Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
         Thơ Hà Thượng Nhân
 
    Nhà thơ Diên Nghị viết: “Nhà thơ Hà Thượng Nhân là một thi sĩ đàn anh, là một trưởng thượng trong làng thơ Việt Nam của giai đoạn thi ca tiền chiến cho tới hôm naỵ Ông là một trong những tác giả tiếng tăm ở trong nước cũng như hải ngoạị…”
Hà Thượng Nhân tên thật là Phạm Xuân Ninh, sinh ở làng Hà Thượng nên lấy đại danh quê hương làm bút hiệu.
   Vào thập niên 50, ông động vào Quân Đội Quốc Gia, làm việc tại Nha Chiến Tranh Tâm Lý, Năm 1957 lên Thiếu tá, giữ chức Phụ Tá Phòng 5 Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH tại Sài Gòn. Ông là người giàu kinh nghiệm về công tác văn nghệ, tâm lý; yêu thích thi ca. Khi nhà báo Như Phong yêu cầu ông đảm nhận phụ trách mục “Đàn Ngang Cung” trên nhật báo Tự Do, gây tiếng vang trong làng báo. Năm 1958 ông phụ trách thêm mục “Những Điều Trông Thấy”, viết hàng ngày trên báo Ngôn Luận dưới bút hiệu Nam Phương Sóc.
    Khi ông đảm nhận Chủ Nhiệm nhật báo Tiền Tuyến, ký giả Lô Răng Phan Lạc Phúc, Chủ Bút…  tờ báo duy nhất trong Quân Đội đã tạo được sắc thái đặc biệt.
   Thơ Hà Thượng Nhân đủ các thể loại: lục bát, thất ngôn Đường thi, ngũ ngôn, song thất lục bát, cổ phong trường thiên, thơ mới, thơ phá thể, tứ tuyệt... đặc biệt với lối xướng họa thật tài tình.
   Ông định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O, ông giữ được nhân cách của người cầm bút chân chính và được mọi người thường gọi ông là Hà Chưởng Môn để tỏ lòng tôn kính. Thái độ kẻ sĩ của ông được đề cập qua ngòi bút của nhà thơ Trần Tuấn Kiệt đã đăng tải trên Cali Weekly.
 
 
MÊ TỨ TUYỆT
 
Thơ dù viết đến ngàn câu nhớ
Chỉ bốn câu, xanh cả đất trời
Dù góp trăm năm kê gối mộng
tỉnh ra: ai đó cũng là tôi.
 
 
LỆ TRĂNG
 
San sát nhà cao mấy chục tầng
Ngước nhìn lòng bỗng thấy phân vân
Thèm nghe một tiếng chuông chùa đổ
Trải chiếu mời nhau mấy ngụm trăng
 
 
NỖI NHỚ
 
Một đi lạc cả hướng quay về
Mở sách càng thêm nỗi tái tê
Ai trộn phong ba vào chữ nghĩa?
Tóc thom ngào ngạt mối tình quê.
 
 
NGƠ NGẨN ĐƯỜNG VỀ
 
Ô hay nước chảy qua cầu
Niềm vui phỏng ngắn nỗi sầu bao nhiêu?
Bởi vì sầu có hơi nhiều
Cầu dăm ba khúc đủ điều xót xa.
 
  
NHÌN TRĂNG
 
Người ta lên mặt trăng
Mặt trăng gần quá nhỉ?
Anh muốn về Sài Gòn
Sài Gòn xa đến thế!
 
Sài Gòn xa hơn trăng
Trăng đêm đêm vẫn thấy
Lòng anh, em thấu chăng?
Thấm trên từng trang giấy
 
Trong cuộc cờ họ chơi
Mình là con tốt thí!
Ước vọng cả một đời
Chưa được làm thi sĩ
 
Trăng nhìn anh lặng lẽ
Anh nhìn trăng cảm thông
Vẳng xa vài tiếng dế
Trời đất càng mênh mông.
 
