Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
                               Tôn giáo và linh hồn
            Sự cứu giúp của những linh hồn khuất mặt
                                      (Chuyện của một tu sĩ Anh Giáo)
 
                                                         TT Lương Yên
                                                (Dịch theo Ronald Adkins)
 
   Lần đầu tôi thấm thía về siêu linh là chuyện của một con chó. Khi tôi rời Viện Đại Học Cambridge để sang Antigua, miền tây Ấn Độ, dạy học về môn văn phạm Anh ngữ, tôi mang con chó tên Pat theo.
 Tôi thích ánh nắng mặt trời và đời sống tại Antigua. Ở đó tôi được bơi lội thỏa thuê, lại c̣n chơi thả dàn môn khúc côn cầu, chưa kể những tṛ chơi ngoài trời khác. Nhưng thảm thương cho con Pat của tôi, vốn quen khí hậu ở Anh, không chịu nổi cái nóng bức của xứ này, cuối cùng đă chết. Con Pat mất đi làm tôi buồn ghê gớm.
 Đêm hôm con Pat chết, tôi ngủ không được, bèn trở dậy để làm một cuộc tản bộ cho khuây khỏa. Đi loanh quanh một hồi, tôi chợt nhận ra có ba bóng đen lẽo đẽo theo ḿnh. Chúng đă chận tôi lại, một tên gằn giọng: “Móc tiền ra ông cố nội!”. Trong túi không nhiều tiền, nhưng tôi nghĩ chẳng lẽ phải giao tiền cho chúng một cách vô lư dễ dàng như vậy sao. Dù ǵ, thời gian ở Trung học và Đại học Cambridge tôi đă đeo đuổi môn đánh bốc và tay nghề cũng không đến nỗi tệ lắm. Nhưng chọi lại ba đối thủ, cuộc đấu này có vẻ không thuận lợi lắm.
 Đang phân vân không biết tính sao, chợt từ trong bụi rậm một con chó giống con Pat của tôi nhảy xổ ra, nhe răng và rống hộc lên hung dữ xông vào tụi cướp. Quá bất ngờ trước sự hung tợn của con chó loại berger, ba tên cướp ù té chạy. Con chó Pat của tôi thực sự không to lắm, nhưng dáng dấp hung hăng của nó đủ làm người trực diện phải hoảng sợ. Suốt đời tôi chả bao giờ quên h́nh ảnh quăy đuôi tíu tít, ánh mắt long lanh ngó tôi từ xa với tiếng kêu rít rít biểu lộ vui mừng của con chó vừa cứu tôi, đúng là nó - con Pat của tôi, trước khi vùng chạy biến mất. Một chấn động sâu xa trong tâm khảm của tôi lần đầu tiên về hiện tượng siêu linh.
 Thời gian trôi, dù đang tận hưởng vui sướng đời sống tại Antigua, nhưng một ngày nọ cảm nhận như ơn Thiêng Liêng kêu gọi, tôi bèn trở lại Anh quốc để vào tu tập về thần học tại một trường ḍng, chuẩn bị cho đời sống của một tu sĩ. Sau ngày thụ phong, tôi ngược lên miền Bắc viếng thăm tu sĩ quản nhiệm một giáo xứ.
 Vị tu sĩ chấp nhận cho tôi một phần vụ tại giáo xứ. Sau buổi tiếp xúc, trên đường về, tôi suy nghĩ lan man, lơ đăng bước xuống khỏi vỉa hè mà không để ư đến xe cộ đang xuôi ngược rộn rịp hai bên. Ngay lúc ấy, một bàn tay chụp lấy tôi, kéo thật mạnh lên lề đường. Sau đấy tôi mới biết, kiểu đăng trí vừa rồi của tôi, chỉ có đường vào nằm nhà thương hay về chầu Chúa v́ xe cộ đang chạy ào ào lúc đó. Tôi ngước lên ngó người lôi ḿnh lên vỉa hè th́ ra anh bạn Johnson đang nhe răng tươi cười với tôi. Chúng tôi từng mải mê chơi khúc côn cầu khi ở đại học Cambridge. Nhưng tôi chợt rùng ḿnh nhớ lại, rơ ràng Johnson đă qua đời trong một tai nạn phi cơ. Chưa kịp hỏi anh bạn này một câu, chỉ nghe anh nói: “Để ư những nơi nguy hiểm nghe bạn” rồi biến mất trong đôi mắt ngỡ ngàng, dáng vẻ sững sờ của tôi.
 
