Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
 
                                 Hoàng Anh Tuấn
 
                                 Yêu Em, Hà Nội
                           và những bài thơ khác
 
 Tập thơ Yêu Em, Hà Nội của cố thi sĩ Hoàng Anh Tuấn được ấn hành vào năm 2005. Những bài thơ được gom góp bởi người thân trong gia đình để làm món quà lưu niệm cho nhà thơ. Cô Hoàng Thu Thuyền, ái nữ của thi sĩ Hoàng Anh Tuấn đã chuyển cho Cali Weekly tập thơ nầy để chia sẻ với độc giả ái mộ thi ca. VTrD - Cali Weekly
 
 
                                  Đôi dòng về tác giả
Hoàng Anh Tuấn sanh ngày 7-5-1932 tại Hà-nội. Ngoài làm thơ, viết văn, viết kịch (Ly Nước Lọc, Hà Nội 48), ông còn là đạo diễn điện ảnh.
 
•           1949 Đi Pháp du học
•           1954 Lập gia đình
•           1958 Về Việt Nam, cộng tác với các tạp chí văn nghệ, cùng nhiều tuần báo và nhật báo ở Sàigòn
•           1965 Quản đốc đài phát thanh Đàlạt
•           1975 Tù cải tạo về tội phản động
•           1979 Trở lại Paris
•           1981 Qua Mỹ. Hiện đang sống ở San Jose, California
 
                                    Mở
 
          Khi nhà thơ Nga Maldelstam trở lại vùng Petersburg, ông không tìm thấy những người quen và khung cảnh cũ nữa, dù những ngọn đèn đường vẫn vàng ệch như “lòng trứng đỏ”. Ông đã thức trắng đêm bên khung cửa, với quyển sổ điện thoại vô ích trên tay, chờ đợi. Những người thân yêu của ông không bao giờ còn trở lại cái thành phố thảm đạm đó nữa.
 
          Hoàng Anh Tuấn làm một nhà thơ may mắn hơn. Những kỷ niệm của ông tươi sáng và hạnh phúc hơn nhiều, tựa như khối ngọc lấp lánh mãi trong giấc mơ muôn sắc màu huyền ảo của riêng ông. Những ấn tượng của ông về Hà Nội, ngay vào lúc vừa bắt đầu đời sống, như hơi thở, như máu huyết ông. Đẩy cánh cửa sổ của San Jose ra, lập tức nhà thơ của chúng ta đã ở ngay giữa lòng Hà Nội lãng đãng Thu vàng. Ông chỉ cần khẽ đưa tay ra là có thể chạm vào “tà áo vân nền nã” của Hà Nội thanh lịch. Chỉ cần nghiêng đầu lắng tai một chút, nhà thơ có thể nghe ra tiếng xôn xang của vòng bảy chiếc trên cườm tay ngà Hà Nội, hay tiếng rao quà nơi cuối Sinh Từ, hoặc nao nao mà nhận ra tiếng con chim vành khuyên vẫn hót bên cửa sổ ngôi nhà cũ. Chỉ cần nhắm mắt tưởng tượng là nhà thơ có thể nếm trải đủ mùi vị chua ngọt của quả nhót hay quả sấu năm nào... Mà tâát cả những cảm giác sống động này đều được bao bọc trong một không gian thấm đẫm mùi hoàng lan hay mùi hương cốm mới…
 
          Với nhà thơ Hoàng Anh Tuấn, Hà Nội không chỉ còn là một địa danh, một thành phố, mọât thủ đô hay chỉ đơn thuần là nơi ông sinh ra và lớn lên. Ông đã nhân hình hóa Hà Nội thành một con người bằng xương bằng thịt… Nói đúng hơn, đó còn là tên gọi khác của người thiếu nữ xa xưa đã phả vào tâm hồn ông khói sương lãng mạn của mối tình đầu. Đồng thời một cách vô thức, ông đã đồng nhất hóa tình yêu của ông với người con gái năm xưa, với tình yêu Hà Nội. Hà Nội chính là Em. Tình yêu Em chính là tình yêu Hà Nội. Không thể tách rời hay phân biệt. Cái cách ông gọi thành phố tuổi trẻ của mình mới trân trọng và âu yếm làm sao, qua tựa đề bài thơ: Yêu Em, Hà Nội.
 