 
SAY
 
Viết gì đây? Nói gì đây?
Ồ Xuân! rượu có làm say chúng mình?
Đỏ hoe bóng điện đô thành
Nhắc làm chi bãi dâu xanh đường mòn?
Sắt son, thôi kệ sắt son
Chưa vui gọi cả Saigon cùng vui
Ở đâu rộn rã tiếng cười?
Ở đâu tìm lại con người ngày xưa?
Nhiều đêm trở gối nghe mưa
Dẫu chưa rượu đắng vẫn thừa lòng đau
Áo cơm lầm lỡ mãi nhau
Văn chương chung một mối sầu cổ kim
Bên ta bóng vẫn lặng im
Khó trong bọt rượu đánh chìm nhớ thương.
hà thượng nhân
 
 
MÙA THU NHỚ
 
Ngõ hẹp rụng hoa vàng
Bướm bay đầy cửa sổ
Ta bỗng gọi tên nàng
Áo vàng lồng lộng gió
 
Ta bỗng rưng rưng nhớ
Mùa Thu vàng ánh trăng
Màu Thu từ dạo dó
Mùa Thu lại vừa sang
 
Ta nhớ con chim nhỏ
Hót trên cành bằng lăng
Ta nhớ câu thơ cổ
Bông cỏ may bên đàng
 
Ta nhớ, ôi ta nhớ
Mùa Thu ta gặp nàng.
hà thượng nhân
 
 
MAI EM, ANH VỀ
 
Anh cầm tay em
Bàn tay khô héo
Anh nhìn mắt em
Gió lùa lạnh lẽo
Anh nhìn lòng mình
Mùa Đông mông mênh
 
Cỏ xanh mùa Xuân
Còn in dấu chân
Trăng non mùa Hạ
Ướt đôi vai trần
Có xa không nhỉ?
Ngày xưa thật gần
 
Mai em, anh về
Cỏ ôm bước đi
Mja dầm rưng rức
Chạy theo bờ đê
 
Sài Gòn! Sài Gòn!
Không là quê hương
Mà sao mình nhớ
Mà sao mình thương?
hà thượng nhân
 
 
KHÔNG ĐỀ
 
Thơ lúc trẻ chán chường bi phẫn,
Tuổi trẻ ta cùng quẫn vậy sao ?
Đời dù là giấc chiêm bao,
Trăm năm lại có lẽ nào xem khinh ?
Nay tóc bạc thình lình ngoảnh lại,
Nhớ những năm trẻ dại ngông cuồng.
Sống chưa thực, dám buông tuồng,
Chẳng qua mấy chén rượu suông canh tàn,
Nhục đất nước ruột gan lửa đốt,
Nghĩ đến người khí cốt trượng phu.
Những mong liều sức đuổi thù,
Râu mày thẹn với cơ đồ tổ tiên.
Rồi đất nước triền miên súng đạn,
Bạn bè thêm dày dạn phong trần.
Riêng mình dừng bước phân vân.
Ừ đâu cách mạng ? Đâu cần chúng ta !
Nói nhân nghĩa chẳng qua lừa bịp,
Nói hy sinh có dịp giàu to.
Chết vì một chữ tự do,
Là thôi ! Lỡ cả chuyến đò hoa niên.
Ta chẳng phải người hiền thuở trước,
Giữa ban ngày đốt đuốc tìm ai.
Chẳng mong bước tới thiên thai,
Chỉ mong gặp được một vài tri âm.
Sống chỉ lấy cái tâm làm trọng,
Gửi ngàn sau mấy giọng tiêu tao.
Cuộc đời thế chẳng đẹp sao ?
Lựa là cứ phải anh hào thần tiên ?
Chẳng cầu cạnh, chẳng ưu phiền,
Miễn sao lòng cứ an nhiên là mừng.
Người đừng hỏi cũng đừng thắc mắc,
Chuyện thị phi nào chắc đúng sai.
Trời ban cho một chữ tài,
Không dùng đem bán cho ai bây giờ ?
Thì ta lại làm thơ vì bạn,
Kẻ đồng tâm chán vạn gần xa.
Nếu người chịu khó đọc ta,
Trăm muôn ngàn chữ chỉ là men thu .
 
