-
Thơ Thiếu Khanh
-
-
Tên
thật Nguyễn Huỳnh Điệp, sinh 1942, tại làng B́nh Thạnh,
Tuy Phong – B́nh Thuận.
- Tác
phẩm đă in:
- - Thơ:
Khơi Ḍng (chung với Thu Lâm và Nguyên Thi Sinh, Montreal
Canada 1968)
-
Trong Cơn Thao Thức (Da Vàng - Đà Nẳng, 1971). Tác phẩm
nầy được in tại Đà Nẵng vì đó là quê hương người
bạn đời của anh.
- - Một
số tác phẩm dịch thuật, Từ Điển Cụm Từ Việt Anh (kư Nguyễn
Huỳnh Điệp).
- Hiện
cư ngụ tại Sài Gòn.
-
-
-
-
-
- Đời không dung
người hào kiệt
-
- Ngày
rỗi nằm khoèo xem tiểu thuyết
- Kiều
Phong ngộ sát ả A Châu
- Hỡi ơi
đời chẳng dung hào kiệt
- Càng
lắm tài hoa chóng bạc đầu
-
- Ta đâu
muốn cao như ngọn núi
- Suốt
đời bịa đặt những t́nh nhân
- Rừng
sâu ngày tháng đi lầm lũi
- Nhớ
thương hờ cho đỡ mỏi chân
-
- Ḷng
người hẹp như chữ o nhỏ mọn
- Nên
không dung nổi một chân tài

- Em từ
chối cùng ta mưu việc lớn
- Đời
chỉ dùng ta một chú cai
-
- Làm
đứa thất phu mang áo giấy
- Hồ đồ
nhập bọn với nhân gian
- Em chả
yêu ta
-
Ta biết vậy
- Tâm
hồn hào kiệt vốn cô đơn
-
- Ta vẫn
sống nồng nàn và hào sảng
- Mắt em
không chứa hết bóng ta đâu
- Dù thơ
ta có chút ǵ lăng mạn
- Không
giúp em khuây khỏa một cơn sầu
-
- Thời
loạn
-
Người Làm Thơ trở thành tên tiểu tốt
- Lời
hay ho không đủ để đời tin
- Em vẫn
nghĩ ta điên rồ dại dột
- Sống
lạ lùng bên cạnh đời em
-
- Buổi
chiều hành quân về
-
uống la-ve trong quán
- Súng
vất dưới chân
-
Mũ sắt dưới bàn
- Lắc
cục đá trong ly
- mỉm
cười khinh mạn
- Đời
đang hắt hủi một thi nhân
-
- Người
chẳng yêu ta
- cũng
không chống đối
- Chỉ
làm ngơ như cây cỏ vô t́nh
- Ơi hỡi
Kiều Phong
- Ngươi
đừng chết vội
- Ngươi
có A Châu
-
Ta chỉ một ḿnh!
- (1967)
-
-
- Gởi Uyên Hà
-
- Bạn đă
đi qua nhiều xứ sở
- Tung
tăng xe mă những kinh thành
- Nâng
chén tao phùng nơi viễn xứ
- Cùng
dăm bạn cũ thủa đầu xanh
-
- Ta
cũng có chừng mươi đứa bạn
- Chia
nhau trấn thủ bốn phương trời
- Xa lúc
tóc đen chừ tóc trắng
- Nhớ
người chỉ biết gơ “meo” thôi.
-
- Há lẽ
chưa nguôi hờn chiến quốc
- C̣n đi
cho nát áo khinh cừu
- Ới ơi,
gơ chén thương ḿnh quá
- Chai
cốc cùng ḿnh chuốc lẫn nhau
-
- Th́ hễ
c̣n sông c̣n nước chảy
- Dù
người phiêu bạt khắp năm châu
- Thôi
kệ mạnh ai theo chí nấy
- Đất
trời rộng chán ép chi nhau.
-
- Ta
sống một đời hiền như đất
- Vua
không nhớ mặt chúa quên tên
- Dẫu
biết ở hiền thường chịu thiệt
- Lẽ nào
che mặt để bon chen.
-
- Tuổi
lỡ nhiều rồi không lẽ quậy
- Mấy
lần vấp ngă chẳng thèm đau
- Lư
lịch khai dài chi chít giấy
- Đời
ḿnh có phải trống trơn đâu!
-
- Bơi
măi ao nhà xem đă chật
- Thèm
ra vùng vẫy Thái B́nh Dương
- Nh́n
ta với biển cùng đầu bạc
- Ha hả
cười vang tiếng sóng cuồng.
