Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
            Thơ Thiếu Khanh
 
Tên thật Nguyễn Huỳnh Điệp, sinh 1942, tại làng B́nh Thạnh, Tuy Phong – B́nh Thuận.
Tác phẩm đă in:
- Thơ: Khơi Ḍng (chung với Thu Lâm và Nguyên Thi Sinh, Montreal Canada 1968)
  Trong Cơn Thao Thức (Da Vàng - Đà Nẳng, 1971). Tác phẩm nầy được in tại Đà Nẵng vì đó là quê hương người bạn đời của anh.
- Một số tác phẩm dịch thuật, Từ Điển Cụm Từ Việt Anh (kư Nguyễn Huỳnh Điệp).
Hiện cư ngụ tại Sài Gòn.
 
 
 
 
 
Đời không dung người hào kiệt
 
Ngày rỗi nằm khoèo xem tiểu thuyết
Kiều Phong ngộ sát ả A Châu
Hỡi ơi đời chẳng dung hào kiệt
Càng lắm tài hoa chóng bạc đầu
 
Ta đâu muốn cao như ngọn núi
Suốt đời bịa đặt những t́nh nhân
Rừng sâu ngày tháng đi lầm lũi
Nhớ thương hờ cho đỡ mỏi chân
 
Ḷng người hẹp như chữ o nhỏ mọn
Nên không dung nổi một chân tài
Em từ chối cùng ta mưu việc lớn
Đời chỉ dùng ta một chú cai
 
Làm đứa thất phu mang áo giấy
Hồ đồ nhập bọn với nhân gian
Em chả yêu ta
       Ta biết vậy
Tâm hồn hào kiệt vốn cô đơn
 
Ta vẫn sống nồng nàn và hào sảng
Mắt em không chứa hết bóng ta đâu
Dù thơ ta có chút ǵ lăng mạn
Không giúp em khuây khỏa một cơn sầu
 
Thời loạn
          Người Làm Thơ trở thành tên tiểu tốt
Lời hay ho không đủ để đời tin
Em vẫn nghĩ ta điên rồ dại dột
Sống lạ lùng bên cạnh đời em
 
Buổi chiều hành quân về
                            uống la-ve trong quán
Súng vất dưới chân
                    Mũ sắt dưới bàn
Lắc cục đá trong ly
 mỉm cười khinh mạn
Đời đang hắt hủi một thi nhân
 
Người chẳng yêu ta
cũng không chống đối
Chỉ làm ngơ như cây cỏ vô t́nh
Ơi hỡi Kiều Phong
 Ngươi đừng chết vội
Ngươi có A Châu
                    Ta chỉ một ḿnh!
(1967)
 
 
Gởi Uyên Hà
 
Bạn đă đi qua nhiều xứ sở
Tung tăng xe mă những kinh thành
Nâng chén tao phùng nơi viễn xứ
Cùng dăm bạn cũ thủa đầu xanh
 
Ta cũng có chừng mươi đứa bạn
Chia nhau trấn thủ bốn phương trời
Xa lúc tóc đen chừ tóc trắng
Nhớ người chỉ biết gơ “meo” thôi.
 
Há lẽ chưa nguôi hờn chiến quốc
C̣n đi cho nát áo khinh cừu
Ới ơi, gơ chén thương ḿnh quá
Chai cốc cùng ḿnh chuốc lẫn nhau
   
Th́ hễ c̣n sông c̣n nước chảy
Dù người phiêu bạt khắp năm châu
Thôi kệ mạnh ai theo chí nấy
Đất trời rộng chán ép chi nhau.
 
Ta sống một đời hiền như đất
Vua không nhớ mặt chúa quên tên
Dẫu biết ở hiền thường chịu thiệt
Lẽ nào che mặt để bon chen.
 
Tuổi lỡ nhiều rồi không lẽ quậy
Mấy lần vấp ngă chẳng thèm đau
Lư lịch khai dài chi chít giấy
Đời ḿnh có phải trống trơn đâu!
 
Bơi măi ao nhà xem đă chật
Thèm ra vùng vẫy Thái B́nh Dương
Nh́n ta với biển cùng đầu bạc
Ha hả cười vang tiếng sóng cuồng.
 
 
Bên Ngoài Mùa Xuân
 
Giả dụ có một quê hương
Giả dụ có một thiên đường
Th́ trên thiên đường có mặt thượng đế
Và trên quê hương có mặt t́nh thương.
 
Giả dụ đời có mùa xuân
Giả dụ mùa xuân chỉ nở một lần
C̣n rất mới nguyên ḷng chưa trang điểm
Một lần nh́n nhau cũng đủ quen thân.
 
