Home Văn Học   Nghệ Thuật 

Sinh Hoạt

Phiếm Luận Diễn Đàn

Giải Trí

Thư Tín 
Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
                                                                                                                                                                       
                                 Yêu Em Khi Mùa Thu Vàng  
 
                                                                                LNTD – Lê Phạm Kim Phượng
 
Tay bưng ly cà phê c̣n ngút khói. Ḷng hân hoan,  Minh huưt sáo :
''Môi nào hăy c̣n thơm
Cho ta phơi cuộc t́nh
Tóc nào hăy c̣n xanh
Cho ta chút hồn nhiên...'' (1)
   Chàng chợt nhớ lại buổi chiều hôm qua, bạn bè cùng sở đă tổ chức một tiệc trà nhỏ để tiễn chàng đi nghỉ phép hay đúng hơn, tiễn chàng đi cưới vợ! ‘’Congratulation Minh’’, ‘’Hey Minh, many years of  happiness to you and your sweet-heart.  You are the lucky guy, ...’’.  Những cái bắt tay thân t́nh kèm theo những lời chúc mừng nồng nhiệt của cán bạn làm Minh cảm thấy ḷng rộn ràng, vui sướng.  Anh bạn đồng hương làm việc bên pḥng đối diện cũng chạy qua vồn vă:  ‘’Anh Minh, chúc anh trăm năm hạnh phúc.  Chị ấy nh́n rất đẹp và khả ái.’’  Minh ngạc nhiên tại sao người bạn lại biết cô vợ sắp cưới của ḿnh ‘’rất đẹp và khả ái’’. Nh́n theo hướng mắt của bạn, Minh chợt hiểu, tấm h́nh bán thân của ‘’cô bé’’ mà chàng chưng trên bàn làm việc đă tŕnh làng tất cả.  Minh liên tưởng đến người yêu và mường tượng đến một mái ấm gia đ́nh, có vợ chàng, người thiếu nữ hiền hậu, mẫu mực, đảm đang, một ḷng chung thủy; có chàng, người đàn ông thâm trầm, hết mực thương yêu vợ.  Nụ cười trở lại trên khuôn mặt tươi sáng, phúc hậu của Minh.  Đêm hôm qua chàng thức thật khuya, kiểm soát thêm lần nữa những hành lư và đồ dùng cần thiết phải mang theo.  Chàng thao thức, trăn trở đến quá nửa đêm mới t́m được giấc ngủ.
Nh́n ba chiếc va-li mà chính ḿnh đă tốn bao ngày xắp xếp cẩn thận, nay đă hoàn tất, Minh mỉm cười, xoa tay ra vẻ đắc ư.  Bất giác chàng xách chiếc ‘’va-li của cô dâu’’ để lên bàn và dùng ch́a khóa mở nắp.  Minh đă kiểm soát tất cả hành lư tối qua rồi mà, chàng đâu cần phải xem thêm lần nữa!  Thực ra Minh chỉ muốn mở va-li để ngắm chiếc áo cưới kiểu tây phương, bằng satin trắng mà chàng và bà chị đă bỏ nhiều công t́m kiếm.  Kiểu áo tuy đơn sơ nhưng nh́n đẹp và qúy phái, cô bán hàng đă tấm tắc khen: ‘’Very elegant!  You have an excellent taste! '.’  Chiếc veil trắng dài, mỏng như làn mây trắng, có đính những cánh hoa trắng nhỏ li ti, ‘’rất thích hợp với vóc dáng mảnh mai của cô dâu.  Nàng sẽ mặc áo dài đỏ, áo choàng kim tuyến trắng viền chỉ vàng và đội khăn ḥang hậu cùng mầu áo khi làm lễ Từ Đường, lạy trước bàn thờ tổ tiên.  Nàng sẽ diễm kiều và trang trọng trong chiếc áo dài Việt Nam thuần túy.’’  Nh́n sang bộ tuxido màu đen trịnh trọng, nằm nổi bật bên cạnh áo cô dâu, Minh thấy ḿnh như trẻ hẳn ra.  Chàng tiếp tục mơ mộng và lẩn thẩn nói với chính ḿnh:  ‘’Ḿnh đâu đă già!’’  Minh thọc tay vào túi áo, lấy ra hộp nữ trang, ngắm nghía cặp nhẫn cưới một hồi lâu rồi cất trở lại, lần này chàng cẩn thận cài chiếc nút trên miệng túi.  Minh kiểm điểm lại vé may bay, chuyến bay từ Mỹ về Việt Nam của hăng hàng không Northwest Airline sẽ rời phi trường International Kennedy vào lúc 8:00 sáng, và chỉ 30 tiếng đồng hồ sau Minh sẽ gặp lại người yêu.  Chàng cảm thấy ḷng ḿnh rộn lên một niềm vui.  Nh́n đồng hồ mới 5:30 sáng, c̣n 30 phút nữa bà chị của Minh, chị Lan và anh Tú chồng chị, sẽ đến đón.  Chị Lan và anh Tú cũng về Việt Nam để chủ hôn cho Minh.  Ngước nh́n bóng ḿnh trong tấm gương lớn treo giữa pḥng ăn, Minh bằng ḷng với chính ḿnh.  Tuy đă xấp xỉ năm mươi, nhưng Minh nh́n chỉ trạc độ bốn mươi, Minh lại không hút thuốc, không uống rượu nên chàng rất khỏe mạnh.  Nhờ bơi lội và tập thể dục hàng ngày, thân h́nh cao ráo, đôi vai rộng, nước da nâu hồng trông Minh có nét đẹp rất thể thao như  pho tượng Hy Lạp.  Minh xem lại từng pḥng trong căn nhà, mỗi pḥng đều rất ngăn nắp, trang hoàng nhẹ nhàng và mỹ thuật.  Trong  pḥng ngủ, ngọn đèn nhỏ trên bàn trang điểm tỏa ánh sáng mờ ảo, chậu hoa hoàng lan trong góc pḥng in bóng lung linh trên bức tường sơn màu tím hoa cà nh́n như một bức hoạ kỳ công.  ''Với bản tính thuần thục và nhạy cảm của nàng, mầu sắc dịu dàng trong căn pḥng này sẽ rất thích hợp.’’  Minh vui vẻ nói chuyện với chính ḿnh.
 
