Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 

 

               t h ơ p h ạ m n g ọ c l ư
 
     Thơ của Phạm Ngọc Lư được đăng tải trên Thư Quán Bản Thảo, qua vài thập niên, ông “ẩn dật” với thơ vì không phù hợp với quan niệm của ông. Nhà thơ lấy đạo làm người của người xưa bày tỏ quan điểm của mình như lời Khổng Tử “Quân tử cố cùng, tiểu nhân cùng nhi lạm hỷ (Người quân tử cố chịu đựng sự cố cùng, còn kẻ tiểu nhân gặp cảnh khốn cùng thì làm điều tham lạm”.
     Cali Weekly nhận được vài bài thơ của Phạm Ngọc Lư mang tâm sự của người yêu thơ nhưng cay đắng trước thời thế - VTrD
 
 
Đề Thơ Trước Mộ Thanh Xuân
 
Có người bảo ta ngu
Không thèm ăn thóc nhà Chu
Bỏ về quê ăn cỏ
Có kẻ khoái ta ương gàn càn rỡ
Dám chê rượu nhà Tần
Thứ rượu cung đình của phường hiển vinh qúy tộc
Tuổi mới ba mươi
Có ai ngờ ta uống hèn nuốt nhục
Lấy giẻ rách che tai
Cắm chông gai rào miệng
Nhặt nhạnh gia tư ít đồ tế nhuyễn
Trèo lên xe trâu
Lui về quê kiểng
Mài răng gặm nhấm cái thanh bần
 
Lượm lặt nứa tre che căn lều nhỏ
Phên cửa phong phanh suốt ngày no gió
Người quen tâng bốc gọi mao lư
Kẻ nôm na kêu đích danh nhà cỏ
Chẳng hay ho gì cỏ với mao
Thời bất lợi voi đành làm chó
Phong tống thời lai giun đất hoá rồng
 
Góp nhặt chợ trời đầy hai túi chữ
Túi đựng thánh hiền kê đầu giường ngủ
Túi đựng tầm phào
Lộn tùng phèo phàm phu tục tử
Thoải mái gác chân
Lựa trong gia tài một mớ phong vân
Đem ra chợ chiều rêu rao thanh sắc
Tội cô láng giềng thật thà nháy mắt
Khổ chị goá chồng mời mọc môn khoai
 
Tìm trong gia phong mấy lời răn dạy
Hiểu đâu nhất thời
Đâu là vạn đại
Than ôi !
Cái khôn mới hôm qua
Hôm nay bỗng trở thành cái dại
Quay lưng với đời ư ?
Dòng đời cuồn cuộn
Biển đời lợn cợn
Bảy đục ba trong
Quay mặt với người ư ?
Mặt người sắc nhọn
Biển người sao mà ghê rợn
Đua chen hôi lợi bòn danh
Đâu dám ví mình với Đào Uyên Minh (*)
Tụng Quy khứ lai từ
Cứ ngỡ chính mình đang u hoài cảm thán
Ngộ dĩ vãng chi bất khả gián
Tri lai dã chi khả truy (**)
Hề ! Mời quá khứ nâng ly
Hề ! Mời vị lai so đũa
Ta như kẻ lỡ thời
Giỏi giang gì mà tri với ngộ
Chỉ biết hôm nay giày rơm áo cỏ
Vinh danh quân tử cố cùng ! (***)
 
*
Ba mươi năm bổng… bồng… bông
Ngơ ngác quay về gia hương cố thổ
Lá tre lợp dày mái cỏ
Bão giông quằn quại mao lư
Bao nhiêu năm ta vẫn còn ngu
Sáu mươi tuổi chắc gì không càn rỡ
Dẫu đọc hết một trăm bồ chữ
Vẫn thua đau một đứa lòn trôn
Đứng giữa chợ chiều
Sao nhớ chị khoai môn
Bỗng thương năm xưa cô láng giềng thuần phác
Lướt thướt mây trôi
Dập dờn tóc bạc
Một mình ta…
Như bóng ma nhô lên từ đêm thiên cổ
Một mình ta lơ ngơ chôn nỗi niềm ly gia biệt thổ
Nền nhà xưa mọc lên nấm mộ
Chữ đề bia tức tưởi tím bầm :
       Ghê thay ! Thiên địa phong trần
       Nơi đây… yểu mệnh thanh-xuân-một-người !
 
 
(*)  ĐÀO TIỀM (365 – 427 ) tự là Uyên Minh, người đời Đông Tấn, Trung Hoa. Làm huyện lệnh ở Bành Trạch, chán cảnh phải lòn cúi quan trên, ông than thở, “ta đâu phải chỉ vì 5 đấu gạo (tức lương bỗng) mà phải khom lưng ư ?”, bèn trả lui áo mão cho triều đình, quay về quê ẩn cư, viết bài Quy khứ lai từ để bày tỏ chí hướng. Người đương thời rất ngưỡng mộ sự cao khiết của ông, tặng ông danh hiệu Tĩnh Tiết Tiên sinh.
(**) Hai câu nầy trích trong Quy khứ lai từ. Nghĩa : nhận ra rằng chuyện dĩ vãng là không thể ngăn lại được; biết chuyện tương lai thì có thể đuổi theo.
Phan Kế Bính đã dịch Quy khứ lai từ thành thơ song thất lục bát. Riêng hai câu nầy ông dịch thoát ý :
                 Ăn năn thì sự đã rồi
              Từ nay nghĩ lại biết thôi mới là
(***) Quân tử cố cùng; tiểu nhân cùng nhi lạm hỷ. (Khổng Tử, sách Luận Ngữ). Người quân tử cố chịu đựng sự cố cùng; còn kẻ tiểu nhân gặp cảnh khốn cùng thì làm điều tham lạm.
 
