|
| |
-
-
Thơ Vũ Uyên Giang
-
VTrD giới thiệu
-
-
"100 Khuôn Mặt Văn Nghệ Sĩ" của nhà báo Hồ Nam và nhà báo Vũ Uyên
Giang xuất hiện cùng lúc khi Cali Weekly thực hiện lại trang web. Hai
nhà báo nầy cho biết, tập I với 100 khuôn mặt và sẽ cho ra đời
những tập kế tiếp... Qua nét vẽ tài tình và rất nhanh của anh đã
giúp cho Cali Weekly có được nhiều chân dung khi đề cập đến từng nhân
vật trong giới truyền thông và văn nghệ...
-
Vũ Uyên Giang tên thật là Nguyễn Quang Vinh, sinh năm 1943 tại Nam Định.
Ký giả nhật báo Miền Nam và Hòa Bình ở Sài Gòn năm 1965-1966. Sĩ
Quan QLVNCH ngành Quân Báo, bị thương và được giải ngũ về làm việc
tại Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ từ năm 1973 đến 1975. Sau tháng 4 năm 1975, vào
tù cho đến năm 1981 vượt ngục đến Thái Lan và được làm việc tại
Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Bangkok cho đến năm 1983, sang định cư Hoa Kỳ.
-
Theo học ở Đại học thời gian, không thích làm "công chức" nên tiếp
tục hành nghề báo chí, Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút các tờ Chicago Việt
Báo, Thời Việt, Đất Sống... Chủ nhân cơ sở An Hoa INC từ năm
1993. Năm 2003, bỏ miền Đông Hoa Kỳ về bắc Cali...
-
Và, lần nầy Cali Weekly giới thiệu cùng thân hữu, độc giả áng thơ
của Vũ Uyên Giang - VTrD
-
- PHẠM THIÊN THƯ
-
- Bởi chưng xưa “gă
từ quan”
- Ngày nay ngồi ngắm
hoa vàng mung lung
- Xót trang bi sử
ngượng ngùng
- Thất phu thẹn với
tang bồng nổi trôi
- Mấy năm vật đổi
sao dời
- Hoài thân lận đận,
vẫn đời hoang mang
- Trước sân dăm cánh
hoa vàng
- Ngậm ngùi thế sự
ngàn hàng lệ sa.
-
- (1981 – khi ngồi
uống café với Phạm Thiên Thư cùng Hoàng Văn Giang ở quán của Thư góc đường Yên
Đổ - Hai Bà Trưng)
-
- HOÀI BĂO
-
- Ta mang hoài băo
trên vai
- Nặng thân tị nạn,
tủi đời lưu vong
- Thù xưa ấn dấu
trong ḷng
- Nhục tràn sông bể,
xuôi gịng thời gian
- Nửa khuya thức
giấc bàng hoàng
- Niềm đau thất trận
hàng hàng lệ rơi.
-
-
- UỐNG RƯỢU VỚI BẰNG
HỮU
- (Tặng Trần Tuấn
Kiệt, Vương Tân, Tô Duy Khiêm, Trần Ngọc Tự, Bùi Đức Dung, Kha Thùy Châu, Phổ
Đức, Nguyễn Thụy Long, Hoàng Hương Trang, Hoàng Vũ Đông Sơn để nhớ lúc ngồi
uống rượu với bằng hữu ở Sàig̣n Tháng 4/2006)
-
- Bằng hữu cùng ta
chưa đủ say
- Mềm môi rót măi
những chung đầy
- Mai này ly biệt về
phương khác
- Biết có c̣n ai để
uống say?

-
- Bằng hữu ngồi đây
nói chuyện xưa
- Chuyện xưa giờ
cũng đă dư thừa
- Chuyện đời thay
đổi như cơm áo
- Nào có khác ǵ
buổi chợ trưa.
-
- Bằng hữu cùng ta
chia nỗi đau
- Nỗi đau nào cũng
nhuốm u sầu
- Mặc cho dâu bể
thân vong kiếp
- Ai nỡ nào khơi
thêm nỗi đau?
-
- Giữa quán đông
người nói rất hăng
- Bạn ta vung vít
chửi lung tung
- Rồi cười khanh
khách như hào kiệt
- Một thuở tung
hoành khắp núi sông
-
- Hào kiệt tứ phương
đầu đă bạc
- Ngồi đây ôn lại
chuyện thu phong
- Rồi mai tiễn biệt
nhau lần cuối
- Ai kẻ mài gươm ở
cuối đường?
