Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 

 

             Thơ Phi Điểu
                                                  VTrD giới thiệu
    Phi Điểu là một trong những bút hiệu của Lê Phi. Cựu học sinh trường trung học Trần Quý Cáp, Hội An. Năm 1966, vào lính, Khóa 23 Trường BB Thủ Đức. Tháng 4 năm 1967, ra trường, về Lực Lượng Đặc Biệt, C 2 ở Pleiku. Năm 1970 về C1/LLĐB. Sau đổi thành Biệt Động Quân Biên phòng. Chức vụ sau cùng Tiểu Đòan Phó Tiểu Đoàn 60 /BĐQ. Vì ở trong binh chủng nầy nên lấy thêm bút hiệu Phi Điểu để viết lách.
    Anh học võ từ nhỏ từ võ Cổ Truyền Việt Nam đến Thiếu Lâm Tự... khi vào quân ngũ, anh theo hoc Thái Cực Đạo tại Trung Tâm Động Ba Thìn.
    Thưở học trò, anh cũng sinh hoạt thơ văn với bằng hữu ở phố Hội cùng với Lê Văn Trung, Vũ Đức Sao Biển, Nguyễn Nho Nhượn, Kiều Uyên, Hồ Tuấn Nhã... nhưng không đi vào nghiệp văn. Ngoài ra, anh có giọng hát rất tốt, và ca khúc Tôi Đi Giữa Hoàng Hôn đã gắn liến với anh từ ngày đi học đến tháng ngày trong quân ngũ.
    Trải qua những năm tù, Tháng Giêng năm 1995, anh định cư tại Seattle, mở Võ Đường tai đưởng 16 Ave SW Seattle từ năm 95 đến nãm 2000 thi đóng cửa để làm việc khác và năm tháng nơi xứ người, gặp lại bạn cố tri là Hồ Tuấn Nhã để sinh hoạt văn nghệ với nhau sau ba thập niên vắng bóng.

 

 
Như Chìm Bay Xa
 
Ta như chim bay ra từ cổ tích
Ngậm hạt lúa vàng gieo giống trần gian
Bay vút lên cao lượn kiếm thiên đàng
Bay cao mãi biệt thôn làng khô cháy
                       
Lúa đã đơm bông, ngàn hoa thức dậy
Mỏn sức bay về gảy cánh tầng không
Hồn ngẩn ngơ theo mây nước chập chùng
Trong trần thế ai khùng, ai phỉ chí  ?
           
Bến lạ, bờ xa, đời không giản dị
Rác rưởi trên đường, tránh bước mà đi
Chữ bạch đầu nào ngại hiểm nguy
Chỉ thương sinh ký, tử quy khó bề
 
Vời trông cố quốc trong mê
Bâng khuâng mây trắng bay về nẻo xưa.
                       
 
Cảm Ơn Em Chút Tình Hờ
 
Đã bao lâu ta không làm thơ nữa
Bẻ bút cuồng si, nhóm lửa hơ đời
Trên đôi tay mưòi ngón chơi vơi
Mãi lo cơm áo bỏ lời thơ bay
Cảm ơn em cuộc sum vầy
Mây ngàn phương tụ, bút xoay chuyển vần
Đêm nằm giữa đám phù vân
Nghe trong da thịt rần rần ý thơ
Ý trong xa thẳm mịt mờ
Tưởng chừng đã chết giữa bờ nhục vinh
Thương em còn một chút tình
Tạ lòng, ta lại thấy mình say thơ
Cám ơn em chút tình hờ
Đã cho anh lại nguồn thơ xế chiều.
 
                                                                                                                        Tiếng Chim
           
                                                                                                             Em ơi đừng thở than gì
                                                                                                             Mai anh ra trận rèm mi chớ buồn
                                                                                                             Mòn chân đại lộ hoàng hôn
                                                                                                             Dáng em sâu hút trong hồn thu xưa
                                                                                                             Bây giờ sách vở còn thừa
                                                                                                             Chôn trong bom đạn ngày xưa tuổi vàng
                                                                                                             Nhìn lên đồi núi trơ hoang
                                                                                                             Bước chân kỷ niệm ngỡ ngàng tuổi xanh
                                                                                                             Cố vui theo nhịp quân hành .
                                                                                                             Bởi anh là lính nên đành thế thôi.
                                                                                                             Lỡ mai hồn ngã lưng đồi
                                                                                                             Thân anh chỉ tiếc nhưng lời mẹ ru
                                                                                                             Thương con giấc ngủ mịt mù
                                                                                                             Chân mây đầu núi, ngàn thu khó tìm
                                                                                                             Bây giờ đã lở làm chim
                                                                                                             Nên anh vỗ cánh đi tìm tưong lai
                                                                                                             Cho dù khô đét hình hài
                                                                                                             Xin em đừng khóc cho hoài dáng hoa.
 
