Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
           Thơ Bùi Ngọc Tuấn
                                                      VTrD giới thiệu
    Cali Weekly vừa nhận được 3 thi phẩm được chuyển qua file trên Microsoft Word của nhà thơ Bùi Ngọc Tuấn vào sáng nay, Thứ Năm 21 tháng 9-2006: Say Giữa Mùa Trăng, Rừng Trăng Sương Khói và Tưởng Ca.    
    Bùi Ngọc Tuấn sinh quán tại Thái Bình, di cư vào Sài Gòn Năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An, cử nhân Triết Đông Phương, Đại học Văn Khoa Sài Gòn. Giáo sư Triết và Quốc Văn ở Đơn Dương và Gia Định (1969-1975.   
Sinh hoạt văn nghệ từ những năm đẩu của thập niên 60 và có thơ đăng trên các tạp chí Ngàn Khơi, Văn Học, Khởi Hành, Nghệ Thuật, Hoài Bão trong thập niên 60, 70.
   Thư ký Toà soạn bán nguyệt san Lạc Việt và Tuần báo Hiện Tượng (1966-1969)...
    Hiện đang cư ngụ tại Monneapolis, Minnesota
   Đọc những bài thơ của anh viết tặng bằng hữu rất chân tình và thật dễ thương nên tôi đã chọn lọc những bài tiêu biểu và gởi đến thân hữu cùng bạn đọc. VTrD - cali Weekly Sept 21
 
 
                      Thi tập Say Giữa Mùa Trăng
                                  Bùi Ngọc Tuấn
 
mới ốm dậy đêm nằm nghe mưa
viết gửi trần tuấn kiệt
 
đêm khuya không rượu mưa rơi
quạnh hiu bốn phía  -   ngậm ngùi tâm tư
 
nằm im nghe động mái nhà
những năm tháng đã ra ma trở về
 
rượu không mà tưởng say nhè
tay bưng mặt khóc hỏi quê chốn nào
 
tang thương tàn cuộc binh đao
cơ trời sao để nghẹn ngào sử xanh
 
đêm mưa không rượu buồn tênh
đầm đầm lệ đổ -  ý tình héo hon
 
mưa như đêm ở saigon
trời se se lạnh theo buồn xa xăm
 
lòng rung theo tiếng mưa thầm
giơ tay vuốt mặt lặng nằm nghe mưa
 
 
trăng
(tặng nguyễn trọng cảnh)
 
tôi đứng giữa đồi hú gọi trăng
gió vật vã rú lên điên cuồng
hàng cây hoảng hốt tung mù lá
rồi cả trời đêm chợt rách toang
 
tôi gọi trăng mà trăng không nghe
trăng bỏ trần gian đi không về
tôi bỏ thiên đường đi biền biệt
đêm ở nơi nào cũng tái tê
 
 
hiểu sao ý nghĩa của lời thơ
của ánh trăng và của giấc mơ
tôi giấu hồn sâu vào ảo mộng
những giấc kinh hoàng tự cổ sơ 
 
tôi hú gọi trăng  -  trăng không nghe
cành lá bay tung mù bốn bề
khắp cả trần gian sôi trong lửa
đất trời thiêu cháy giữa ảo mê
 
tôi hú gọi trăng đến lịm người
nghe từng hơi thở thoát lên khơi
và nghe từ cõi nào xa thẳm
một vọng âm chùng như lệ rơi
 
giữa trời tôi gào trăng rất lâu
trời ơi!  trăng chết ở phương nào
đêm nay gió rú như cuồng nộ
ai xé ngang trời một ánh sao
 