-
-
- Bên Ngoài Mùa Xuân
-
-
Giả dụ có một quê hương
-
Giả dụ có một thiên đường
- Th́
trên thiên đường có mặt thượng đế
- Và
trên quê hương có mặt t́nh thương.
-
- Giả dụ
đời có mùa xuân
- Giả dụ
mùa xuân chỉ nở một lần
- C̣n
rất mới nguyên ḷng chưa trang điểm
- Một
lần nh́n nhau cũng đủ quen thân.
-
- Nếu
giả dụ rằng anh sinh ra đời
- Khô
đọng im ĺm chỉ một ḿnh thôi
- Và em
sẽ không bao giờ có mặt
- Th́
anh vẫn là đất sét hà hơi.
-
- Nhưng
anh có đây
-
và em có đó
- Thượng
đế phủi tay đứng dậy đi rồi
- Ḿnh
ngẩn ngơ t́m như nguời hành khất
- T́nh
thương như đồng bạc rơi.
-
- Cho
nên quê hương
-
hỡi ḷng ngơ ngác
- Anh
đứng trên đời mà vẫn lang thang
- Cho
nên thiên đường
-
vô cùng cách biệt
- Anh
sống trong đời rất đỗi hoang mang
-
- Bởi
không thấy em
-
vội vàng kêu gọi
- Anh
chợt thấy ḿnh trong nỗi bâng khuâng
- Mê măi
đi t́m
- em
quên đáp lại
- Anh
đợi bên ngoài mùa xuân.
-
-
- Lời Cho Em Cuối
Năm
-
- Như
loài chim di trú
- Thêm
một lần bay theo mùa xuân
- Về
miền thánh cư
- hồng
xanh giấc ngủ
- Xin em
đừng mang theo về
- đôi
cánh bâng khuâng
-
- Xin
ngàn năm thần thoại
- Trên
b́nh yên môi má hồng đơn
- Trong
bỡ ngỡ hồn em đồng tiền mừng tuổi
- Xin
cho em nụ cười tṛn
- Như
chiếc khuyên vàng cổ áo tân hôn
-
- Lời
nguyện cầu
- về một
tương lai gần gũi
- Như
trong ngày mai ngày mốt
- Gần
như một giờ sắp đến
- Hay
một ngày sắp đi
- Mùa
xuân thức dậy trên trời
- Niềm
vui không rách nát tả tơi
- Em rời
bục gỗ nhà trường
- bảng
đen cô giáo
- Trở về
làm học tṛ
- Cho
những xót xa cay đắng trong đời
- Dễ
thương như tiếng khóc trẻ thơ
-
- Xin
cho em mùa xuân tuổi dại
- Mắt
khóc môi cười
-
không dấu mặt che tay
- Xin
cho em thôi cuộc du tŕnh đày ải
- Thôi
truyền thần lên hồn thủy tinh
- Những
ấn tượng cuộc đời tủi nhục
-
đen đúa
-
hôm nay.
-
-
Không Đề
-
-
Đuôi
tranh nhểu bóng quanh hè
-
Đâu nơi
vách cũ tắc kè lại kêu
-
Lăn
hoài ḥn đá chưa rêu
-
Mà trong
cổ tích đă nhiều đổi thay
-
-
-
-
Không Lời
-
-
Anh
ch́m trong tách cà phê
-
Tan trong
khói thuốc trên hè phố quen
-
Nắng
hồng rực rỡ mắt em
- Nơi
anh bóng đă bôi đen mất rồi!
-
-
- Văn Cao
-
-
Nghe từ trong chuyện thần tiên
- Hóa
thân ḍng suối mơ miền thiên thai
-
Cung đàn xưa
-
Bến xuân phai
- Bặt im
tiếng sáo đêm dài Trương Chi
-
Ḷng chùng theo tiếng quân đi
- Tiếng
Sông Lô tiếng thị phi khóc cười
-
-
“Từ đây người biết yêu người”
- Bạc
phơ mái tóc anh ngồi trăm năm.
