Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 

 

           Thơ Trần Huy Sao
 
Tên thật là Trần Phan Hưng
Sinh năm 1947 tại xóm đình Đa Cát (Cây số 4), Thành phố Đà lạt
Nguyên quán  Quảng Điền, Bác Vọng Tây, Huế
Định cư tại miền Nam California, Hoa Kỳ năm 1994.
 
Tác phẩm đã xuất bản :
- HỒN Á ĐÔNG  (Thơ,1964) tác phẩm đầu tay
- NHÁNH RONG PHIÊU (Thơ, 1999 )
- XÓM ĐÌNH ĐA CÁT (Tuyển tập thơ văn, 2000)
- CHỈ CÒN THƠ Ở LẠI ( Thơ, 2002 )

 

 

Mùa Nắng
 
Sang sông, ừ, sang sông
Nắng chia đời quang gánh
Gởi em, cô giáo, từ bục giảng xuống gánh hàng rong
 
Mùa Nắng. Khi về qua Phố Cũ
Ruồi bay rình rập dãy hàng rong
Em quạt như điên không giạt nóng
Tóc bới cao với tới mặt trời
 
Gặp lại tôi em lửng quên mời
Quạt tới tấp chỉ mời cơn gió
Tôi ngồi xuống gánh nghèo, hẻm nhỏ
Mừng gặp em ly rượu Nàng Hương
 
Dĩa chả đùm cháy già lửa nướng
Thoảng mùi thơm gợi nhớ ngày xưa
Em thoáng khựng giữa trời nắng lửa
Nắm tay tôi chẳng nói nên lời
 
Nỗi mừng vui đón khách không mời
Em cười đó mà rưng nước mắt
Mấy mươi năm, đi, rồi lạc mất
Nay trở về, mùa nắng lòng nhau !
 
Thôi em đừng khóc nữa tình đau
Tôi ly khách về ngang cố quận
Ly rượu nhỏ chẻ đời lận đận
Em có mừng rót một ly thêm
 
Giữa dòng Đời từng nhớ từng quên
Em còn nhớ là vui rồi đó
Xin rót khẳm nắng chiều hẻm nhỏ
Rồi nâng ly, cụng khẻ, uống đầy
 
Bởi đời tôi như gió như mây
Từ một thuở tang bồng hồ thỉ
Nay trở về vướng vòng bi lụy
Mắt giai nhân liếc ngọt nghiêng thành
 
Ôi, chiều nay, giữa lòng quang gánh
Cạn cùng  nhau ly rượu ân tình
Chẳng thể lòng tôi say hay tĩnh
Chỉ thấu đời nhau cuộc tĩnh, say...
THS
 
Mùa Bắp Nếp
 
chia em nửa trái bắp mùa
như từng chia chịu nắng mưa quê nhà
 
Qua sông, nhìn vạt bắp trổ cờ
Đàn Két giật mình bay chấp chới
Mùi bắp nướng thơm lừng theo gió
Chòi canh chim có tiếng ai cười
 
Thì ra em đang ngồi nướng bắp
Tay trở đều, miệng kể chuyện vui
Mấy đứa cháu ngồi quanh, dán mắt
Đang mải mê câu chuyện của Dì
 
Bắp chưa qua sông còn ngọt lịm
Đượm than củi Dẻ rừng Đại Ninh
Ủ đất phù sa thôn Thiện Chí
Dẽo thơm như chuyện của chúng mình
 
Tôi về tìm em mùa bắp nếp
Chòi canh chim có bếp than hồng
Tấp nập thuyền ghe về dưới bến
Xanh mượt đồi nương bắp trổ cờ
 
Cho tôi cười góp chuyện cùng em
Để được phần chia trái bắp mùa
Cắn ngọt nỗi mừng vui cố nén
Từ xa sông nước về gặp nhau
 
Đêm đêm lửa nhóm như ngày Hội
Đầu Thôn cuối Xóm rộn tiếng cười
Hương bắp ngạt ngào bay trong gió
Một năm chỉ được một mùa no
 
Tôi nắm bàn tay em mát rượi
Bàn tay tìm lấy một bàn tay
Đàn cháu tình cờ nhìn thấy được
Thì thầm nói nhỏ: “ Dượng kìa, bây ! “
 
Ánh lửa bập bùng đêm yên tỉnh
Mơ hồ sóng nước vỗ chân cầu
Ngồi tựa vai em chờ bắp chín
Nhắc hoài những lúc nhớ thương nhau
 
