Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
 
                           Thơ Trạch Gầm
                                                                            VTrD giới thiệu
           
  Trạch Gầm là bút hiệu của anh Nguyễn Đức Trạch, trưởng nam của nhà văn Bà Tùng Long (Cali Weekly đã viết về nhà giáo, nhà văn trong mục Văn Học). Anh không nối nghiệp song thân trong nghiệp văn chương bởi cuộc đời binh nghiệp gắn liền với chiến trường trên 4 vùng chiến thuật nên làm thơ để đôi khi "chén tạc chén thù" với bằng hữu. Sau những năm lao tù, anh định cư tại Nam California
 
Bất Chợt
                
Sáng gặp em trên phố
Ngờ ngợ tình quê hương
Màu tóc đen còn đó
Ôm nụ buồn đông phương
                                                  
                                    Nam Cali không tuyết
                                    Chợt nghe lòng tái tê
                                    Da vàng ơi tha thiết
                                    Của một thời đam mê
                                                           
Mơ về trên phố cũ
Guốc  em vương đường thương
Ta dấu đời trong túi
Theo em đến sân trường
                                                           
                                    Đời ta như thùng rỗng
                                    Chút hành trang đao binh
                                    Em cầm ly nước mía
                                    Vui hay buồn lặng thinh
                                                           
Sáng gặp em trên phố
Xa lạ ... chừng như quen
Ơ kìa trong mắt đó
Có âm thầm gọi tên...
 
                                                                                               
 
 
Chân Thấp Chân Cao
                                   
Anh nắm tay em qua năm 2000
Sau lưng nụ cười là nổi gian nan
Trong nổi gian nan... ru êm tình nghĩa
Ngũ giữa ca dao – tình tự da vàng
                                                           
                        Em vẩn cần cù... nai lưng tha phương
                        Không quên càm ràm ... ngôn ngử dễ thương
                        Mổi lúc giận hờn nhớ cha nhớ mẹ
                        Lở lấy chồng xa dãi nắng dầm sương
                                                           
                       
Anh nắm tay em qua năm 2000
Xa lộ xứ người rộng mở thênh thang
Bổng thèm gập ghềnh bước chân cầu khỉ
Soi bóng tuổi thơ nối xóm nối làng
                                                          
                        Em kể con nghe ngày xưa mẹ nhỏ
                        Chẻ củi, bồng em đâu tệ như vầy
                        Các con bây giờ cái gì cũng có
                        Mổi việc học thôi- cũng để mẹ rầy
                                                          
Anh kể cho con những ngày ... gió cát
Nổi buồn nào hơn đánh mất quê hương
Một dãy gian san ngập đầy nước mắt
Khoe nổi nghiệt oan, sấp nghửa đoạn trường
                                                          
                        Anh nắm tay em cùng gười nức nẻ
                        Chân thấp chân cao qua cổng thời gian
                        Một lời nguyện cầu ... một lời thỏ thẻ
                        Xin cho quê mình thôi hết lầm than ./.
                                                                                                                                   
mùng một tết 2000
 
                          Dấu Giày
                        Lộc Ninh
                        Cũng đất đỏ , cũng rừng xanh
                        Cũng ghừng đó tháng vây quanh nổi buồn
                        Đến thì ngùn ngụt giận hờn
                        Đi thì nghiêng ngã cô đơn ly sầu
 
 
An Lộc
Ngựa hoang lạc chốn phố phường
Rừng xanh gióng mắt bốn phương mịt mờ
Buông xuôi tay mộng ngát ngơ
Sau lưng chứng tích xanh bờ rêu hoang
 
                        Lai Khê
                        Rũ nhau đi góp lá vàng
                        Đêm đêm ngồi đốt nổi mênh mang buồn
                        Quanh đi quẩn lại chiến trường
                        Không điên sau tỉnh được cơn mê dài...
 
                                                                                                                        .
 
 
Từ Em...
 
Em, từ xa phố Hùng vương
Đất Thị nghè hẩng...sân trường chao vao
Bờ vai nắng tựa ngày nào
Rớt vào thao thức...chừng đau điếng hồn
                       *
Từ em bỏ phố Hùng vương
Mưa tìm không gặp ... nổi buồn ngây thơ
Thả xuống sông lời hẹn hò
Xuôi vào biển nhớ... vin bờ quạnh hiu...
 
     
Lời Từ Trăm Năm...
 