 
đàn trăng
(tặng đào vũ anh hùng)
 
tắt đèn rót rượu chờ trăng
tiếng đàn hàng xóm động trang thơ buồn
 
nghẹn ngào giòng lệ nhạc tuôn
lòng chia đôi ngả  nửa hồn tương tư
 
trăng lên nhạc chuyển vào thơ
mùi hương nguyệt quế thoảng như tiếng đàn
nâng ly mời vọng vầng trăng
nao nao tâm tưởng  mang mang ý tình
 
rượu thơm hương của âm thanh
đàn trăng vương nỗi điêu linh bên trời
 
rót thêm những nỗi bồi hồi
lòng đau ý nhạc - ngậm ngùi men say
 
đàn trăng rượu đã ngất ngây
đêm vơi, trăng xế, chống tay lặng người
 
thơ gửi nguyễn đức sơn
 
rượu rót ra hai chén                         
một đặt mời vầng trăng                   
trăng lên đêm bàng bạc                              
rượu uống lòng mang mang
 
bằng hữu phương nào nhỉ              
không cùng soi ánh trăng                
rừng xưa mù sương núi                  
vời vợi ngoài trùng dương
 
rượu uống như nước mắt               
lòng có nghìn dao đâm                                
trăng sâu trong đáy chén                 
rượu sầu men trăm năm
 
chiều xưa về góc núi                        
đứng trông mù sương bay              
gió đêm gào qua mái                                  
còn lộng cuồng đêm nay
 
trong núi có thơ cổ   
gió huyền hoặc ngân lời
đêm soi mình trên vách
thấy những giòng mây trôi
 
rượu uống thêm hai chén
lòng già thêm muôn năm
bên trời cùng một lứa
nhớ nhau lệ đầm đầm
 
thời loạn làm thi sĩ                
thơ thành lời tiên tri              
tịnh khẩu đi vào núi  
giỡn vầng trăng dưới khe
 
rượu rót thêm hai chén                    
uống cạn lòng mang mang  
đọc lời thơ thủa nọ   
sương đêm nhoè bóng trăng                      
 
sầu tư hương
(gửi Viên Linh và Phan Nhật Nam)
 
ngồi bên quán vắng đợi mùa sang
trông tuyết bay mù mơ cố hương
lòng đắng nghẹn ngào niềm vong quốc
xót đời lưu lạc, kiếp phong sương
 
trăm lối mịt mù đời hiu quạnh
quê người vời vợi Bắc hay Nam  
mùa trái tháng nào Xuân với Hạ
bạn bè nghìn dặm hợp như tan
 
vẳng khúc đàn xuân thêm tê tái
vuốt mặt thương vời tuổi thiếu niên
chén rượu cuốì năm sao còn nghẹn
sầu nối sầu lên ánh sắc men
 
 
sầu gửi bạn
(tặng Nguyễn Tuyển và Phạm Quốc Bảo)
 
ngươi đã say chưa, sầu thế nào?
lòng đau cắt ruột vọng về đâu?
sân trường hoa phượng mùa thi cũ
có xoáy trong hồn mỗi đêm sâu?
 
thôi hãy uống tràn men đắng cay
oán hờn là chuyện gửi mây bay
mình đã già chưa sao tóc bạc?
mà những buồn vui vẫn ngất ngây
 
nào mộng ngày xanh ngời nét bút
làm cho mưa nắng cũng say mê
hỏi ai còn nhớ lời thơ cũ
hay vẫn đêm về sầu tái tê
 
hơn nửa đời qua như chớp nhoáng
đêm dài, năm ngắn chất trên vai
sự nghiệp? quẩn quanh trò cơm áo
công danh? trôi với gió mưa đời
 
mời rượu
(gửi hồng hiển và phan nhật nam)
 
mời bác cùng nâng chén
đêm nay rượu vàng trăng
việc đời tung cho gió
mình sống còn bao năm
 
 
gió Nam khoan hoà thổi
trăng sáng ngời phương Tây
cuối trời xa vời vợi
quê nhà dưới chân mây
 
vằng vặc trăng vàng chiếu
ngạt ngào men thơm nồng
uống cạn giòng trăng sáng
thả hồn bay lên không
 