          Những bài thơ của Hoàng Anh Tuấn là cuộc hành trình trở về quê hương, với tuổi thơ, với mối tình đầu thơ dại, bằng sự hoài vọng của một tâm thức trong sáng, thiết tha, đôn hậu. Dù ở chân trời góc bể nào, ông vẫn mang theo những hình ảnh, những âm thanh, những mùi hương mà đời sống và tình yêu đã dâng tặng cho ông thuở nào. Và trong chuyến đi rời xa Hà Nội trong một quãng thời gian lâu dài đến vậy, băng qua những kinh thành rực rỡ ánh đèn hay qua những thủ đô náo nhiệt ngựa xe, qua những nơi chốn từng dung dưỡng ông dọc đời sống... ông vẫn không hề lãng quên góc cổ thành ngàn năm văn vật của riêng ông. Những đỉnh nhà chọc trời cao vút kia không che nổi một góc trời quê cũ. Năm tháng và sự cách xa quyện vào nhau thành một thứ phù sa kỳ lạ, bồi đắp thêm mãi vào tâm hồn ông những lớp dưỡng chất tình yêu màu mỡ. Những ấn tượng thời mới lớn đã khắc ghi vào tâm hồn ông hình ảnh một đất thánh huyền hoặc, tạo thành bối cảnh chính cho những thi ca ông, suốt đời.
 
          Mãi mãi Hoàng Anh Tuấn đứng trên ngọn tháp thanh xuân cao ngất, với những giấc mơ đẹp đẽ đó mà ngắm nhìn thế giới. Xuyên thấu qua lớp khói sương phôi pha của thời gian, ông nhìn thấy thật rõ bầu trời Hà Nội năm xưa, nhìn thấy trọn vẹn mối tình thơ ngây và nhìn thấy chính dáng điệu của mình, vẫn hệt như mấy mươi năm xưa, không hề thay đổi. Chưa bao giờ nhà thơ đánh mất Hà Nội, tình yêu và tuổi trẻ! Tất cả vẫn còn nguyên vẹn trong ông. Tất cả như một bài ca đan dệt vào thời gian, cứ dạt dào mãi, không bao giờ tắt nghỉ.
 
          Hoàng Anh Tuấn khác với nhà thơ Nga yểu tử Maldelstam, vì sức mạnh của mối tình Hà Nội đã thu ngắn khỏang cách không gian và thời gian, như thể đối với ông, cuộc chia tay chỉ mới xảy ra chiều hôm trước. Nếu ông có dịp một lần nữa, trở lại đứng lóng ngóng chờ ai, bên lề đường cỏ xanh năm cũ, trong một sớm mai nào đó… thì xin ông hãy yên lòng, vì tôi tin chắc rằng nàng công chúa của ông lại sẽ đi ngay. Giống hệt như cũ. Như lần ông mười bảy chia tay Hà Nội. Như thể bốn mươi mấy năm chưa hề trôi qua kể từ buổi tinh sương mộng mị đó. Và ông tin đi, lần này có lẽ nàng sẽ dừng lại, sẽ nhìn ông lần đầu tiên và đưa bàn tay ngà cho ông cầm lấy, hệt như điều ông mơ ước: Hà Nội yêu, xin cầm tay lần nữa.
 
                                                                   Phạm Việt Cường
 
 
Yêu Em, Hà-Nội
 
Hà-nội yêu, anh vẫn yêu muốn khóc
Mấy chục năm, xa đến mấy nghìn năm
Giã từ em - mười bảy tuổi- một lần
Thu rất mỏng, mưa hững hờ đẫm lá
 
Hà-nội yêu, áo lụa ngà óng ả
Thoáng khăn san nũng nịu với heo may
Hai ngón tay nhón một trái ô mai
Chiếc răng khểnh xinh nụ cười cam thảo
 
Hà-nội yêu, mối tình đầu khờ khạo
Em nhận thư, anh ngây ngất tủi mừng
Khi về nhà, cười nụ với cầu thang
Một tuần lễ, vui như ngày thi đỗ
 
Hà-nội yêu, cốm Vòng đơm gió nhỏ
Nên mùa Thu kín đáo khép tà mây
Ván giải gianh, có một lúc bàn tay
Vơ nắm sỏi với lòng anh hồi hộp
 
Hà-nội yêu, đẹp Trưng Vương mái tóc
Chiếc kẹp nghiêng, ba lá nép vào nhung
Miếng sấu xanh đừng chua quá ghê răng
Em hóm hỉnh, chiếc mũi xinh chun lại.
 
Hà-nội yêu, liễu hẹn hò nắng mới
Hẹn hò em anh bối rối chim khuyên
Nào có bao giờ anh được thơm em
Nên dáng liễu còn u sầu vạn thuở
 
Hà-nội yêu, xin cầm tay lần nữa
- một lần thôi cho vừa đủ hai lần -
thèm ngày xưa hạnh phúc rất thiên thần
anh chết lặng trong tình yêu công chúa
 
Hà-nội yêu, vẫn y nguyên tưởng nhớ
Nên nghìn năm vẫn ngỡ mới hôm qua
Bóng hoàng lan, sân gạch mát sau nhà
Còn vương vấn trong những bài thơ cũ
 
