|
| |
-
-
Truyện “Thú Tội Đả Cầy” của người TÂY
-
và “ Xực Cầy Điệu Nghệ” của người ĐÔNG
-
Tạ Xuân Thạc
-
-
Thật là một điều nghịch lư, khi tôi mới đến định cư tại
Houston, Texas, Hoa Kỳ đă nghe thấy nói đàn ông thuộc đẳng cấp thứ 5 sau cả
chó mèo, mà tôi lại thuộc giống đực đàn ông mới tủi chứ !.

-
Ở Việt Nam con chó là thứ con vật bị khinh bỉ, người ta dùng để
“chửi chó mắng mèo”. Có người thù vặt c̣n dùng tên người ḿnh thù ghét đặt tên
cho con chó nhà ḿnh để tiện việc chửi đổng một cách dễ dàng mà chính đương sự
nghe cũng chào thua không có cách nào phản kháng lại được. Thí dụ như anh Mít
có điều ǵ đó hiềm khích với anh Xoài, th́ liền lấy tên Xoài đặt tên cho con
chó nhà ḿnh. Khi con chó đă mang tên Xoài thay v́ mang tên Vện Vàng ǵ đó th́
anh Mít tha hồ kêu con Xoài ra mà chửi, anh Xoài tuy tức tối lắm nhưng chẳng
làm ǵ được!
-
Ở các nước Âu Mỹ th́ ngược lại, họ thương yêu ai th́ mới lấy
tên người đó đặt tên cho con chó nhà ḿnh để mỗi khi nâng niu chiều chuộng con
chó ấy th́ lại nhớ đến người ḿnh yêu thương.
-
Chó là con vật có nghĩa, người Âu Mỹ không “mần thịt nó” , cho
nên ở Âu châu và Mỹ châu người ta không biết “hạ cờ tây” như bên Đông
Phương. Thế cho nên khi một người Âu Mỹ mà “dám ăn thịt chó” th́ họ tự coi
rằng đă phạm tội rất nặng, tội lỗi này khó gột rửa, thế nhưng cũng có những
trường hợp cá biệt.
-
Người Tây Phương “Thú tội đả cầy ” :
-
Truyện kể rằng : Có một ông kia tên là John Bob William qua
Việt Nam du lịch, ông nói ông đă ăn thịt chó, tuy tự biết rằng nhậu món này
là có tội, là đă làm một việc mà ông nghĩ là bỉ ổi nhưng ông cứ phạm điều bỉ
ổi đó rồi thú tôi như sau:
-
“Điều đầu tiên là tôi phải thú tội trước những đọc giả đang coi
bài viết của tôi đây, v́ tôi đă làm một điều mà nhiều người xứ tôi coi là cực
kỳ bỉ ổi. Bạn biết không, “tôi đă ăn thịt chó”, không phải là vô ư thức mà ăn
nhầm món “đả cầy”, hoặc bị một ai đó bắt buộc hay sa vào hoàn cảnh đói khát
mà bắt bị phải ăn nếu không th́ sẽ chết đói, mà ở trường hợp này tôi đă tự ư
nhờ một người trong ban “lễ tân khách sạn” nơi tôi trú ngụ giữ chỗ trước ở một
quán thịt cầy và “quất” ba món ngon nhất của họ nhất là món “dồi chó” v́ đă
từng nghe qua câu tục ngữ Việt nam:
-
“Sống trên đời ăn miếng dồi chó
-
Chết xuống âm phủ biết có hay không …”
-
Và v́ vậy tôi nghĩ ḿnh không có ǵ phải xấu hổ cả. Việc ăn
thịt chó của tôi xẩy ra ở Hà Nội trước ngày lễ Giáng Sinh năm . . . Hôm ấy tôi
thấy c̣n dư giờ trước khi đi Sài G̣n bằng chuyến tàu hoả Thống nhất khởi hành
vào buổi tối để rong ruổi vào ban đêm. Tự nhiên thấy đói bụng và tự nhủ rằng
ḿnh không thể để bụng đói mà leo lên xe Tốc hành Thống nhất được v́ biết rằng
chuyến đi là một cuộc hành tŕnh dài hàng ngàn cây số. Tôi chợt nhớ rằng ở Hà
Nội có đến mấy chục quán “cây c̣n = con cầy” “Nai đông quê = ư chỉ con chó”
“mộc tồn = cây c̣n = con cầy” tôi đă được nghe nói h́nh như khoảng trên dưới
năm chục quán ǵ đó. Mặc dù số quán bán thịt cầy VN so với Đại Hàn th́ ít
hơn. Thịt cầy ở VN cũng không được phổ biến bằng bên Đại Hàn, nhưng người
Việt Nam coi một bữa ăn thịt cầy là khoái khẩu và vui vẻ, đôi khi mang lại
điều may mắn mà người ta gọi là “xả xui”. Tôi c̣n nghe nói rằng theo sự
nghiên cứu khoa học của một chuyên viên nào đó rằng nếu mỗi ngày ăn khoảng
nửa kư thịt cầy th́ tất cả mọi vết thương mang trên ḿnh đều có thể lành lặn.
