Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
                                                          Thơ Ý Nga
    Ý Nga tên thật Nguyễn thị Nga, sinh năm 1958, tại Quảng Nam.
Cùng chồng vượt biển và tỵ nạn chính trị tại Ý Đại Lợi từ năm 1980-2000.
Hiện tạm cư tại Canada. Nghề-nghiệp: kế toán, dạy học.
Đã và đang phục vụ thiện nguyện ở Ý Đại Lợi, Âu Châu, Mỹ và Canada với các tổ chức người Việt quốc gia trên thế giới để góp công vào những hoạt động xã hội, văn hóa, từ thiện, hướng đạo (Liên Đoàn Lâm Viên, Hồn Việt, và Liên Đoàn Canada: S.Francis-Group 252), giáo dục (các trung tâm Việt Ngữ & Ý ngữ) và đấu tranh cho một Việt Nam tự do dân chủ.
Các bút hiệu thường ký: Ý Nga, Á Nghi, Ý Nguyệt, Phan Vinh, Phan Nguyễn Vinh Nga (viết chung với chồng), Quang Minh và tên thật.
Cộng tác thơ, văn, bút ký, truyện ngắn và nghị luận chính trị với các báo ở hải ngoại từ năm 1982 đến nay (từ năm 13 tuổi đến 17 tuổi có văn đăng trên nhật báo Chính Luận, trang Mai Bê Bi).
Tác phẩm đã xuất-bản:
Góp Lửa,  thơ (tái bản lần thứ 2) - Trái Đắng Quê Nhà, thơ, truyện ngắn - Lục Bát ĐấuTranh, thơ - Việt Nam Ơi! Việt-Nam!, thơ - Ngược Gió, thơ
 Đã góp mặt trong các giai phẩm, tuyển tập thơ văn:
* Cụm Hoa Tình Yêu số 4,5,6,7,8………………..       thơ
* Flowers of  Love (Việt, Anh, Pháp ngữ) số 2, 3, 4   thơ
* Hoa Tiên số 16, 17, 18, 19, 20……………………   thơ, văn
* Trầm Hương 4…………………………………….     thơ
 
Vẽ Lại Bức Tranh
 
Mẹ khua chùng chiếc rá
Vớt những áng bèo xanh
Con nhớ hoài màu lục
Trong nắng chiều vàng hanh
 
Trông kìa bong bóng cá
Đớp bèo, bơi thật nhanh
Âm thanh theo tay Mẹ
Xào xạc cả lục bình
 
Con nhớ hoài hoa tím
Và Mẹ hiền trong tranh
Hoa lục bình chừ hiếm
Sức Mẹ chừ mong manh
 
Ao cá nhà dần mất
Bỡ ngỡ cả dân mình
Dân quê thêm chật vật
Còn chi đám bèo xanh?
 
Mẹ ơi Mẹ! Ai đành!
YN
 
 
Răng Huyền Sao Gọi Hạt Na?
 
Kính dâng hương linh Nhạc Mẫu
Kính tặng quý anh chị: Thìn Nga Thùy Vinh
 
Mẹ ngồi chồm hổm chiều mưa
Thúng rau bán ế, chợ thưa bóng người
Mẹ ngồi nhớ tiếng trẻ cười:
Sao răng Mẹ nhuộm? Con lười biếng nghe
Trẻ hỏi như người nói vè
Học đâu quên đấy, vo ve hỏi hoài
Mẹ ngồi môi đỏ trầu nhai
Châu thân ẩm nước, bờ vai mỏi nhừ
Tính sao có đồng kẹo dư
Nuôi con ăn học được như bạn bè
Xăn quần, lội nước, buốt da
Thôi không bán nữa, mua quà con vui
Chợ tan lòng Mẹ hãy còn
Nụ cười con trẻ mỏi mòn vời trông
Mồ côi cha, chẳng ai bồng
Mẹ khuân, gánh, vác… thay chồng Mẹ lo
 
Bây giờ hồn Mẹ thơm tho
Nhang trầm cửa Phật, bụi tro đã về
Mà sao con vẫn nhớ ghê
Nụ cười móm mém, con mê răng… huyền
Di cư đời Mẹ đảo điên
Đời con điên đảo, vượt biên cũng… vầy
 
Nén hương dâng Mẹ một ngày
Lòng con triệu nhớ, xin bày hương hoa
YN
 
 
Chia Đều
 
Mùa này ai cũng hóa... nghèo
Áo quần thiếu thốn khoe eo, kheo đùi
Không eo, khoe những chỗ...’’vui’’
Mỡ màng hấp dẫn, rõ mùi tối tân!
 
