-
Gửi Người Thục Nữ
-
Cao Thoại Châu
-
- cây cũ bờ sông phơi
rách áo
- hai chung trà song ẩm
một mình tôi
- thương cái bến bị
thuyền neo cứng nhắc
- đêm vô hồn nghe gío
hú bâng quơ
-
- thương con nước đời
xô ra biển
- con nước bao giờ mà
chẳng thanh xuân
- mây vô cớ ngàn năm
lận đận
- phủ xuống đời chiếc
bóng phân vân
-
- và giai nhân người
bao nhiêu nhan sắc
- mà đời đau như bị
phân thân
- hương trên trời hương
rơi xuống đất
- hoa trong vườn hoa bị
chôn chân
-
- ta uất khí vung gươm
làm kiếm khách
- chém dòng sông bên lở
bên bồi
- nghe gío hú trên
thanh kiếm cụt
- không thấy đầu chỉ
thấy lệ mình rơi
-
- trang thục nữ bỗng
đâu thành hiệp nữ
- ly rượu này làm bảo
kiếm dâng em
- thân hàn sĩ lấy chi
nuôi ngựa
- lục lạc trong chiều
gõ tiếng leng keng
- CTC
-
-
Lá Xanh Hồn Du Mục
-
Lâm Chương
-
- tôi đi giữa rừng cao
- bốn bề cây nhớ gío
- bóng lá vờn lao xao
- trên vai thằng bạn
nhỏ
-
- mồ hôi đầm lưng áo
- đời mòn theo gót chân
- giày mòn theo dốc núi
- nhìn nhau mà bâng
khuâng
-
- ơi những thằng bạn
nhỏ
- cầm súng không hận
thù
- dừng quân ngồi tâm sự
- lòng nao nao nhớ nhà
-
- áo vương màu bụi đỏ
- nguỵ trang lá hoa
rừng
- thân còng ba lô nặng
- đường hành quân gian
nan
-
- sáng mù sương thung
lũng
- chiều đồi cao mây
giăng
- lá xanh hồn du mục
- đời còn nhiều lang
thang
- LC
-
-
Bên Bờ Ô Lâu
-
Nguyễn Đức Bạt
Ngàn
-
- khi về nước mắt trên
tay
- với đêm áo não với
ngày cạn khô
- quê hương tạnh khuất
bây giờ
- từ đây thiên cổ còn
ngờ chi không
- tôi về gặp lại hư
không
- bàn tay nội ngoại bay
vòng nát tan
- về đây mảnh đất khô
tàn
- về đây nắng lạ còn
chan chói lòng
-
-
- đường đi duyên nợ đèo
bòng
- giang sơn gieo nhẹ
chút lòng thái hư
- giữa vời sầu muộn
nhân ngư
- hồn thiêng hát gọi ân
từ bay theo
- đường đi thơm giữa
quê nghèo
- nương cau vườn chuối
còn treo bóng người
- khi về đậu giữa tăm
hơi
- gà trưa gáy muộn
ngang trời quạnh hiu
- NĐB
-
-
Lời ca dao từ núi
Mây Tàu
-
Trạch Gầm
-
- Quay lưng vào núi Mây
Tàu
- Từng cơn trốt xoáy
bốc cao bụi hồng
- Lối sầu cháy giữa hư
không
- Rừng hoang vu kín cỏi
lòng quạnh hiu
-
- Mây hồng
bóp nát cô liêu
- Vai tình
đuổi nắng dập dìu nắng trôi
- Cát reo
dưới gót chân người
- Cho thân
gió cát ngậm ngùi xót xa
-
- Nổi thăng trầm bỗng
thăng hoa
- Dỏi theo bước mộng
hát ca giữa trời
- Ta chia người nửa
cuộc đời
- Phần đam mê đủ cho
người điểm trang
-
- Gió về
trên phố thêng thang
- Chân
người cuối phố ngỡ ngàng dấu xưa
- Bước qua
lối mỏi đợi chờ
- Trong tay
còn... nổi ước mơ ngút ngàn
-
*
- Sông sầu chẻ tóc miên
mang
- Tóc tình khuấy giấc
mộng vàng từng đêm
- Sông khuya chảy giữa
tóc mềm
- Ngược dòng ký ức dể
quên mặn nồng
- TG
|
-
-

-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
- Một
lần đi
-
Bình Thường
-
- Một
lần đi, Quê Hương đành bỏ lại
Những ngày vui còn sống mãi trong anh Biết tìm đâu một chiếc lá me xanh Chừ tất cả đã trở thành kỷ niệm
- Một
lần đi là chia tay vĩnh viễn
Vượt đại dương trong một chuyến hải hành Bỏ sau lưng những dãy núi màu xanh Nghe thương lắm, nhưng cũng đành giã biệt
- Một
lần đi là vạn ngày nuối tiếc
Hành trang anh, trên một chiếc thuyền con Chỉ vỏn vẹn trong hai tiếng... Sài Gòn Nước mắt rớt, bao giờ còn gặp lại
- Một
lần đi, đã trở thành huyền thoại
Sài Gòn ơi, xin tạ lỗi cùng em Ta nguyện cầu cho em được bình yên Sẽ trở lại thăm em... Sài Gòn nhé!
- BT
-
- Cuối
Mùa
- Chu Vương Miện
-
- Em
lạc bến đời đến cõi đây
- Chung
quanh núi dựng lẫn ngàn cây
- Trời
xanh lơ đãng toàn mây trắng
- Thoáng chút hờn trên nhánh tóc mây
-
- Ta đã
gặp em cuối cuộc đời
- Thân
tình cũng đến ngó nhau thôi
- Loanh
quanh toàn những khung rào hẹp
- Ngăn
những niềm đau - những tiếng cười
-
- Ta
lẽo đẽo theo vòng nhân quả
- Một
bánh xe lăn vạn kiếp người
- Chập
chờn hư ảnh từ nguyên thủy
- Ngày
mà như dáng áo em phai
-
- Ta
vẫn nhìn em tìm duyên nợ
- Nợ
thì khó trả duyên có không?
- Ta
nghe đau nhói trong lồng ngực
- Cả
trái tim lẫn cõi vô thường
-
- Lạc
bước cuối đường gặp lại nhau
- Tình
ta cuồn cuộn giải sông sâu
- Em
đến làm chi nơi xứ lạ
- Một
con nước dạt mấy chân cầu!
- CVM
-
- Cuối Mùa
Đức Phổ
cuối hạ gió trôi màu nắng rát
sông trườn lên bãi ngắm mông mênh
thương ơi, lòng trải trơ gan mật
máu bật buồng tim, máu cạn dòng.
trưa nằm phơi sóng khô mắt lệ
ráo hoảnh, đời, không một dấu mây
người xa đầu ải, xa đầu ải
núi lạc sông rồi, ta lạc quê.
gọi mãi tên người khan giọng nói
thôi đành chén rượu nén sầu rơi
dỗ đêm, đừng vội chi trời sáng
chạm mặt, đau thêm phút gượng cười.
bày cuộc vui quanh trò chơi cũ
mặc tình thiên hạ mấy chen đua
tuổi xanh, xưa, nhuốm màu sương bạc
lâm lụy thân danh cũng cuối mùa.
mà nghe gió máy chừng chưa tỏ
ngành ngọn nào xui buổi tan đàn
mốt mai chim ngộ bay về núi
sử tình chép mãi có nên trang (?)
- ĐP
-
-

-
|