- Sàig̣n, Tháng
4/2006
-
- KHOẢNG TRỜI RIÊNG
- Tặng Tường Vi khi
nhận tập thơ Khoảng Trời Riêng
-
- Dường như thi tứ
trong thơ
- Cho hồn ta cũng bơ
vơ nỗi niềm
- Tường Vi với
Khoảng Trời Riêng
- Cho ta sống lại
chút tiền căn xưa.
-
- 6/1999
-
- Cảm đề khi đọc thơ
Chu Vương Miện:
- ĐẤT/ TRỜI
-
- Trời cũng không mà
đất cũng không
- Vầng trăng kẹt măi
ở đầu non
- Mây cũng theo nhau
về núi ấp
- Thân ta [c̣n đó
mất hay c̣n]
- m.loan hoa sử
-
- SẮC - KHÔNG
-
- Sắc tức là không,
ta cũng không
- Vô thường sống gửi
giữa trần gian
- Rồi cũng theo nhau
về cát bụi
- Cớ sao lại hỏi mất
hay c̣n??? (1)
- Vũ Uyên Giang
- Tháng 1/2006
- (1) Nhại thơ Thị
Lộ trả lời Nguyễn Trăi:
- Can chi ông hỏi
hết hay c̣n?
-
- Ngộ 1
-
- Ta ngỡ đời vui lắm
- Nên vướng ṿng lợi
danh
- Ngờ đâu là cơi tạm
- Thôi chia tay CŨNG
ĐÀNH!
-
- San Leandro -
5/2006
-
-
Ngộ 2
-
Cuộc đời kia vừa có
-
Thoắt lại đă
thành không
-
Ôi! Trầm luân
bể khổ
-
Ngộ ra chỉ vô
thường
-
-
6/2006
-
-
Ngộ 3
-
-
Ta ngỡ đời vui
lắm
-
Ghé lại vài
phút thăm
-
Ngờ đâu là cơi
tạm
-
Hoá ra ta đă
lầm
-
-
- NHÁI THƠ THÂM TÂM
- Đưa Người
-
- Đưa người ta không
đưa qua sông
- Sao nghe tiếng
sóng ở trong ḷng
- Bóng chiều không
thắm không vàng vọt
- Sao đầy hoàng hôn
trong mắt trong?
- (Tống Biệt Hành -
thơ Thâm Tâm)
-
- Đưa người ta đă
đưa qua sông
- Sao ngươi giữ măi
ở trong ḷng
- Đưa người ta đă
quên người ấy (1)
- Ngươi vẫn c̣n mơ
ước viển vông?
-
- Người ở đầu sông,
ta cuối sông (2)
- Đôi ta hai hướng,
chẳng chung ḷng
- Thề nguyền năm cũ
đành hư ảo.
- Gượng ép làm chi
cũng uổng công?
-
- Cứ ngỡ t́nh kia là
rất thật
- Nào ngờ cũng chỉ
dối gian thôi
- T́nh khi không
bỗng thành ly biệt
- Ước hẹn trôi vèo
trên chót môi.
-
- Người đi? Ừ nhỉ!
Người đi thật.
- Ta đứng nh́n theo
cơn gió lay
- Không áo bay theo
chiều nắng tắt
- Chỉ c̣n ngầy ngật
chút men cay.
-
- (Tháng 5/2006)
- (1) Một nhà sư đi
ngang vũng lội, thấy 1 thiếu nữ không dám bước qua nên đă cơng cô qua chỗ lội.
Người sư đệ đi theo cứ cằn nhằn nhà sư về việc phạm giới cơng người nữ suốt
đường về đến tận cửa chùa. Vị sư huynh mới bảo: "Ta đă bỏ cô ta ở chỗ vũng
lội, mà đệ cứ mang theo về tận đến chùa?"
- (2) Mượn ư Thơ
Đường "Quân bộ Tương Giang đầu
- Thiếp tại Tương
Giang vĩ
- Tương tư bất
tương kiến
- Đồng ẩm Tương
Giang thủy"
-
-
- NGỘ 2
-
- Ta ngỡ đời vui lắm

- Nên vướng ṿng lợi
danh
- Ngờ đâu là cơi tạm
- Thôi chia tay.
CŨNG ĐÀNH!