Cúi xuống em_ Vực ưu phiền
Nơi ta đánh rớt hồn nhiên ngày nào
Bụm tay vốc chút xôn xao
Thả cơn gió loạn bay vào ước mơ
Ta nghiêng bóng nắng đợi chờ
Hôn lên bao nổi hững hờ dễ thương
                          *
Ngẩn lên em_ giữa tha phương
Cùng ta chăn dắt nổi buồn rong chơi
Xin em... hé nửa nụ cười
Đủ , ta khuất lấp một đời long đong...
Ngày lên... ngày xuống... ngày trông...
Về con phố cũ... đếm thầm bước em./.
                                                               
 
             Lạc Bầy
       
      Ta biết em chạy về phương bắc
      Ta vẩn tìm em ở phương đông
       Dối lòng ta vùi lòng trong đá
       Đá vốn thờ ơ... ta đau lòng
                                   
Ngày nào trái tim ta ngưng đập
Ta hất tung em lên giữa trời
Chia cùng cây cỏ ... hồn thao thức
Chợt tỉnh thiên thu, tỉnh ngậm ngùi
                             
       Hoang tưởng ta gối đầu trên mộng
       Đào huyệt chôn em cỏi hững hờ
       Vô tình ta lại tìm ra được
       Đôi mắt lạc bầy trên phố xưa
                                  
Thôi thì em cứ về phương bắc
Bỏ mặc mình ta ở phương đông
Ta như loài sói trên sa mạc
Bới vết tìm ra bao mặn nồng
                                                                                   
                                                                                   
Lời  Trước Nghĩa Trang
·                                                                                                                                                                                     
Tao sống đến ngày cuối cùng cuộc chiến
Được cái hơn mầy nhìn thấy đau thương
Đành làm người ngu đổ thừa vận nước
Uổng cả thảng ngày gối đá nằm sương
                                  *
                        Mầy đã hơn tao vì mầy đã chết
                        Hưởng chút lể nghi hưởng chút ân cần
                        Có được người thân cho lời nuối tiếc
                        Còn tao bây giờ sống cũng như không
                                    *
Mầy có tin không quê hương đã mất
Giữa lúc bọn tao nguyên vẹn hình hài
Đâu thuở quân trường đâu thời huấn nhục
Để nhận lấy ngày khốn nạn hôm nay
                                   *
                        Một lủ đàn anh tan hàng cuốn gói
                        Bỏ mặc bọn tao đứng khóc dưới cờ
                        Món nợ tang bồng bao giờ trả nổi
                        Mất cả Sơn Hà cứ tương như mơ
                                        *
Giờ chẳng dám nhìn ngay vào mắt Mẹ
Cũng chẳng đủ lời tâm sự cùng Cha
Đành đến thăm mầy những thằng đã chết
Ngày... Quê Hương còn lắm nổi thiết tha
                                                                                 
                       Lối Xưa
            Quảng Trị
            Nổi điêu tàn bổng xót xa
            Qua cơn đau cũng chỉ là đau thương
            Quạnh hiu ngự giữa chiến trường
            Chạnh lòng gió cát mưa sương não nùng                        
                                                                        *
                        Huế
                        Người cho ta nổi reo mừng
                        Ta cho ta nổi bâng khuâng rối bời
                        Vì ta người bỏ cuộc vui
                        Chôn chân giữa chốn ngậm ngùi cổ xưa
                                                                        *
            Nha Trang
            Cũng trời cũng đất say mơ 
            Sao trên vai mộng phủ bờ rêu xanh
            Ta mang không trọn ân tình
            Khiến người chạy trốn... hờn quanh dổi hờn
 
                        Sài Gòn
                        Cầm người giữa chốn cô đơn       
                        Ta lang thang khắp đoạn buồn thế gian
                        Bụm tay vốc nắm tro tàn
                        Gặp người cười giữa cung đàn hư vô...
                                                                                                                       