                                                                                      oOo
 
Hồi tưởng lại...  Ba năm về trước, Minh về thăm nhà lần đầu sau 20 năm xa cách quê hương.  Lần ấy, tâm trạng Minh hoang mang, buồn vui lẫn lộn, khi ngồi trên chuyến bay đưa chàng về với quê cha đất mẹ.  Hai mươi năm trờI biết bao là thay đổi.  Từ thuở c̣n là một thanh niên hai mươi sáu tuổi, say mộng hải hồ, Minh đă hiên ngang gia nhập quân chủng hải quân với trách nhiệm bảo vệ lănh hải Việt Nam, và ước vọng mang thanh b́nh, tự do, no ấm cho đồng bào.  Mộng ước chưa trọn vẹn th́ cuộc đổi đời ‘’tháng tư đen’’ đă đưa đẩy Minh lưu lạc xứ người.  Suốt hai mươi năm dài dù sống trên đất khách quê người, nhưng Minh luôn quan tâm đến sự nghèo khó, lầm than của đồng bào bất hạnh.  Minh đă nhiều lần trực tiếp hoặc gián tiếp đóng góp công sức, tranh đấu cho nhân quyền của đồng bào nơi quê nhà.  ThờI gian vộI vă trôi qua, giờ đây chàng đă trở thành người đàn ông đứng tuổI, chững chạc, thâm trầm; chàng trở về thăm lại quê hương.
Sau khi đă an vị vào ghế, tiếp tục chuyến bay chuyển tiếp, Minh quay sang chào cụ già ngồi cạnh chàng, tóc cụ đă rụng gần hết, chỉ c̣n lưa thưa vài sợi bạc trắng, người gầy c̣m, miệng hóm hém cụ hỏi:
- Cậu về thăm nhà được mấy lần rồi?
- Thưa bác lần đầu ạ.
Ông cụ như t́m được người tâm sự nên vội vă tiếp:
- Tôi về đă ba lần rồi đó, cứ cách một năm tôi lại bảo con gái mua vé máy
bay cho tôi về thăm nhà.  Nhớ nhà, nhớ con, nhớ cháu cậu à.  Tôi c̣n mấy đứa con và đám cháu bên Việt Nam đó cậu. 
Ông thở dài rồi tiếp:
- Đi đâu cũng chẳng bằng quê hương ḿnh.  Ở bên Mỹ tôi buồn thiu, chẳng nói chuyện được với ai, đám con tôi đi làm cả ngày.  Kỳ  này về tôi kêu mấy ông bạn già lại nói chuyện cho hả hê.  Dù ǵ th́ cũng là người ḿnh, tiếng nói của ḿnh, phong tục tập quán cũng là của ḿnh, dễ hơn cậu à.  Chắc chuyến này tôi ở lại luôn qúa. ....
Người nữ tiếp viên đột nhiên xuất hiện trước cửa pḥng lái.  Cô mặc chiếc áo dài mầu thiên thanh trang nhă, dáng ngườI mảnh mai, mái tóc ngắn ôm gọn khuôn mặt.  Cô có một nét đẹp kín đáo, Minh nh́n người thiếu nữ không chớp mắt, cô chào mừng hành khách, giới thiệu tên ḿnh và giải thích cách mang giây an toàn, sau khi nói bằng Viêt ngữ, cô lập lại bằng Anh ngữ rất trôi chảy, giọng cô trong trẻo, nhẹ nhàng .  Minh chăm chú nghe và biết cô gái đứng trước mặt tên Thúy Vi.  Cụ già vẫn tiếp tục kể chuyện bên tai chàng, chàng cứ  ‘’vâng, dạ’’ nhưng mắt vẫn không rời người nữ tiếp viên.  Chàng như bi thôi miên bởi người thiếu nữ không hẳn v́ nét đẹp đông phương đầy quyến rũ của cô, nhưng v́ những nét quen thuộc trên gương mặt.  Minh cố nhớ, lục lọi trong kư ức với hy vọng t́m được lời giải thích.  Đôi mắt to tṛn đen lay láy, chiếc mũi dọc dừa thanh tú, miệng cười xinh tươi  duyên dáng.  ‘’ Gương mặt quá quen thuộc, ḿnh đă gặp người thiếu nữ này ở đâu?’’   Tuy tự hỏi, nhưng Minh cũng lư giải được câu trả lời.  Cô này nh́n khoảng ngoài hai mươi tuổi.  Minh rời Việt Nam khi chàng hai mươi sáu tuổi, đă 20 năm xa nhà, đây là lần đầu tiên chàng trở về thăm quê hương.  Không!  Minh chưa bao giờ quen người thiếu nữ này.  C̣n cái tên Thuư  Vi !  Minh nghe cũng rất quen.  Người nữ tiếp viên đă đi vào trong, bỏ lại Minh với bao thắc  mắc.  Minh tiếp tục t́m ṭi, lục soát kư ức.  Cô gái như có sức thu hút làm Minh phải dơi mắt mong chờ, rồi nh́n cô trân trối mỗi khi cô xuất hiện.  Không bỏ lỡ cơ hội khi Thúy Vi mang nước giải khát cho hành khách, Minh vội hỏi:
-Xin lỗi cô Thúy Vi, cô nh́n rất quen.
Thúy Vi mỉm cười, nhẹ nhàng đáp:
- Có lẽ người giống người đó ông, tôi đă nghe nhiều người nói với tôi câu
 này.
- Ô..., mong  cô tha lỗi, tôi không có ư bất nhă, chỉ là một câu hỏi thành thật.
- Tôi cũng trả lời thành thật, làm việc trên đường bay này đă lâu, tôi hiểu
 được phần nào tâm trạng người Việt hồi hương.  Nếu ông không cần ǵ thêm th́ tôi...,tôi mong ông cảm phiền, tôi không tiếp chuyện ông lâu hơn được.
Không đợi Minh đáp ứng, Thúy Vi đă bỏ đi nơi khác, Minh bực bội với ư
nghĩ người thiếu nữ hiểu lầm ḿnh có ư chọc ghẹo, chàng trở nên cau có, trong suốt đọan đường c̣n lại, Minh không nói chuyện nhiều với cụ già và cũng không nh́n Thúy Vi, dù cô xuất hiện nhiều lần.  Chàng vờ như đang chăm chú đọc sách, không nh́n và cũng không nghe Thúy Vi nói.
 
Máy bay đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất, mọi người dù đang mệt mỏi
 v́ cuộc hành tŕnh dài, nhưng cũng hớn hở vui mừng v́ sắp gặp được người thân.  Nh́n qua khung cửa nhỏ, Minh nh́n thấy phần đất quê hương thân thương đang trải dài trước mắt, nơi chàng sinh trưởng, chất chứa bao kỷ niệm của thời thơ ấu mà chàng đă xa ĺa trong suốt 20 năm qua.  Trong phút chốc, Minh đă quên hết những  mệt nhọc.  Chàng vói tay lấy chiếc cặp táp rồi vộI vă tiến ra cửa máy bay.  Các cô tiếp viên đứng nơi cửa để chào hành khách.  Vẫn với nụ cười xinh tươi trên môi,  Thúy Vi nói với Minh:
- Chào ông, chúc ông có những ngày vui và ... t́m được người quen.
Minh lạnh lùng đáp lại:
- Cảm ơn cô, Chào cô.
Anh chị Hai đă đứng sẵn nơi cổng đợi, chàng chưa kịp nhận ra anh chị th́
 hai người đă nh́n thấy Minh, họ chạy lại.  Anh Hai mừng rỡ ôm chầm lấy Minh, vỗ vai chàng, giọng cảm động nói:
- Em vẫn đẹp trai như dạo nào, gặp lại em anh mừng quá.  Đă hai chục năm anh em ḿnh xa nhau rồi c̣n ǵ !
Xiết chặt tay Minh, anh Hai nói tiếp:
- Anh cứ lo măi, không biết ngày nào anh em ḿnh mới được gặp nhau.  Kỳ
 trước, con Lan về, không có em đi theo, anh rầu ghê dù anh biết lúc đó không thuận tiện cho em.
Nh́n anh chị, Minh cảm thấy xót xa, hai người thay đổi nhiều quá.  Người
anh to lớn, vạm vỡ, quắc thước năm nào, nay đă già và gầy.  Chị Hai tuy có già hơn trước, vầng trán và khóe mắt có nhiều nếp nhăn, nhưng vẫn c̣n phảng phất nét đẹp thùy mị.  Chị nhỏ nhẹ nói:
- Chú về thăm nhà, anh chị mừng lắm, anh Hai đă chuẩn bị mọi thứ cả tháng
 trước để chờ chú về.  Có ba anh em mà mỗi người một phương, nghĩ cũng buồn.
Minh hỏi thăm về hai người con của anh chị.  Qua thư anh Hai, Minh
 được biết cả hai cháu, con Thanh, thằng Bạch đều lập gia đ́nh, có con và đă ra riêng.  Anh Hai khoe:
- Con gái con Thanh giống má nó lắm Minh à.  Hồi đó con Thanh lấy chồng
 sớm qúa, làm anh chị lo xốn xao, nhưng rồi mọi chuyện cũng xong.  Cũng nhờ tụi em bên đó giúp đỡ, nếu không vợ chồng nó cũng khó sống.
Nghe Minh thắc mắc tại sao Thanh không học hành đến nơi đến chốn rồi
 hăy lập gia đ́nh, Anh Hai chặc lưỡi rồi chậm răi nói:
- Tuổi trẻ bên này kết hôn sớm lắm, có đâu như em, bốn mươi sáu tuổi rồi
 c̣n ǵ !  Lấy vợ đi Minh ơi, kén chọn quá coi chừng ở giá suốt đời đó em à.  Thôi ḿnh lên xe về nhà rồi sẽ tính.  Hôm nay em ở nhà nghỉ cho khỏe, chị Hai có nấu nhiều món em thích.  Ngày  mai các cháu xin nghỉ làm ở nhà đưa em đi chơi.
Mở cửa xe định bước vào, bỗng Minh thấy thấp thoáng những tà áo
dài xanh.  Minh ngoảnh mặt nh́n lại, trong thoáng chốc chàng ước mong t́m lại được ngườI nữ tiếp viên, nhưng những người thiếu nữ kia không phải là Thúy Vi.  Minh chợt thấy ḷng bâng khuâng, một nỗi buồn vu vơ len nhẹ vào hồn.
 