-
- San Leandro -
5/2006
-
- SINH TỬ - TỬ SINH
-
- Khổng Tử một hôm
bảo Khổng Sinh
- Dù Khâu hay vá vẫn
Sân Tŕnh (1)
- So đo hang, Lỗ đời
thua thiệt
- Than khóc làm chi
cuộc tử sinh
-
- Kẻ trước, người
sau không giống nhau
- Ngươi Tương Giang
vĩ ngóng giang đầu
- Muôn năm hoá đá
nàng Tô thị
- Một thoáng thời
gian như bóng câu.
-
- Chiến Quốc, Xuân
Thu chẳng thấy ǵ
- Công hầu khanh
tướng có c̣n chi
- Xuôi tay nhắm mắt
thôi là hết
- Được mất, hơn thua
cũng biệt ly
-
- Mới hay sinh tử đă
an bài
- Trốn tránh làm chi
chẳng sót ai
- Định phận sống sao
không tủi hổ
- Dọc ngang trời đất
thoả đời trai
-
- Jun.1st, 2006
-
- (1) Khổng Tử tự
Khổng Khâu người nước Lỗ
-
-
- HÀNH TRỜI TÂY
- (NHÁI HÀNH PHƯƠNG
NAM)
-
- Đôi ta lưu lạc
phương Nam này
- Trải mấy mùa qua
én nhạn bay
- Xuân đến khắp trời
hoa rượu nở
- Riêng ta với ngươi
buồn vậy thay
- (Hành Phương Nam -
Nguyễn Bính)
-
- Hành lá, hành hoa,
cả ruộng hành
- Hành Nam, hành Bắc
vẫn màu xanh
- Cớ chi đày đoạ
nhau hoài thế?
- Tan nát đời nhau
mấy kiếp hành
-
- Bọn ta lưu lạc tận
Hoa kỳ
- Đă mấy mùa xuân
sống biệt ly
- Đất lạnh ngươi ôm
sầu viễn xứ
- Trời Tây ta chí
nhỏ - cu ly.
-
- Đếm tháng ngày qua
trong chén rượu
- Ly nào cũng nốc
vẫn không say
- Men t́nh uống cạn
từ hôm trước
- Là hết, thôi đành
gửi gió mây
-
- Chí lớn ngươi sa
ṿng lừa đảo
- Ta nh́n nhân thế
trắng đôi tay
- Niềm tin đốt sạch
ngay ngày ấy
- Hoài băo quay về
như khói bay
-
- Hỡi ơi một kiếp
đời lưu lạc
- Quê cũ vẫn ch́m
trong đắng cay
- Nhắm mắt buông
xuôi thân cát bụi
- Mơ hồ nguồn cội
cũng buồn lây.
-
- Bao giờ một lũ
cuồng ngu dại
- Tỉnh giấc si mê
hoang tưởng kia
- Ngày ấy nhân gian
bừng sống lại
- Một trời vang vọng
khúc hoan ca.
-
- Ta với ngươi mừng
vui chén rượu
- Ly đầy không cạn
hết niềm vui
- Thế giới vỡ oà
trong tiếng khóc
- Chẳng c̣n ly biệt
lệ đầy vơi.
-
-
- TIỄN BẠN LƯU ĐẦY
ĐẤT BẮC
- (Gửi bạn tôi kư
giả Trần Ninh B́nh (tên thật là Trần Ngọc Tự) khi bạn bị đi đầy đất Bắc 1977)
-
- Mày đi nặng gánh
lao tù
- Gió mưa Việt Bắc
mịt mù từ đây
- C̣n tao heo hút
chân mây
- Khổ sai lao dịch
dưới tay vượn người
- Mày đi môi vẫn mỉm
cười
- Cỏ cây rũ rượi
khóc lời chia xa.
-
- (Viết 1977 ở Long
Giao khi tiễn Trần Ngọc Tự đi Bắc)
-
- HÀ THƯỢNG NHÂN
- họa bài thơ :
-
- TIỄN BẠN LƯU ĐÀY
ĐẤT BẮC
- của Vũ Uyên Giang
-
- Mày tù tao cũng là
tù
- Là mưa hay lại
sương mù nơi đây
-
- Nhớ ơi ! mái tóc
như mây
- Ra ta vẫn nắm bàn
tay: vẫn người
-
- Mày đi tao bỗng cả
cười
- Nhớ chưa kịp khóc
một lời đă xa
-
- Hà Thượng Nhân *
12-09-06
-
- XUÂN Ở LONG GIAO
- (Tặng bạn tôi nhà
văn quân đội Dương Hùng Cường)
-
- Heo hút đồi cao
bụi phủ mờ
- Những thân c̣m cơi
dáng chơ vơ
- Bốn ṿng gai sắc
như dao nhọn
- Đâm suốt hồn ai
nhát hững hờ?
