Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
                               Nhà thơ Trần Thiện Hiệp
 
Sinh tại Biên Hòa. Thời thơ ấu sống ở Di Linh, Đồng Nai Thượng. Sau 1945 tản cư về Phan Thiết, Bình Thuận.
Quê nội: Quảng Điền, Thừa Thiên. Quê ngoại: Quế Sơn, Quảng Nam.
15 năm phục vụ dưới cờ,  30 năm làm thơ lưu vong và hoạt động xã hội.
Theo Du Tử Lê: thơ Trần, không mang cái gió bão đời thường. Thơ Trần đi tới cái dịu, lặng của những miền tâm thức, óng sương mai, ánh giọt chiều… Ở đâu đó, thấp thoáng đâu đó, luôn luôn, trong thơ Trần hương rượu cất lâu năm, thẩm thấu cảm quan ta, mỹ quan ta, như buổi chiều mang những rung động, lá, những lẩn khuất, hoa, về trên một triền đồi thi ca..
 
Định cư tại Seattle, WA - hiện đã về hưu an dưởng tại VN và vẫn theo đuổi việc trợ giúp người nghèo khó bằng số tiền dành dụm của mình.
 
Sinh hoạt thơ ca:
 
Đã xuất bản các thi tập:
Cây Lá Phận Người, 1987 csxb Việt Publication, Canada
Mặt Trời Lưu Vong, 1991, tái bản 1993, nxb Vă Đàn , Hoa Kỳ
Đỉnh Mây Qua, 1997, tái bản 1998, nxb Người Việt Tây Bắc, Hoa Kỳ
Đá Mọc Rêu Xanh, 2000 nxb Văn Học, Hoa Kỳ
Tuyển tập Thơ Trần Thiện Hiệp, 2001 nxb Trẻ, Việt Nam
Tiếng Đất Gọi Người, 2005 nxb Thanh Niên, Việt Nam
 
Đã ra mắt sách:
4 lần tại Seattle, Tacoma bang Washington,
2 lần tại San Jose, California, 1 lần tại Oranger County, California,
1 lần tại Virginia, Washington DC. 1 lần tại Paris, Pháp,
1 lần tại Vancouver BC, Canada.
 
Đọc thơ chuyển ngữ cho người Hoa Kỳ thưởng thức
tại 2 Thư Viện Saettle và Bellevue, tại Hội Luận Thi Ca, Green River College
và University of Washington, 2 lần tại nhà sách danh tiếng
Eliotte Bay Book Company và tai Đại hội mùa hè
tại Space Nidle thành phố Seattle.
Có trên 40 bài thơ được các nhạc sĩ tên tuổi phồ thành ca khúc.
 
                           Thơ TRẦN THIỆN HIỆP
CÒN BƯỚC PHÙ DU
 
Xếp bằng ngồi ghế thiền sư
Bóng nghiêng vách lạnh. Thấy dư nợ nần
Tâm bất định. Lòng phân vân
Lẫn trong tạp niệm vạn lần hoài nghi
 
Thôi thì hư, thực sá chi
Lấy thơ trải rộng bước đi phiêu bồng
Sáng ta có đỉnh mây hồng
Đêm hâm rượu ấm uống dòng sông sao
 
Để hồn lộng gió trời cao
Hoá thân hồng hạc cõi nào rong chơi
Phù du còn lại nửa đời
Vẫn chân bám đất, vẫn trời vô biên
 
Chia cùng thiên hạ niềm riêng
Làm thơ rao bán khắp miền long đong
Thu vàng treo võng rừng phong
Khắc thơ lên lá thả dòng về xuôi
Lá trôi còn lại ngậm ngùi.
 
  
 
THỜI GIAN
 
Mười năm râu tóc sương pha
Chân dung nhìn lại ngỡ là người dưng
 
Quẩy bình vào giữa núi rừng
Thênh thang uống cạn mấy từng hư không
 
Rượu tàn thấy dưới cội thông
Trong say đã khắc một dòng thơ đau.
 