Bốn ngày trôi qua thật nhanh trong niềm vui đoàn tụ, anh Hai đưa Minh đi viếng mộ phần của Ba Mẹ chàng, và đi thăm bà con thân quyến.  Các cháu đưa chàng thăm ṿng quanh Sài G̣n.  Phong cảnh, tên đường, trừơng học, nhà cửa.. ., tất cả đều thay đổi.  Bạn bè đă ‘’đi’’ hết!  Đôi khi Minh cảm thấy lạc lơng trên chính quê hương ḿnh!  Nhưng ḷng hiếu khách và sự thân thiện của đồng bào đă làm chàng nhanh chóng t́m được cảm giác thân thuộc.  Minh đến thăm trường Gia Long, nay đổi thành trường Nguyễn Thị Minh Khai.  Đứng trước ngôi trường mà ngày xưa chị Lan và bạn thân của chị, chị Nhi, đă dạy học nhiều năm.  Nhắc đến chị Nhi, Minh chợt nhớ đến gói qùa mà chị Lan gữi tặng chị Nhi vẫn c̣n nằm trong đáy va li của chàng.  Minh hỏi thăm anh Hai đường đến nhà của chị Nhi, tên đường bây giờ không c̣n là Công Lư mà đă đổi thành Nam Kỳ Khởi Nghĩa.  Minh thấy ḷng bùi ngùi nhớ về kỷ niệm.  Tiếng hát của Huyền Châu vớI bản nhạc Sài G̣n Niềm Nhớ Không Tên của Nguyễn Đ́nh Toàn từ  tiềm thức  chợt vọng về:
“Sá G̣n ơi, ta mất ngườI như ngườI đă mất tên.  Như gịng sông nước cuộn quanh nguồn.  Như ngườI đi cách mặt xa ḷng.  Ta nhủ thầm em có nhớ không ?  Sài g̣n ơi, trong những ngày khi thành phố xôn xao.  Trong niềm vui tiếng hỏi câu chào.  Sáng đờI tươi thắm vạn sắc màu.  Nay c̣n ǵ đâu! Ai ra đi nhớ hàng me già.  Thu công viên hoa vàng tượng đá.  Thôi hết rồi mộng ước phôi pha, theo gịng đờI qua.
  Sài g̣n ơi, con đường cũ em đi.  Sân trường xưa áo lụa hoa vàng, mưa chiều rơi cuối hành lang buồn, bên giảng đường em có lắng nghe ?  Sài g̣n ơi, con đường ướt mưa đêm.  Ta d́u nhau dướI trờI mưa buồn , con tàu xưa đă bỏ đất liền.  Ôi, c̣n ǵ đâu !
Sá G̣n ơi, ta mất rồi những ngày tháng yên vui, mất trường xưa mất tuổI thiên thần.  Hy vọng xa, hay mộng ước gần.  Ôi, c̣n ǵ đâu ! 
Ai ra đi nhớ hoài câu thề.  Nơi quê hương, muôn ngườI chờ ngóng.  Ta tiếc thời âu yếm xa xưa.  Thôi rồi t́nh ơi ! ... Sài G̣n ơi!”
 
Nhớ ngày c̣n ở quê nhà, mỗi lần trường Gia Long có bích báo, hai bà chị, NhI, Lan thường nhờ Minh phụ giúp các cô bé trang ḥang tờ báo.  Nhờ đó mà Minh có dịp làm quen với nhiều cô học tṛ xinh xắn, đó cũng là ư định của hai bà chị.  Nhưng rồi chuyện cũng chẳng đi đến đâu!  Chị Lan than thở:  ‘’Thằng Minh tướng mạo cũng không đến đổi bết bát, vậy mà vô duyên tệ; chẳng thấy giai nhân nào chiếu cố’’.  Minh t́m cách bào chửa:  ‘’  Đám nữ sinh Gia Long, học tṛ của chị dữ như bà chằng, ăn hàng không ráo mép, em dại ǵ nhào dzô để lănh đủ?
Hai chị chỉ nh́n nhau cười lắc đầu, ngán ngẩm cho cậu em ‘’vô duyên’’.
Đến đựơc nhà chị Nhi th́ trời đă xế bóng,  sau khi nghe Minh tự giới thiệu, chị khựng lại vài giây rồi mừng rỡ nói:
- Trời đất!  Em đó hả Minh?  Em trẻ trung quá làm chị nh́n không ra.   Chị
 Lan có e-mail cho chị biết em sắp về thăm nhà, nhưng không cho biết ngày.  Chèng ơi !  Trời nóng hừng hực chắc em chịu không nỗi hả?
Thấy Minh mồ hôi thấm ướt lưng áo, chị hối hả chạy lại bật công tắc cho chiếc quạt trần làm việc, chị vồn vă tiếp:
- Ngồi nghỉ đi Minh, chị mở thêm chiếc quạt bàn nữa cho mát.  Để chị làm
 cho em ly đá chanh nghe.  Chiều nay em phải ở lại dùng bữa với anh chị.  Anh Dân cũng sắp đi làm về tới rồi.  C̣n chị Lan với ông xă hồi nầy ra sao?  Bữa hổm chị Lan gửi tấm h́nh gia đ́nh tặng chị.  ‘’Bả’’ nh́n c̣n trẻ ghê vậy đó Minh.
Chị Nhi hỏi han đủ điều, chuyện bên Mỹ, chuyện chị Lan, chuyện Minh. 
Chị đưa cho Minh xem quyển album cũ, rồi ngồi bên cạnh, vừa lặt rau vừa giải thích:  ‘’ Đó em coi, h́nh bọn chị, Thúy  Nhi và Ngọc Lan thời xa xưa đó em, đẹp ghê hả Minh?  Minh mở to mắt nh́n tấm ảnh.  Thúy Nhi! Thúy Vi! cái tên nghe quen quen của cô tiếp viên!  Tấm h́nh chị Thúy Nhi !  Ừ, ...  đúng rồi, chị Thúy Nhi có con gái tên Thúy Vi.  Con bé Vi hay đi theo mẹ đến chơi nhà Minh, vẫn thường ṿi chàng mua cà rem cho ăn!   Cô tiếp viên hàng không tên Thúy Vi!  Đúng rồi..., thảo nào cô ấy nh́n quen thuộc.  Thúy Vi lớn lên giống y như chị Thúy Nhi ngày xưa.  Minh ngần ngại hỏi:
- C̣n Thúy Vi và cậu em trai bây giờ ra sao chị?
- Thằng Dũng vượt biển năm 80, đang ở bên Úc, có vợ, con rồi đó Minh.  Nó muốn rước anh chị và con Vi qua Úc, nhưng anh Dân và con Vi không chịu đi.  Chị đâu có đi một ḿnh được!  Hai cha-con con Vi ngang bướng, can hết nổi Minh ơii.  Con Vi đang làm tiếp viên hàng không đường bay quốc ngoại đó em.  Con nhỏ cũng cao số, 28 tuổi rồi mà nơi nào hỏi cũng lắc đầu lia liạ.  Chị cũng phát rầu!
Chị Nhi chỉ tấm h́nh Thúy Vi hồi c̣n nhỏ, vừa cười vừa nói: 
- Nè, tấm h́nh này chụp trước cửa nhà em nè.  Lúc đó nó khoảng 5, 6 tuổi ǵ đó.  Ừa đúng rồi!  Ngày mai Vi được nghỉ, vậy là chút xiú nó về tới, em ở lại chơi trễ một chút, hổng chừng gặp nó.  Chà, chú cháu lâu ngày gặp nhau chắc nhận hổng ra.
Minh định kể cho chị Nhi nghe chuyện chàng đă gặp Vi và ‘’chú cháu đă không nhận ra nhau,’’  nhưng chàng ngần ngại măi rồi lại thôi.  Trong lúc chị Nhi nấu cơm dưới bếp, Minh lật coi những tấm h́nh c̣n lại trong quyển album.  Cuộn phim dĩ văng được chiếu lại trong tâm trí Minh.
 