đêm vàng, trăng thanh khiết
lòng nhẹ buông mây bay
biết đời như gió nổi
thì cứ cùng nhau say
 
 
Say gửi Phan Nhật Nam
 
ly rượu đêm nay hương lạnh tanh
trời đêm hiu quạnh, lòng buồn tênh
ngươi đi làm chi tên ly khách
ta một mình ta say một mình
 
ngươi đi làm chi cho ta buồn
đời điêu linh mà vẫn coi thường
tỉnh say rồi cũng xong một kiếp
ta một mình ta rất nhớ thương
 
những đêm ngất ngưởng ngồi bên nhau
đời tuy đắng cay lòng không sầu
chén chú chén anh qua ngày tháng
mà tháng ngày còn không bao lâu
 
ngươi vác làm chi trái đất này
sao không ở đây cùng ta say
đời sắp hết rồi, chơi chi nữa
sao chẳng cùng chia men rượu cay
 
mây trắng mênh mang nơi ngươi đi
đời đã chia giòng, sông không về
mịt mù khuất bóng tên đãng tử
thương xót xa và nhớ tái tê
 
ngươi đã đi rồi ta quá buồn
đêm quá dài mà rượu nhạt hương
nâng ly chợt thấy lòng sao nặng
quăng chai lên trời, rú bốn phương
BNT
* đang sống gần nhau ở Minnesota, cuối tháng 8 năm 2003 Phan Nhật Nam nổi máu giang hồ, dọn đi California
 
trăng
(tặng nguyễn trọng cảnh)
 
tôi đứng giữa đồi hú gọi trăng
gió vật vã rú lên điên cuồng
hàng cây hoảng hốt tung mù lá
rồi cả trời đêm chợt rách toang
 
tôi gọi trăng mà trăng không nghe
trăng bỏ trần gian đi không về
tôi bỏ thiên đường đi biền biệt
đêm ở nơi nào cũng tái tê
 
hiểu sao ý nghĩa của lời thơ
của ánh trăng và của giấc mơ
tôi giấu hồn sâu vào ảo mộng
những giấc kinh hoàng tự cổ sơ
 
tôi hú gọi trăng  -  trăng không nghe
cành lá bay tung mù bốn bề
khắp cả trần gian sôi trong lửa
đất trời thiêu cháy giữa ảo mê
 
tôi hú gọi trăng đến lịm người
nghe từng hơi thở thoát lên khơi
và nghe từ cõi nào xa thẳm
một vọng âm chùng như lệ rơi
 
giữa trời tôi gào trăng rất lâu
trời ơi!  trăng chết ở phương nào
đêm nay gió rú như cuồng nộ
ai xé ngang trời một ánh sao
 
nhớ bạn
(tưởng nhớ Q., gửi những hào kiệt từ KBC 4100)
 
thảng thốt đêm nay, rượu đã rồi
một mình ngồi dưới ánh trăng soi
tưởng người thủa trước về thăm bạn
choàng dậy, cả cười vẫn một tôi
 
gần bốn mươi năm từ buổi đó
biết ngươi sống chết ở nơi nào
chiến cuộc vẫn mù trong trí tưởng
ngùi thương cố quận, xót xa sao
 
gió núi nửa đêm hú lộng rừng
bên cầu sóng cuộn, trăng mênh mông
ngươi ngâm sang sảng lời thơ cổ
tuổi trẻ sao lòng như Ðặng Dung?
 