Mùa này bạn hữu hóa… thân
Nhà nhà nướng thịt gọi... thần lưu linh
Gọi nhau củi lửa linh đình
Bày bên hoa cỏ đủ tình Việt Nam
Mùi thơm, thơm phức, rất... tham
Thương cho khứu giác càm ràm điếc tai
 
 Nên thơ chẳng dám... chê bai
Gom hương dư dả ở ngoài gửi vô
Cho em đói rách lõa lồ
Chia nhau đỡ bữa, ‘’thành Hồ’’ lê la
Cho bà đỡ tủi thân già
Cháu con đi mãi quên Nhà Việt ta
Chia thơm tho ấy làm quà
Chia đau khổ đã... nhạt nhòa ở đây
 
Hoà chung: vui -  khổ chia hai
Cho đồng đều nhé! Không ai phân bì!!!
YN
 
Những Đứa Con Tinh Thần
 
Anh có  một niềm vui
Là niềm vui nho nhỏ
Thơ văn, chia ngọt bùi
Có rồi ghiền, không bỏ!
 
Em có người tình: thơ
Giấy bút luôn đợi chờ
Quên khổ đau trần thế
Thơ giúp em mộng mơ
 
Thơ và em, chồng vợ
Đọc, viết với chữ tình
Văn chương là duyên nợ
Cột nhau như bóng hình
 
Vòng sinh lão bệnh tử
Chuyện áo cơm, gia đình
Tất cả thua chữ tình
Của Việt Nam, em nợ!
 
Hạnh phúc ấy hiếm hoi
Bút không cần thay ngòi
Chúng ta tha hồ viết
Hoa bất hạnh thay ngôi!
                           YN
 
 
 
Việt Nam Ơi! Thương LẮm!
 
Em thu tròn ước mơ
Đưa vào từng dòng thơ
Mỗi bài gom một ý
Lửa gom nhiều mà hơ
 
Bàn tay chưa đủ ấm
Trong giá băng xứ này
Thơ viết xong ngồi ngắm
Thầm cám ơn bàn tay
 
Và cám ơn ý chí
Hăm bốn năm vẫn đầy
Giữ tình riêng ý nhị
Cho Việt Nam ngày mai
 
Theo dòng trôi ngôn ngữ
Em bày cả nội tâm
Cám ơn từng con chữ
Thơ vẫn trôi âm thầm
 
Dòng thơ bày bằng mắt,
Lời thơ thốt từ tim
Từ tâm hồn đau thắt
Mà trang trải nỗi niềm
 
Việt Nam ơi! Thương lắm!
Cảm xúc này xin dâng
Bao yêu thương đằm thắm
Thơ ơi! Hồn lâng lâng
 
Mạch nước ngầm chuyển động
Im lặng cùng khoảng không
Em theo từng lượn sóng
Gọi người tháo cùm gông
 
Vần thơ gieo uất ức
Nói giùm hồn trùng khơi
Mỗi bài là một sức
Việt Nam! Việt Nam ơi!
YN 
 
 
 
Cạo Gió
 
Anh nhờ em cạo gió
Cho bão bùng về đây
Cho tình không thành có
Cho lưng tím vết trầy
 
Anh nhờ em thoa dầu,
Cho nóng bừng lá phổi,
Cho thêm điên cái đầu,
Lá bùa tình em thổi.
 
Dầu cù là hương đơm,
Mùi bạc hà thơm thơm,
Bàn tay em e lệ.
Bưng cháo lại thèm… cơm
 
Anh nhờ em, nhờ em
Khám giùm tim anh thử
Gió nào quá êm đềm
Mà vui nhiều vậy chứ?
 
Cầu trời cho anh bệnh
Sáng, trưa, chiều, bên ai
Để được em ra lệnh
Cạo gió cho anh hoài
 
Trên tấm lưng cằn cỗi
Vừa nở nụ Hoa Xuân
Riêng trái tim hờn giỗi
Gửi Gió lời tri ân.
 
 
 
Duyên Thắm Chỉ Hồng
           
Keo sơn tình mãi mượt mà
Hòa minh Loan Phụng đậm đà mối duyên
Đóa hoa Hạnh Phúc trinh nguyên
Gừng cay, muối mặn… Buồn phiền sớm quên!
Thiệp hồng đã ghép chung tên,
Biển Đông Tát Cạn để nên thiên đàng.
Trăm năm vẹn nghĩa Đá Vàng;
Duyên như Cầm Sắt, tình càng đẹp đôi.
Tơ Hồng Nguyệt Lão xe rồi
Phượng Loan vui vẻ suốt đời bên nhau.
Tình càng mặn nghĩa Trầu Cau,
Duyên càng nồng thắm đẹp màu Uyên Ương
Sắt cầm hảo hiệp chung đường
Vợ chồng tương kính, nhịn nhường như tân.
Chúc cho, xa mấy cũng gần,
Gia đình hai họ tình thân êm đềm.
Vợ chồng chung một niềm tin,
Trăm năm hòa thuận, ấm êm một nhà.
 
Ý Nga
 
 
 
 
 

 




 


 

 

Thư từ liên lạc:  vuongtrungduongonline@yahoo.com
Copyright © 2006 vuongtrungduong
Last modified: 01/02/07