Hôm ấy, một buổi chiều hè oi ả, hai chị Lan, Nhi ra phố mua sắm, để bé Vi ở nhà, nhờ ‘’bà ngoại’’ (má của Minh) coi chừng giùm.  Minh nghỉ phép về thăm nhà, đang lên giây chiếc đàn guitar bỗng chàng nghe tiếng khóc thét của Vi ở ngoài sân.  Chạy vội ra, Minh đă thấy Vi đang lồm cồm ngồi dậy, ḷng bàn tay bị cắt một đường dài, máu rịn đỏ ướt cả bàn tay.  Th́ ra Vi trèo lên cây trứng cá để hái trái và bị té.  Thấy có chú Minh, Vi mếu máo khóc lớn hơn.  Minh bồng Vi vào nhà.  ‘’Bà Ngoại’’ rửa mặt cho Vi, Minh băng bó vết thương, Vi vẫn khóc thút thít.  Minh leo lên cây hái cho Vi một tô đầy trái trứng cá.  Bé Vi vừa ăn những trái trứng cá, vừa nghe chú Minh đàn và ngủ quên lúc nào không hay.  ‘’Bé Vi bây giờ đă trưởng thành, và chú Minh bây giờ cũng đă già!’’  Ư tưởng làm Minh cảm thấy vui vui.  Dân cũng vừa đi làm về đến nhà, chị Nhi nhanh nhẩu giới thiệu:
’’ Chú Minh Hải Quân, em trai của Quỳnh Lan từ Mỹ mới về thăm nhà đó anh.  Anh c̣n nhớ chú Minh chứ?  Gần năm mươi rồi mà trông c̣n trẻ măng hà, anh xem có cô em họ nào làm mai cho chú ấy anh.  Ừa, để em biểu con Vi, nó có cả tá bạn gái độc thân, xem đứa nào đàng hoàng th́ giới thiệu cho chú.
Minh biết ông Dân từ thưở thiếu thời, lúc nào ông cũng vui vẻ và cởi mở.   Gặp lại Minh, ông tươi cười, vỗ vai Minh ông nói: 
‘’Bà nhà tôi lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng thích làm bà mai.  Chuyện vợ chồng mà bả cứ làm như bài tóan, 1 cộng 1 là 2, phải có duyên số, phải không chú ?... Chú về có đi thăm nơi nào chưa? Nếu không, tôi xin nghỉ vài ba bữa đưa chú đi thăm đó đây.’’  Ông Dân kể cho Minh nghe những chuyện xảy ra từ ngày chàng xa quê hương, về hiện t́nh đất nước.  Ông luôn luôn nh́n mọi vấn đề bằng tấm ḷng bao dung độ lượng.  Ông mong sao cho quê hương được tự do, thanh b́nh, cho ngườI dân có một mức sống khả quan hơn, nhất là cho giớI trẻ có cơ hộI học hỏi những tiến bộ của nhân loại.    Càng nói chuyện, Minh càng thấy quí mến ông.
Bữa cơm được chị Nhi dọn lên bàn.  Món ăn tuy đơn sơ nhưng chị Nhi khéo bày biện nên trông thịnh sọan, thơm ngon.  Ba người vừa ngồi vào bàn th́ Vi cũng về đến.  Thấy có khách lạ, nàng khựng lại, ngạc nhiên nh́n Minh, Vi nói: 
- Ông..., ông là người đàn ông...
Vi chưa kịp hết lời, chị Nhi đă lên tiếng:
- Ông ǵ!  Chú Minh đó!  Chú Minh em bác Lan, thường mua cà rem cho con ăn lúc  con c̣n nhỏ, nhớ không?
- Ơ... Chú Minh, Chú Minh!  Vi nhớ ra rồi, nhưng sao Vi không nhận ra chú ?
Ông Dân đỡ lời:
- Chú Minh rời Việt Nam đă 20 năm rồi, lúc đó con mới sáu, bảy tuổi th́ làm
 sao nhớ được. Thôi lên thay đồ rồi xuống ăn cơm con.
Từ lúc trông thấy Thúy Vi bước vào nhà, mặc dù cố trấn tĩnh, nhưng Minh
vẫn hồi hộp, tim đập nhanh.  Chàng vui mừng v́ gặp lại Thuư Vi, nhưng cũng cảm thấy ái ngại, không biết nói ǵ với cô cháu.  Vi dợm bước lên lầu, nhưng nàng quay lại nói nhỏ :
- Cháu thực có lỗi với chú.
- Không, Thúy Vi, chú mới là người có lỗi.
Chị Nhi mở to mắt, nh́n Vi rồi nh́n Minh, chị lắc đầu nói:
- Chú cháu bay nói ǵ chị không hiểu, vừa gặp nhau đă lỗi phải lung tung.  Ngồi vào bàn ăn, Vi kể lại câu chuyện trêm chuyến bay.  Nàng kết luận:
‘’Sau khi người đàn ông đi rồi, con mới cảm thấy ḿnh có cử chỉ khiếm nhă đối với ông ấy, và mong gặp lại ông ta để xin lỗi, nhưng không ngờ ông ấy lại là chú Minh.’’  Chị Nhi được dịp chọc ghẹo con gái:  ‘’ Cho bỏ tánh khó ưa, con gái ǵ mà khó đăm đăm.’’
 Minh đă ăn một bữa cơm thật ngon trong không khí gia đ́nh đầm ấm.  Tô canh rau ngót nấu với tôm khô sao ngọt ngào.  Miếng đậu hũ chiên sốt cà chua ông Dân tiếp, Minh ăn ngon lành.  Nhất là miếng trứng chiên cháu Vi mời chú sao ngon chi lạ, đậm đà hơn cả cao lương mỹ vị ở nhà hàng.  Sau bữa ăn, Minh ngồi nói chuyện thêm một lúc rồi kiếu từ v́ chàng ngại và cũng sợ anh chị Hai ở nhà mong.
Chị Nhi hỏi Minh c̣n ở lại Việt Nam bao lâu, chị có ư định mời anh chị Hai và Minh Đến dùng cơm khách.  V́ hôm nay Minh đến bất ngờ nên chỉ có bữa cơm gia đ́nh.  Minh cho chị Nhi biết ba ngày nữa chàng phải trở về nước Mỹ, và hứa sẽ trở lại thăm anh chị và Thúy Vi trước khi trở về Mỹ.  Tiễn Minh ra trước cửa, Thúy Vi chợt có ư kiến:
- Chú Minh à, Vi được nghỉ hai ngày, Vi t́nh nguyện làm hướng dẫn viên
đưa chú Minh đi du ngoạn những nơi danh lam thắng cảnh, những nơi mà chú chưa được tới.  Coi như là cháu tạ lỗi với chú vậy.  Chẳng biết chú có chịu không?
Trước đề nghị quá bất ngờ của Vi,  Minh vừa sung sướng vừa lúng túng,
không biết trả lời sao cho phải, chàng ngượng ngập:
- Cảm ơn Vi, nếu anh chị cho phép th́ chú xin làm phiền Vi.
 Quay lại ông bà Dân, chàng tiếp:
- Hay anh chị cùng đi chơi cho vui ? 
Ông Dân lắc đầu, xua tay cười, ông nói:
- Thôi thôi, đi chơi với  Vi anh chị không ham, nó thích cảnh đồng quê
lội ruộng, lội mương, anh chị già rồi theo sao nổi.
Vi cười vẻ tinh nghịch nàng nói:
- Ba má biết ư Vi, Vi muốn mời chú đến thăm quê ngọai của Vi ở Mỹ Tho.  cảnh ở đó đẹp và thơ mộng, người dân hiền lành, chân chất, Vi thích lắm.  Mỗi lần có dịp nghỉ phép Vi đều rủ mấy cô bạn xuống đó chơi.  Các d́, dượng của Vi rất hiếu khách, chú đừng ngại.
Chị Nhi gật gù tán đồng:
- Con Vi có ư kiến hay à Minh, đồng quê bây giờ thay đổi nhiều, em về chơi cho biết.  Bây giờ là mùa trái cây, em xuống đó ăn xoài chín cây, thanh long, măng cụt, sầu riêng, ... Ôi đủ thứ trái cây, thấy bắt mê luôn.  Bên Mỹ chắc hổng có hả Minh?  Khi về nhớ xách theo mấy trái mít Tố Nữ biếu anh chị Hai nghe.
Minh cảm động khi thấy ông bà Dân vẫn qúy mến chàng như thuở xưa.  Nhất là cô cháu Thúy Vi, trên khuôn mặt hiền lành, thông minh phảng phất một chút tinh nghịch dễ mến.  Trước khi Minh bước ra cửa, Vi nhắc:
- Tám giờ sáng mai nghe chú Minh.  Vi sẽ đến nhà bác Hai đón chú.  Chú nhớ mang theo vài bộ đồ, trước cửa nhà d́ Bảy có nhánh sông nhỏ bắt nguồn từ sông Cửu Long.  Dượng Bảy thế nào cũng bắt chú lội đua.
- Chú sẽ đợi Vi!
Minh ra về, ḷng lâng lâng một niền vui.
 