                                                                                                                     Quân Trường BB Thủ Đức.4/67
 
           
Bài Cho Thu 1
           
Mười lăm tuổi ngọc u buồn
Anh xin mở rộng lạch nguồn mai sau
Mười lăm tuổi dáng thu sầu
Thành đô ở lại, con tàu bỏ ga
Tìm nhau chi giưã mù sa
Mai tàu chuyển bánh ,sân ga lạnh lùng.
Rừng sâu từng giấc nhớ nhung
Nưã vòng tay nhỏ ôm thung lũng buồn
Vành môi vừa chín nụ hôn
Thu ơi ! ai đã gọi hồn anh đây
Bây giờ lạc bước chân mây
Xin em ở lại lưu đày mình anh
Lở ru em giấc mộng lành
Anh đi bỏ dở độc hành cho em
Đời trai gío núi gọi tên
Sương rừng ủ kín ,buồn lên ngút hồn
Này em ! còn chút môi son
Anh về mai mốt biết còn nữa không ?
                                   
Kỷ niệm khi rời trường
BB Thủ Đức 4/1967
           
 
 
                                                                                                     Bài Cho Thu 2
           
                                                                                               Thạch ơi tuổi đá em buồn
                                                                                               Thân anh áo trận gót mòn cao nguyên .
                                                                                               Cơn mưa ngập lụt ưu phiền
                                                                                               Những giòng kỷ niệm triền miên điệu sầu
                                                                                               Bây giờ con nước tìm đâu
                                                                                               Bờ tre chiến lũy, tuyến hào máu dâng
                                                                                               Bao giờ cho hết phong trần
                                                                                               Hai bàn tay trắng phân vân giữa trời.
                                                                                               Nằm mơ tưởng nắng ngoài khơi
                                                                                               Ô kìa máu nhuộm góc trời hỏa châu
                                                                                               Nhìn nhân dáng mẹ thêm sầu
                                                                                               Còng lưng chữ S đâu đâu cũng buồn
                                                                                               Đem thân vào chốn núi non
                                                                                               Những chiều mây bủa quanh hồn chinh nhân
                                                                                               Nhớ em nên đã bao lần
                                                                                               Nhìn lên đỉnh núi mà phân vân buồn .
                                                                                               Quê hương rach nát trần truồng
                                                                                               Còn tình yêu cũng cách muôn núi rừng
                                                                                               Thôi đành làm phận giả nhân
                                                                                               Cho rừng xanh đậm vết chân tuổi buồn.
                                                                                                                   Pleiku 1967
 
Nhà Của Lính
           
Nhà anh ở tận muôn phưong
Poncho mái hẹp, võng giường của anh.
Nhà anh ngút dãy rừng xanh
Không đường, không lối chỉ danh bản đồ
Không tin em thử tìm vô
Hỏi thăm tọa độ nơi mô hãy vào
Nhà anh có hố bom đào
Có mìn giăng lối, có hào cá nhân
Em vào hãy giữ đôi chân
Kẻo không trượt núi rồi mần khổ anh
Nhà anh ám khí hôi tanh
Thể thi mục rưã chung quanh núi đồi.
Gió rừng buốt lắm em ơi
Cơm khô nước lả suốt đời chiến binh
Nếu em muốn tỏ thâm tình
Xin thư hằng tháng cho mình bíêt ta
Nhà anh không có số nhà
Em tìm khắp phố không ra con đường .
 
Ngày Về
 
Anh không phải là thi sĩ
Nên chẳng biết gì để chuyển ý thành thơ.
Anh cũng không là nhạc sĩ
Nên chẳng có nhạc buồn để ta hát ngu ngơ
           
Tập viết nhạc, thử làm  thơ
Giấy xé cả trăm tờ
Quanh đi quẩn lại thẩn thờ bóng chim
Mặt trời chẳng chịu đứng im
Non tây từng bước nhận chìm thế gian.
Tuổi đời ta, lá đổi sắc vàng
Em kiêu sa mấy cũng ngở ngàng xuân qua.
Đã bao năm một đời hoa... cô độc
Ngọn gio tây vèo làm se thắt bến xuân xưa .
Ta cùng em dăm ly rượu cuối mùa
Lòng dẫu biết vị đời chua vẫn uống
Trong men rượu mạch đời dâng cuồng cuộn
Trăm ngọn sóng ngầm đang cuốn cả đời ta.
           
Cám ơn gió, gió đưa thuyền qua bến lạ
Mát linh hồn xưa, mát cả trái tim ta
A ha ! hồ dễ quên kỷ niệm
Dẫu có ngàn năm hồn bướm vẫn mơ hoa
                                         05/2004
 
 
Hương Tình Cũ
 
Ta với em đôi người lãng tử
Đi lang thang trong nắng hạ trêu người
Ngạo trời xanh, tìm bóng mát rong chơi
Cuộc tình lở như đôi bờ cát lở
Em là hoa, ta là bướm trong mơ
Gió lay hoa rụng, bướm xơ xát màu
Ngại gì em nước qua cầu
Dẫu gì mình cũng nợ nhau chút tình
Lạc nhau từ thuở bình minh
Bây giờ xế bóng thấy mình bên nhau
Dù cho trời đất phai màu
Đốt hưong tình củ tiển sầu đêm nay.

 

 




 


 

 

Thư từ liên lạc:  vuongtrungduongonline@yahoo.com
Copyright © 2006 vuongtrungduong
Last modified: 01/02/07