 
Một ngảy của Ta
                                                                    
Một ngaỳ của ta dưới tuổi hai mươi
Ta lang thang đi trên khắp nụ cười
Ta dắt tương lai vào vùng mơ ước
Ta cùng thật thà dạo phố rong chơi
 Bạn bè của ta...ngàn trang sách vở
 Bạn bè của ta thành phố Sài Gòn
 Ta được nhìn em...nhìn em mắc cở
 Để mổi một ngày rạng rỡ cô đơn
                        *
 Một ngày của ta trên tuổi hai mươi
 Quê hương của ta khói lửa ngập trời
 Cơm áo nhà binh ta vào cuộc chiến
 Tìm lấy tự do bằng chính mạng người
 Ta quen Bình Long , ta quen Quãng Trị
 Vuốt mặt Bạn bè chết giữa gió sương
 Ta gánh trên vai bao tình chiến hửu
  Không có tình nào lại dễ thương hơn
                         *
Một ngày của ta ở tuổi ba mươi
Ta mất Quê Hương ... ta mất hết rồi
Bạn bè của ta có thằng tự sát
Bạn bè của ta có đứa ra khơi
Ta quảy thân tù từ nam ra bắc
Long Giao, Văn Bàn , Vĩnh Phú , Lào Cai
Ta gặp Quê Hương lưng tròng nước mắt
 Thương xót cho ta thương xót mọi người
                           *
Một ngày của ta trên tuổi bốn mươi
Thành phố ta quen biến thành chợ trời
Cái tách , cái ly, cái quần , cái áo
Giải phóng ra đường đổi bát cơm tươi
 Ta đạp cyclo ngày vài chục chuyến
 Cố dặn tâm hồn ... đừng nhé chớ điên  
 Gắng sống nghe chưa... tìm đường vượt biển
  Để... cùng bạn bè lấy lại tình thương
                           *
Một ngày của ta ở tuổi năm mươi
Trời đất tha phương ru ta ngậm ngùi
Ta nhìn ra ta... ôi loài vô dụng
Hoài bảo trùm chăn, khóc suốt đêm dài...
 
 
Cùng Với Tháng Tư
 
Tháng tư nào ta cũng lật trang ký ức
Trong đó có ta có đủ mặt ban bè
Những thằng lính gánh còng vai tuỉ nhục
Giữa hận thù mà chết cứng bơ vơ
                        *
Thằng bạn Đồng minh vổ tay phủi đít
Bỏ mặc ta giữa lửa bỏng dầu sôi
Ta với nó có chi là ruột thịt
Nữ thần Tự Do... gục mặt gượng cười
                         *
Tháng tư nào ta cũng nghỉ quanh nghỉ quẩn
Đại tướng của ta sấp ngửa đầu hàng
Ba mươi tuổi ta mười năm lính chẳn
Có chưởi thề ...cũng nát ruột nát gan
                          *
Vất súng rồi bọn ta ôm nhau khóc
Thân thể còn nguyên, thành phố còn nguyên
Vô lý thế...ta nào tin thế được
Đời chinh nhân...da ngựa bọc ưu phiền?!!
                           *
Tháng tư nào ta không soi mòn nổi nhớ
Nổi nhớ thênh thang rải khắp chiến trường
Ta nghe quanh ta đọng từng hơi thở
Thằng mất thằng còn ....cùng cảnh gió sương
                            *
Đứa vào tù ca bài ca bất khuất
Đứa bỏ đi ngạo nghể phương trời xa
Hoài bảo ngày nao vẩn còn thao thức
Hay chết mòn giữa...nghiệt ngã...xa hoa
                                                               
 
Nói Với Bạn Bè
         
Tao bây giờ đã thành người tha phương
Đất Mỹ tự do... mà vẩn thấy buồn
Mười mấy năm tù khổ thì có khổ
Nhưng bạn bè cùng một nổi nhớ thương
                                              
            Tao bây giờ đã bắt đầu bơ vơ
            Đường phố thênh thang không đợi không chờ
            Một cái bắt tay cùng lời hờ hững
            Mầy hả mầy ... tìm ra jop hay chưa ?
                                               
Cắt chỉ một giờ _ một hai đồng bạc
Đôi tay đau ngơ ngác nhớ chiến trường
May được ngày xưaa trải thời huấn nhục
Để bây giờ quen với chuyện thê lương
                                               
            Tao bây giờ tìm tao trong quanh quẩn
            Một quán càphê dăm đứa bạn đời
            Vẩn còn đó niềm đau ngày Quốc Hận
            Để thấy lòng còn xa xót khôn nguôi
                                               
Nhớ bạn bè nhớ không tròn nổi nhớ
Ngày Bình Long _ Rạch Bắp đến Cây Trường
Thằng banh xác biết đâu ngày mất nước
Thằng quặt què chồng thêm nổi tai ương
                                                *
            Tao bây giờ không tiền mua rượu uống
            Mà vẩn say... say ngút với nổi buồn
            Nhìn thiên hạ tranh nhau quyền yêu nước
            Mấy chục năm ròng _ Nước vẩn tan thương ./.
                                                                                                                                                                                                                                                           
 
Quanh Thân
Em dang tay duổi sầu bay
Ta lên dốc mỏi ngữa tay hứng sầu
Phố chiều cúi mặt ôm nhau
Rừng chiều nhốt gió xôn xao gió rừng
                                    *
            Em cho phố nổi bâng khuâng
            Ta cho rừng nổi thăng trầm thiết tha
             Khép vòng tay đủ xót xa
            Mở vòng tay đủ chan hòa tình thương
                                    *
Dìu em vào giữa phiên buồn
Rong chơi phân nửa dặm buồn thế gian
Hồn nhiên thao thức võ vàng
Thú đau thương đấy ngở ngàn sao em
                                    *
            Em còn bao nổi hồn nhiên
            Cho ta mượn đốt ưu phiền quanh thân
            Một mai trở lại phong trần
            Sẽ vì em dựng mùa xuân cho đời
 