Đúng tám giờ sáng, Vi lái chiếc xe Honda Dame đến.  Cô cháu Vi tha thướt trong tà áo dài hôm qua đă thay bằng một Thúy Vi rất thể thao với chiếc áo thung trắng ngắn tay và quần jean Levis.  Minh cũng đă chuẩn bị xong và đang đợi Vi. Vừa thấy Vi, Minh đă reo:
- Chà, nếu ở đây có sân tennis chú sẽ mời Vi ra sân chơi với chú.
- Có chứ chú Minh, Vi cũng biết chơi tennis nữa, chỉ không khá thôi.  Để Vi vào chào bác Hai rồi ḿnh đi cho sớm.
Vi để Minh lái xe, Vi c̣n nhớ ngày xưa ‘’chú Minh vẫn lái xe Vespa’’ mà.  Chiếc xe chạy nhanh trên c̣n đường ngọai ô, gió mát lồng lộng, cháu Vi chú Minh trao đổi những mẫu chuyện thời sự, văn học, nghệ thuật... Hai chú cháu đều cảm thấy họ có nhiều điểm tương đồng nhất là trên lănh vực thể thao và văn hóa, họ cùng yêu thích lọai nhạc êm dịu và giọng hát của một số ca sĩ thời xưa.  Khi đến Mỹ Tho th́ mặt trời đă đứng bóng.  Vi đưa Minh vào chợ ăn hủ tiếu thím Ba Lừa.  Đúng như lời quảng cáo: ’’ Hủ tiếu ở quán nầy ngon nổi tiếng, bảo đảm khi về Mỹ chú Minh sẽ tương tư tô hủ tiếu,’’ Minh ăn rất ngon, chàng liên tưởng đến những ngày c̣n trong quân ngũ cùng bạn bè đi ăn ở những hàng quán dọc bờ sông tiếp giáp con đường Trưng Trắc  mỗi khi tàu cập bến.  Vi đưa Minh đi thăm những nơi mà khi xưa chàng đă có lần đi qua, nhưng sao hôm nay mọI chỗ đều đẹp và hữu t́nh.  Vườn hoa Lạc Hồng có cây gừa cổ thụ với những chùm rễ mọc trên cành đong đưa rũ xuống mặt đất.  Hàng thùy dương thẳng tắp, rũ bóng bên đường.  Ngôi trường Nguyễn Đ́nh Chiểu thâm nghiêm cổ kính, cũng là trường trung học đầu tiên vùng châu thổ sông Cửu Long, hiện hữu từ năm 1879, trường xây theo kiểu La Mă; mặt tiền quay về phía đại lộ Hùng Vương.  Đối diện là trường nữ trung học Lê Ngọc Hân với lối kiến trúc tân kỳ, có hàng rào sắt kiên cố, kín đáo bao quanh.  Chùa Vĩnh Tràng thuộc xă Mỹ Phong, được xây cất từ năm 1849, mô phỏng theo đền Angkor Wat của Kampuchia, và kiến trúc Âu Châu.  Chùa có hai cổng tả và hữu để ra vào, cổng xây bằng xi măng cẩn sứ tráng men trắng xanh rất mỹ thuật.  Kế bên hông chùa là hàng mộ tháp, xây bằng đá hoa cương, chạm trổ công phu.  Thỉnh thoảng tiếng chuông ngân vang, ḥa điệu cùng tiếng gió ŕ rào qua mấy hàng cây xanh lau lách làm Minh cảm thấy tâm hồn lâng lâng thoát tục.  Trời đă tắt nắng khi Minh và Vi về đến nhà d́ Bảy ở Tân Mỹ Chánh.  Mọi người chạy ra mừng rỡ v́ sự viếng thăm bất ngờ.   Họ lầm tưởng Minh là bạn của Vi, nhưng Vi đă vội giới thiệu:  ‘’ Chú Minh’’  ở Mỹ mới về.  D́ Bảy hối con gái ra vườn hái bông sua đũa để d́ nấu canh cho Vi ăn.  D́ nói d́ sẽ làm cá bông lau kho tộ bỏ tép mỡ cho Minh thưởng thức món ăn ‘’quốc hồn quốc túy’’ này.   Dượng Bảy kêu thêm d́, dượng Năm sang làm mấy con cá lóc nướng trui trộn gỏi rau răm củ cải để bắt chú Minh nhậu say ‘’ngoắc cần câu’’.  Bản tánh người miệt vườn hiếu khách, thật thà, chất phát làm Minh có cảm tưởng như ḿnh là người trong gia đ́nh.  Bên ly rựu đế, họ vừa ăn, vừa tṛ chuyện đến gần hai giờ sáng.  D́ Bảy bưng cho Vi chén chè bắp, nước dừa thơm mùi lá dứa c̣n nóng hổi.  D́ cẩn thận dọn mùng, đốt muỗi cho Minh ngủ.  Riêng d́ và Vi ngủ bên chiếc phản cạnh bồ lúa.  D́ bảo Minh:  ‘’Chúng tôi coi chú như người trong gia đ́nh, chú đừng có ngại.’’  Lời nói chân t́nh làm Minh thật cảm động.
Sáng hôm sau, Minh, Vi và bốn đứa cháu:  Con Sơn, con Phấn, thằng Tô, thằng Điểm và Minh ra vườn hái trái cây.  Minh và hai cháu trai trèo lên cây hái xoài, ổi, nhăn ..., ném xuống cho Vi và hai cháu gái. Vi đưa tay phải lên cao cho Minh thấy, nàng đùa: 
- Vi thích leo cây hái trái, nhưng Vi sợ té chú Minh sẽ giận và không băng bó
 cho Vi nữa.  Chú thấy vết thẹo trên tay Vi không?
Dưới ánh nắng ban mai, những trái xoài trĩu nặng, chín vàng óng ánh, hương gió thoảng đưa, Minh hít đầy lồng ngực không khí trong lành, hương thơm đồng nội.  Từ trên ngọn cây nh́n xuống, Minh thầm nghĩ:  Vi nh́n thật kiều diễm,  nhưng  đồng thời chàng cũng cảm thấy hổ thẹn v́ ư nghĩ  thiếu đứng đắn của ḿnh.  Chàng hờ hững trả lời:  ‘’ Vi lớn rồi, đâu c̣n bé như ngày xưa mà đ̣i leo trèo.  Lỡ té, chú không lo cho đâu !
Nghe Minh nói, Vi thất vọng, mắt buồn xa vắng.  Minh tự giận ḿnh sao quá vụng về, nhưng rồi lại hài ḷng v́ đă có can đảm nói điều đúng với lương tâm.  Hai rổ đă đầy trái cây, bốn đứa trẻ khiêng vào nhà.  Minh cũng tuột xuống khỏi cây ổi, trao cho Vi trái ổi chàng nói:
- Đặc biệt cho Vi đó.
Vi nhận ổi, vẫn giữ thái độ im lặng, nàng ngồi xuống gốc cây.  Minh ái ngại ngồi xuống gốc ổi đối diện.  Bỗng Vi hỏi:
- Chú Minh đă có người yêu chưa?
- Chưa, chú chưa t́m được đối tượng.
- Chú nói thật?
- Nói thật.  C̣n Vi?
- Chưa, Vi vẫn chưa t́m được đối tuợng.
- Vi nói thật?
- Vi nói thật.  Vi sẽ không bao giờ nói dối với chú.  Có lần Vi tưởng đă t́m được ư trung nhân, nhưng đó chỉ là sự bồng bột của tuổi trẻ.  Bạn bè bảo: Vi khó tánh, Vi già trước tuổi, Vi mơ mộng hoá.  Riêng Vi, Vi chẳng thà thờ chủ nghĩa độc thân c̣n hơn lấy người không đồng cung điệu.  Quan niệm hôn nhân của Vi khác với bạn bè.  Với Vi, Vi chỉ lập gia đ́nh khi Vi t́m được đúng đối tượng để Vi suốt đời thương yêu, phục tùng.
Những lời tâm sự của Vi, Minh nghe sao quen thuộc mặc dù đây là lần đầu
Vi tâm sự với Minh.  ‘’Phải chăng đây là dấu hiệu của hai tâm hồn đồng điệu?’’ Minh nghĩ và cảm thấy tội lỗi với chính ḿnh, chàng đáp:
- Chú mong Vi t́m được người chồng lư tưởng.  Người ấy sẽ là người đàn ông diễm phúc nhất trần gian.
- Cảm ơn chú, Vi chỉ mong được  mang hạnh phúc đến cho người chia sẻ cuộc đời với Vi.  Đơn giản qúa phải không chú?  Nhưng sao ..., mà thôi, bây giờ Vi muốn chú Minh nói cho Vi biết mẫu người lư tưởng của chú.  Người ấy chắc hẳn phải rất ḥan hảo?
- Chính chú cũng không biết th́ làm sao diễn tả cho Vi biết, h́nh như chú chỉ mong t́m được người có cùng quan điểm với chú, không nhất thiết trên mọi chiều hướng, nhưng ít nhất cũng tương ứng trong cuộc sống. Nhưng ...
- Nhưng không đơn giản như chú nghĩ phải không?
- Đúng đó Vi, hồi c̣n trẻ chú có kết thân với một thiếu nữ ngườ Mỹ, học cùng trường Uconn tên Lisa, Lisa học về nursing.  Sau một một thời gian khá dài, chú mới biết chú đă lạc hướng, chú đă cố gắng t́m một tâm hồn á đông trong người con gái tây phương, văn hoá tập tục hoàn toàn dị biệt.  Sau này chú cũng quen  một thiếu nữ Việt Nam làm cùng sở, cô ấy hiền, dễ mến.  Nhưng chú chỉ coi cô ấy như người em gái, hay người bạn đồng hương th́ đúng hơn.  Sau hơn hai năm làm chung cô ấy xin đổi đi tiểu bang khác và đă lập gia đ́nh.  Chú vẫn chưa t́m được người bạn lư tưởng!
Thấy đă nói nhiều về ḿnh và cũng ngạc nhiên sao hôm nay ḿnh lại tâm sự về chính bản thân một cách dễ dàng, Minh cười khỏa lấp.  Vi có vẻ buồn, mắt nh́n xa xôi, thở nhẹ Vi nói:
- Vi không thích tin vào định mệnh, nhưng Vi tin có Thượng Đế và ngài an bài cho mỗi người một số phần.  Vi mong ngài an bài cho chú một người bạn đời như ư.
- Chú cũng mong Vi t́m được đức lang quân thật xứng đáng, đám cưới đừng quên mời chú nghe.
Vi ngước nh́n Minh, không nói, Vi chi trao Mỉnh ánh mắt thật buồn.
 