Bài Thơ Còn Lại
 
Bước rất nhẹ như mây mềm dưới gót
E nắng buồn làm rối tóc mưa ngâu
Em tìm anh nước uốn nhịp ven cầu
Năm tháng cũ rợn tình xưa tỉnh thức
Em vẫn bé, anh vẫn còn ngây ngất
Màu áo hường còn gợn sóng âm thanh
Mắt thuyền qua nên nón vẫn nghiêng vành
Chân cuống quýt nên guốc ròn gõ cửa
Anh mở vội cả nghìn lần hớn hở
Cho hồn nhiên, mắc cở với hoài nghi
Em cúi đầu và lặng lẽ bước đi
Từ hôm ấy cửa nhà anh bỏ ngỏ
Bước rất nhẹ như hường qua sắc đỏ
Như màu trời len lén bước vào xanh
Như thời gian vò nát lá thư tình
Bước rất nhẹ như vẫn còn đứng lại
Bước rất nhẹ như mùa Thu con gái
Như bàn tay khẽ hái tiếng đàn tranh
Như chưa lần nào em nói: yêu anh
Như mãi mãi anh còn nguyên thương nhớ
Bước nhè nhẹ như bóp mềm hơi thở
Như ngập ngừng chưa nỡ xé chiêm bao
Em có về ăn cưới những vì sao
Để chân bước trên giòng sông loáng bạc
Ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc
Yêu một người mà cảm thấy mênh mông
Em đi ngang nhịp bước có lạnh lùng
Mà sao vẫn y nguyên bài thơ cũ?
Vẫn lặng lẽ để anh nghe vừa đủ
Vẫn thờ ơ cho rủ hết màn the
Vẫn mỉm cười rồi vẫn lấy tay che
Cho cặp mắt bỗng nhiên mười sáu tuổi
Tay vụng quá nên thư không viết nổi
Mực trong bình như cẩm thạch ngẩn ngơ
Giấy trắng tinh đem bóc nhẹ từng tờ
Tầu bay giấy ngượng ngùng bay ra cửa!
Em nguyên vẹn là bài thơ bé nhỏ
Anh còn nguyên là một kẻ yêu em
Em đi ngang xin ráng bước cho êm
Đừng đánh thức thời gian đang ngủ kỹ
Đừng đẹp quá để anh đừng rối chỉ
Lấy gì đây khâu vá lại tình xưa?
Có đi ngang xin chọn lúc bất ngờ
Đừng nói trước để anh buồn vơ vẩn
Có đi ngang xin em đừng đánh phấn
Tóc buông rèm lứùa tuổi thích ô mai
Mắt vương tơ của những phút học bài
Tay kheo khéo khi đánh chuyền với bạn
Em dấu đi những nỗi lòng vỡ rạn
Anh cũng thề dấu hết gió mưa đi
Bao nhiêu ánh đèn rũ rượi tái tê
Những ngõ vắng, tối tăm anh dấu hết.
 
 
Khi Em Nói
 
Khi em nói bằng mắt buồn xóm nhỏ
Anh nghe chiều cuối ngõ thả lời ru
(Ôi những buổi chiều ngoan giấc mùa Thu
Mà anh lỡ giam vô hồn lãng mạn)
 
Khi em nói bằng nụ cười rất bạn
Anh nghe hờn từng thoáng mỏng tiếc thương
(Mộng trẻ con, anh khéo dấu trong hồn
Nên thuở bé vẫn còn nguyên tha thiết)
 
Khi em nói bằng móng tay mười chiếc
Anh nghe đau mười dấu vết hoài nghi
Đáy bình an choàng thức tỉnh đam mê
Như thuở bé gợn hôn đầu tê buốt
 
Tay vụng dại bỗng mềm như dáng lược
Tóc em màu chải ngược gió về khuya
Khuôn mặt em nghiêng lệch đón môi kề
Mi mắt lả trong âm thầm khép lại
 
Khi hơi thở loãng mùi thơm cỏ dại
Anh nghe đàn bầu ái ngại lên dây
Anh nghe anh sửa soạn để chua cay
Khi em nói bằng vai gầy đơn độc
 
Khi em nói bằng nín thinh xõa tóc
Anh nghe buổi chiều tê tái mưa bay
Da thịt sầu như khoác áo heo may
Anh áp má trên ngực em lạc lõng
 
 
Bài Ca M. L.
 