            Quờ Quạng
 
ngoài hiên mưa gió thì thầm
ngồi trong quán vắng... mình không là mình
thôi thì em cứ lặng thinh
đất trời thừa biết chúng mình yêu nhau
                                    *
sẳn vai em cứ tựa đầu
giọt càphê cũng xôn xao... kia mờ
hình như bàn ghế ngu ngơ
cũng đang... rình rập đợi chờ môi hôn .
                                                                                               
 
           Trước Mặt Thằng Cựu Tù
                       
Tao bỏ tiền hai ngày công cắt chỉ
Để mua chai rượu đế đến thăm mầy
Đất tạm dung rượu tuy không vừa ý
Dân tha phương mà đòi hỏi gì đây
                                              
            Tao không tìm được bi đông chứa rượu
            Nên đành thôi mượn tạm vỏ coca
            Tao không có nắp bi đông rót rượu
            Mầy với tao uống tạm bằng tách trà
                                              
... Tách nầy đây để nhớ ngày chia lửa
Địa danh nào đâu đó của quê hương
An Lộc, Bù Đăng, Tàu Ô, Nhà Đỏ...
Thằng số 5 nào chẳng nhớ chẳng thương
                                             
            ... Tách nầy đây để nhớ ngày mất nước
            Nắng chan chan nước mắt chảy ròng ròng
            Tai nổ lùng bùng tin làm sao được
            Lệnh đầu hàng ?!! Chết mẹ cả núi sông !
                                               
...Tách nầy đây nhớ ngày tù đất Bắc
Mình ngu đã đành - Khổ cả người thân
Hạt muối củ khoai , núi rừng se thắc
Cố gắng – tan hàng - cố gắng nghe không
                                               
            ... Còn tách nửa - cạn chào mừng nước Mỹ
            Đất tự do thà hồ nói với cười
            Ủa... Sao mầy cứ lặng im thế nhỉ
            Tao đã nói rồi ... cố sống nhìn đời
                                               
Thôi mầy chê... để một mình tao uống
Rượu đế Hốc Môn , rượu đế Gò Đen
Cháy gan ruột ... cho dù xa dù muộn
Tao sẻ dâng mầy... ly rượu Quê Hương
                                                                                                                                                           
Vụn Vặt
 
Một thoáng theo mây ta về ký ức
Gỏ cửa Trường Sơn ta hát giữa rừng
Hôn dấu giày sô vạt đời chinh chiến
Thương nhớ bạn bè súng đạn đâu lưng
                          *
Một thoáng theo mây ta về sông cũ
Qua nhịp cầu Gềnh ...nao nức gót chân
Hơi thở Đồng Nai mặn mà quyến rủ
Xin ttrả lại Người món nợ trầm luân
                          *
Một thoáng theo mây rơi dài nước mắt
Khóc nổi bạn bè.... lưu lạc bốn phương
Thằng mất thằng còn_ Nổi trôi vận nước
Giọt ngắn giọt dài ướt đẩm quê hương
                          *
Một thoáng theo mây ta về Thủ Đức
Đứng giữa Quân trường hô nghỉ hô nghiêm
Xinn học lại bài... Tám tuần huấn nhục
Để trả cho đời những phút bình yên
                          *
Một thoáng theo mây ngủ trên thành phố
Thành phố Saigòn của tuổi thơ ta
Nơi ta đã quen... quen từng viên đá
Mòn cả sân trường... mòn cả lời ca
                          *
Một thoáng theo mây ta về cội nguồn
Quì gối cúi đầu trươc mặt Hùng Vương
Một lủ con cha mang dòng Bách Việt
Hoài bảo lưng chừng đánh mất quê hương...
 