Mai đây em về vùng Biển Nắng
Tôi trở về thị trấn vùng cao
Giữa Sông và Biển, tình sâu nặng
Có mùa bắp nếp giữ đời nhau
 
Chiều, ăn trái bắp nếp quê nhà
THS
 
 
Em Về
Thơm Lưng Mùi Hương Phấn
gởi Đạt, còn ở quê nhà.
 
năm nay mùa Xuân em có về
Mạ nhắn người tìm anh rất vội
ở vùng kinh tế trời mau tối
anh thắp đèn lên đối bóng mình
bóng của mười năm xa phố thị
mười năm biền biệt buổi em đi
rừng Ngo đã bao mùa thay lá
em có quê nhà để nhớ không ?
anh có tình em vẫn nhớ mong
mười năm ! Đủ nhạt màu nương rẫy
đủ để vờ quên nơi chốn xưa
em về thơm lựng mùi hương phấn
Mạ nhắn chi cho nát cõi lòng...
 
 
nhớ thuở em về qua chợ Xóm
gió chiều thoảng nhẹ mùi hương Chanh
cuối Chạp nên chi trời se lạnh
tóc em phủ ấm đôi vai gầy
mai sẽ qua Xuân đàn Én lượn
anh cũng lượn vòng qua nhà em
anh sẽ tìm ra những lối quen
muốn dắt em đi về kỷ niệm
 
 
Mạ nói mười năm anh đi biệt
vậy là mười năm em viễn phương !
sắn khoai anh giữ lại trên nương
khói thuốc buồn bay về Xóm cũ
mấy cốc rượu đời thôi chưa đủ
giận buồn con sáo đã sang sông
nhớ buổi chiều em ở cuối Đông
chưa kịp qua Xuân đàn Én lượn !
 
 
em về mười năm anh vẫn ở
một chỗ quê nhà rất vắng tanh
một chỗ đìu hiu chỉ có anh
không có em từ mười năm trước
không có em rồi sao có được
một thoáng hương xưa để ấm lòng !
em có về nhưng anh thì không
cứ ở trên nương trời gió lộng
ngó xuống đời nhau vẫy biệt ly
mười năm con sáo đã sang sông
mười năm chưa cạn lòng sông rộng
đã hạn tình anh ngợp giữa dòng
em về thơm lựng mùi hương phấn
Mạ nhắn chi cho nát cõi lòng  !...
THS
 

 

Tâm Sự Cùng Em
 
Tiễn em về tôi đọc một đoạn Thơ
Em rưng lệ thương đời tôi lận đận
Cảm ơn em có chút gì để nhớ
Giữa xôn xao cuộc sống thăng trầm !
 
Thơ tôi viết chẳng có gì trau chuốt
Chẳng cao xa, chẳng làm vẻ khác người
Chỉ chân thật một tấm lòng não nuột
Đời buồn tênh từ một cuộc đổi dời !
 
Dù có đi hay có về trăm ngả
Cũng vàng-thu-người, đông-lạnh-chia-ly
Cũng bâng khuâng giữa đất người quen, lạ
Cũng xa rồi, quê cũ, còn chi !
 
Em cứ đọc Thơ tôi, đừng ái ngại
Đời buồn vui nên mới viết thành Thơ
Em đừng hỏi và cũng đừng thương hại
Trái tim tôi là nhịp đập của Đời !
 
Là khổ nhục của kiếp người lưu lạc
Là tang thương từ những cuộc chia ly
Là nụ cười mà chan hòa nước mắt
Cùng quê hương sao kẻ ở người đi !
 
Nếu em hỏi thì tôi đành câm lặng
Bởi vì em cũng chính là tôi
Là bóng mát cây xanh, trưa Hè im ắng
Là dòng sông quê Mẹ chảy trong đời !
 
Bởi vì thế cho nên tôi làm Thơ
Rất chân thật nói về bao cảnh khổ
Ai chẳng có một cảnh đời để nhớ
Giữa quê hương hay xa lạc phương trời !
 