Về khuya tiếng nói âm thầm
Em nghiêng mái tóc cho gần vai anh
Nhạc lên men rượu si tình
Ngẩn ngơ khói thuốc bồng bềnh ý thơ
Đâu rồi ngực áo ngày xưa
Vết hôn lơi lả bây giờ đâu em
Cho anh xin trái môi mềm
Linh hồn du mộng trong thuyền mắt em
Cho anh phố vắng nửa đêm
Cho anh một chút mái thềm trú mưa
Cho anh gặp gỡ tình cờ
Hai giờ khuya lạnh để vừa dìu nhau
Cho anh mái tóc yêu sầu
Cho anh gò má nát nhàu cô liêu
Cho anh tròn một vòng eo
Cánh tay lãng tử gày theo tuổi mòn
 
 
Thơ Xuân cho Cô Gái Làng Lim
 
Tâm hồn anh qua ngàn cơn động đất
Khu rừng già ngơ ngác dấu tàn suy
Rất ngạc nhiên nghe tiếng hót lưu ly
Loài chim lạ đem mùa Xuân trải mỏng
 
Mùa Xuân ngọt như trái cây chín mọng
Gởi môi mềm lên gò má cây khô
Cành bỗng say, rễ mục bỗng quanh co
Đem rạo rực vào lạnh lùng thớ đất
 
Dòng suối cạn bỗng nghẹn dâng tiếng nấc
Đá vươn vai, rêu láng ướt đôi bờ
Gần trọn đời mời gọi mãi bằng thơ
Sắp vô vọng thì tình yêu chợt tới!
 
Phơn phớt mưa bay, nhạt mờ nắng cuối
Quên làm nghiêm và lúng túng trẻ con
Khi thấy anh hớt hải chạy vòng tròn
Gặp khởi điểm từ yêu em trăm bận
 
Mùa Xuân đuối trong thủy triều xúc động
Lại thì thầm nhắc nhở mộng hồn nhiên
-Đến ngàn năm, mộng vẫn mộng y nguyên-
Cho nuối tiếc từng hẹn hò lãng mạn
 
Xuân ve vuốt nên lỏng dây yếm thắm
Miếng trầu thơm môi cắn chỉ đa tình
Làm học trò đi lạc tới làng Lim
Anh đổ lỗi tại thuốc lào say lạ!
 
Xuân Tam Cúc, kết tốt đen -Vui nhá!
Đôi xe điều – yêu em quá - đành chui
Lược thẹn thùng, chải hơi lệch đường ngôi
Khăn mỏ quạ, lúm đồng tiền hây hẩy
 
Xin trọn kiếp được thua em mãi mãi
Để một đời trẻ dại với mùa Xuân
Dẫu già nua, tình óng ả trong hồn
Dù cằn cỗi, yêu vẫn tràn lơi lả
 
 
Ánh Mắt
 
Mắt rất đẹp nên mùa Thu khép nắng
Cho yêu em thăm thẳm lối hoàng hôn
Tóc buông dài nên mềm lụa thuỳ dương
Thơ tím biếc có thời gian đọng lại
 
Xin áo mỏng cứ hồn nhiên cỏ dại
Xin nhìn nghiêng mềm mại dáng phi lao
Để tiếng đàn lấp lánh bóng hoa ngâu
Khi tiếng hát ghé thăm vườn ảo ảnh
 
Búp tay nhỏ hái chùm sương mát lạnh
Sao anh nghe nín thở cả đôi vai
Từ mờ xa chưa tới cửa ngày mai
Những thao thức đã về trong chới với
 
Anh ngơ ngác đếm cô đơn từng sợi
Sợi nửa đêm che sợi úa trăng sao
Vùng tóc thùy dương lẫn chút mòn hao
Nên rộn rã tạm lui vào nín lặng
 
Ánh mắt đẹp như mùa Thu khép nắng
Tiếng lục huyền cầm gợn sóng pha lê
Tóc buông dài nên mát lối đam mê
Xin âu yếm hãy khoan đừng hé nụ
 
Xin giọng hát hãy khoan đừng rực rỡ
Cho ngày sau tình sử ngát trầm hương
Để khách giang hồ đêm lạnh tha phương
Mở trang sách nghe bàn tay sưởi ấm
 
Đừng khuya muộn cũng xin đừng mai sớm
Để lời ru còn đưa võng tình yêu
Quên hết rồi những mảnh vụn đăm chiêu
Khi bay lượn móng tay hồng bướm nhỏ
 
Trời xuống thấp lọt xanh vào khung cửa
Áo lụa mềm eo nhỏ đến mênh mông
Môi nhạt son và rèm mắt vút cong
Cũng e ấp như dung nhan quận chúa
 
Lửa hồng lạp đếm giọt rồng nức nở
Lòng âu vàng ngân nhũ cũng rưng rưng
Anh thoáng nghe tuổi mười sáu hoang đường
Vần thơ ngắn hiền lành như phấn trắng
 
Mắt ánh đẹp nên mùa Thu khép nắng
Tóc buông dài nên mướt lối đam mê.  
 