                   Trạch Gầm
 
 
Băng Giá Cội Nguồn
                       
            Mùa thu Cali trời buồn khơng nhận nắng
            Ta lang thang tìm nắng trong mắt em
            Hong cho khơ trên những cọng mi mềm
            Mảnh hồn ướt chao đời dài hiu hắt
                                                *
            Em cho phép…
            Nhưng khơng bao giờ em chịu biết
            Một ngày thơi, một ngày thật của ta
            Ta đã khĩc tan hoang, khĩc hết sức thật thà
            Khơng phải vì em, mà vì những đứa bạn bè làm lính
                                                *
            Bài học đầu hàng …
            Ta khơng bao giờ được học
            Ta sốt lại những vết thương thành sẹo bên mình
            Cĩ thể với em… ta lẩn thẩn vơ tình
            Nhưng với Quê Hương… ta khơng thể nào thế được
                                                *
            Mi em mềm , khơng treo nổi hồn ta đẩm ướt
            Cám ơn em một chút nắng quê hương
            Đốt khơng tan băng giá của cội nguồn
            Ta đã gởi thân phận mình ttrong đĩ
 
Bối Rối Cả Thâm Tâm
                       
Ta nói với em bằng lời buồn bã
Đôi khi em cứ nghỉ ta khùng điên
Nhưng em ạ bao tháng ngày êm ả
Đã chết trong ta từ nổi ưu phiền
                        *
            Em ngồi nghe như nghe lời giãng đạo
            Ra khỏi giáo đường quên hết lời răn
            Đời vẩn đẹp, còn bao điều hấp dẩn
            Ngu dại gì mà cứ mải bâng khuâng
                                                *
Chuyện quê hương, chuyện những thằng làm lính
Em xem là như chuyện cỗ ngàn năm
Không thắc mắc, không chập chờn xúc cảm
Ta thật thà bối rối cả thâm tâm
                        *
            Quê hương ta có nhiều nơi để nhớ
            Không mổi Sài Gòn như em vậy đâu 
            Biết bao địa danh mổi lần nhắc nhở
            Máu ta chừng thản thốt ngập thương đau
                        *
Em thử nghe một vài nơi ta đến
Đồng Ớt, Gò Me, Rạch Bắp, Trâm Vàng
Đất cằn cỗi đội mưa bom lửa đạn
Nhưng vẩn đầy tình trong cảnh lầm than
                        *
            Ở nơi đó bạn bè ta sống chết
            Sau cái bắt tay đã tắt nụ cười
            Vừa hội ngộ… đã giả từ … vĩnh biệt
            Đổi lấy tự do bằng chính… cuộc đời
 
                                                                                               
Cùng Những Người Bạn Đồng Minh Từ Chiến Trường  Irak
                        *
Có thể giờ nầy…
Anh đang thèm một điếu thuốc
Có thể giờ nầy …
Anh đang nghỉ đến một cây tăm xỉa răng
Trong đời lính có bao tầm thường mơ ước
Những tầm thường chỉ có thế phải không anh
                        *
Những nghỉ ngợi nhiều hơn…
Đôi khi mình không dám nghỉ
Một nụ hôn, một góc phố đậm tình
Thì giờ đâu đủ mềm lòng se thắc
Mổi dặm đường là … một dặm điêu linh
                        *
Ở quê hương tôi…
Cũng một thời khói lửa
Bằng tuổi anh tôi sừng sững giữa chiến trường
Không phải một ngày…
 Cả chục năm đằng  đẵng
Tìm tự do mà chết cứng tình thương
                        *
Anh bắt dầu chưa biết thương đời lính
Bằng sinh mạng mình vẩn cứ xông pha
Anh vuốt mắt được bao thằng thân thiết
Mà… nụ cười còn nở ngày hôm qua
                        *
Anh quen chưa những đau thương vướng bận
Thấy trong lòng ngày một chai đá hơn
Đã là lính anh dể gì lựa chọn
Khi tình thương trộn lẩn giữa căm hờn
                        *
Chiến tranh mà làm sao không tàn khốc
Biết bao người đang nguyền rủa chiến tranh
Tôi hy vọng anh không lẽ loi cô độc
Như tình cảnh của tôi…
Nhược tiểu mong manh…
 
                                                                       
Đâu Thuở Trăng Soi
 
Còn gì nửa đâu phải không Lộc Ninh
Còn gì nưả đâu phải không cuộc tình
Ta có năm năm quen màu đất đỏ
Ta có năm năm tay mộng lênh đênh
                           *
Đất đỏ bây giờ hồng thêm máu pha
Cuộc tình bây giờ đong đầy xót xa
Ta nhớ thương từng chiều hôm phố chợ
Ta nhớ thương từng ngày tháng trôi qua
                           *
Nơi vườn cao su vàng trong mùa xuân
Nơi mắt ai kia lệ đỗ bao lần
Tay tiển đưa đã mòn khung ly biệt
Theo dấu mây- Ai thương kiếp phong trần
                            *
Người bỏ Lộc Ninh người về Bình Long
Súng đạn quạnh hiu thù hận chất chồng
Đâu thuở trăng soi cho người xòa tóc
Tìm sao trời mà thề ước thủy chung
                             *