Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
         Thơ Phương Triều * Hà Thượng Nhân
 
            TA ĐƯA EM VỀ
            Phương Triều
 
            Ta đưa em về qua sông dài
            Và cho em thấy cuộc tàn phai
            Ngôi nhà xưa đó, nơi ta sống
            Từng mộng làm nên một chí trai!
 
            Ta đưa em về trường tiểu học
            Ngày xưa hai đứa che dù chung
            Lớn lên em sẽ là nhan sắc
            Bảo vệ em là ta kiếm cung.
 
            Ta đưa em về ngôi cổ tự
            Ngày xưa hai đứa đội nhang đèn
            Lên chùa khấn nguyện cho duyên số
            Đâu biết rằng sau đời ngửa nghiêng...
 
            Ta đưa em về khu cổ tích
            Bà tiên ngồi đợi dưới hiên nhà
            Để thâu lại phép mầu năm trước
            Bởi mùa thơ ấu đã phôi pha...
 
            Ta đưa em về sân vận động
            Trái banh xưa đá lọt khung thành
            Chân đi ngàn dặm mà không mỏi
            Sao bỗng tê chồn mộng tuổi xanh?
 
            Ta đưa em về thăm nấm mộ
            Cha ta ngày trước từng làm vua
            Ta là hoàng tử chê ngôi báu
            Chẳng thích làm vua, chỉ thích đùa!
 
            Ta đưa em về thăm Xóm Cửi (1)
            Nơi ta mười tuổi đã từng yêu
            Cô dâu đợi mãi mà không thấy
            Chú rể còn mê cuộc thả diều!
 
            Ta đưa em về thăm thầy cũ
            Thầy nay già lẫn tuổi tám mươi
            Thầy ta xưa dạy ta nhân cách
            Nên suốt đời ta cứ hổ ngươi!
 
            Ta đưa em về Xóm Sáu Lèo
            Thuở còn đi học, con nhà nghèo
            Ban ngày bán báo, đêm vào lớp
            Đời không thân thế buồn quạnh hiu!...
 
            Ta đưa em về trường Leuret
            Thuở còn đi học đã thề... làm quan (!)
            Quê hương khói lửa điêu tàn
            Quan chưa được mấy đã mang tù đày!...
 
            Ta đưa em về Cầu Ông Lãnh
            Thuở ta còn năm tháng phất phơ...
            Gặp em thói tật phải chừa
            Ôm cặp đi học cho vừa bụng em!
            Ta đưa em về quê Sa-đéc
            Chèo ghe ghé lại rạch Nha Mân
            Ô-môi chín những mùa thương nhớ
            Ta đợi nhiều đêm cạnh gốc bần...
 
            Ta đưa em về Tống Phước Hòa (2)
            Thắp hương lễ bái xin xăm Bà
            Nếu xăm thầy biết là không tốt
            Ta sẽ xin thầy đừng nói ra!...
 
            Ta đưa em về thăm mẹ già
            Ngày xưa có lần mẹ hỏi qua
            Em là ai khiến ta mê mẫn
            Đã có lần bỏ xứ đi xa?
 
            Ta đưa em về thăm quá khứ
            Những dòng lưu niệm bạc thời gian
            Sân trường phượng đã phai màu máu
            Tuổi thơ ơi, lệ đẫm hai hàng...
 
            Ta đưa em về tuổi mười hai
            Hoa trôi chiều lạnh mấy sông dài
            Tình thơ gởi vội theo thuyền giấy
            Đã biết buồn từ thương nhớ ai...
 
            Ta đưa em về cư xá Phú Lâm
            Bà Hom chiều lạnh mưa âm thầm
            Đàn con từ thuở cha tù tội
            Đã có nhiều đêm khóc lặng câm!
 
            Ta đưa em về thăm bà con
            Người còn người mất người cô đơn!
            Bao nhiêu họ ngoại đều ly tán,
            Bên nội từ lâu cũng chẳng còn!...
 
            Ta đưa em về thăm ai đây?
            Ở đâu thì cũng chẳng sum vầy
            Cháu con lạc bước bên trời lạ
            Còn những mồ hoang cỏ phủ đầy!...
 