   
Bài Công Chúa Tháng Chín
 
Khung cửa sổ mở ra trời mai sớm
Mát trong veo hương cốm đã Thu về
Lòng tay anh lấp lánh cánh chim di
Xanh biêng biếc sợi hồn nhiên tóc xõa
Đường Phủ Doãn nắng còn hôn khóm lá
Cho ngại ngùng hoa sấu rụng lâng lâng
Cườm tay ngà vòng bảy chiếc xôn xang
Reo khe khẽ điệu nữ sinh làm dáng
Trời mai sớm giải khăn san thấp thoáng
Cỏ ven đường nghiêng né bước chân ngoan
Có một nàng công chúa sắp đi ngang
Trên tà áo còn nguyên màu cổ tích
Xin trở lại thuở ngày xưa tinh nghịch
Cầm tay nhau lần đó để xa nhau
Để ước ao khi thương nhớ nghẹn ngào
Được cầm lại bàn tay em công chúa
 
Khung cửa sổ mở ra trời yêu cũ
Chẳng khép vào sợ khuất dáng em xưa
Một nỗi buồn thoáng Hà-nội mùa Thu
Vẽ từng nét tình yêu em hương cốm.
 
 
Bến Xuân Tiễn Biệt
 
Xin tiễn đưa người vào dĩ vãng
Khuất nẻo mưa phùn một nhánh sông
Mái tóc hoàng lan trời kỷ niệm
Đưa đẩy con đò lạc bến Xuân
 
Bến Xuân mây trắng bờ lau trắng
Cát trắng ru mềm những gót chân
Trả lại thời gian cho sắp tới
Bướm trắng còn mơ đóa hải đường
 
Đóa hải đường say trang giấy cũ
Ý thơ tím biếc mắt giai nhân
Bức hoa tiên thảo câu lục bát
Nét mực nao nao nếp giấy hồng
 
Giấy hồng như khóm phù dung muộn
Trải cánh môi hồng lên bãi hoang
Xơ xác heo may hồn lữ khách
Xế chiều phơn phớt điệu hò khoan
 
Hò khoan còn lại dư âm lạnh
Dưới mái hiên nào chốn lãnh cung
Thuở trước bây giờ mai mốt tới
Sầu vẫn nâng niu tiếng nguyệt cầm
 
Tiếng nguyệt cầm đong từng quạnh quẽ
Chuyển từ lưu thủy đến hành vân
Mắt người thơ quá giang lần đó
Không biết bao giờ thôi nhớ nhung
 
Nhớ nhung tay ngọc thêu mộng ngọc
Như liễu trang đài đắm giọt sương
Có giọt sương nào theo gió Bắc
Thổi niềm ưu ái tới Nam phương?
 
Nam phương đưa tiễn người nhan sắc
Đi vào dĩ vãng một mùa Xuân
Gởi cánh thư này về cố quốc
Y nguyên tâm sự của Huyền trân. 
 
Bài Mỵ Khương Tháng Sáu
 
Bài thơ héo như hoa khô rời rã
Nép âm thầm trong trang sách bỏ quên
Trong mỏi mòn nhớ ngọt vị môi em
Giọt gọi giọt nối thương yêu ve vuốt
 
Sợi nhớ nhỏ như dây đàn lạnh buốt
Căng niềm đau, cứa đứt ngón san hô
Rất một mình với đơn lẻ riêng tư
Soi dĩ vãng tìm nụ cười sương mỏng
 
Mộng trong mộng đã chìm vào đáy mộng
Anh bàng hoàng bằng choáng ngợp lên cao
Đi miệt mài chừng đã mỏi khát khao
Nên chân bước lún sâu vào dĩ vãng
 
Những ngây ngất chạy vòng quanh mê loạn
Tưởng ngàn năm không thoát khỏi cơn điên
Bằng bất ngờ sợi tóc bạc đầu tiên
Em phát vãng nồng nàn vào xưa cũ
 
Cơn lốc đam mê quay cuồng một thuở
Đã lụi tàn trong vỡ vụn nhỏ nhen
Bị lưu đầy trên băng đảo lãng quên
Anh vượt ngục tìm về em tâm sự
 
Hãy thử nhìn anh bằng đôi mắt thỏ
Hãy Mỵ Khương hãy rất Mỵ Khương yêu
Hãy thử nhìn anh bỡ ngỡ thật nhiều
Rất kinh ngạc thấy ngày xưa chưa chết
 
Anh thoáng hững hờ về rừng khuynh diệp
Tới Đường Hoa tìm nối tiếp hẹn hò
Cánh tay anh dù nặng tháng ngày qua
Vẫn rào rạt thắt vai em tròn mộng     
 