Tôi c̣n nhớ hôm đó là ngày 27 âm lịch người ta bảo ăn thịt chó vào ngày này
là tốt nhất trong tháng, Tôi nghĩ đó là dịp may tại sao ḿnh lại không thử
nhi?
-
Khi tôi ngỏ ư muốn thử “ăn
thịt chó” cho biết mùi vị ngon dở ra sao th́ ông bạn trong ban lễ tân tiếp
đón tôi ở khách sạn có vẻ khó tin, nhất là khi nghe tôi hỏi địa chỉ của quán
thịt cầy nào ngon nhất ở thành phố Hà Nội th́ mấy người trong ban lễ tân của
khách sạn trố mắt nh́n tôi mà cười. Họ nghe xong c̣n nói với nhau rằng chưa hề
nghe thấy người Tây Phương dám hỏi họ câu đó từ trước tới nay cả. Thế là cái
tin sẽ có người Tây Phương sắp đến đây để ăn thịt chó được loan truyền đi khá
nhanh nên khi tôi vừa đặt chân đến quán “Mộc Tồn” ở Đê Nhật Tân bên bờ sông
Hồng th́ đă có người đứng chờ tôi sẵn để coi người Tây Phương mồm ngang mũi
dọc ra sao mà dám ăn thịt chó.
-
Tôi bước vào quán thịt cầy
quan sát thấy nơi đây nửa như là một nhà tập thể dục, nửa như là một nhà chùa
(v́ phải cởi giầy dép để ngoài cửa). Tôi cũng như mọi thực khách khác khi muốn
vào đây th́ phải cởi giầy để ở ngoài cửa và khi vào bên trong th́ ngồi lên một
chiếc chiếu hướng về hướng đông. Lúc đầu tôi hơi khó chịu v́ cái mùi khen khét
nồng nặc tỏa ra khắp pḥng, nó như mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi thịt khét để
lâu, tôi ngờ ngợ tưởng rằng cái mùi khen khét chua chua đó là mùi nước tiểu
của dân chuyên đứng ở ngoài đường đái bậy.
-
Quán này không có những ông
già tới thưởng thức thịt chó như tôi tưởng lúc ban đầu v́ ngay bên cạnh chỗ
tôi ngồi là một cặp trai gái tuổi choai choai, âu yếm nói cười, tôi đoán chắc
là họ bồ bịch với nhau. Ở góc pḥng bên kia là một nhóm sinh viên học sinh
(tôi đoán vậy) đang tán gẫu với nhau bên ấm nước trà xanh chắc đang chờ “mồi”
v́ thịt chó chưa làm kịp để bưng ra.
-
Tôi ngồi chờ thịt chó bưng lên
và suy nghĩ rằng “Tôi có thể nào ăn con vật là bạn thân cận nhất với loài
người không ?” Tôi nhớ đến những câu chuyện chó bị mất tích, bị trộm hay ngay
cả bị cướp giật ngờ ngờ trước mắt người chủ đang dẫn chó đi tiểu ở dọc đường
phố Sài G̣n, hay trong câu chuyện mà tôi đă đọc trong "Người Mỹ trầm lặng"
của Graham Green. Và h́nh ảnh một cái đuôi nhỏ bé cong cong của một con chó
tôi mới thấy bị giết ngoài chợ buổi sáng cứ lảng vảng trong đầu óc của tôi.
-
Nhưng tiếng ông Đường người
chủ quán làm ngắt tư tưởng khi ông cất cao giọng bảo tôi là chó của ông không
phải là chó bị ăn cắp mà nó là giống chó lông dài được nuôi ở các trại, dùng
làm chó kiểng hoặc chó giúp việc, trước khi nó bị mang ra làm thịt . . .