-
- Đă mấy mùa xuân
trong đớn đau
- Cao su vàng lá úa
u sầu
- Bọn ta chung kiếp
tù tăm tối
- Ngày tháng chừng
trôi qua rất lâu
-
- Từ đáy ngục sâu
gặp cố tri
- Cầm tay chẳng biết
nói năng chi
- Rưng rưng khoé mắt
đôi gịng lệ
- Tủi hận vương đầy
trên lối đi
-
- Cùng đón xuân sang
giữa ngục tù
- Chẳng trà, chẳng
bánh, chẳng hạt dưa
- Uống ly nước lạnh
thay men rượu
- Rồi cũng rền vang
mẩu chuyện xưa.
-
- (Long Giao 1978.
Xuân Mậu Ngọ ngồi với Dương Hùng Cường trong tù)
-
- HÀ THƯỢNG NHÂN
- họa bài thơ :
-
- XUÂN Ở LONG GIAO
- của Vũ Uyên Giang
-
- Chẳng khóc làm sao
mắt cũng mờ
- Có người tiền sử
đứng bơ vơ
- Kẽm gai vây giữa
bờ sinh tử
- Cửa sổ pḥng em
chắc khép hờ
-
- Chắc hẳn em c̣n
muôn nỗi đau
- Mới Xuân sao lại
ngẩn ngơ sầu
- Long giao gần gũi
Sài g̣n thế
- Ta mất em từ đă
thật lâu
-
- Ta không gỗ đá vẫn
vô tư
- Mà viết ǵ đây?
biết nói ǵ?
- Trang giấy bỗng
dưng ḍng lệ ướt
- Những con đê lạ
bước anh đi
-
- Thăm thẳm đường xa
một lối tà
- Mưa như lất phất
những dàn dưa [1]
- Bỗng nghe ma khóc
đêm khuya lạnh
- Câu chuyện liêu
trai cũng chẳng xưa.
-
- [1] Lấy ư mấy câu
đề từ Liêu Trai Chí Dị của Vương ngủ Dương
- Cô thị ngôn chi cô
thính chi
- Dậu bằng qua giá
vũ như ty.
-
-
- BÙI GIÁNG
- (Để nhớ lúc gặp
Bùi Giáng ở Phú Nhuận 1981)
-
- Người tỉnh hay
điên giữa hỗn mang?
- Thênh thang trời
đất cơi vô thường
- Chung quanh cũng
chỉ là hư ảo
- Tiền kiếp nào xưa
như giọt sương?
-
- Ta tỉnh, người
điên lúc đổi đời
- Ta t́m những nẻo
rất chông gai
- Trong, ngoài – Hai
chỗ nhà tù cả
- Người chửi huênh
hoang thật thảnh thơi
-
- Xă hội đảo điên,
người vẫn giàu
- Trên ḿnh dăm bẩy
bộ thanh cao
- C̣n ta rách nát
như xơ mướp
- Nhờ đảng cho nên
ta giống nhau.
-
- VUG (Viết năm 1981
khi ngồi uống cà phê với Bùi Giáng trên đường Thích Quảng Đức, Phú Nhuận – Sài
g̣n)
-
-
- HÀ THƯỢNG NHÂN
- họa bài thơ BÙI
GIÁNG của VŨ UYÊN GIANG
-
- Trời mang mang đất
mang mang
- Đă trót sinh ông
cũng bất thường
- Châu chấu chuồn
chuồn bay lả tả
- Cuộc đời mờ ảo
những làn sương
-
- Ăn uống vui chơi
với cuộc đời
- Hoa hồng như máu,
nhọn như gai
- Áo trăm miếng vá,
người rong ruổi
- Trong cơi nhân
sinh tự thảnh thơi
-
- Giáng với ông coi
bộ chẳng giàu
- Chẳng điên, chẳng
thấp, chẳng hề cao
- Bỗng dưng hai kẻ
thành vô sản
- Giữa ngă ba đường
gặp gở nhau
-
- HÀ THƯỢNG NHÂN
- 13-9-06
-
-
- HÀNH GIẢ
-
- Hành giả một hôm
lần xuống núi
- Đi t́m hành thiệt
nhậu khơi khơi

- Mải vui chơi gặp
cô hành hạ
- Mất hết hành trang
gánh nửa đời.