            Phương Triều
            _______
(1)       Xóm Cửi, Tân Vĩnh Hòa Sa-đéc
(2)       Đường Tống Phước Hòa, Sa-đéc
 
Thi sĩ HÀ THƯỢNG NHÂN
họa bài
TA ĐƯA EM VỀ của Phương Triều
 
Đường có bao nhiêu mà đường dài
Màu má chưa hồng sao đã phai?
Chao ôi cuộc sống như mưa lũ
Ta bao nhiêu lâu là con trai
Đánh đáo đánh bi quên cả học
Mùa mưa dù nhỏ đứng che chung
Ví như em vẫn là nhan sắc
Anh bỏ lâu rồi nợ kiếm cung
Em về ta cũng về xem thử
Chùa cổ đêm đêm vẫn ánh đèn
Và ta vẫn cứ như ngày đó
Mỗi bước càng thêm mỗi bước nghiêng
Em ạ, chiều nào trong cổ tích
Tóc mây ai đứng trước hiên nhà
Ta đi qua đó chùn chân bước
Mới đó mà sao tóc trắng pha?
Ừ em tuổi trẻ còn năng động
Anh lại hiền khô lúc trưởng thành
Vạn dặm đường xa chưa đủ mỏi
Đủ nghe vàng đá đổi màu xanh.
 
Thăm mộ người xưa ngăn giọt lệ
Ai làm hoàng hậu, ai làm vua?
Thôi rồi đã lỡ quên ngôi báu
Thì chuyện nhân gian vốn chuyện đùa
Em cứ liền tay khung cửa dệt
Anh cứ liền tay viết chữ yêu
Chữ yêu tìm mãi mà chưa thấy
Chỉ thấy mùa xưa mấy cánh diều
Thăm ai, thôi nhé thăm ta vậy
Ta mới ngày nào tám chín mươi!
Sự nghiệp nhìn ra tay vẫn trắng
Thương người mà nghĩ lại thương ngươi
Em có vô thăm xóm Sáu Lèo
Thăm ai? Thăm lại mái tranh nghèo
Thăm người bạn cũ đi chân đất
Nghe gió mùa Thu thổi hắt hiu.
 
Trường xưa ừ nhỉ Leuret
Giấc mơ ngày cũ lời thề làm quan
Mà thời gian ấy đã tàn
Quan chưa làm được đã mang đọa đày
Em có về thăm cầu ông Lãnh
Ôi thuở mình năm tháng phất phơ
Tưởng như thói xấu đã chừa
Cố ngoan, cố giỏi cho vừa lòng em
 
Ta lại đưa em về tỉnh nhỏ
Chao ôi là nhớ rạch Nha Mân
Hái ô môi chín đem về ngoại
Ngồi đợi đêm đêm dưới gốc bần
Em nhớ không em Tống Phước Hòa
Nhớ nhang ngày lễ, nhớ xăm bà
Nếu như xăm ấy không vừa bụng
Anh biết một mình chẳng nói ra
Em có về thăm chưa mẹ già
Có lần mẹ hỏi lúc em qua
Em là ai đấy, anh không nói
Bỏ xứ ngày càng mù mịt xa.
Em muốn về thăm ai nữa nhỉ
Gió trăng trời có nhốt ba gian?
Tiếng ve đã lặng từ năm ấy
Từ gặp em đong lệ mấy hàng.
 
Ta một mà ta vẫn cứ hai
Chao ôi trời rộng với sông dài
Bài thơ thuở nhỏ đem ra đọc
Để thấy lòng ai vẫn nhớ ai
Em ạ, nhớ ngày xưa Phú Lâm
Nhớ sao vạt áo khóc thương thầm
Tưởng đâu vùi dập nơi rừng núi
Rừng núi vì đâu cứ lặng câm?
Thăm lại anh em, thăm các con
Thăm nhau cho đở tủi cô đơn
Hỡi em quê ngoại chừng ly tán
Tưởng mất mà ra cũng vẫn còn
Ta là ai? Nhớ ai giờ đây
Nhớ hoa so đũa lúc sum vầy
Nhớ như là nhớ thời lưu lạc
Vạt cỏ vườn xưa đã mọc đầy.
 
Hà Thượng Nhân
2-9-06
 
 
 
 

 




 


 

 

Thư từ liên lạc:  vuongtrungduongonline@yahoo.com
Copyright © 2006 vuongtrungduong
Last modified: 01/02/07