-
Vâng, cứ tin như thế nên có thể coi như chó đồng quê. Thế là
tôi ăn. Sau khi đă uống vài hớp bia và nhất quyết không nghĩ đến 101 con
Dalmatians, con Lassie, hoặc con Lucy của David Blunkett. Món đầu là món thịt
cầy thái mỏng ăn nguội, giống như thịt cừu. Sau đó đến món dồi chó rất
ngon.(chết xuống âm phủ biết có hay không) Phải nói là tôi rất khoái món dồi
chó này lắm, cả món chả cầy nướng ăn với nước chấm cay. Cho đến khi cô gái
ngồi bên cạnh thương hại, cô cho tôi một bài học về cách gặm xương cầy, rồi
vừa gặm vừa chấm với mắm tôm tôi mới bắt đầu cảm thấy lợm giọng. Nhưng cô bảo
cái mùi không thơm nhưng lại ngoan là từ chén mắm tôm làm nước chấm mà tôi
chấm vào.
-
Tuy đă gạt hết mọi ư tưởng phạm tội khi ḿnh dám ăn thịt chó,
vây mà tôi cũng cảm thấy như đă phạm tội, có phải v́ tính người Tây Phương
thấy người ta giết một con chó làm thức ăn th́ ghê tởm không? Chắc chắn là
không. Tôi c̣n nhớ trong những năm thập niên 80 tại Băng Cốc Thái Lan, những
người biểu t́nh chống Việt Nam thường hay mang biểu ngữ: "Dân ăn thịt chó, cút
về đi." Nhưng chắc chắn ăn thịt chó cũng chẳng có ǵ ghê gớm hơn ăn thịt ngựa
ở Paris (Mustang De Paris TTPS) hay ăn thịt cá sấu ở Havana. Tôi cũng đă tham
khảo cả những bài viết của giáo sư Peter Singer, chuyên gia về vấn đề đạo đức
với súc vật. Nhưng mà tôi vẫn không t́m ra lư do nào chính đáng để mà hối
hận, nên tôi có ư định muốn khuyên các bạn tôi nhất là cầu thủ Sven Goran
Eriksson đừng bỏ lỡ dịp ăn thịt cầy ở Seoul vào dịp Cúp đá bóng toàn cầu được
tổ chức vào năm nay. Cầu thủ Sven ơi, ăn thịt chó hên lắm đấy v́ bạn sẽ rất
cần có nhiều may mắn. Đó là chuyện ăn thịt chó của tôi.
-
Khi đến Saigon tôi lại nghe chỉ v́ món thịt chó được gọi là “
Đệ nhất cẩu thực” nên sinh ra lắm chuyện kể về những kẻ bắt trộm chó để bán
cho các quán chuyên” đả cầy”: Một ngày đẹp trời nọ con chó nhà bà Ba ở ngă ba
Cây Thị - Quận B́nh Thạnh là con chó vàng cao to thuộc hạng béo tốt, bà Ba đặt
tên cho nó là Vàng và nuôi nó mấy năm nay rồi, hàng xóm đă trầm trồ khen là
bà có tay nuôi chó, con Vàng khôn ngoan béo tốt. Thế mà chỉ trong khoảng khắc
vào một buổi sáng đẹp trời bà Ba ra cổng tập thể dục quên đóng cổng, con chó
Vàng lẻn ra ngoài đường. Thế rồi một chiếc Wave lướt qua và từ đó bà chia tay
với con vật cưng nhất của bà mà chủ tớ không một cái nh́n từ biệt nhau. Bây
giờ cứ mỗi lần nghĩ đến con Vàng bị bắt làm món nhắm béo ngậy là bà Ba lại
thấy đau ḷng thương tiếc nó.
Một chuyện nữa là con chó Mực của ông Năm ở chợ Cây Quéo c̣n
đau hơn con Vàng của bà Ba nói trên. Ông Năm đang thong dong dẫn chó đi tiểu
tiện bên vệ đường chỉ trong một phút lơ đăng khi ông nh́n trời ngắm mây mà
"bọn cướp giật chó" đă vọt xe ngang quăng tḥng lọng vào cổ con chó kéo đi
xềnh xệch mấy thước rồi hốt lên cho vào bao bố, ông Năm chủ chó nh́n thấy cảnh
đó nhưng chỉ c̣n nước “trơ mắt ếch” đứng mà trông. Đó là hành động của dân
săn bắt chó, thật nhanh tay lẹ chân và liều lĩnh, nếu không có bọn này th́ các
quán cầy tơ khó bề đáp ứng nhu cầu dân nhậu v́ nguồn thịt chó từ "chợ tỉnh"
như Mỹ Tho, Biên Ḥa chỉ đáp ứng b́nh quân 1 ngày 150 - 200 con trong khi
lượng cầu từ hàng trăm quán nhậu cầy tơ ở Sài G̣n phải lên 400 - 500 con, v́
vậy lúc khan hiếm . . .