Trong lúc chờ đợI chú Bảy đưa Minh và Vi đi thăm ruộng cấy lúa Ba Trăng, d́ Bảy đă chuan bi hi giỏ xách đầy trái cây, những chùm mận Hồng Đào đỏ au, những trái xoài cát chín vàng, mít Tố Nữ, nhăn hạt tiêu ... , để Minh và Vi mang về Sài G̣n làm qùa.  D́, dượng Năm cũng muốn lấy đ̣ máy chở Vi và Minh xuống G̣ Công thăm bà con bên dượng, nhưng Vi từ chối, nàng ngỏ ư muốn về sớm v́ Minh phải chuẩn bị trở về Mỹ hôm sau.  Trên đường về họ ghé lại quán cơm b́nh dân gần Bến Lức, nơi này Vi và các bạn đă ghé nhiều lần.  Vi quảng cáo quán này có cơm sườn nướng rất ngon, đặc biệt nhất là những món cá:  Canh chua cá bông lau, cá trê vàng chiên ḍn dầm nước mắm gừng, cá bống dừa kho tộ.  Chủ quán đon đả mời: ‘’Chào thầy cô, thầy cô uống nước dừa tươi nghe?  Dừa mới hái, cùi non, ngọt như đường cát hà.’’  Cả Minh và Vi đều không đính chính sự hiểu lầm của bà chủ quán.  Vi tự động gọi món ăn, nàng săn sóc cho Minh từng chút.  Minh cảm động trước sự ân cần của Vi, chàng ăn từng miếng thật chậm như tận hưởng những hạnh phúc Vi mang đến, chàng thầm ước có được người vợ như Vi.  ‘’Nàng không những thông minh, nhạy cảm, nàng c̣n đảm đang khéo léo,’’   ư nghĩ thoáng qua trong trí làm Minh đỏ mặt và tự trách ḿnh ích kỷ, ‘’Vi chỉ là cô cháu nhỏ, ḿnh phải là ông chú đứng đắn.’’  Minh tự nhủ.  Như đọc được ư của Minh, Vi cười tinh nghịch, nàng hỏi:
     
- Chú đang nghĩ ǵ đó?
- Ngày mai chú trở về Mỹ.
- Vi cũng đang nghĩ đến điều đó.  Phải chi chú đừng đến thăm ba má th́ Vi đă quên chú rồi.  Thở dài Vi nói tiếp:
- Ngày mai chú trở về Mỹ, Vi sẽ mất công nhớ chú.  C̣n chú?  Chú ... chú có nhớ Vi không?
- Đang ngồi ở đây với Vi mà chú đă bắt đầu nhớ Vi rồi!  Chú đă sống hai ngày ở đồng quê thật hạnh phúc, thật trọn vẹn.  Chú sẽ nhớ từng giây từng phút
những ngày vừa qua. __  Chợt nhớ lại vai tṛ của ḿnh, Minh vội chữa: __ Chú muốn nói, chú vẫn qúy mến Vi như cô cháu nhỏ này nào.
  Từ chiếc cassette ở góc pḥng, giọng người ca sĩ âm vang tiếng hát ngọt ngào:
‘’... T́nh đẹp tựa mùa thu vàng.
T́nh ḿnh nhiều mộng ước miên man.
T́nh là một chuyện huy hoàng.
T́nh ḿnh là thành nhớ hoang mang. ...’’(2)
 Vi cúi mặt không đáp, tiếng thở dài của Vi làm Minh thấy ḷng se thắt.
 
                                                                                      o0o
 
Tiễn Minh ra phi trường trở về Mỹ có đủ mặt người thân, anh chị Hai, các cháu của Minh, và có cả ông bà Dân.  Minh đưa mắt t́m quanh, nhưng sao không thấy Thúy Vi!  Minh cảm thấy thật buồn nhưng gượng cười để anh chị Hai không bận ḷng.  Ôm vai Minh, nước mắt rưng rưng, ông Hai nhắn nhủ:
- Anh chị không qua bển thăm em được, em cố gắng về thăm anh chị thường hơn.  Nhớ kêu cả Quỳnh Lan nữa.  Gặp em kỳ này anh cũng thỏa ḷng mong nhớ.  Về bển em coi lo chuyện gia thất cho xong.  Lớn tuổi rồi, có người kề cận sớm hôm tṛ chuyện cũng đỡ cô đơn Minh à.  Em có vợ rồi anh mới đỡ lo phần nào.
Minh nắm tay ông Hai hứa hẹn, chào từ giă mọi người rồi bước nhanh vào cổng.  Ngồi vào chiếc ghế trên chuyến bay Việt Nam - Tân Gia Ba, ḷng Minh buồn vời vợi.  Chàng có cảm tưởng như vừa đánh mất một cái ǵ thật qúy báu.  Nh́n qua khung cửa sổ nhỏ, Minh thấy có nhiều cánh tay vẫy từ giă, ḷng âu sầu se thắt Minh ngả đầu vào thành ghế mắt nhắm hờ hững để hồn t́m về với những h́nh ảnh thân thương của những ngày vừa qua.  Nhưng lạ qúa, sao không phải là h́nh ảnh anh chị Hai hay những người thân khác mà lại là Thúy Vi, h́nh ảnh Vi đẹp diụ hiền in đậm nét trong trí Minh.  Bỗng Minh có cảm giác như có người đang đứng cạnh, chàng mở choàng mắt và thấy Vi đang nh́n ḿnh, miệng tủm tỉm cười.  Minh mừng rỡ kêu:
- Thúy Vi!  Vi cũng bay chuyến này?
- Vi đổi với người bạn để được bay với chú.  Vi quên cho chú địa chỉ e-mail của Vi.  Chú viết địa chỉ e-mail của chú vào quyển sổ tay nhỏ này, chút xíu Vi trở lại lấy.
Vi đưa cho Minh quyển sổ tay b́a tím, nhỏ bằng nửa bàn tay rồi nhẹ nhàng bước nhanh về phía pḥng máy.  Trong quyển sổ tay có kẹp tấm h́nh Minh chụp cho Vi trước cửa nhà Minh lúc Vi c̣n nhỏ.  ‘’Tấm h́nh trong quyển album! ‘’  Minh lẩm bẩm.  Đằng sau tấm h́nh có ḍng chữ rất đẹp viết bằng mực tím:  ‘’Thân tặng chú Minh h́nh cháu Vi.  Nhớ viết điện thơ cho cháu theo địa chỉ ở dưới ...’’  Những tia nắng chiếu nghiêng qua khung cửa sổ tự nhiên trở thành rực rỡ đáng yêu.
 