-
- VUG - 5/2006
-
-
- NHÁI TỪ ĐỘ VỀ ĐÂY
-
- Từ độ về đây sống
rất nghèo
- Bạn bè chỉ có gió
trăng theo
- Những thằng bất
nghĩa xin đừng tới
- Hăy để thềm ta
xanh sắc rêu
- (Từ Độ Về Đây -
Nguyễn Bính)
-
-
- Từ độ về đây sống
vắng người
- Bạn bè rặt những
lũ đười ươi
- Chập chùng phố núi
leo lên xuống
- Ma chẳng ra ma,
chẳng giống người.
-
- VUG - 5/2006
-
-
- BÁ NHA - TỬ KỲ
-
- Bá Nha ngồi nhớ
lại Tử Kỳ
- Nhậu say bí tỉ ngủ
li b́
- Tai trâu đàn gẩy
cho ai nữa
- Chuếnh choáng làm
thêm hơn chục ly.
-
- Bằng hữu ngày này
đâu vắng cả?
- Chiếc đàn trơ trọi
để làm chi
- Liệng đi! Ta hăy
say cái đă
- Tri kỷ đời nay có
ích ǵ?
-
- 5/2006
-
- TỰ TRÁCH
-
- Cũng bởi v́ ta quá
nhát gan
- Tháng tư ngày ấy
vội tan hàng
- Đem đời giam hăm
trong tù ngục
- Cuộc chiến sau
cùng bỏ dở dang
-
- Vang súng đạn thù
trên trận tuyến
- Sa trường binh lửa
nặng oằn vai
- Thất phu sinh giữa
thời chinh chiến
- Trách nhiệm không
tṛn, tủi kiếp trai
-
- Tóc bạc ôm hờn nơi
viễn xứ
- Bại binh vong quốc
khóc thương thân
- Tự trách ḿnh làm
cho mất nước
- Lưu đầy xứ lạ đến
bao năm???
-
- Chicago, 30/4/1986
-
-
- HỒN AI?
-
- Tường xưa đá phủ
rêu xanh
- Khép trang huyết
sử hận ḷng thiên thu
- Phố xưa vẫn kín
sương mù
- Hồn ai phảng phất
bên bờ tường hoang?
-
- (Cảm xúc khi xem
bức h́nh cổng Quân Đoàn II ở Pleiku) Charlotte, NC 2000
-
- Thơ Vũ Uyên Giang
-
- BƯỚC CHÂN HOANG
TRÊN THÀNH PHỐ CŨ
-
- Anh đă về đây giữa
phố xưa
- Ḷng nghe lạ lẫm
đến không ngờ
- Sàig̣n ngày cũ
chừng xa quá
- Dâu bể cơ hồ như
giấc mơ
-
- Phôù xá đông người
chen bước chân
- Ngỡ như Lưu Nguyễn
lại trần gian
- Loanh quanh t́m
dấu chân ngày cũ
- Lạc lơng bên đời
chẳng nét quen.
-
- "Nắng Sàig̣n anh
đi mà quá nóng
- Bởi v́ em không áo
luạ Hà Đông" (1)
- Bởi v́ em mặc áo
hở lưng trần
- Nên đă nóng lại
càng thêm quá nóng.
-
- Đă mất Sàig̣n dáng
nét quen
- Nh́n quanh bao ánh
mắt ưu phiền

- Phất phơ con phố
hoang mang sống
- U uất chờ mong lúc
biến thiên
-
- Cảnh cũ ngày xưa
cũng ngậm ngùi
- Người muôn năm
trước đă xa xôi.
- Không t́m thấy lá
me đường nhỏ
- Nhưng hạt mưa trầm
luân vẫn rơi.
-
- Vũ Uyên Giang
- (1) Nhại thơ
Nguyên Sa:
- "Nắng Sàig̣n anh
đi mà chợt mát.
- Bởi v́ em mặc áo
luạ Hà Đông"
-
- Trước - Sau
-
- Trước, sau rồi
cũng sẽ về
- Hẹn ḥ cho lắm chỉ
thề thốt môi
- Mỗi ngày sao vẫn
đổi ngôi
- Mỗi người cũng một
kiếp đời phù sinh
- Hăy mau tỉnh giấc
vô minh
- Vô thường mấy độ
chúng sinh lạc loài
- Trở về cát bụi là
thôi
- Cơi người si hận
cơi đời hư vô.
-
- Vũ Uyên Giang
- 5/2006
-
-
| |
|