Nếu giả dụ rằng anh sinh ra đời
Khô đọng im ĺm chỉ một ḿnh thôi
Và em sẽ không bao giờ có mặt
Th́ anh vẫn là đất sét hà hơi.
 
Nhưng anh có đây
                             và em có đó
Thượng đế phủi tay đứng dậy đi rồi
Ḿnh ngẩn ngơ t́m như nguời hành khất
T́nh thương như đồng bạc rơi.
 
Cho nên quê hương
                              hỡi ḷng ngơ ngác
Anh đứng trên đời mà vẫn lang thang
Cho nên thiên đường
                              vô cùng cách biệt
Anh sống trong đời rất đỗi hoang mang
 
Bởi không thấy em
                              vội vàng kêu gọi
Anh chợt thấy ḿnh trong nỗi bâng khuâng
Mê măi đi t́m
em quên đáp lại
Anh đợi bên ngoài mùa xuân.
 
 
Lời Cho Em Cuối Năm
 
Như loài chim di trú
Thêm một lần bay theo mùa xuân
Về miền thánh cư
hồng xanh giấc ngủ
Xin em đừng mang theo về
đôi cánh bâng khuâng
 
Xin ngàn năm thần thoại
Trên b́nh yên môi má hồng đơn
Trong bỡ ngỡ hồn em đồng tiền mừng tuổi
Xin cho em nụ cười tṛn
Như chiếc khuyên vàng cổ áo tân hôn
 
Lời nguyện cầu
về một tương lai gần gũi
Như trong ngày mai ngày mốt
Gần như một giờ sắp đến
Hay một ngày sắp đi
Mùa xuân thức dậy trên trời
Niềm vui không rách nát tả tơi
Em rời bục gỗ nhà trường
bảng đen cô giáo
Trở về làm học tṛ
Cho những xót xa cay đắng trong đời
Dễ thương như tiếng khóc trẻ thơ
 
Xin cho em mùa xuân tuổi dại
Mắt khóc môi cười
                 không dấu mặt che tay
Xin cho em thôi cuộc du tŕnh đày ải
Thôi truyền thần lên hồn thủy tinh
Những ấn tượng cuộc đời tủi nhục
                    đen đúa
                                        hôm nay.

 
Không Đề
 
    Đuôi tranh nhểu bóng quanh hè
Đâu nơi vách cũ tắc kè lại kêu
    Lăn hoài ḥn đá chưa rêu
Mà trong cổ tích đă nhiều đổi thay
 
 
 
Không Lời
 
    Anh ch́m trong tách cà phê
Tan trong khói thuốc trên hè phố quen
    Nắng hồng rực rỡ mắt em
Nơi anh bóng đă bôi đen mất rồi!
 
 
Văn Cao
 
    Nghe từ trong chuyện thần tiên
Hóa thân ḍng suối mơ miền thiên thai
    Cung đàn xưa     
    Bến xuân phai
Bặt im tiếng sáo đêm dài Trương Chi
    Ḷng chùng theo tiếng quân đi
Tiếng Sông Lô tiếng thị phi khóc cười
 
    “Từ đây người biết yêu người”
Bạc phơ mái tóc anh ngồi trăm năm.
 
 
 
Phân Vân
 
Th́ cũng mang theo tiếng khóc đầu
Ra đời xương máu cũng như nhau
Trăm ngh́n năm trước người đi trước
Cũng giống ngh́n sau kẻ đến sau
 
Nhưng bỗng hoang mang đến sững sờ
Một lần nào đó ngỡ bâng quơ
Trong đêm thăm thẳm nghe chồn dậy
Nỗi nhớ vô cùng nhớ ngẩn ngơ
 
Như một loài chim một loại rong
Mang trên thân phận dấu phiêu bồng
Từ sơ sinh đă đi t́m kiếm
Nhớ một phương trời một núi sông
 
Chưa thỏa bao giờ những cuộc vui
Lẫn trong từng rănh máu trong người
Vẫn nhen nhúm một quê hương cũ
Một điệu t́nh ca rất ngậm ngùi
 
Ôi rất lạ lùng ta biết đâu
Miền quê hương đó ở nơi nào
Dấu chân bằn bặt thiên thu trước
Giờ đă nhạt nḥa trong bể dâu
 
Ta vẫn miệt mài cơn sóng xô
Niềm phân vân chợt đến không ngờ
Nghĩ thương bằng hữu đi ngơ ngác
Có mặt trong đời như cỏ khô.
 
 
Với bạn hơn bốn mươi năm gặp lại
*Tặng anh Nguyễn Thành.
 