Vài năm sau đó, một đêm thứ sáu tôi phải ngồi nghiên cứu cho một bài giảng cho ngày Chúa nhật tới, tôi phải cố làm điều này cho xong tối nay, v́ ngày mai có chuyến hành tŕnh xa với một người trong họ đạo, mất rất nhiều th́ giờ di chuyển.
 Vừa chợt nghĩ đến cuộc đi xa ngày mai, tôi đột nhiên bỏ bài thuyết giảng đang nghiên cứu và lấy tờ bản đồ để xem lộ tŕnh ḿnh phải đi qua những nơi nào. Lúc c̣n chăm chú trên bản đồ, bất chợt linh tính khiến tôi ngửng lên và thấy ông bầu thể thao hồi c̣n đi học đang đứng ở góc pḥng từ hồi nào. Tôi rất thân thiết với ông v́ sự đam mê thể thao của ḿnh. Nhưng quái lạ, tôi nhớ là ông đă chết rồi cách đây 5 năm kia mà. Ông ngó tôi mỉm cười và tôi c̣n nghe rơ ràng lời nói chậm răi của ông: “Đừng đi!” rồi biến mất liền sau đó trước khi tôi kịp có phản ứng.
 Dĩ nhiên, sau đó tôi khước từ chuyến đi. Tôi thật thà kể lại cho người bạn trong họ đạo những ǵ tôi thấy, tôi nghe về ông thầy cũ của tôi đêm qua và khuyên ông nên bỏ cuộc hành tŕnh này. Ông bạn trong họ đạo nghe xong, cười ngất có vẻ nhạo báng cho sự mê sảng dị đoan của tôi. Rốt cuộc, sau đó tin buồn không mong muốn đến với tôi. Trên đường đi, ông bạn tôi đă tử thương v́ xe húc vào tường trong một tai nạn. Một lần nữa trong đời của tôi, người khuất mặt đă cứu tôi thoát chết.
 Sau cái chết của người bạn trong họ đạo, tự nhiên tôi không dám lái xe hơi nữa. Tôi đâm thích cưỡi xe đạp đi loanh quanh đây đó. Một hôm vào ngày thứ hai, sau một ngày Chúa nhật mệt nhoài bận rộn, tôi nảy ra ư định leo lên xe đạp đi chơi một ṿng. Đúng ra tôi không nên đi xa quá, v́ thắng xe không c̣n tốt lắm. Nhưng chả hiểu sao lúc ấy, tôi như thằng khùng cứ nhấn bàn đạp ngon trớn đi tới.
 Lúc leo lên xong đỉnh một ngọn đồi, khoan khoái đứng nghỉ ngắm cảnh thiên nhiên một lúc đă đời rồi mới sửa soạn quay về. Nhưng đây là con đường độc đạo một chiều, tôi không thể đi xe ngược lại được, chỉ c̣n một cách tiếp tục theo đường đổ dốc dọc xuống băi biển trải dài xanh ngắt bên dưới. Vừa tính leo lên xe, chợt một người vừa trèo qua bức tường căn nhà gần đó tiến lại và bảo tôi: “Ông ơi! Đừng đạp xe xuống dưới. Cuối dốc bắc qua một cái cầu, đường cua gắt lắm, ông đổ dốc bằng xe như vậy không giữ tay lái được v́ thắng xe của ông có tốt ǵ đâu”. Tôi há hốc trợn mắt ngó người khuyên ḿnh vừa rồi. Rơ ràng là anh chăm sóc vườn của nhà thờ trong họ đao cũ của tôi. Anh làm ǵ ở chỗ đồi núi heo hút lơ thơ nhà cửa này? Nhưng rồi tôi lạnh người nổi gai ốc khi nhớ lại tin tức về việc anh mới qua đời gần đây. Tính gạn hỏi vài lời th́ anh đă biến đâu mất.
 Hoang mang, tôi leo xuống xe lầm lũi dắt xe đi bộ xuống đồi. Đúng như người làm vườn đă cảnh cáo, dưới con đường ngoằn ngoèo cuối chân đồi, có một khúc quẹo thật gắt để lên cái cầu dài hẹp, bề ngang chỉ đủ một người đi. Thắng xe không ăn của tôi, chỉ c̣n một nước đâm bổ cả xe lẫn người xuống dưới cái hố sâu lởm chởm đầy đá dẫn ra eo biển.
 
                                                                       *
 Hiện giờ tôi là giáo sĩ của một nhà thờ tại Anh và qua kinh Tin Kính, tôi có thể nói, tôi tin có sự cảm thông truyền đạt từ nơi các vị Thánh. Cảm thông mang một ư nghĩa của t́nh huynh đệ.
 Ở đây, khi tôi đề cập đến ba người bạn, đối với tôi đây là 3 vị thánh. Những vị thánh này không có ư nghĩa cao xa như người đời đánh giá. Tôi coi họ như thánh, bởi các bạn tôi đă làm các điều thánh thiện: cứu tôi thoát chết.
 Thường các người khuất mặt không thích can thiệp các việc của người đời. Chúng ta, những người đang sống, chịu trách nhiệm về những ǵ chúng ta làm. Trừ vài sự kiện đặc biệt họ mới hiện diện.
 Có thể nói ba người bạn của tôi rơ ràng nghĩ rằng tôi chưa có quyền vui hưởng với họ. Chắc v́ c̣n nhiều thứ mà tôi phải làm cho xong trong cuộc đời trần gian này.
 
                                                                                    TT Lương Yên
 

 




 


 

 

Thư từ liên lạc:  vuongtrungduongonline@yahoo.com
Copyright © 2006 vuongtrungduong
Last modified: 01/02/07