 
Khi tôi đến Frisco chiều tháng chạp
những hình rơm múa rối chuyện anh hùng
con dấu đỏ nối tiếp thời trôi dạt
mặt nạ đeo từ tia mắt lạnh lùng
 
khi tôi đến Frisco mù trí nhớ
bước nhọc nhằn òa vỡ giữa mênh mông
mái ngói nâu ủ mặt trời biếng thở
tâm linh nào còn để lại phương đông
 
Khi tôi đến Frisco tên cường bạo
dấu văn minh lằn roi vọt ngang tàng
đôi dép mòn của Saigòn lơ láo
lê phận đời hiu hắt chút da vàng
 
Khi tôi đến đèn hải đăng lạc hướng
thuyền viễn dương mắc cạn giữa trùng vây
óc nổ tung lời thánh kinh sần sượng
đất hứa cười mai mỉa một vòng tay
 
Khi tôi đến Frisco như kỷ vật
sáu năm sao giấc mộng chưa tàn
những son phấn điểm tô đời oan khuất
lệ mắt em bỗng một buổi vỡ tan.
NMT
 
Trần Hoài Thư
Một Nửa Vầng Ngọc Lan
 
Em xa nhà. Tôi xa quê
em bỏ đi, tôi cũng đi, chẳng về
kể từ sông núi từ ly
đá ê ảm đá, người ê ẩm người
em đi, thị trấn ngậm ngùi
có con phố cũ nhớ người đèn chong
em đi, buồn lại dòng sông
bên này, buồn lại nửa vầng ngọc lan
may còn một nửa vầng trăng
dỗ tôi soi bóng dặm ngàn ly hương.
THT
 
Nguyên Sa
Trái Tim, Trí Nhớ Và Dòng Sông
 
Trái tim có chỗ đã già,
Tính từng trăm một cũng thừa vài trăm,
Ta đang đi kiếm chỗ nằm,
Mưa rơi nặng hạt đúng tầm sân sau,
Sông Hồng, tuổi nhỏ, ngút đầu,
Dường như động mạch cũng ngầu phù sa,
Em về có tắm chỗ ta
Sao trong tâm thất sóng qua ngập ngừng?
 
Tên Tuổi 
Hồi em còn ở Thạch Nham,
Khi em ngồi tắm Minh Hoàng là ai?
Họ Đường ta cũng dùng rồi
Tên Lan, tên Trúc, tên Đời, tên Sa
Tố Như, Lỗ Tấn cũng qua,
Họ Lỗ buổi sáng, Đông Pha buổi chiều,
Em ơi ngựa đã sang đèo
Những tên cùng tuổi cho vèo lá bay...
NS
 
 
 
Thái Tú Hạp
Lỗi Hẹn
 
Thi sỹ vừa thức dậy
Ngoài vườn cánh đào rơi
Giọt sương cành lá biếc
Lặng lẽ xuân đến rồi
 
Hàng triệu năm cổ tích
Mây bỏ quên bầu trời
Nhân gian nào có biết
Lời chim hót lẻ loi
 
Thi sỹ soi giòng nước
Tóc với mây một màu
Ngựa hoang lòng đã nản
Tha phương nhuộm nắng sầu
 
Đời qua như bóng huyễn
Hoa xuân rụng trước thềm
Thi sỹ chưa viết được
Bài thơ tình cho em.
TTH
 
Trang Châu
Dặn Con Khi Khôn Lớn
 
Ngày ra đi cha ẵm trên tay                   
Con mới khôn ba tháng một ngày
Con không biết nhà tan nước mất
Không biết mình sao lạc phương Tây
 
Con lớn lên quê người ấm no,
Đất yên vui tươi thắm bốn mùa,
Con đâu biết quê mình gấm vóc,
Chỉ nghèo hèn từ độ can qua
 
Con sống đời bình đẳng, tự do,
Tâm trí con không ngại không ngờ
Con đâu biết tự do, bình đẳng,
Ở xứ mình như nắng chiều mưa.
 
Con có quyền mong, có quyền chờ
Có quyền rất thực, có quyền thơ
Con đâu biết những gì con tưởng
Là những gì đất nước đang mơ.
 
Tên con, cha phải đặt thêm tên,
Cho người dễ gọi, người nghe quen,
Nhưng con nhớ: người, người ta trọng
Là người không chối bỏ tổ tiên.
 
Con hãy là gương sáng cần cù,
Hãy là khiêm nhượng, hãy là nhu
Nhưng con phải giữ niềm kiêu hãnh
Làm người thua thiệt có suy tư.
 
Nơi chốn ganh đua để sống còn
Trường đời con hãy nhớ luôn luôn:
Thù con chưa chắc thù của bạn
Bạn bạn con chưa hẳn bạn con.
 
Nếu con thấy đêm đen mịt mùng,
Con đừng ngồi đó để mong trăng
Đừng ngồi đó chờ ai nhóm lửa
Tự đốt con ơi, ngọn nến hồng.
TC
 
Nguyễn Mạnh Trinh
Cuồng Ngâm Một Tên Mất Nước
 
Cầm gươm kép hát múa chơi
Đàn rơi vài giọt rạc rời điệu ru
Quanh quanh vẫn dáng núi mù
Vẫn ngơ ngác chút mưa thu nhạt nhòa
Náu thân tận hốc đời xa
Đêm trôi khắc lụn ngày tà ánh dương
 
Chuyện gì, sách vở văn chương
Kể cơm áo những lọc lường bủa vây
Cuộc tình vụt hở kẽ tay
Tưởng người xưa cũ rạc rầy chốn qua
Mê điên tỉnh nhức mình ta
Chiều lên, sáng xuống dốc xa chập chùng
 
Cầm đàn giây đứt từng cung
Quẫy cào mũi nhọn tận cùng cõi đau
Kinh thư chữ nghĩa nát nhầu
Nhập nhòe son đỏ từ lâu cũng đành
Tiếc vài mộng nhỏ tóc xanh
Còn đâu nhạc ngựa quân hành đã nghe
 
Người quên, hay tận lối về
Đắng môi rượu tiễn trăng thề bóng lay
Ôm mơ để hụt vòng tay
Trống khung cửa khép nẻo mây bềnh bồng
Khói sương ủ giữa lòng không
Lưỡi gươm gỗ chợt ròng ròng máu tươi
Ở đây, cho đủ một đời...
NMT
 
Trần Hoài Thư
Bông Châu Thổ
 
Vươn giữa trời châu thổ
Tuyệt vời những loài bông
Vươn giữa miền lụy khổ
Dịu dàng hoa từ tâm
 
Bông vàng, như điên điển
Bông trắng như súng đồng
Miền Tây ơi vương trạch
Đất và người bao dung
 
Tôi là tên lính trận
Giày vẹt khắp đồng bằng
Ngày dừng quân xóm nhỏ
Điên điển vàng rộ sân
 
Mẹ vo nồi gạo trắng
Em ra vườn hái bông
Nồi canh chua điên điển
Ấm chút tình non sông
 
Giờ tôi tù gánh củi
Qua vườn xưa nhà em
Vẫn mùa bông điên điển
Sao cả trời buồn tênh
 
Mẹ ngồi nhìn ra cửa
Tóc bạc mỏi mòn trông
Em đâu rồi, hở mẹ?
Gió chuyển mùa lập đông.
THT
 
 
 

 




 


 

 

Thư từ liên lạc:  vuongtrungduongonline@yahoo.com
Copyright © 2006 vuongtrungduong
Last modified: 01/02/07