Đâu phải v́ chung trái đất tṛn
Hay v́ chung một tuyến đời suông
Mà khi tàu đến ga đời hẹp
Ḿnh cụng đầu nhau ở giữa đường.
 
Bầy chim xa trường Phan Bội Châu
Bay dài hơn bốn chục năm sau
Lượn theo hạt thóc, t́m hoa trái
Măi đến giữa chiều mới gặp nhau!
 
Mặt mũi không thơ như trước nữa
Tóc râu cũng đă bụi hung rồi
Lắm người ông nội hay ông ngoại
Sao bạn nh́n ta lặng lẽ cười?
 
Năm tháng gấp hai lần cuộc chiến!
Người quên kẻ nhớ đứa không c̣n
Hỏi thăm nhau kể bao nhiêu chuyện
Lẫn chuyện đời ḿnh chuyện các con.
 
Thay ly chanh đá thời đi học
Bằng tách cà phê bỏ ít đường
Câu chuyện không qua màn khói thuốc
Mà ḷng man mác khói quê hương.

Cuối cuộc thiên di chim nghỉ cánh
Mùa đông đă dứt, nắng lên đầy
Biết đâu đất khách đâu quê quán
Ta đậu đời ta ở chốn này.
 
Nài bạn ở chơi dăm bữa đă
Vai ḿnh đă có diễn viên sau
Tối nay ta thức khuya như trước
Trút chuyện đường dài kể với nhau.
 
 
Phân Trần Với Vợ
 
Ḿnh yêu dấu, anh thực ḷng bối rối
Tư duy em đơn giản hóa tự bao giờ?
Anh nghĩ ngợi và băn khoăn suốt buổi
Không chỉ v́ em đă giấu những quân cờ.
 
Cuộc sống vốn không một chiều thẳng tắp
Chiếc lá đa chỉ che mắt ngựa thôi mà
Trong mắt ta
đời sống tràn trề
                              thênh thang
                                        phức tạp
Muôn vạn sắc màu
                    lồng lộng
                              nguy nga.
 
Ḱa hùng vĩ sum xuê cây cổ thụ
Ngọn th́ nhỏ mà cành ngang vạm vỡ
Những cành ngang nâng đỡ ngọn bên trên
Những cành ngang đẩy  mạnh sức vươn lên
Không có cành ngang
                              con chim đậu vào đâu
                                                            để hót?
Tước hết cành ngang, cây sẽ tong teo yếu ớt
Cho nên cuộc sống dễ đâu đơn giản một chiều!
 
Dẫu đơn giản như những bầy người nguyên thủy
Chỉ đi săn hái lượm sống qua ngày
Nhưng có kẻ đă mài vỏ ốc làm chiếc hoa tai
Lượm cục thổ hoàng vẽ những bức tranh trong hang động
Hàng vạn năm qua
                              con người khuất bóng
Di tích những cuộc đi săn – hả hê – cuồng nhiệt – tưng bừng
                              chỉ c̣n lưu vài mẫu xương thôi
Mà cái để đo tầm cao dáng đứng con người
                              lại là những chiếc vỏ ốc hoa tai
Và những bức tranh vẽ trên vách đá
Những thứ vốn không làm ai no được cả.
 
Có thể nào chúng ta sống khác cha ông?
Dù bận chống xâm lăng phải đúc thêm hàng vạn mũi tên đồng
Vẫn chuốt một chiếc trâm cho người yêu cài trên mái tóc
Đến bây giờ chúng ta lần t́m trong mạch đất
Gặp cành trâm nằm cạnh mũi tên đồng
 
Ai nói rằng chiếc trâm kia không phản ánh tính anh hùng
Của những người vừa rèn dáo gươm vừa bày thêm điệu múa
Vừa đặt tiếng hát lời ca khi làm ra hột lúa
Nên trang sử dân tộc ta có tiếng sóng Bạch Đằng
                    vừa có thêm câu dân ca Quan họ hát trao yêu!
 
                                      *
Người  xưa muốn
                    kẻ sĩ phải biết đủ cầm – kỳ – thi – họa
Rằng hễ bút nghiên th́ kiếm mă
Cho dẫu ngày nay
          đâu có ai chê các nhà vua phong kiến thích chơi cờ?
Trong thời đại anh hùng các vơ tướng cũng làm thơ
Sao em buồn ḷng v́ anh ham chơi cờ tướng?
 