-
-
-
- Phân Vân
-
- Th́
cũng mang theo tiếng khóc đầu
- Ra đời
xương máu cũng như nhau
- Trăm
ngh́n năm trước người đi trước
- Cũng
giống ngh́n sau kẻ đến sau
-
- Nhưng
bỗng hoang mang đến sững sờ
- Một
lần nào đó ngỡ bâng quơ
- Trong
đêm thăm thẳm nghe chồn dậy
- Nỗi
nhớ vô cùng nhớ ngẩn ngơ
-
- Như
một loài chim một loại rong
- Mang
trên thân phận dấu phiêu bồng
- Từ sơ
sinh đă đi t́m kiếm
- Nhớ
một phương trời một núi sông
-
- Chưa
thỏa bao giờ những cuộc vui
- Lẫn
trong từng rănh máu trong người
- Vẫn
nhen nhúm một quê hương cũ
- Một
điệu t́nh ca rất ngậm ngùi
-
- Ôi rất
lạ lùng ta biết đâu
- Miền
quê hương đó ở nơi nào
- Dấu
chân bằn bặt thiên thu trước
- Giờ đă
nhạt nḥa trong bể dâu
-
-
Ta vẫn miệt mài cơn sóng xô
- Niềm
phân vân chợt đến không ngờ
- Nghĩ
thương bằng hữu đi ngơ ngác
- Có mặt
trong đời như cỏ khô.
-
-
- Với bạn hơn bốn mươi năm gặp lại
-
*Tặng anh Nguyễn Thành.
-
- Đâu
phải v́ chung trái đất tṛn
- Hay v́
chung một tuyến đời suông
- Mà khi
tàu đến ga đời hẹp
- Ḿnh
cụng đầu nhau ở giữa đường.
-
- Bầy
chim xa trường Phan Bội Châu
- Bay
dài hơn bốn chục năm sau
- Lượn
theo hạt thóc, t́m hoa trái
- Măi
đến giữa chiều mới gặp nhau!
-
- Mặt
mũi không thơ như trước nữa
- Tóc
râu cũng đă bụi hung rồi
- Lắm
người ông nội hay ông ngoại
- Sao
bạn nh́n ta lặng lẽ cười?
-
- Năm
tháng gấp hai lần cuộc chiến!
- Người
quên kẻ nhớ đứa không c̣n
- Hỏi
thăm nhau kể bao nhiêu chuyện
- Lẫn
chuyện đời ḿnh chuyện các con.
-
- Thay
ly chanh đá thời đi học
- Bằng
tách cà phê bỏ ít đường
- Câu
chuyện không qua màn khói thuốc
- Mà
ḷng man mác khói quê hương.
Cuối cuộc thiên di chim nghỉ cánh
- Mùa
đông đă dứt, nắng lên đầy
- Biết
đâu đất khách đâu quê quán
- Ta đậu
đời ta ở chốn này.
-
- Nài
bạn ở chơi dăm bữa đă
- Vai
ḿnh đă có diễn viên sau
- Tối
nay ta thức khuya như trước
- Trút
chuyện đường dài kể với nhau.
-
-
- Phân Trần Với Vợ

-
- Ḿnh
yêu dấu, anh thực ḷng bối rối
- Tư duy
em đơn giản hóa tự bao giờ?
- Anh
nghĩ ngợi và băn khoăn suốt buổi
- Không
chỉ v́ em đă giấu những quân cờ.
-
- Cuộc
sống vốn không một chiều thẳng tắp
- Chiếc
lá đa chỉ che mắt ngựa thôi mà
- Trong
mắt ta
- đời
sống tràn trề
-
thênh thang
-
phức tạp
- Muôn
vạn sắc màu
-
lồng lộng
-
nguy nga.
-
- Ḱa
hùng vĩ sum xuê cây cổ thụ
- Ngọn
th́ nhỏ mà cành ngang vạm vỡ
- Những
cành ngang nâng đỡ ngọn bên trên
- Những
cành ngang đẩy mạnh sức vươn lên
- Không
có cành ngang
-
con chim đậu vào đâu
để hót?
- Tước
hết cành ngang, cây sẽ tong teo yếu ớt
- Cho
nên cuộc sống dễ đâu đơn giản một chiều!
-
- Dẫu
đơn giản như những bầy người nguyên thủy
- Chỉ đi
săn hái lượm sống qua ngày
- Nhưng
có kẻ đă mài vỏ ốc làm chiếc hoa tai
- Lượm
cục thổ hoàng vẽ những bức tranh trong hang động
- Hàng
vạn năm qua
-
con người khuất bóng
- Di
tích những cuộc đi săn – hả hê – cuồng nhiệt – tưng bừng
-
chỉ c̣n lưu vài mẫu xương
thôi
- Mà cái
để đo tầm cao dáng đứng con người
-
lại là những chiếc vỏ ốc hoa
tai
- Và
những bức tranh vẽ trên vách đá
- Những
thứ vốn không làm ai no được cả.
-
- Có thể
nào chúng ta sống khác cha ông?