 
Mưa Sàigòn, Mưa Hà-nội
 
Mưa hoàng hôn
Trên thành phố buồn gió heo may vào hồn
Thoảng hương tóc em ngày qua
Ôi người em Hồ Gươm về
 nương chiều tà
Liễu sầu úa thềm cũ nằm mơ hiền hoà
Thương màu áo ngà
Thương mắt kiêu sa
Hiền ngoan thiết tha
Thơ ngây đôi má nhung hường
Hà thành trước kia thường thường
Về cùng lối đường
Khi mưa buốt, lạnh mình ướt
Chung nón dìu bước
Thơm phố phường
Mưa ngày nay
Như lệ khóc phần đất quê hương tù đày
Em ngoài ấy còn nhớ hẹn xưa miệt mài
Giăng mắc heo may
Sầu rơi ướt vai
Hồn quê tê tái
 
Mưa mùa Thu
Năm cửa ô sầu hắt hiu trong ngục tù
Tủi thân nhớ bao ngày qua
Mưa ngùi thương nhòa trên giòng sông Hồng hà
Liễu sầu úa thềm cũ nằm mơ hiền hòa
Đau lòng Tháp Rùa
Thê Húc bơ vơ
Thành đô xác xơ
Cô liêu trong nỗi u hoài
Lòng người sống lạc loài
Thê lương mềm vai gầy
Bao oan trái
Dâng tê tái
Cho kiếp người héo mòn tháng ngày
Mưa còn rơi,
Ta còn ước rồi nắng yêu thương về đời
Vang trời tiếng cười
ấm niềm tin hồn người
Mây trắng vui tươi
Tình quê ngút khơi
Tự do phơi phới
 
Một Nửa
 
Tôi nói: màu sơn của móng tay,
Tôi nói: màu xanh của áo bay,
Tôi nói: tôi còn chưa bán hết,
Một phần thơ dại tuổi hai mươi
 
Tôi nói: mắt em còn nũng nịu,
Tôi nói: mắt em còn của tôi,
Tôi nói: -Thở dài không nói nữa
E mình đồng lõa với xa xôi
 
E có tiếng đàn vỡ làm hai,
E mỗi câu thơ có then gài,
E thấy linh hồn mình mắc cạn
E mình đâm ghét tuổi hai mươi
 
Viết Lên Tà Áo Em
 
Ngọn gió nào êm ái
Xin về tà áo em
Ngọn gió nào dịu hiền
Cho áo em mềm mại
Cho mềm mại áo em
Ngọn gió nào dễ thương
Tà áo em khép lại
Ủ hồn anh cô đơn
Em ngàn năm thơ dại
Tình ngàn năm khói sương
 
 
Đợi Thư
 
Thời gian, ôi làm sao cho hẹp lại
Đợi thư em? Vâng mỏi cả linh hồn
Ta nghe lòng đã cảm thấy hoang đơn
Và ngòi bút ngại run giờ ly biệt
Lòng quá trẻ nên vội vàng luyến tiếc
Tim mong manh nên dễ thấm lạnh lùng
Tan vỡ nhiều nên nước mắt mênh mông
Vỗ về mãi tâm tư: Thư sẽ đến
Mỗi chờ đợi là gầy đi thương mến
Mỗi ngóng trông là úa cả hồn thơ
Hoa tin yêu ẩn trong lá nghi ngờ
Cây chờ đợi, nhiều gai, ta sợ lắm
Trăng ẩn trong mưa lạnh chìm trong nắng
Ta giận hờn để trách móc người yêu
Kỷ niệm lòng dành dụm được bao nhiêu
Đừng tiêu phí một giờ hoang em nhé
Tôi sợ lắm hỡi người yêu nhỏ bé
Dáng em xinh như dòng chữ tươi thơm
Thư không về, ôi dòng chẳng thắm hương
Mai có lẽ không tìm em được nữa
Mỗi lần yêu là một lần tan vỡ
Mỗi lần vui là phủ một lần buồn
Mảnh buồm lòng đã xơ xác đau thương
Gió thổi mạnh làm sợ trời giông bão
Tôi sợ lắm lòng ôi, đừng mách bảo
Thư không về là em đã quên tôi
Thư không về là cách trở xa xôi
Không. Có lẽ ngày mai thư sẽ đến
Xin hãy để cho lòng tôi hứa hẹn
Xoa chờ trông cho đỡ lạnh bàn tay
Cho lòng tôi hy vọng nốt hôm nay
Trời xanh lắm. Ngày mai thư sẽ tới!
 
Provins, 1953
 
Yên Lặng Ban Mai
 
Tôi kiếm hồn tôi xưa. Hà Nội
Thuở còn trong vắt gió vào Thu
Thoảng nghe ngọt tiếng cô hàng cốm
Chênh vênh đâu cuối phố Sinh Từ
 
Đâu từ Hàng Đẫy theo chân gió
Ngang phố Tuyên Quang tới cột cờ
Hoa sấu lẳng lơ từng giọt nhỏ
Cài yêu lên mái tóc -vu vơ
 
Tôi đi bước ngắn đo mai sớm
Tránh nỗi êm đềm những lá khô
Lá vẫn giật mình vô cỏ núp
Như lời âu yếm trốn trong thơ
 
Bài thơ có cả trời đôi mắt
Có đất mênh mông một dáng đi
Nguyên một vườn chanh trên mái tóc
Hoa chanh quyến luyến hoa tường vi
 
Cặp sách trong tay nghe hẫng nhẹ
Không đủ nghiêng hờ cân tiểu ly
Hình như em để quên lơ lửng
Trong niềm thanh vắng tôi mang đi?
 