 
Mời Nhau
 
Mời nhau một ngụm sương mù (*)
Chén hoàng hôn quyện khói thu mơ màng
Nhâm nhi dăm miếng lá vàng
Ngọt ngào nhấm nháp dung nhan núi chiều
 
Mời nhau một chén tịch liêu
Nhón tay ngắt chút đìu hiu lót lòng
Chiều thinh không núi tịnh không
Lửng lơ mái khói bềnh bồng lều mây
 
Tựa đầu vách núi, ô hay
Núi vô vi mở vòng tay hải hà
Mời nhau một hớp yên ba
Lòng thơm từng giọt bao la biển trời
 
Vói tay nhặt đoá mây rơi
Thả vào chum rượu rót mời đá câm
Ô hô…  đá chợt thì thầm
Hồn ai hoá thạch đang tâm sự buồn ?
Thót lòng vỡ khói tan sương
Sớt nhau nửa ngụm đoạn trường nhân sinh
Thấm lòng giọt giọt vô minh
Tay buồn buông chén… bồng bềnh chén trôi
 
(*) Câu khai đề của Hồ Công Khanh
 
 
 
Lên Núi Đề Thơ
 
Người xưa lên núi đề thơ
Căm căm nét chữ tỏ mờ bóng rêu
Chữ cau mặt, đá đăm chiêu
Hồn thiên thu lạnh giữa chiều gió lay
Người xưa rơi lệ núi nầy
Lệ xưa thấm lá cỏ cây phơi màu
Rêu buồn ngậm nỗi lòng đau
Đá câm khắc hoạ nỗi sầu trơ vơ…
 
Chiều hôm non nước lặng tờ
Lòng tôi gọt đá đề thơ khóc mình
Đau tay khắc đậm chút tình
Mũi dao là lệ nhân sinh ròng ròng
Ngàn sau hồn chữ rêu phong
Miên man thiên địa… tấc lòng du du…
 
 
Túy Hoài
 
Uống cạn mươi ly
Nhớ quên rồi cũng hết
Trời buổi chiều bỗng dưng mù mịt
Đầu ta như khói bốc miên man
Lòng lênh đênh lạnh buốt sông Hàn
 
Cơn say nào cao vút Hải Vân
Ta bay vèo mây gió lâng lâng
Xôn xao trời thu tung tăng hoàng diệp
Mênh mông ngàn thu rụng rời thương tiếc
Ô hô !
Ngươi có - ta không
Ta còn - ngươi mất
Thoắt bóng thoắt hìmh
Chập chờn hư thực
Chưa say, ném hồ trường qua biển Bắc
Yên ba tan tành im bặt
Hương quan gờn gợn mù tăm
Say rồi, tung chén rượu xuống trời Nam
Trời Nam ào ào mưa ngây ngất
Giang hồ lênh láng sóng lên men
Say rồi,
Nhớ tuổi quên tên
Xót lòng trông cây nhớ cội
Phải ngươi ba chìm bảy nổi
Bắt ta mười kiếp long đong
 
Mây có – gió không
Tình câm – thơ điếc
Giai nhân còn mà anh hùng hết
Chưa mùa đông sao tóc xanh rơi bạch tuyết
Ngũ thập rồi tay trắng xoá bạch vân
Ô hô !
Thiên địa vô cùng
Uống say mà khóc Đặng Dung - Thuật hoài !
 
Khóc rồi,
Đập nát cơn say
Hốt nhiên bừng bừng hào khí
Vươn vai nhập thân hào sĩ
Dậm chân nổi gió Đông – Đoài
Cởi chim hồng nhạn mà bay
Theo trăng qua Đằng Vương các
Thâu lại hồ trường nơi biển Bắc
Nhặt lên chén rượu cuối trời Nam
Chơi hết tháng ngày chưa tương đắc
Tung hê cơm áo bất phùng thời !
 
Uống nữa ngươi ơi
Một ngàn ly một lần xin cạn
Ấm lạnh sông Hàn ơi !
Chỉ còn ngươi…
Chỉ còn ngươi soi bóng ta thôi.
 
                                                  Phạm Ngọc Lư
 
            
         Trở Lại Thư Mục
                Sinh Hoạt
         
          Trở Lại Thư Mục
         Trang Thân Hữu
           
          Trở Lại Thư Mục
                   Giải Trí
            
          Trở Lại Thư Mục  
                Thơ Văn
 
         Trở Lại Thư Mục
                 Thư Tín
               
          Trở Lại Thư Mục        
                Diễn Đàn
            
           Trở Lại Thư Mục
                   Văn Học
            
           Trở Lại Thư Mục
               Nghệ Thuật
        
         Trở Lại Thư Mục       
              Phiếm Luận
 
Vương Trùng Dương  Email: caliweekly@yahoo.com - vuongtrungduong@yahoo.com