ôi gã tình nhân gần đất xa trời cầm trái tim thơ dật dờ cuối biển con mắt mờ sương nhập nhoà điểm hẹn một tiếng thở dài suốt cõi nhân sinh
ta mãi hoài đi cho hết đời tình em vẫn chờ trông nhọc nhằn mộng mị còn chiếc giếng nào thơm hồn Trọng Thuy? khi áo My. Châu trắng rợp đường về ?
có những làn hương khốn khổ chia ly từ những loài hoa chưa từng nở kịp ta ngó vầng trăng lo tình mù biệt em vẫn ngạt ngào bên cửa trăm năm
ơn của nổi chìm - già đầu tình nhân tóc phất phơ reo trong chiều biển động thế, hình em đâu cho ta chiếc bóng để được yên vui khi phải xa trời ....
HL - muà Valentine 06
những lúc cần nhau
em như ở cạnh đời tôi khổ đau cùng với ngọt bùi xẻ chia em như bụi chuối sau hè cho tôi có một trời quê lặng tờ ơn tình khơi tự dòng xưa con sông chảy đục bất ngờ lại trong
nơi đây mùa lá không còn tiêu sơ thì đã mái hồn tiêu sơ tôi yêu trong phút từng giờ bếp cam ếm lửa lòng chưa cháy bùng em giùm thăm hỏi tình không đêm qua Chúa cũng hài đồng rồi em
những điều nói đã nhiều thêm những điều không nói còn riêng được gì ? cho dù không nói mà nghe thảm thương là những ước thề tự dưng
biết đời không ngớt phù vân biết mình có phút giây cần nhau chưa ?
HL
ở quán rượu gần
nhà em
ượu đắng vài ly còn
cháy ruột ho đau cổ họng - huống chi tình tình kia, đã giết người như rượu mà suốt đời anh cứ buộc anh
lại sắp tàn thu rồi nữa chứ đầu hôm gió lạnh - đêm không trăng một anh góc quán - vài ly nhỏ chẳng lẽ tình ngon cũng đắng chăng ?
ngõ tối qua nhà em hút gió định qua - lòng ngại, vẫn không qua gió bay, điện tắt, lòng như ngõ dễ giúp đưa anh tới được nhà ?
muốn gọi vài ly thêm - uống nữa có đâu rượu dỏm lại say rồi ? đó đây chỉ cách chừng trăm bước mà đến hàng trăm thứ lẻ loi ...
đạp xe chi nổi - thôi đành dắt tình, dắt chi qua khúc mịt mù ? cũng dắt bừa thôi, dừng chẳng được bàng hoàng anh gặp gió tàn thu !
chỗ ngồi đã mất
thời học trò - chiếc ghế dài - ngồi chung thời dạy hoc - đứng, ba hoa trước bảng thời làm quan - nằm chưa ngay lưng đã ở tù, ngủ nền đất ẩm ...
chỗ ngồi - đời cho anh, vô dụng anh có ngồi đâu ? - anh chẳng được ngồi !
em tìm anh - mỏi cả một đời ? gặp - em hiểu cả đời anh cũng mỏi bốn chiếc ghế nhà em - gian giữa một chiếc - anh ngồi, không thể ngồi lâu
chiếc ghế anh ngồi dẫu chịu ơn nhau mà tình yêu em cho anh, lầm lỡ ? khi đứng dậy, nghe lòng dặn nhỏ : gian giữa nhà em, không có chỗ anh ngồi !
anh bước đi - mỗi bước bồi hồi đời rộng thế mà người ngồi quá chật chiếc ghế của anh rõ ràng đã mất !
một chỗ ngồi làm khổ trăm năm khi anh buớc đi những bước sau cùng ...
HL
thơ tình viết ở Hội An
ta thật sự muốn đứng hoài một chỗ
mà ông trời cứ đẩy mãi ta đi
và em cũng một đời như gió núp
tóc bay mây thổi suốt buổi anh về
ngày xuân cuối hết hoa - dù hoa ẩn nguyệt
để nghìn trùng cơn gió, nỗi niềm xưa
mẹ già ta đã yên nằm trong đất
quê nhà đây - sao vẫn nhớ quê nhà ?