  
LỜI VỌNG
 
Vẫn là tóc lẫn màu sương
lược gương gẫy vỡ lệch đường ngôi xưa
vẫn là nhịp võng đong đưa
ngõ rêu dậu đổ phên thưa gió lồng
 
Vẫn là thu úa sầu đông
mộng mơ hoá thạch tuổi hồng xa bay
vẫn là khâu sợi đắng cay
mà nghe chuông đổ cuối ngày buồn tênh
 
Vẫn là vành nguyệt chênh vênh
hiên sương tịch lặng sầu lên đỉnh trời
vẫn là em đứng giữa đời
giữ quê rách nát giữ lời thủy chung
 
 
MÊ KHÚC
 
1.
Biển mở ra một cửa trời
nghe lòng mở ngỏ trùng khơi vô thường
đá ngầm nghìn trượng âm dương
lãng du mây gió mấy đường hợp tan
đuốc soi đãi lọc cát vàng
mười phương vết tích điêu tàn tái tê
chùm đêm vọng gió sơn khê
nghe thơ chin rụng bên lề sử xanh
lãng quên ngâm khúc biệt hành
bỗng dưng mây khói hoá thành thịt xương
thơ rơi ẩn ngữ hoang đường
dư âm nào mãi còn vương ngàn trùng
 
2.
Ai về bước nhỏ từ dung
thiên thanh màu áo chập chùng cỏ cây
chia nhau ấm chén rượu đầy
phong ba quên lãng trời mây dặm ngàn
nguyệt rằm trổ đoá hoàng lan
hương hoa quyện lẫn mịn màng tóc tơ
gối tay nở giấc tình thơ
lạc trong mộng mị đôi bờ khói sương
mãi em chìm ẩn miên trường
vẫn ta mê khúc vô thường hoài nghi
 
 
TRÍ NHỚ NÀNG
 
biển rộng
em từ bên kia biển
bước chân lên lục địa rừng này
trong trí nhớ từng cơn sóng đuổi
đẩy đưa trôi vết tích một đời
 
mỗi nhìn lại
mỗi ngậm ngùi thăm thẳm
giữa thực hư những mộng mị đêm dài
trăm năm rồi ai khóc cho ai
thanh âm lạc cõi mù khơi hoang dã
 
từ quá khứ
em về như chim lạ
bay trên cao vùng trí nhớ vô cùng
bay trên cao tìm kỷ niệm thủy chung
nghe trong gió ngàn câu thơ cũ
loài chim lạ
em lạc hướng đời trăm ngả
dấu vết nào cát bụi phù du
bãi bờ xa cổ tích sương mù
nhưng trí nhớ
em
biển rừng trí nhớ
 
 
ngày tháng dài từng trang sách mở
chữ soi gương phản chiếu bóng mình
 
 
em thấy mình cùng với chữ lung linh
trong ẩn hiện tự khơi dòng nước mắt
 
nỗi sầu dầy vòng tay bé nhỏ
em quạnh hiu trăm ngõ ngách tâm hồn
trong những chiều nhạt nắng hoàng hôn
từng sợi tóc trên vai chừng muốn khóc
 
trí nhớ nào như cơn lốc
đưa em về bên kia biển thật xa
đưa em về với kỷ niệm quê nhà
vì trí nhớ không ngắn tầm thất lạc
 
 
            
         Trở Lại Thư Mục
                Sinh Hoạt
         
          Trở Lại Thư Mục
         Trang Thân Hữu
           
          Trở Lại Thư Mục
                   Giải Trí
            
          Trở Lại Thư Mục  
                Thơ Văn
 
         Trở Lại Thư Mục
                 Thư Tín
               
          Trở Lại Thư Mục        
                Diễn Đàn
            
           Trở Lại Thư Mục
                   Văn Học
            
           Trở Lại Thư Mục
               Nghệ Thuật
        
         Trở Lại Thư Mục       
              Phiếm Luận
 
Vương Trùng Dương  Email: caliweekly@yahoo.com - vuongtrungduong@yahoo.com