Mùa nhậu Cầy Tơ:
-
Người ta nhậu thịt cầy từ tháng sáu Dương lịch trở đi cho đến
dứt mùa mưa v́ là lúc chó ra đường nhiều nên bị "kéo" cũng nhiều nên cầy tơ
không thiếu. Nhiều người ở không khi mưa rả rích công việc phải ngưng trệ nên
rảnh rỗi, vả lại trời mưa lại càng tăng ngẫu hứng cho những người rảnh rỗi và
dân nhậu rượu "đưa cay" với thịt cầy. Thịt chó được chế biến ngon nhất lại là
món không bảo đảm vệ sinh an toàn về thực phẩm chính là thịt hấp và dồi. Riêng
các món nướng, món lẩu khả dĩ c̣n được lửa với nước sôi làm chín thịt nên tạm
an toàn. Thế nhưng dân ghiền món cầy tơ th́ lại chỉ đánh giá chất lượng theo
câu: Nhất mực nh́ vàng tam khoanh tứ đốm!
Khi đă ăn thịt chó rồi dân nhậu nào cũng thích nói về cái quán Cầy Tơ nào vừa
ngon lại vừa rẻ, rượu nào “đưa cay” bạo cho món thịt cầy. Có ông lại c̣n ba
hoa triết lư về văn hóa... "cẩu thực" viện dẫn dân Trung Hoa gọi thịt cầy là
"hương nhục" là có lư do chính đáng: V́ khi thịt được sao tẩm các vị thuốc Bắc
ăn sẽ làm mát gan, bổ thận, giữ ấm chống lạnh cho cơ thể, chả thế mà dân Hàn
Quốc cả nước khoái ăn thịt cầy, làm tới mấy trăm món chứ không như dân Việt
Nam chỉ có 9 món là hết.
-
Trong dân gian nước ta cũng từng có kinh nghiệm dùng cật chó
mực chữa chứng nghiến răng, đái dầm, (chuyện này người viết chỉ nghe nói chứ
chưa phối kiểm) Theo các cụ xưa th́ món ngon nhất của thịt cầy là rựa mận và
món tiết canh! Bởi lẽ thịt cầy nấu với ba thứ riềng mẻ mắm tôm th́ không thịt
con nào trong thế giới loài vật mà sánh b́ được, c̣n tiết chó có ngon hay
không là do người biết lấy tiết chó v́ việc làm này là cả một nghệ thuật:
Người ta lấy đũa tre vót nhọn chọc ở cổ đúng vào động mạch để lấy máu đỏ hăm
tiết, c̣n máu đen ở tĩnh mạch chỉ dùng nhồi trong dồi mà thôi, nếu lấy không
khéo cả máu đỏ máu đen hoà lẫn th́ tiết canh không c̣n ngon nữa. Sơ qua như
vậy để thấy quả hiếm có món mồi nào mà dân nhậu vừa ăn vừa kể lể thiết tha về
chúng đến thế. Nghe mấy dân nhậu kể rồi nh́n bảng thực đơn của những quán “Cầy
Tơ” biến chế cho đến nay cũng trên chục món như: hấp, nướng, ḷng dồi, rựa
mận, sáo măng, cà ri, rô ti, lá lốt, mỡ chài, chả ch́a, chả đùm, cháy cạnh,
lẩu... Đọc lên mà đă thấy thèm rồi!
Người Đông Phương “xực cầy điệu nghệ”:
-
Tôi có một ông bạn già mệnh
danh là Lăo Đầu Bạc (LĐB) nói rằng để thưởng thức “cầy tơ” th́ phải đến một
quán ở con đê Nhật Tân Hà Nội nên hứa hẹn rằng khi nào về nguồn (VN 70) thăm
quê hương th́ LĐB sẽ đăi tôi một bữa thịt chó tại cái quán trên Đê Nhật Tân
ngon nhất mà lăo ta biết. Lăo c̣n quả quyết rằng nếu đă ra đến Hà nội mà
không đến Nhật Tân th́ quả là phí tiền tàu xe lắm đấy! Cái tṛ ăn uống cũng
công phu lắm chứ chẳng chơi đâu. “Xực Cầy điệu nghệ” nghĩa là “Ăn thịt cầy
phải có nghệ thuật ẩm thực” Nếu ta vào quán ngồi ghế ngồi bàn đoàng hoàng th́
nó mất đi cái thú ẩm thực đúng nghĩa, hăy cứ đến Nhật Tân thử một lần th́ sẽ
thấy ngay sự khác biệt. Và rồi chuyến về nguồn (VN 70) đă đến, chúng ta cũng
đă đến Nhật Tân rồi, thôi ta vào thử quán thịt chó ngon nổi tiếng này để biết
thế nào là xực cầy điệu nghê, là ẩm thực đúng nghĩa nhé: Bước vào quán, có lẽ
phải gọi là nhà hàng th́ đúng hơn, LĐB bảo cứ yên tâm tháo giày ra và để ở
cửa, không sợ mất đâu.