Tôi xưa Hà Nội ngừng tay viết
Nửa trang giấy nhạt chữ chưa về
Tiếng hát vành khuyên ngoài cửa sổ
Len vào tôi của lặng thinh nghe
 
Một Khoảnh Khắc Buổi Sáng
 
Buổi sáng nay tâm hồn nghe thơ dại
Cưng rất cưng con sóc nhỏ chuyền cành
Vòm cây nâu dành một vũng lá xanh
Cho nắng bé làm con thuyền vàng bạc
Anh khờ khạo theo tiếng cồng sơn cước
Từ rừng xa về Hà Nội thăm em
Trong cuồng lưu nơi phố thị chưa quen
Anh khờ khạo như nai rừng đi lạc
Chợt lảnh lót nghe dễ thương tiếng hát
Con hẻm nào trải mát bóng ngày xưa
Búp chim khuyên trên cành yếu đu đưa
Hót đôi nhịp gọi hồn nhiên thuở bé
Anh thấy anh ham chơi đi đổ dế
Mực tím học trò hoen dấu ngón tay
Sợ hãi, ngẩn ngơ vì trốn học trốn thày
Trong nắng ấm có chút gì lành lạnh
Anh lang thang trên con đường Quan Thánh
Ngửa mắt nhìn hoa sấu rụng như sao
Hà Nội anh giờ là giấc chiêm bao
Cùng thơ ấu đã già đi trăm tuổi
Buổi sáng nay tâm hồn nghe thơ dại
Một thoáng vui chợt tới chợt bay đi
Rồi nỗi buồn như lũ mọt ngu si
Gặm nhấm nốt nửa linh hồn rữa mục
 
Ý Xuân Rời
 
Nghe rộn rã mùa Xuân em bỡ ngỡ
Khi anh hôn lên cánh bướm run run
Hồn phiêu lãng trở về từ xa cũ
Lại mịn màng trên êm ái mượt nhung
 
Em gói ghém trong đôi tay nắm chặt
Những tháng ngày nghiệt ngã vắng mùa Xuân
Đôi mắt sầu giữa hàng mi khép nép
Dấu âm thầm trong nhỏ bé giọt sương
 
Bờ vai nhỏ giờ chiêm bao mọc cánh
Em bay vào xứ mộng của trao dâng
Mái tóc xõa từ vùng đêm giá lạnh
Ngả u hoài trên góc cánh tay ôm
 
Anh ghé sát đôi môi bằng đất ẩm
Hôn nhị hoa nghe phấn ngọt ngào Xuân
Em đốt lửa từng ngón tay sưởi ấm
Nghe cơn say ngây ngất đẫm men nồng
 
Khẽ rùng mình cành khô thèm nẩy lộc
Bông cúc vàng còn đại đóa ái ân
Ôi mùa Xuân thuở Chiêm thành mất nước
Trần Khắc Chung gặp lại Trần Huyền Trân
 
Anh nâng chén môi hoa đào ướt mọng
Uống cho vơi từng mựïc rượu lưu vong
Đêm trừ tịch ngọn đèn khuya giao động
Khi âm ba thôi huyền hoặc gối chăn.
 
Hà-nội, Mùa Thu và Em
 
Những dặm nhớ vẫn đo dài cách biệt
Thăm thẳm xa hun hút bóng thời gian
Ôi mùa Thu trời Hà nội mưa đan
Vương ánh mắt những thờ ơ khép cửa
Khi yêu dấu long lanh trên nhánh cỏ
Niềm đong đưa trong vắt giọt rưng rưng
Ta hẹn em bằng âu yếm nói thầm
Những gắn bó chẳng bao giờ nới lỏng
Cho mềm xanh xõa tóc gội heo may
Những làn môi cốm mới lúc đầu ngày
Thơm hờ nhẹ lên phớt nhung gò má
Hà-nội em tà áo vân nền nã
Để bàn tay thèm khe khẽ nâng niu
Hà-nội em quả nhót mọng chua đều
Thoa nhè nhẹ lên áo len bụi phấn
Những dặm nhớ ngắn từng gang đo đắn
Khi chợt nghe văng vẳng tiếng rao quà
Những ngu ngơ một thuở ấu thời xa
Lại bụ bẫm trong vành nôi quá khứ
Khi chợt nghe tiếng ru hời ngọt sữa
Hồn mở ra cùng đồng lúa xôn xao
Nắm xôi bùi đơm vàng đổ hoa cau
Lại bé bỏng thả con diều cao ngất
Những dặm nhớ chỉ còn xa gang tấc
Nên lòng ta ngơ ngẩn phải lòng em.
 