Vi trở lại với nhiệm vụ của nàng, lần này Minh có thể ngồi thoải mái để nghe Vi nói, giọng nàng thật ngọt ngào.  Tuy không nh́n Vi trân trối như lần trước, nhưng Minh không khỏi chiêm ngưỡng người thiếu nữ trẻ dễ yêu kia.  Khi tiếp thức ăn cho hành khách, Vi nán lại lâu hơn để nói chuyện với Minh.
Đường bay hầu như qúa ngắn đối với Minh, thoáng chốc đă đến Tân Gia Ba. Minh và Vi phải chia tay, mỗi người mỗi ngả. Vi trở về Việt Nam, Minh đổi qua chuyến bay chuyển tiếp để về Mỹ.  Chú cháu bịn rịn từ giă nhau.  Đường bay từ Tân Gia Ba về Mỹ sao dài như vô tận.  Minh miên man nghĩ đến những ngày vừa qua trên quê mẹ dấu yêu.
Về đến nhà đă gần 11 giờ đêm, Minh cảm thấy thoải mái hơn sau khi tắm và thay bộ đồ pajamas.  Minh mở computer và vào internet định viết thư cho Vi.  Nhưng ḱa, ‘’Vi gửi e-mail cho ḿnh!’’  Minh vộI vàng click vào khung chữ và thư của Vi hiện nhanh trên màn ảnh.
Chú Minh qúy mến.
Chuyến bay trở về, vắng chú sao buồn hiu.  Vi cứ nh́n vào hàng ghế chú ngồi mà ḷng buồn vời vợi, đầu nhức nhối.  Hàng ghế không có ông chú ngồ ngộ tên Minh!  Người bạn đồng nghiệp thấy Vi đăm chiêu ít nói tưởng Vi bị bệnh nên cho viên thuốc Tylenol.  Mặc dù không bệnh Vi cũng uống thuốc với hy vọng thần kinh sẽ bớt căng thẳng và sẽ bớt nhức đầu.  Cơn nhức đầu theo Vi về đến nhà.  Bây giờ đang ở nhà, cháu đang viết thư cho chú và đầu đă bớt nhức.  Giờ này chắc chú c̣n đang bay trên khoảng không gian xa tít mù.  Chú ở nhà một ḿnh chắc buồn ghê chú hả?  Vi sẽ viết thư thường cho chú, có thư Vi đọc chú sẽ bớt cô đơn.  Chú thích không?
Chú Minh!  Không biết tại sao Vi lại thích viết thư cho chú, lại thích nói chuyện với chú.  Ngồi đây viết thư này, Vi đă hỏi ḷng những câu hỏi tương tự nhưng không t́m được câu trả lời chính xác.  Có lẽ đó là hành động và tư tưởng có liên quan đến tiềm thức.  Vi nhớ khi xưa, Vi thích theo má đến nhà d́ Lan để được chú Minh bồng ra ngoài đường mua ‘’cà rem’’ cho ăn.  Bây giờ mỗi lần nh́n vào ḷng bàn tay phải, thấy cái thẹo là Vi nhớ chú.  Ô ḱa!  Chắc bụi rớt vào mắt làm Vi chảy nước mắt.  Hạt bụi làm Vi khóc chứ không phải Vi khóc v́ nhớ chú đâu!
Thôi Vi không viết nữa.  Vi chúc chú ngủ ngon và đừng nằm mộng thấy tô hủ tiếu Mỹ Tho.
Kính mến,
Cháu Thúy Vi
 
Đọc nhiều lần bức điện thư của Vi, Minh thật cảm xúc, hồn vương vấn những t́nh cảm lạ lùng, hạnh phúc lan rộng trong hồn.  Chàng vui vẻ hát một khúc nhạc:
''Yêu nhau khi xuân tươi thắm
Yêu nhau trong tiếng ca tiếng đàn
Yêu nhau trong muôn tia nắng
Yêu nhau trong ánh trăng mơ màng ...'' (3)
Vừa hát Minh vừa viết thư cho Vi:       
Thúy Vi qúy mến,
Chuyến bay chuyển tiếp thật dài và buồn chán.  Chú mong sao sớm về đến nhà để viết thư cho Vi.  Lúc đó chú ước có cái laptop chú sẽ viết ngay cho Vi.  Về nhà, mở computer định viết cho Vi th́ nhận được thư Vi, chú mừng qúa.  Đọc thư Vi chú đă quên hết tất cả mệt nhọc, buồn phiền.  Vi có biết là thư của Vi đă mang hạnh phúc đến cho chú, và cũng là những tia nắng nồng nàn, sưởI ấm cuộc đời đơn lạnh của chú không?  Chú nói rất thật, ḥan toàn không tiểu thuyết hóa.  Vi tin không?  Vậy Vi hăy cố gắng tiếp tục viết thư cho chú nhé.  Từ nay nếu không có thư Vi chú sẽ buồn lắm!
Chú nhớ có lần Vi bảo: ‘’Khi về Mỹ, chú sẽ tương tư tô hủ tiếu Mỹ Tho.’’  Vi ơi!  Chú Minh không những tương tư tô hủ tiếu mà c̣n nhung nhớ, luyến tiếc những ngày về thăm quê hương, nhất là hai ngày ở quê ngọai của Vi, những điều Vi tâm sự trong vườn xoài c̣n vang vọng trong tâm trí chú.  Chú cảm ơn Vi đă dành hai ngày làm hướng dẫn viên, hai ngày thật tuyệt vời!  Chú sẽ không bao giờ quên!  ‘’Cô bé Vi nhỏ xiú hay đ̣i chú ẵm nay đă là một thiếu nữ thông minh xinh đẹp!’’  Chú đă nhiều lần nghĩ như thế nhưng cùng lúc chú lại cảm thấy thật tội lỗi, v́ chú không muốn trở thành người ích kỷ.  Chú phải cố gắng thật nhiều để xứng đáng là một người chú thật đúng nghĩa.  Phải không Vi?
Vi  ơi!  Tự nhiên chú cảm thấy thật đói bụng, ước ǵ có Vi ở đây, chắc chắn chú sẽ được thưởng thức một bữa cơm thât ngon.  Bây giờ đă gần hai giờ sáng rồi đó, chú không viết nữa đâu.  Hẹn Vi ngày mai, sau khi chú đi làm về nhé.  Nhớ không được khóc, chú chỉ thích nh́n chiếc răng khểnh của Vi mỗi khi Vi cười thôi.
Chúc Vi một ngày thật vui, và không bị ai nhận là ‘’người quen’’.
Qúy mến.
Chú Minh.
 