đến rong bèo còn tấp bến sông Hoài
ta bước mỏi - quay nhìn không dấu bước
mẹ già ta đã tìm qua cõi khác
cố hương còn chỉ một nửa cố hương
phố cũng rồi chỉ nửa phố rêu phong
em, câu cổ thi - nghiêng hồn thục nữ
như vẫn đợi ngó theo mùa trăng cũ
mà trăng đành chỉ sót nửa vầng trăng
ta có muốn đứng hoài đây một chỗ
em có núp một đời như ngọn gió
cũng ngậm ngùi ông trời bắt ta đi
cũng tóc bay mây trắng buổi anh về ...
Cuối đời còn một trái tim Chôn theo cũng uổng đành đem tặng người
Trông vô chóc ngóc em ngồi Mái tâm thất đã quá thời tàn xiêu
Cuối đời đàn khảy không kêu Năm cung với bốn dây, chiều lạnh tanh
Thương em gấp rưỡi thương mình
Bên sông có khóm lục bình chìm mưa
Cuối đời còn nửa trang thơ
Nửa chừng ngâm, nửa chừng như khóc thầm...
HL
ngày trở lại Hội An
khi anh về trời phố cũ lên sương
đôi chút lạnh đôi chút sầu tháng chạp
vừa đủ mỏi đôi chân thằng lãng bạt
anh nghiêng vai ngó lại cuộc đời mình áo bụi mù và tóc gió phai xanh
tay vẫn ngắn để trăm lần thua thiệt
phố thì nhỏ anh còn qua chưa hết lại hoài công đi bắt mộng bên trời
khi nhớ ra mình đã tuổi ba mươi ba mươi tuổi sao cứ hoài lỡ vận?
khi anh về buồn hơn loài mây trắng nghĩ người xưa phú quí mới hồi hương
chuyện công danh như muối xát trong hồn chưa áo gấm nên hoài hoài viễn xứ
anh sợ qua nhà từng bằng hữu cũ sợ qua đường gặp những dáng tình xưa
kỷ niệm thì xa, xa quá - mơ ho chằng lẽ nhắc để làm nên yêu dấu?
khi anh về bé vừa lên mười sáu rất dịu dàng nhưng rất lạ đời anh
khi đưa tay gõ vội trái tim mình nghe sai lỡ như một lần dâu bể
anh đã già rồi hồn khô ý trễ tương lai mù trên mấy ngọn sầu đông
yêu vô vàn cũng rớt giọt tình không!
khi anh về bất ngờ anh biết khóc
qua hiên nhà người, bé vào lớp học bé đâu hay thành phố đó lên sương
là khi anh cúi xuống một đời buồn ...
HL (Qua Mấy Trời Sương Mưa)
Bữa say
ghé chùa Ông Hội An
Quan Vân
Trường mặt đỏ cũng thành danh
ta đỏ mặt hơn ông, đời lại hỏng
ông cốt cách quỳnh tương, ta hồ đồ rượu dỏm
cuộc trăm năm đã đến thế - hoang tàn
Kinh Châu, Kinh Châu mờ hơi sương
lòng ông, lòng ta - ai biết được ?
hào khí ngời thanh long, cũng sụt sùi
ngọn bút
chuyện nghìn xưa thầm hòi chuyện nghìn sau
ông còn đất để về, ta biết về đâu ?
mịt mịt trời sương - mờ mờ thân thế
châu với quận đã lạc loài tri kỷ
mảnh trăng suông vừa nhạt thếch rượu mời
chốn trần gian tốc gió bốn trời
trên đất lạ còn rung bờm xích thố
ông tử vi thần thơm lừng thiên cổ
ta thơ cuồng vất vưởng mỗi tờ mây
để có lần ta chếnh choáng qua đây
chén rượu dỏm chừng không gượng nổi
ông linh hiển, mặt mày ông đỏ chói
đỏ mặt mình, ta gục dưới chân ông...