                                   Hà Thượng Nhân
 
 
CHẲNG LẼ
 
Sao nỡ lòng quên hận tháng Tư
Sài Gòn náo loạn vẫn hình như
Đau lòng khi nhắc câu thành bại
Mở mắt còn chưa rõ thực hư
Cờ đỏ sao vàng thôi đã đổi
Hùng tâm tráng khí cũng là dư
Chúng tàn hại nước, ta yêu nước
Chẳng lẽ mình không đọc cổ thư ?
 
CẢM KHÁI BÀI CUỒNG NGÂM
(thơ Vương Thanh)
 
Ơi người bạn trẻ tài hoa ấy
Nghe đọc thơ người nhớ lại ta
Cái thuở đầu bỗng cùng bạn hữu
Nâng ly cười lớn giữa phồn hoa:
Rằng đời còn những ai tri kỷ
Đáy chén vui chung một tiếng khà!
Cứ tưởng Tây Thi còn vẫn đó
Nghiêng bình, mắt biếc tóc mây sa
Nghiêng bình, Phạm Lãi: ta tiền kiếp
Trăng ướt mùa sương xóm Trữ La
Một chiếc thuyền con từ bỏ bến
Chẳng sao mà cũng nổi phong ba
Quảng Hàn lạnh lắm, sao nằm lẻ?
Sao chẳng cùng ca một khúc ca?
Dẫu biết nòi tình dan díu lụy
Thơ ai trôi ngược giải Ngân hà?
Ta dường trẻ lại dăm mươi tuổi
Một tối vui quên cả tuổi già.
 
                                     ***
 
      Trải qua 13 năm lao tù trở về, năm 1988, nhà thơ Hữu Loan vào Sài Gòn ở nhà ông 3 tháng, bạn bè cố tri trên nửa thế kỷ gặp nhau, bài thơ Viết Cho Nguyễn Hữu Loan với tình bạn, nỗi ngậm ngùi, cay đắng:
 
Viết Cho Nguyễn Hữu Loan
 
“Trán cao tóc xù
trai Quảng Bình trong quán phở chiến khu
đập bàn tắt đèn, thét xăn rách áo
thằng Ái Mỹ Lộc bắn thằng Kỳ Hoàn Lão”
 
Nguyễn Hữu Loan
hồn nhiên như con trẻ
đơn sơ như miệng cười
dám chân thành làm một con người
giữa bão tố quyết không là cây sậy
chỉ biết cúi đầu vâng lời lẽ phải
với bạn bè gìn giữ thủy chung
Đỗ Phủ xưa dù lớn vô cùng
Nguyễn Hữu Loan không chịu là Đỗ Phủ
ba mươi mấy năm chân trần lam lũ
 
- Đói không Loan?
- Khổ không Loan?
- Tao chẳng khổ bao giờ
- Tao đi cày như tao làm thơ
 
Mày đi cày vì mày dám làm thơ
Thơ vĩ đại vì thơ không đánh đĩ
Bọn dối trá chẳng thể là thi sĩ
Kiệt Trụ xưa đừng nói chuyện thi ca
Nhớ Nguyễn Du rau cháo xanh da
Nửa tháng ốm không có tiền mua thuốc
Không cần thép thơ vẫn là bó đuốc (3)
Thơ nâng người cao sát với thần linh
Tiếng chim nào lảnh lót giữa bình minh
Đêm thu lạnh bến Tầm Dương đưa khách
Trên ngàn năm tưởng như bờ lau lách
Của người xưa vang vọng mãi đâu đây
 