 
Bài Thơ Hà Nội
 
Em Hà Nội hàng Đường trong giọng nói
Để hàng Bông êm ái lót cơn mơ
Thương những buổi chiều Bác Cổ ngày xưa
Anh nắn nót một trường thi lãng mạn
Thơ thuở bé khắc ghi tình ngõ Trạm
Hàng Cỏ ơi, nét thảo có mờ phai
Theo gót chân em từng bước hàng Hài
Yêu hàng Lược chải mềm hương mái tóc
Thương dĩ vãng chiều Cổ Ngư trốn học
Hồn ngây ngô theo điệp khúc hàng Đàn
Hàng Guốc trưa hè gõ nhịp bình an
Khi hàng Nón quay nghiêng che mắt thỏ
Anh lúng túng cả Đồng Xuân xấu hổû
Gió mơn man hàng Quạt, áo đong đưa
Đây hàng Khay anh đưa tặng bài thơ
Em hốt hoảng chợ Hôm vừa tắt nắng
Thơ bay lạc, hồn anh là hàng Trống
Nghe hàng Gai cùng mũi nhọn buồn đau
Ôi hàng Ngang tội nghiệp mối tình đầu
Anh hờn giận mơ hàng Buồm lãng tử
Em Hà Nội dáng Sinh Từ thục nữ
Tìm đến anh hàng Giấy mỏng tương tư
Nghe khơi buồn sông Tô Lịch ngẩn ngơ
Thơ giàu có như thương về hàng Bạc
Hàng Vôi đó nồng nàn trong ngây ngất
Ý hàng Đào chín mọng trái môi chia
Xin hàng Than rực cháy lửa đam mê
Khi quấn quít trong ái ân Hà Nội
 
                                             Ngoại Tập
 
Bài Ca Dao Sau Này
 
Buồn lên thềm đá
Lạnh hai bàn chân
Buồn lên bậc đá
Mỏi hai bàn chân
 
Buồn ôm cành gai
Ngón tay có sương
Buồn ôm cành gai
Bàn tay có sương
 
Buồn xuống đáy hồ
Cay hai hàng mi
Buồn dưới đáy hồ
Ướt hai hàng mi
 
Con chim khung cửa
Buồn từng câu thơ
Con chim khung cửa
Buồn cả bài thơ
 
Buồn trên giây thép
Nhớ theo chiều dài
Buồn nơi môi em
Buồn trên tay anh
 
Bốn bàn chân buồn
Leo từng bậc thang.
 
Bài Ca Hy Vọng
 
Này, trời đã vào Thu
Trời bỗng xanh ngăn ngắt
Để mình nhớ mình xưa
Nhớ quãng đời đã mất
Để vun đầy mong ước thuở
Như thuở còn trẻ thơ
Thèm những ngày vô tư
Dầm thân trong cỏ dại
Hát cho tròn môi lại
Như hôn Thần Tự Do
 
Trời Thu phai màu đen
Đang loãng dần sắc xám
Trời Thu xanh đó em
Hy vọng và tin tưởng
 
Bọn chúng ta trở về
Vạch đường mòn xẻ núi
Vạt rừng già ngủ mê
Rẽ đại dương mở lối
 
Bọn chúng ta trở về
Mang nhịp tim hải ngoại
Trao tặng anh em nhà
Trong vòng ôm xiết chặt
Có nước mắt đậm đà
Trong nghẹn ngào tiếng nấc
Có tình nghĩa thăng hoa
 
Bọn chúng ta trở về
uống từng câu vọng cổ
Khi tiếng ca xuống xề
Mình nổi gai thương nhớ
 
Bọn chúng ta trở về
Kìa mùa Thu xanh ngắt
Khi giấc mơ về nước
Thôi vạn dặm mịt mờ
Đáp con tàu mơ ước
Mà đi vào ước mơ
 
Không còn màu cờ đỏ
Mắt em lại trong xanh
Không còn đêm thức trắng
Tóc em lại óng đen
Uyển chuyển dáng bước em
Vuốt ve đường phố cũ
Những nín câm ấp ủ
Bật lên những tiếng cười
Bảy chục triệu con người
Án khổ sai xé bỏ
 
Hồn em ngàn cửa sổ
Thôi treo nhánh xương rồng
Lũ tà ma đâu còn
Tình cũng thôi gai góc
Ta thả rơi tiếng khóc
Vỡ vụn dưới bước chân
Ta bóp nát thở than
Trong đôi tay biết múa