Xưa kẻ mang đao băng sông Dịch
ngươi cầm trung đội giữ chân cầu
một bi-đông rượu, dăm hơi thuốc
dũng khí ngất trời chẳng khác nhau
 
xa từ bữa rượu đêm trăng đó
ngạo nghễ tiếng cười nước cuốn xuôi
chiến trường nào gói ngươi vào đất
“cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”
 
bốn mươi năm ấy lâu hay chóng
bao nhiêu chén rượu? bao nhiêu trăng?
niệm những oai linh hào kiệt cũ
sống ngời oanh liệt, chết hiên ngang
 
bạn chết về quanh, bạn sống xa
đêm nay chia rượu với hồn ma
dõi vầng trăng sáng thương lịch sử
thế kỷ hung tàn máu nở hoa
 
thương nhớ ngàn năm
(gửi hồng ngọc)
 
cuộc viễn du âm thầm trong trí tưởng
rờn rợn ngân tiếng rú của thời gian
nghe lạnh buốt nỗi niềm từ tiền sử
trên bãi trăng sông vỗ sóng than van
 
em có phải là hồn tôi thủa đó
tự những ngày chưa bước xuống luân hồi
từng lời êm, quặn đau lòng thương nhớ
từng nụ cười, buốt ngực, máu ngưng trôi 
 
nên có phải kẻ lãng du có buổi
đứng bên sông chợt lạnh đến xa xăm
trăng chưa xuống mà sao lòng đau buốt
em chưa về sao đã nhớ trăm năm
 
cuối đường phiêu lãng
(gửi Nguyễn Xuân Hoàng)
 
tìm tôi thấy tóc hai mầu
thấy tâm hiu quạnh thấy sầu kết tinh
 
tìm tôi rượu uống một mình
trăng lu, bạn vắng, ý tình hôn mê
 
tìm tôi lặng ngắt bốn bề
lạnh vai áo đợi buổi về nẻo không
 
này trầm hương, nọ quả bồng
còn trăng xế bóng, còn lòng đắng cay
 
này điên, này tỉnh, này say
tìm tôi, còn lại hồn đầy xót xa
 
nhớ tôi từ buổi xa nhà
nhạt trăng đắy nước, phai hoa trước thềm
 
bãi sông, đằu núi, phố đêm
áo bay, tóc thả, vai mềm, mắt đưa
 
trăng nghiêng, mộng đã tàn chưa
lãng du còn một âm thừa trầm ngân
 
này mê tỉnh, nọ giả chân
một đời ngất ngưởng, một thân say cuồng
 
còn chăng vài bước viễn phương
thì đi cho hết quãng đường ngất ngư
 
                    Nhà thơ Trần Tuấn Kiệt đọc thi phẩm Say Giữa Mùa Trăng >>>

 

                      Thi tập Rừng Trăng Sương Khói
                                      Bùi Ngọc Tuấn
 
thương tưởng ngậm ngùi 
tặng lê hoài quỳnh
 
nhiều khi tôi muốn ra biển lớn
trông vời trời nước xót nhân sinh
đại dương vời vợi mà vô tận
lồng lộng trời cao ngó thất kinh
 
nhiều khi tôi muốn vào sa mạc
nằm trông sao băng  -  hoài thanh xuân
xót xa nhìn nét sao băng cắt
vọng bốn phương tìm mắt cố nhân
 
nhiều khi tôi thấy lòng đau đớn
thương tưởng mưa giăng hè phố xưa
ai thả nhạc lòng vuơng theo nắng
cho vỡ tan dần những ước mơ
 
nhiều khi tôi thấy lòng thảng thốt
như đứng ven đời gọi tiền thân
cây lá lặng lờ không tiếng động
bàng hoàng xanh sắc áng bạch vân
 
nhiều khi tôi thấy sầu thảm thiết
trông sóng trên hồ mơ dáng ai
ngậm ngùi theo cánh chim bay hút
tăm cá tan tành, mộng nhạt phai
 
 
tuyết hoa ca 
tặng tường vy
và nguyễn khắc nhân                                       
 
ta ca chơi hề sầu trăm năm còn hết
hoa tuyết loạn trời hề mù mịt nhân gian
gió nổi tự đâu hề tâm tư cuồng nộ
văng vẳng trong không hề chim lẻ oán than
 
