Sinh năm 1940
tại quận Tuy Phong – Bình Thuận. Khởi viết từ 1958 với các bút hiệu Thùy
Dương, Vương Hầu và sau 65 là Phan Bá Thụy Dương. Ngưng viết từ cuối 72.
Trước 75: quân nhân, công chức tài chánh. Sau 75: tư chức tham vấn về
quản trị tài chánh. Hưu trí sớm và hiện sống ẩn dật tại USA.
1959 - 1972.
- Đăng thơ,
văn, sách rút ngắn, giới thiệu trào lưu Văn Học trên tuần báo Định Mệnh,
PNDĐ, VNTP, tạp chí Thời Nay, Gió Mới, Mai, báo chí QĐ như: Tiền Tuyến,
Diều Hâu, CSCH, Tiền Phong
- Phụ trách
Trang Thơ, Trang Của Lính, viết truyện dài Gió Đi Trên Tóc* cho nhật báo
Ánh Sáng.
- Phụ trách
Trang VHNT, trang Văn Nghệ QĐ, viết truyện dài Những Sợi Nắng Hồng* cho
nhật báo Tự Cường.
- Tổng Thư Ký
tòa sọan và viết truyện dài Vùng Lá Thắm Sương Mù* cho tuần báo Định
Mệnh.
[ * Chỉ
đăng feuilleton, không xuất bản.]
Đầu năm 2005 đến
nay.
Đăng thơ và
phê bình văn học, tạp văn trên các nguyệt san, tạp chí Khởi Hành, Nguồn,
Khơi Nguồn, Giao Điểm, Đối Lực, KTTT và một số diển đàn liên mạng như
Giao Mùa, Talawas, VietNo…
PT Chủ Bút tạp chí
Nguồn/Khởi Nguồn được 1 năm thì từ nhiệm.
Liên Khúc Vô Thường
1.
Đốt công án vất kinh thư khải ngộ
Theo đường trăng,
trăng khi tỏ khi lu
Tìm người hiền nơi thâm cốc âm u
Thỏng tay vào rừng giả làm ẩn sĩ
Giòng sinh mệnh
chừng nhuộm màu chướng khí
Bến nhân gian ai quán niệm vô thường
Hành trình xa ngựa đà lỏng dây cương
Trên vách núi chân dung in mờ tỏ
2
Ném công án chôn kinh thư bất ngộ
Nương sông ngòi biển cả tới an nhiên
Nửa u hoài nửa chợt nhớ chợt quên
Bỗng tan biến cùng tiên thiên tự ngã
Tay huyễn hoặc đề lời thơ trên lá
Hồn xanh xao mờ mịt chốn phiêu bồng
Người đâu rồi,
người đâu rồi sao tịch mịch hư không
Hương dạ thảo đang chớm mùa khai nở
3
Hủy công án buông kinh thư giác ngộ
Vào chợ đời ảo mỏng phất phơ bay
Buị khói mê man
chênh chếch nắng gầy
Lời phố thị chập chờn như ảo giác
Ta là ai -
ta là ai sao tâm linh ngơ ngác
Người là ai -
người là ai mà sắc diện mơ hồ
Rượu độc ẩm hề chân lạc loài đưa
Mây biến dịch mưa chắt chiu giọt nhỏ.
PBTD
Bài Tâm Ca Vô Niệm
1.
Kìa ai,
bên suối chôn ảo tượng
Mắt dã hoang vu
bụi lốc huyễn hờ
Vũ trụ chết,
tầng âm thanh lắng đọng
Tay ơ thờ vuốt gió hát bâng quơ
2.
Tâm niệm lặn,
lững lờ sương ốc đảo
Gánh càn khôn u ẩn tiếng mưa khơi
Tóc khô kiệt kết tinh mùi thủy thảo
Thoáng mờ xa
từng lượn sóng rã rời
3.
Qua cổng nắng
soãi cánh mềm hải điểu
Cát lao lung phủ ấp đá dung tình
Ai thảng thốt ướp thiền hoa mỹ diệu
Buông tiền thân,
xua tự ngã u minh
4.
Mây xám
tạc hình ẩn khách
Xiêm y
lọan lửa chân như
Nguyệt tàn
cõi giam sấm động
Cung tơ lạnh phím ngù ngờ
5
Thôi nhé em -
giếng hồng hoang cô tịch
Trót cạn nguồn lạch kín dấu chim di
Đèo hun hút
bạt ngàn
đêm tận tuyệt
Rãi sa mù
khuất bóng nẻo từ ly
6.
