Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 

 

          Thơ Quan Dương
                                                  VTrD giới thiệu
Anh Ngồi Trước Biển 

Anh ngồi trước biển mênh mông
Vầng dương rụng phía sau lưng quê nhà
Anh ngồi với bóng chiều tà
Lắng nghe gió thở xuyên qua nỗi buồn
Anh ngồi cát ngủ dưới chân
Vết đau trổ nhánh trong thân thể gầy
Anh ngồi ngay chỗ này đây
như con chim biển lạc bầy bị thương
Anh ngồi ôm một cố hương
nhìn con sóng biếc chồm ôm dấu còng
Xa xa có lẽ cánh buồm
Lênh đênh sóng đẩy nhánh rong dạt bờ
Anh ngồi cùng với hư vô
Ðắp lên thân thế một tờ hư danh
Như con sao biển gãy cành
Nằm phơi thân chết ngon lành vô tư
Anh ngồi buồn hiểu vì đâu
Vì tình em mới qua cầu gió bay!
QD
 
Nhánh Tóc
              
Đêm hôm qua
Lúc nhỏ tựa vai anh
Nhánh tóc nhỏ vướng vao hồn lặng lẽ
Anh bảo gió...
Nhớ nhón chân khe khẽ
Kẻo đánh động hương đêm đang rón rén về
Anh hái trộm cầm tay sợi tóc nhỏ gầy
Đưa lên môi thầm thì lời rất nhẹ.
(Anh đố nhỏ, lời gì anh đã nói ?
Đừng hỏi lại anh :"Anh đã nói lời gì ?")
Đêm bên ngoài từng chiếc lá
rơi.. rơi... rơi.....
là âm vọng mùa thu đang thủ thỉ...
Nhỏ có nghe đêm chao lòng rất vội ?
Gió lao xao
Se sẽ hơi thở mềm
Vắt ngang hồn anh... sợi tóc nhỏ
Bâng khuâng...
Gió pha lạnh làm ấm thêm thương nhớ
Và lạ lắm anh nghe hơi nhỏ thở
Như nhỏ đã nghe...
Anh vừa thầm nói lời gì
Mai nhỏ về trở lại Cali
Anh sẽ buồn làm thơ nhớ nhỏ
Đêm một mình
Lắng nghe tiếng gió...
khẽ thở dài...
Cho nhánh tóc ai lay
QD

Tháng Tư

Tháng tư nắng trổ da non
Ba mươi năm sẹo vẫn còn dính da
Nhíu nhăn thêm mớ tuổi già
Trời buồn bất quá như ta là cùng

Tháng tư nắng xuống rất gần
Nhón tay là đụng cái thân héo còm
Thời gian sét rỉ sắt mòn
Tuổi chồng như chất đá hòn lên vai
Đôi khi cảm thấy sống dai
Chỉ làm thêm trái đất này chật thôi

Tháng tư sông núi ngậm ngùi
Ta thân chiếc lá cuối trời quá giang
Nhiều năm sau buổi tan hàng
Chỉ còn dính lại hai hàng lệ đu
Trong mơ thấy ngọn cỏ sầu
Lã về quê mẹ mà đau dài dài

Tháng tư đứng ở nơi này
Ngó lên mái tóc mỗi ngày bạc thêm
QD
Theo Em

Theo em đến ngã tư đường
Vướng chân đèn đỏ đành nhường đèn xanh
Buồn tình con mắt nhìn quanh
Nhìn gương chiếu hậu gặp mình trõm sâu

Theo em suốt buổi phờ râu
Mới hay tuổi đã nhuốm màu muối tiêu.
QD
 
 
Nhớ Nhà

Tháng mười gió bén như dao
Cắt rơi chiếc lá thả vào lòng tôi
Vói tay lên vuốt mặt đời
Loay hoay chạm phải vết thời gian qua
Nhám tay mới biết đã già
Mà đường quê cũ còn xa muôn trùng
Lá sao không rụng về gần
Ðể tôi nhặt nhớ thương hong nỗi buồn
QD                                                         

 
Ta Buồn

T
a buồn mắc mớ gì em
Buồn chứ đâu phải đường phèn đòi chia
Ngọt ngào là của ai kia
Ta đây ngậm muối chầu rìa đã quen

Tháng hai lạnh cũng muộn màng
Gừng cay một miếng khẽ khàng cắn nhau
Câu ca dao buổi em về
nhà ai . Giờ chắc lời thề đã quên

Tháng hai trở rét trùm mền
Trong chăn cục nhớ cựa mình kêu đau
QD
 
 
Ngày Valentine Làm Thơ Tặng Vợ

Chẳng quen biết chẳng họ hàng
Người dưng khác họ rõ ràng , chẳng sai
Đầu mình mắt mũi chân tay
Tóc theo gió phủ chân mày, thế thôi
Có chi khác lạ hơn người
Khiến tôi đi đứng nằm ngồi không yên

Em dân xứ Nẫu, Qui Nhơn
Tôi ra trấn thủ tiền đồn gặp nhau
Đạn bom mặc kệ trên đầu
Chỉ loay hoay đở đường roi ái tình

Không máu mủ, không bà con
Đường roi danh bất hư truyền không tha
Người dưng em nhốt vô nhà
Ngủ chung một chiếu thành ra vợ chồng

Quan Dương
 
 
 

 




 


 

 

Thư từ liên lạc:  vuongtrungduongonline@yahoo.com
Copyright © 2006 vuongtrungduong
Last modified: 01/02/07