tuyết lạnh bay hề đời hiu quạnh
gió rú gào hề ma tướng lạc âm binh
sóng chập chùng hề lời sầu giọng thảm
gió hú lộng hề rờn rợn tử sinh
 
tuyết loạn bay hề tuyết loạn bay
trắng buốt mênh mông hề đêm hóa lộn ngày
tâm tưởng tơi bời hề như người lạc nẻo
tuyết mù trời hề làm kẻ cuồng say
 
ta ca chơi hề  -  đua gào với gió
hoa tuyết loạn trời hề thần trí bàng hoàng
trăm ngả đời hề - lối nào không là tuyệt lộ
ngồi lặng trên đồi hề thân hóa giá băng
 
 
khúc ca buồn bên giòng mississipi
gửi phan thanh tâm
minneapolis, 1997
 
những ngày buồn quá tôi thường hỏi
khi gió than dài trên bến sông
khi nắng vàng xuôi giòng hiu quạnh
cây lá lặng lờ nghiêng bóng trông
 
em xõa tóc chi cho mây bay
gió phương nào nổi  -   lạnh phương này
chiều nay ai về qua nẻo cũ
cho nhớ thương giăng trên hàng cây
 
những mộng vàng như lạc cuối trời
gió về còn thoảng phấn hương rơi
tôi về qua phố thương tà áo
lá rụng cho sầu bay tả tơi
 
tôi trải hồn bên quán vỉa hè
em qua tung áo cuốn bay đi
năm sau những giải mây bàng bạc
còn thoảng vang lời của nửa khuya
 
tôi biết làm chi cho vơi sầu
khi đêm dần xuống, ngày tàn mau
trăng vàng lóng lánh, sông ngời sắc
sông thoảng vang lời của đớn đau
 
những ngày buồn quá tôi thầm hỏi
sao gió than hoài quanh bước tôi
sao sông vàng xuôi giòng thương nhớ
sao ước mơ đời biền biệt trôi
 
 
đầu mùa xuân một mình dong chơi
thấy chiều tàn, chợt nhớ thời cũ
gửi bùi huy
 
chiều ngồi lặng trên đồi
trông mây bay viễn xứ
trời đất đang vào xuân
lá hoa tưng bừng nở
 
đời qua như mây bay
hoa rơi hồng lối nhỏ
khơi vọng sắc năm xưa
thảng thốt lòng thương nhớ
 
trầm vang lời cổ thi
chiều như thơ Yên Đổ
đàn ngỗng nào về qua
hoa vàng bên giậu cũ
 
trông vời phương trời xa
chiều tan cùng bóng tối
khói sóng mờ trên hồ
đường về mù mịt lối
 
nghêu ngao khúc sầu ca
bóng dài nghiêng hè phố
lời hát thủa nào xưa
thoáng về trong tiếng gió
 
dừng chân góc đường này
nhìn trời nhoà sương bay
vầng sao xưa mù khuất
bàng hoàng lòng như say
 
 
gửi rừng núi cũ 
tặng phùng quyên
minneappolis 1977
 
bạn ở nơi xa sao biết được
buổi chiều nay ta đờ đẫn một mình
đời vời vợi lượng sầu vây hiu quạnh
mùa thay mùa, giờ nối phút qua nhanh
 
dâu hay biển cũng dần qua một kiếp
nhịp sóng bồi, khuya trở giấc thương nhau
sầu bao nhánh, giòng chia về khác phía
quãng đường xưa đổi dốc cuốn về đâu
 
những trưa ấy phấn thông vàng thơm gió
tóc thay mầu, hồn giữ lại thanh xuân
bờ suối vắng hiểu lời ngàn năm trước
đưa nhau về, vườn bắp nắng phân vân
 
những khuya vắng lời gió mùa u uất
những đêm hè rừng bốc lửa âm u
đầu hiên tối lập lòe dăm ánh thuốc
điều trong  môi, trao mắt, trán ưu  tư
 