-
Chúng tôi bước chân vào quán rồi đảo mắt t́m một mảnh
chiếu trống để ngồi, rồi ngồi xếp chân như kiểu người Nhật, và Lăo bắt đầu
gọi món thịt chó nướng. Lăo bảo món này phải ăn ngay khi c̣n nóng chứ khi
nguội rồi th́ không ngon nữa. Nhà bếp vừa bưng ra một đĩa thịt thái mỏng chừng
hai đến ba đốt ngón tay đặt trước mặt, hương thơm thoang thoảng của thịt vừa
nướng xông lên mũi thật hấp dẫn. Tôi đang tính gắp th́ Lăo cản lại bảo khoan
hăy gắp thịt vào bát vội mà hăy lấy một lát giềng thái mỏng, vài lá mơ bỏ vào
bát sau đó kẹp với miếng thịt và chấm nhẹ vào bát mắm tôm. Ăn theo từng động
tác như thế mới ngon. Mà thật vậy, miếng thịt nướng thơm lừng có chút vị cay
nồng nồng của giềng, vị hơi chát của lá mơ đệm thêm vị mằn mặn của mắm có pha
chút chua của chanh và vị cay của ớt thấm dần trong miệng làm hơi đau hai bên
mang tai v́ sự kích thích khẩu vị. Thịt nướng phải thái hơi mỏng và pha thêm
một chút mỡ mới ngon. Lăo c̣n dặn chớ có thấy ngon mà ăn nhiều quá, v́ như vậy
sẽ làm mất ngon những món gọi sau. Muốn đúng điệu th́ phải nhấp một hớp rượu
nếp trắng đục như sữa, mùi vị hơi ngọt và hơi men nhẹ nhàng, nhưng Lăo bảo
“coi chừng say lúc nào không biết đấy”.
-
Món sau thịt hấp được Lăo gọi ngay
khi món nướng đă hơi vơi. Từng miếng thịt nạc được bao quanh một miếng da mỏng
đều tăm tắp mười miếng đều giống nhau như một khuôn, mười đĩa cũng như một
khuôn đúc không bao giờ sai lệch, và cũng sẽ vơi nhanh như là món nướng. Thịt
nạc có vị ngọt lừ cùng men rượu thơm ngát sẽ làm cho thực khách thêm hào hứng
trong cuộc tṛ chuyện với người cùng đi. Khoan hăy say vội nhé - Lăo nói - v́
c̣n khá nhiều thứ để thưởng thức nếu thực khách c̣n khả năng và c̣n bụng để
ăn nhậu. Hăy bẻ vài miếng bánh đa nướng vàng phồng thơm lừng này luôn đi kèm
với các món thịt cầy từ đầu bữa, và xúc với dựa mận. Dựa mận được nấu nhừ đang
bốc hơi nghi ngút mà xúc với bánh đa, ăn lúc trời hơi đổ lạnh của mùa thu
th́ thật không thú vị nào bằng. Lăo ta sành ăn nên gọi thêm bát xáo măng ăn
với bún cho hài hoà khẩu vị. Vị ngọt của nước xáo, vị gịn tan của măng làm
thực khách cảm thấy ngon trong miệng mà cũng khoan khoái trong ḷng. Ăn th́
cũng có nhiều kiểu ăn, nhưng nếu là thực khách thưởng thức th́ khi được nếm
món ăn ngon của quê hương v́ chính những sự đậm đà ấy như cả quê hương đang
thấm vào lục phủ ngũ tạng của ḿnh. Cái thú ăn uống chỉ được cảm nhận khi ăn
đúng kiểu, ngồi đúng nơi và các món ăn phải được nấu theo đúng cách.
-
Tạ Xuân Thạc
-
| |
|