Rượu tàn canh
ngập ngừng chân du mục
Réo gọi hồn phiêu lãng phách trầm luân
Tâm huyền niệm -
ý lạc loài vô thức
Em –
Em về chưa sao vân ảnh chập chùng
7.
Sưởi, hâm chi ngọn tình hương phấn cũ
Ta về đâu -
ta về đâu chiều đã mỏi cánh bay
Lỡ tha hóa như rừng sâu trốc lá
Loảng âm hao
lã mộng gối dương đài.
PBTD
Thôi Ta Về Ôm Góc
Núi
1
Áo nhuộm phong trần chưa rũ sạch
Tóc đã pha màu nắng quan san
Thôi thôi ta về ôm góc núi
Đẽo gỗ trầm hương tạc tượng nàng
Gõ phách mà ca bài độc đạo
Hứng tinh hoa nhật nguyệt càn khôn
Mang ẩn tích về treo cổng gió
Chợt phân vân ngẫm chuyện sinh tồn
2
Mềm môi rượu cạn đêm trừ tịch
Lại nhớ người xưa, hương tóc xưa
Đường thăm thẳm bước chân lơ đảng
Thoảng nghe lạc điệu pháo giao thừa
Thôi thôi ta về bên dốc đá
Dựng am đường hội chứng vô âm
Rủ chim chóc ngao du rừng trúc
Đốt cảo thơm chuyển hóa huyễn thần
3
Dư ảnh chập chờn như bụi khói
Ảo chân rời rạc giữa lưng trời
Thôi thôi ta về ôm góc núi
Đục gỗ trầm hương tạc tượng người
Gõ nhịp mà ngâm bài tuyệt tận
Gọi hồn Lá Thắm suốt đêm thâu
Gió sương phơ phất đời cô lặng
Nhòa nhạt chưa phiến thạch mộ sầu ?
PBTD
U Y Ê N N G U Y Ê N
gởi Trần Thiện Hiệp
Cánh hạc nào bay trong triền nắng sớm
Tiếng hót xa xăm
như tận cõi trời
Sao u trầm chất ngất khách thiền ơi
Xin nhẹ bước trên lối mòn tỉnh lặng
Rừng cô tịch có gì đâu tra vấn
Lửa chân như có đủ ấm linh hồn
Đất bùn nào còn in lại dấu chân
Tâm vô niệm đường xa gần đi mãi
Có phải người đang quay về bến đợi
Gom lá vàng gỗ mục dưới trăng trong
Về đi thôi,
đêm lạnh giá mênh mông
Áo nâu mỏng sao che mưa đỡ gió
Chim thức giấc cất lời ru thật lạ
Ai phong trần qua mấy độ truân chuyên
Thấy gì chưa tự ngã với uyên nguyên
Hay ngần ngại chia xa lòng thung lũng
Từ tiềm thức đã lạc quên long trượng
Đâu đây chừng thấp thoáng ánh vô ưu
Thiền khách này -
thiền khách đã về chưa
Xin trả lại cho ta quê, tình cũ.
PBTD
Đêm Bên Dòng Sông Lạnh
tặng anh Đinh Từ Thức
Thử hỏi dòng
sông Seine -
theo thủy triều xuôi ngược
Mỏi mệt chưa qua năm tháng thăng trầm
Du thuyền nọ ai đưa và ai đón
Có hao gầy với mưa nắng mong manh
Cửa khải hoàn có chia niềm kiêu hãnh
Ngọn Eiffel còn thao thức dung tình
Đền nguyện cổ có trao lời kinh sáng
Rửa hòa chưa bao tội lỗi nhân sinh
Này dòng thủy triều miệt mài trôi chảy
Đã u hoài mấy độ dưới trăng khuya
Đèn heo hắt -
sao ánh đèn heo hắt quá
Có đủ ấm lòng tận đáy sâu kia
Thử hỏi con nước sông Seine -
đong đưa khi ròng khi lớn
Mỏi mệt chưa sao còn vẫn luân lưu
Hãy soi chiếu mặt người như gương thánh
Rồi bềnh bồng trong quên lãng, vô ưu
Có cánh chim vừa đáp trên cành trúc
Và mây đang quấn quít rủ nhau về
Thôi, xin vẫy tay chào -
xin vẫy tay chào dòng sông êm ả
Một lần quen một lần nhớ thiên thu