còn gì nữa biển mênh mông ngăn lối
cơn gió nào hú lộng mái nhà xưa
giọt sương biếc vườn rau mùa đông sớm
mùi cỏ hoa giữ lại sống trong mơ
 
thôi giữ nhé một chút lòng tri kỷ
đời bềnh bồng rồi qua như mây bay
rừng núi cũ đêm đêm về réo gọi
giọt sương nào vuơng lại mắt ta cay
 
 
ngộ cố tri
gửi bùi bảo trúc, 1978
 
“tương kiến thời nan, biệt diệc nan”
                                    lý thương ẩn
 
 
lang thang nơi đất khách
chiều buồn trời giăng mưa
mười năm xưa không hẹn
gặp lại như tình cờ
 
ngươi không gì đổi khác
chiều nay như chiều xưa
một góc đời ngoài cửa
giọng ai ca trong mơ
 
hỏi tin bằng hữu cũ
nói làm sao cho cùng
đời mịt mù biển động
chắc còn thấy nhau không
 
ôi! những đời điêu linh
đọa đầy vây bốn phía
những vầng trán bao la
nuốt hoài bao nhiêu lệ
 
gặp ngươi sao như buồn
gặp ngươi sao như vui
mênh mang ngoài vạn dặm
gặp lại một khung trời
 
'gặp nhau nào có dễ
chia tay, ôi khó sao'
 
 
thanh xuân
gửi lê tất điều, dalat 1967
 
khi không sầu tối đất trời
ngồi trên đồi cỏ hay ngồi trên mây
 
mơ hồ bốn phía sương bay
râu lơ thơ mọc lệ đầy vơi sa
 
rực trời một đóa hồng hoa
bước vào lạc phách bước ra tiêu hồn
 
một mình ngồi rụng chiều hôm
một đời mộng tưởng chập chờn thanh xuân
giọt sa -  giọt nhẹ mơ hồ
giọt dài -  giọt ngắn  -  gieo như giọt sầu
 
một mình không rượu đêm sâu
năm qua ngày hết  - mái đầu gió sương
 
quê nhà mù mịt đôi phương
một mình thương tưởng sao buồn chứa chan
 
rượu không, mưa ngớt, đêm tàn
nằm im nghe vọng thời gian nặng nề
 
rượu không mà tưởng say nhè
tay bưng mặt khóc hỏi quê chốn nào
 “vọng mỹ nhân hề thiên nhất phương”
rượu uống nửa khuya thêm nhớ thương
đêm sâu tuyết lạnh trùm muôn nẻo
hồ băng tê lạnh buồn vô cùng
 
 
                                    Thi tập Tưởng Ca
                                           Bùi Ngọc Tuấn
   Trong thi tập Tưởng Ca không có bài nào gởi cho bằng hữu, đọc ba bài trong thi phẩm nầy, cảm nhận tâm trạng của tác giả... khi xa vắng hình ảnh bằng hữu và người thân.
thu dạ độc ẩm hoài cố nhân
 
rượu uống đêm nay lạnh mặt buồn
chim kêu nguyệt động trời nhạt sương
nghe từ sâu thẳm lòng đau đớn
thoảng vọng lời Em tự nhớ thương
 
đáy cốc ngời lên ánh mắt huyền
môi nào thơm đỏ tóc ngời hương
lời yêu từ buổi trăng vàng hẹn
còn thoảng trầm theo gió viễn phương
 
băng giá đêm thu buốt mặt hồ
rừng cây không lá đứng bơ vơ
tay giang ôm mỏi trời hiu quạnh
giữa một trần gian buồn như thơ
 
tuyết trắng mênh mông buốt như lòng
đêm thu hồ lạnh giá sương giăng
phương nào Em đã yên chăn gối
Anh vẫn say buồn dưới ánh trăng
 