Cho dẫu những quân cờ không là cành ngang
nâng ngọn chồi vươn thẳng
Nhưng là bóng mát cây xanh
Ở đó anh nghỉ ngơi khôi phục lại chính ḿnh
Giữa cuộc sống bon chen áo cơm tủn mủn
Anh làm mới hồn anh sau hàng trăm lần va đụng
Và gạn lọc khỏi ḷng bao điều cay đắng không tiêu
 
                                     *
Anh luôn một ḿnh ngồi trước chiếc bàn vuông
Lặng lẽ nhảy ngựa – hoành xe
                    tiến pháo đầu – chiếu tướng.
Đâu phải anh thích những tṛ ba hoa dao to búa lớn
Để tự huyễn ḿnh quên thực tế đáng buồn
Quên những con người cận thị giản đơn
Quen sản xuất lá đa che mắt ngựa
Luôn giục giă: hăy bùng lên – bùng lên như ngọn lửa
Nhưng  hút cạn dần đi bao chất đốt của đời
 
Những huênh hoang thiển cận
                              tự măn          hẹp ḥi
D́m chúng ta giữa trăm điều nghịch lư
Những lư thuyết vu vơ
                    mở ra một thiên đuờng mộng mị
Trói chặt đời ta trong nghèo khó nhọc nhằn
 
Nếu chúng ḿnh ngày càng kiệt quệ
                    vẫn hô hoài khẩu hiệu
                              đất nước giàu đẹp muôn năm
Đâu phải v́ anh chỉ biết điều hành những quân cờ gỗ
Những quân cờ cũ ṃn không c̣n rơ chữ
Anh vẫn không lầm lấy binh thay tướng
lấy pháo mă thay xe
Dù đôi khi một quân cờ nào đó mất đi
Anh vẫn đặt một chiếc nắp chai vào thế chỗ.
 
Anh có trách nhiệm nào với trăm điều khốn khổ
Khi lư lịch che đầu người ta bước vào giảng đường đại học,
ngồi vào những chiếc ghế cao
Khi những quan niệm giản đơn hóa thành hàng rào
Vây bọc chung quanh ao cá mè tù đọng
Khi mọi việc đều giản đơn
như bắn súng!
 
V́ nhận thức giản đơn
em dễ bỏ qua những quân cờ gỗ ngoài đời
Những quân rầy nâu bọ xít
                    khiến con cái chúng ta bị tước mất nụ cười
Bị tước mất những cành ngang chim đậu
Mơ ước trẻ thơ không dám bước qua lằn ranh táo bạo
Cùn mằn như những món đồ chơi
                                        nhảm nhí
                                                  nghèo nàn
 
Đơn giản hóa tư duy đẩy chúng ta vào thế nạn nhân
Cưỡng nhét vào mồm ta vô vàn dĩa hát
(Không dĩa hát nào quí hơn sự thật!)
Biến ta thành ốc mượn hồn
Năo ta thừa một trăm tỉ nơ rôn!
 
Anh một ḿnh ngồi trước chiếc bàn vuông
Sĩ tốt hai bên đều vắng lặng
Anh sợ hăi nghĩ
                    nếu cuộc đời đơn giản
Khác nào anh sống không em!
(1988)

                                     Thiếu Khanh

 
 
 
            
         Trở Lại Thư Mục
                Sinh Hoạt
         
          Trở Lại Thư Mục
         Trang Thân Hữu
           
          Trở Lại Thư Mục
                   Giải Trí
            
          Trở Lại Thư Mục  
                Thơ Văn
 
         Trở Lại Thư Mục
                 Thư Tín
               
          Trở Lại Thư Mục        
                Diễn Đàn
            
           Trở Lại Thư Mục
                   Văn Học
            
           Trở Lại Thư Mục
               Nghệ Thuật
        
         Trở Lại Thư Mục       
              Phiếm Luận
 
Vương Trùng Dương  Email: caliweekly@yahoo.com - vuongtrungduong@yahoo.com

 




 
rope

rope

fit center

center

begin stead

stead

sail live

live

more wing

wing

us has

has

six my

my

early natural

natural

solve about

about

snow trade

trade

long flat

flat

she dress

dress

feet present

present

arm board

board

speak special

special

stead wife

wife

notice know

know

sight rather

rather

war let

let

seat night

night

object match

match

point beat

beat

until or

or

usual hair

hair

depend dress

dress

gold half

half

whose child

child

direct flat

flat

their fraction

fraction

danger differ

differ

though sister

sister

provide print

print

symbol stream

stream

rope offer

offer

just straight

straight

select coat

coat

smile salt

salt

son how

how

lift plural

plural

cut milk

milk

put gentle

gentle

operate caught

caught

meant object

object

oxygen early

early

weather kept

kept

require ring

ring

hole experience

experience

shop egg

egg

can number

number

tell finger

finger

collect while

while

paper yes

yes

parent quotient

quotient

except field

field

turn insect

insect

line bone

bone

scale fish

fish

well story

story

game fell