Loan ơi Loan khi mày rít điếu cày
Đội nón lá bạn mấy người áo ngắn
Tầm thường thế mà khắp nơi bàn tán
Súng làm chi? Sắt thép để làm chi?
Chiều hôm nay trải chiếu cạnh đường đi
Nâng chén rượu nhắc nhau câu sách cổ
 
Cung điện lớn cũng có ngày sụp đổ
nhưng văn chương vạch mặt lũ gian tà
uy quyền nào khuất phục nổi lòng ta?
mày nói đúng: chúng mình đều lớn tuổi
nhưng chẳng chịu quay lưng vào Lẽ Phải
vẫn say mê như thuở ấy đầu xanh
bốn mươi hai năm! Mình lại gặp mình
tao vẫn thế, té ra mày vẫn thế
coi thủ đoạn như những trò con trẻ
lấy chân thành làm vũ khí vô song
 
Mày tìm gặp tao thật cũng lạ lùng
khi nhận biết cười không còn nước mắt
tao nhìn mày thương thì thương thật
nhưng lòng tao hãnh diện lắm Loan ơi
“không làm nhà vì tôi bận làm người” (4)
phú quý bất năng dâm
bần tiện bất năng di
uy vũ bất năng khuất (5)
bạc tiền gì cũng mất
nhưng làm sao mất được niềm tin?
tao gặp mày khỏi phải giữ gìn
nửa thế kỷ vẫn tin nhau là bạn
rượu đế xoàng thôi nâng ly uống cạn
con tôm khô nhắc lại thú quê hương
tao ước một ngày trở lại Vân Hoàn
ra vườn trước bẻ bắp ngô vào nướng
 
rồi tao nhắc những bạn bè ngày trước
những chiếc xe con, những bộ com-lê
những phấn những son
rượu thịt ê hề
chúng nó chết từ lâu mày ạ!
chúng nó chết thì có gì là lạ?
chết vì quên nồi cháo lá khoai lang (6)
mày uống đi
nửa thế kỷ kinh hoàng
vẫn còn lại người giao liên Ban Thống
Ban Thống gần như thất học
nhưng người nào có học hơn anh?
mày về Nga Sơn thân thích quay mình
Đỗ Hữu Thống dám về thăm thủ trưởng
Dám coi thường thép súng bao vây
Lên rừng xanh có sắn cho mày
Giữa thiện ác bày hai thế trận
“Náo thị u lâm mạc luận
cổ kim cao hữu năng tầm”
thế cho nên từ Bắc vào Nam
bặt tin tức ta vẫn còn gặp lại
ta không uống để quên
mà để nhớ sầu vạn đại
như để nhìn để nhớ bạn bè ta
có phải không nếu không có phong ba
thì cây lớn và cỏ hèn cũng vậy
thời đại ta hào hùng như thế đấy
mày tưởng đâu tao đã hết làm thơ
hú hí vợ con thừa mứa sữa bơ
lại kênh kiệu tập làm trưởng giả
chúa Jê-su đầu thai trong máng cỏ
Phật Thích Ca từ bỏ cả ngai vàng
bàn tay không mà lại có thiên đàng
 
Tao còn nhớ mãi
trên đỉnh Hoàng Liên Sơn có cây mai cỗi
mọc lơ thơ ngạo nghễ mấy bông vàng
mày trở về làng không lẻ loi cô độc
mày vào Đà Lạt
có người con gái ôm hôn rồi khóc
mày vào Sài Gòn
nhiều kẻ không quen
nghe nói tới con người “độc đáo”
thiếu quần thiếu áo
tìm thăm thân thiết hân hoan
Nguyễn Hữu Loan.
 
 
                                         Hà Thượng Nhân
 

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 




 


 

 

Thư từ liên lạc:  vuongtrungduongonline@yahoo.com
Copyright © 2006 vuongtrungduong
Last modified: 01/02/07