Nói thì vậy. Thôi, em về kẻo tối
Chiều bâng khuâng nắng lạc bên đồi
Mai mốt rảnh, buồn vui em cứ tới
Người cùng quê thì chỉ bấy nhiêu thôi !...
THS
 
 
Trà La Ba
 
Trà La Ba. Trà La Ba
Thoảng hương gợi nỗi xót xa nhớ về…
 
Ở rể nhà em tính đã nhiều năm
Uống trà La Ba nên chi ngọt giọng
Lời nói vụng về nhờ hương trà đậm
Nên Ba, Mạ em cũng tạm hài lòng
 
Anh biết em cũng đẹp dạ vui lòng
Khi thấy anh đã lệ-làng-phép-nước
Cánh chim bằng chịu bỏ trời lồng lộng
Con ngựa thảo nguyên chùn vó qui hồi
 
Phải đâu em ! Vì thương Mạ, thương Ba
Thương tình em dành cho anh sâu đậm
Thương Mạ một mình bôn ba tần tảo
Thương Ba tuổi già nay ốm mai đau !
 
Mạ buôn chuyến, trà La Ba – Đàlạt
Mờ sớm đã đi tối mịt mới về
Nhà đơn chiếc chỉ mình em là gái
Anh phải đỡ đần cho Mạ thay em
 
Trà La Ba ! Anh nhớ trà La Ba
Có nước mắt mồ hôi Mạ dồn vô đó
Có chén cơm lưng chia năm xẻ bảy
Có tháng ngày chung chịu những vui buồn !
 
Để sáng nay uống tách trà La Ba
Sao nhớ quá, dáng Mẹ già vất vả
Chiếc áo lain sờn khuỷu tay, nâu bạc
Điếu thuốc sâu kèn...đôi dép sứt quai...
THS
 
Phố Bụi Những Tình Thơ
cho những tháng ngày Banmêthuộc
 
em giờ loạn lạc nơi đâu !
bỏ quên Phố Bụi bợt màu thời gian...
 
bông cà phê trắng giọt cà phê đen
ta một thời nương thân Phố Bụi
em một thời rủ đời ta đắm đuối
níu lòng ta nghiêng ngả buổi tan trường
 
chẳng phải vô tình mà thương hoa Phượng
chỉ vì môi em đỏ thắm nụ cười
chẳng thể dưng không mà phải lụy đời
em áo trắng tóc thề bay trong gió
 
cơn gió chướng khiến hồn ta cảm mạo
thuốc thang nào chữa dứt bệnh tình si !
nếu lỡ mai đây ta có bề gì
em chịu nhín chút tình riêng, thương cảm ?
 
hay vẫn khô rang như trời nắng hạn
mặc hồn ta cho bụi phủ tháng, ngày !
vẫn theo em nắng rát mặt rát mày
em nón lá nghiêng che thời con gái
 
mới biết gian truân đoạn đường tình ái
sao vẫn vô tình chẳng thấu lòng ai !
thời mới lớn trời hành cơn sốt lạ
chân đuổi theo tình bước thấp bước cao
 
mắt dại mùa Thu, tim mùa giông bão
hồn theo Thơ mà lòng dạ theo em
người đời nói đường tình yêu rất đẹp
có đẹp gì đâu! Chóng mặt quá chừng !
 
chưa tìm được cho riêng mình dáng đứng
trong tim em, nên cứ chạy vòng quanh
Phố Bụi, tình thơ ta cứ để dành
em có quay đi, ta còn cất dấu
 
bông ca øphê trắng nõn buổi ban đầu
sao đoạn cuối lại giọt màu đen, đắng !
em Phố Bụi của một thời áo trắng
mà giờ đây loạn lạc tận Phố nào !...
THS
 
 
Hương Ngọc Lan (*)
từ chùa Linh Quang, ngày đó...
 
Đi vô cửa Từ Bi, cúi mặt
Dấu cái tâm vọng động đời thường
Thấy em quỳ thành tâm lễ Phật
Hương trầm thơm thánh thiện mười phương
 
Chỉ phương tôi nghiệp chướng sâu dày
Trái tim lạc giữa lới kinh, kệ
Đuôi con mắt biển tình sóng dậy
Ngó sân si chặn lối em về !
 
Hương Ngọc lan quyện hồi Bát nhã
Chiều nghiêng chao vạt nắng lưng đồi
Chân hụt hẫng rượt vùi hương sắc
Cõi-tình-em từ đó dong chơi !
 
Và từ đó Đời cho nhập cuộc
Đẩy đưa nhau vào chốn phù vân
Hương Ngọc Lan của thời mới lớn
Còn nương quê vãng cảnh sân Chùa...
THS
 (*) Phan Ni Tấn (ND) phổ Nhạc cùng Tựa đề

 

 




 


 

 

Thư từ liên lạc:  vuongtrungduongonline@yahoo.com
Copyright © 2006 vuongtrungduong
Last modified: 01/02/07