- Dù bận
chống xâm lăng phải đúc thêm hàng vạn mũi tên đồng
- Vẫn
chuốt một chiếc trâm cho người yêu cài trên mái tóc
- Đến
bây giờ chúng ta lần t́m trong mạch đất
- Gặp
cành trâm nằm cạnh mũi tên đồng
-
- Ai nói
rằng chiếc trâm kia không phản ánh tính anh hùng
- Của
những người vừa rèn dáo gươm vừa bày thêm điệu múa
- Vừa
đặt tiếng hát lời ca khi làm ra hột lúa
- Nên
trang sử dân tộc ta có tiếng sóng Bạch Đằng
-
vừa có thêm câu dân ca Quan họ hát
trao yêu!
-
-
*
- Người
xưa muốn
-
kẻ sĩ phải biết đủ cầm – kỳ – thi –
họa
- Rằng
hễ bút nghiên th́ kiếm mă
- Cho
dẫu ngày nay
-
đâu có ai chê các nhà vua phong kiến thích chơi
cờ?
- Trong
thời đại anh hùng các vơ tướng cũng làm thơ
- Sao em
buồn ḷng v́ anh ham chơi cờ tướng?
-
- Cho
dẫu những quân cờ không là cành ngang
- nâng
ngọn chồi vươn thẳng
- Nhưng
là bóng mát cây xanh
- Ở đó
anh nghỉ ngơi khôi phục lại chính ḿnh
- Giữa
cuộc sống bon chen áo cơm tủn mủn
- Anh
làm mới hồn anh sau hàng trăm lần va đụng
- Và gạn
lọc khỏi ḷng bao điều cay đắng không tiêu
-
-
*
- Anh
luôn một ḿnh ngồi trước chiếc bàn vuông
- Lặng
lẽ nhảy ngựa – hoành xe
-
tiến pháo đầu – chiếu tướng.
- Đâu
phải anh thích những tṛ ba hoa dao to búa lớn
- Để tự
huyễn ḿnh quên thực tế đáng buồn
- Quên
những con người cận thị giản đơn
- Quen
sản xuất lá đa che mắt ngựa
- Luôn
giục giă: hăy bùng lên – bùng lên như ngọn lửa
- Nhưng
hút cạn dần đi bao chất đốt của đời
-
- Những
huênh hoang thiển cận
-
tự măn hẹp ḥi
- D́m
chúng ta giữa trăm điều nghịch lư
- Những
lư thuyết vu vơ
-
mở ra một thiên đuờng mộng mị
- Trói
chặt đời ta trong nghèo khó nhọc nhằn
-
- Nếu
chúng ḿnh ngày càng kiệt quệ
-
vẫn hô hoài khẩu hiệu
-
đất nước giàu đẹp muôn năm
- Đâu
phải v́ anh chỉ biết điều hành những quân cờ gỗ
- Những
quân cờ cũ ṃn không c̣n rơ chữ
- Anh
vẫn không lầm lấy binh thay tướng
- lấy
pháo mă thay xe
- Dù đôi
khi một quân cờ nào đó mất đi
- Anh
vẫn đặt một chiếc nắp chai vào thế chỗ.
-
- Anh có
trách nhiệm nào với trăm điều khốn khổ
- Khi lư
lịch che đầu người ta bước vào giảng đường đại học,
- ngồi
vào những chiếc ghế cao
- Khi
những quan niệm giản đơn hóa thành hàng rào
- Vây
bọc chung quanh ao cá mè tù đọng
- Khi
mọi việc đều giản đơn
- như
bắn súng!
-
- V́
nhận thức giản đơn
- em dễ
bỏ qua những quân cờ gỗ ngoài đời
- Những
quân rầy nâu bọ xít
-
khiến con cái chúng ta bị tước mất nụ
cười
- Bị
tước mất những cành ngang chim đậu
- Mơ ước
trẻ thơ không dám bước qua lằn ranh táo bạo
- Cùn
mằn như những món đồ chơi
-
nhảm nhí
-
nghèo
nàn
-
- Đơn
giản hóa tư duy đẩy chúng ta vào thế nạn nhân
- Cưỡng
nhét vào mồm ta vô vàn dĩa hát
- (Không
dĩa hát nào quí hơn sự thật!)
- Biến
ta thành ốc mượn hồn
- Năo ta
thừa một trăm tỉ nơ rôn!
-
- Anh
một ḿnh ngồi trước chiếc bàn vuông
- Sĩ tốt
hai bên đều vắng lặng
- Anh sợ
hăi nghĩ
-
nếu cuộc đời đơn giản
- Khác
nào anh sống không em!
- (1988)