”vọng mỹ nhân hề thiên nhất phươn”’
rượu uống nửa khuya thêm nhớ thương
đêm sâu tuyết lạnh trùm muôn nẻo
hồ băng tê lạnh buồn vô cùng
 
bài ca Phạm Thái
 
thương nhớ chi hề
                                sầu chất ngất
vọng mỹ nhân hề
                                tơi tả tâm tư
chiều xuống mênh mang hề
                                một mình bên quán
nhân gian xôn xao hề
                                tình ý ngẩn ngơ
mây giăng hề
                        vời vợi
gió lộng hề
                        lá bay
hát chi hề
                        lời ảo não
thương nhớ chi hề
                        tâm tưởng ngất ngây
 
duyên lỡ hẹn hề
                        lang thang trăm lối
đứng lặng bên cầu hề
                                    nửa tỉnh nửa say
 
biền biệt phương nao hề
                                    mắt biếc
thảng thốt lòng ta hề
                                    thương nhớ khôn khuây 
 
 Anh là kẻ lãng du ở cuối trời sao rụng
 
Anh là kẻ lãng du ở cuối trời sao rụng
đi tìm đôi mắt biếc một đêm xưa
hương thở ấm vẫn nồng thơm vai áo
những lời êm  - dịu ngọt những đêm mơ
 
sương buổi sáng - nắng buổi chiều -  trăng buổi tối
đường ướt mưa  - gió thoảng -  hồ xuyến xao
những giòng nhạc quán vỉa hè Anh ngồi lặng
chuyến xe qua ngần ngại hướng đi nào
 
Anh đeo túi đứng bên đường như ngơ ngẩn
bởi mộng đời biền biệt cuối chân mây
Anh hỏi gió đến từ nghìn thế giớI
có mang về một tà áo Em bay
 
ngồi giữa chợ - gõ chén ca - lời Tư Mã
lòng xôn xao những vọng tưởng đêm xưa
mắt Em biếc cho hồn Anh thảng thốt
bởi mộng đời ảo diệu nét môi thơ
 
cuộc lãng du   -   những ngày đêm vời vợi
ở giữa đời biền biệt của lẻ loi
đường trăm ngả  -  không nẻo nào đưa nổi
không lối về  -  lòng thương nhớ không nguôi
 
Anh là kẻ lãng du ở cuối trời sao ngủ
đi tìm lời tha thiết một đêm xưa
Anh đâu biết tại sao đời cách trở
Em bao giờ về nối lại duyên mơ
 
                                                                               Bùi Ngọc Tuấn

 




 


 

 

Thư từ liên lạc:  vuongtrungduongonline@yahoo.com
Copyright © 2006 vuongtrungduong
Last modified: 01/02/07
letter letter- does gone gone- egg wave wave- result mine mine- indicate wife wife- there equal equal- bed close close- soft behind behind- port power power- segment describe describe- or steel steel- magnet play play- change open open- fair pound pound- post before before- speak true . true .- smell country country- meant against against- free evening evening- feet letter letter- gave open open- read determine determine- much fair fair- these spend spend- and mine mine- certain throw throw- duck give give- match key key- knew chief chief- shape from from- branch push push- cook teeth teeth- need were were- copy except except- interest die die- beauty song song- your bone bone- pound of of- next music music- instrument lead lead- meant sun sun- provide gray gray- operate correct correct- century mean mean- station charge charge- several tire tire- warm fear fear- wife iron iron- half man man- finger finger finger- rise do do- high charge charge- nation protect protect- back bought bought- sheet make make- direct fraction fraction- carry self self- broke may may- unit and and- baby over over- nor buying cheap Viagra online in uk
erection forum erection forum- division beyonce knowles underwear beyonce knowles underwear- among lost bet femdom lost bet femdom- play muscular women naked muscular women naked- his nude ugly young nude ugly young- hour nude on train