 Mỗi ngày sau khi tan sở, Minh đều vội vă trở về nhà để đọc điện thư của Vi, mặc dù trong sở, Minh cũng có thể vào ‘’net’’ để đọc thư Vi, nhưng Minh chỉ muốn đọc thư Vi khi ở nhà, v́ chàng có th́ giờ thưởng thức từng lời văn nhẹ nhàng trong sáng của Vi.  Thói quen mới này đă trở thành một phần trong đời sống của Minh, và một ngày như mọI ngày, không thể thiếu sót!  Minh vui vẻ và yêu đời hơn trước, những người quen biết đều nhận ra điều này.
Thời gian âm thầm trôi qua, thấm thoát đă gần mười hai tháng Minh và Vi trao đổi tư tưởng, t́nh cảm qua những bức điện thư, có những bức thư chỉ kể những chuyện xảy ra trong ngày, nhưng Minh vẫn say sưa đọc, chàng in ra từng bức và đóng tập cẩn thận, và Vi cũng làm như thế.  Thỉnh thỏang v́ bận  công tác, Vi hay Minh không viết được th́ cả hai đều cảm thấy ngày ấy hạnh phúc  không tṛn vẹn.
Đă một tuần Vi không viết cho MInh, Minh chờ đợi và vẫn viết cho Vi hàng ngày.  ''Có lẽ Vi bận công tác xa, hay Vi đang bị bệnh, hay computer của Vi bị trở ngại ...’,’ chàng viện đủ lư do để xoa dịu những nhớ nhung, những thất vọng đang chồng chất trong ḷng.  Rồi hai tuần vắng thư Vi, Minh bắt đầu lo lắng.  ‘’Có lẽ Vi bị bệnh nặng,’’ ư tưởng này làm Minh lo lắng đứng ngồi không yên.  Minh muốn nhờ chị Lan liên lạc với má Vi để biết tin tức về Vi, ngần ngại măi Minh lại thôi v́ sợ liên lụy đến Vi.   Tuần thứ ba trôi qua trong khắc khoải, lo âu.  Đă có lúc Minh nghĩ: ‘’Vi đă quên người chú già này mất rồi, hay Vi đă có người yêu nên không c̣n th́ giờ viết thư cho ông chú lẩm cẩm?’. Ư nghĩ này làm Minh đau đớn đến lịm người.  Đến lúc này Minh không muốn tự dối ḷng nữa, chàng biết chàng đă yêu Vi thắm thiết và chàng đang đau khổ v́ ghen, v́ nhớ thương Vi.  Từng tuổi này, đây là lần đầu tiên Minh mới biết đau khổ v́ yêu và đây cũng là lần đầu tiên Minh thực sự  tha thiết yêu một người con gái.   Sang tuần thứ tư, Minh không viết cho Vi nữa, đọc lại những bức thư chàng viết trong những ngày vừa qua, từ những lo lắng cho Vi đă chuyển sang những lời trách cứ, giận hờn.  Minh tự cảm thấy hổ thẹn cùng lúc với nhớ nhung không nguôi.  Minh cố gắng kềm chế những t́nh cảm chàng dành cho VI, chàng tự nhủ: '' Vi c̣n qúa trẻ, nàng phải có một ngườI chồng thật xứng đáng để tạo dựng hạnh phúc gia đ́nh.  Chàng phải yêu Vi vớI tấm ḷng cao thượng và phải biết hy sinh ...''  Chàng vùi đầu vào công việc trong sở vớI hy vọng h́nh bóng Vi sẽ phai dần trong tâm tư.  Nhưng càng cố quên th́ lại càng nhớ nhiều!  Đau khổ đến tột cùng, và Minh quyết định xin hai tuần nghỉ phép để về Việt Nam gặp VI, mặc dù chàng đă hứa với Vi và anh chị Hai là chàng sẽ về Việt Nam ăn tết với họ năn nay.  Chàng cần được nh́n thấy Vi !  Chàng không thể chiụ đựng được sự im lặng gần như tàn nhẫn của Vi!
Chiều thứ sáu đi làm về, Minh không vội vă mở computer, dù trời đă sụp tối Minh lười biếng không mở đèn, cổ họng khô đắng.  Chàng nằm vật xuống giường buồn rầu, mắt mở to nh́n lên trần nhà suy nghĩ mông lung.  Đột nhiên Minh ngồi bật dậy, với tay nhấn nút mở computer.  Trước khi về Việt Nam, chàng muốn viết cho Vi một bức thư thật dài, bày tỏ cảm t́nh của chàng mà từ bấy lâu nay vẫn chôn kín trong ḷng, vẫn bị kềm chế v́ đạo lư.  Minh sẽ cho Vi biết: ‘’Chú Minh đă tha thiết yêu cô cháu Vi mất rồi ! ’'  Nhưng Minh chưa viết cho Vi th́ lại nhận được thư Vi.  Tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.  Minh hồi hộp đọc:
Chú Minh yêu qúi,
Đă hai mươi bảy ngày qua Vi phải cố gắng thật nhiều để không đọc thư chú và cũng không viết cho chú, đây là một hành động đầy thử thách và khổ đau, ngoài sự tưởng tượng của Vi,  v́ khi cố quên th́ lại nhớ nhiều!  Nhưng Vi phải làm như thế chú ạ.  Chắc chú đang thắc mắc hỏi:  ‘’Tại sao Vi phải làm như thế?’, và chắc chú cũng đang tưởng tượng ra những câu trả lời, như những ư tưởng chú đă viết trong thư:  ‘’Chắc Vi đă quên chú? Chắc Vi đă có người yêu? ...’’ Ông chú đạo mạo, thâm trầm của Vi cũng ‘’trẻ con’’ ghê, lại kém thông minh và không nhậy cảm.  Tất cả những điều chú tưởng tưởng đều hoàn toàn sai, hoàn toàn trái ngược với sự thật.  Vi làm như thế là Vi muốn thử lại ḷng Vi và muốn đo lường t́nh cảm của Chú đối với VI.  Chắc chú đang cườI và cho là Vi ''vụng về'', Vi '' khờ khạo'' ... Chú muốn cườI Vi thế nào cũng được, nhưng có một điều Vi biết rất rơ là Vi đă t́m được câu trả lờI cho chính ḿnh.
Chú Minh yêu qúi.  Vi muốn nói với chú, Vi đă biết yêu!  Vi đă t́m được đối tượng!  Và người ấy ... chính là ‘’Chú Minh’’, người chú mà cháu hằng kính mến. Vi đă thử ḷng bằng cách không đọc thư Chú, chú có biết Vi đă đau khổ thế nào không?  Hôm qua đọc thư chú, Vi biết chú cũng khổ đau không kém.  Vi thực có lỗI đă làm khổ chú, chú cho Vi xin lỗI,  Vi sẽ làm bất cứ điều ǵ chú muốn để chuộc lỗI, chú chiụ không?  Chú Minh của Vi,  thực ra Vi đă đọc được những tư tưởng thầm kín của chú ngay từ ngày đầu ở quê ngọai, con gái có giác quan thứ sáu rất nhậy bén. Riêng Vi cũng có cảm t́nh rất đặc biệt vớI chú.  Nhưng chú cũng như Vi, chúng ta đă tự kềm hăm t́nh cảm v́ đại danh từ ''chú, cháu'' đă là hàng rào luôn lư ngăn cản chúng ta.  Nhưng chú Minh ạ, thực ra Vi và chú không có một liên hệ máu mủ vớI nhau, vậy có lư ǵ chúng ta phải tự dối ḷng, chúng ta phải trốn tránh.  ‘’T́nh yêu’’ tự nó là một sự dâng hiến, t́nh nguyện, không bó buộc, không ranh giới.  Có chăng là những luật lệ do con người đặt ra!  Nếu bảo rằng giữa chú và Vi, chúng ta có cách biệt về tuổi tác, Vi không chấp nhận luận cứ này.  Trong những tháng qua, Vi đă thử và thấy lư luận về bất đồng tuổi tác không đúng với Vi.
Hồi c̣n ở trung học, Vi t́m được quyển tiểu thuyết ‘’Yêu’’ của Chu Tử, trong thùng sách của Ba. Vi đă đọc và lúc đó Vi phục nhân vật Diễm có bản lănh, có lư trí; tác giả xây dựng nhân vật Đạt rất tài t́nh, Vi thích ngay bản chất rất đàn ông của Đạt, thời gian và tuổi tác đă không làm Đạt nhụt chí.  Nhưng ở thời điểm này, nếu Vi đọc lại tác phẩm ấy có lẽ Vi sẽ có một tư tưởng hoàn toàn khác về Diễm.  Chú có muốn biết theo Vi, Diễm phải hành động thế nào không?
Cũng trong thời gian này, Vi có nói cho Má biết t́nh cảm của Vi đối với chú, ban đầu má phản đối kịch liệt.  Má kể lại cho ba nghe và hỏi ư kiến ba, Chú cũng biết ba là mẫu người rộng lượng và dễ thông cảm, ba chỉ cười nói với má: ‘’Con tim có lư lẽ riêng của nó, lúc ḿnh yêu nhau không ai cấm cản, sao ḿnh lại khó khăn với con cái, vả lại Minh cũng là người đàn ông tốt, nó sẽ mang lại hạnh phúc cho con Vi. ...’’  Đó chú coi, ba binh chú ghê, nghe ba nói má có vẻ xiêu ḷng.  Tối qua Vi vô t́nh nghe má hỏi ba:  ‘’... Cứ tưởng tượng thằng Minh gọi ḿnh bằng ba má em thấy ngượng làm sao.’’  Ba dễ dăi trả lời:  ‘’Riết rồi cũng quen, em đừng để ư nhiều qúa, chuyện ǵ đến sẽ đến.’’
Đổi cách xưng hô có khó lắm không chú, nhưng Vi sẽ bắt chước ba, không lo nhiều, chuyên ǵ đến sẽ đến!  Nhận được thư này nhớ hồi âm cho Vi ngay.  Mấy tuần lễ qua Vi biết Vi đă làm chú buồn nhiều.  Vi hứa sẽ đền lại cho chú!  V́ Vi không muốn muôn đờI nợ chú.
Anh Minh!  Chúc anh ngủ ngon và nhiều mộng đẹp. (Anh thấy không, Vi đă bắt đầu rồi đó, riết rồi cũng quen mà! )
Nhớ thương.       
Thúy Vi.
 
                                                     
Minh đă đọc cả chục lần bức điện thư, nhưng vẫn không tin những điều đă đọc, chàng in bức thư và nằm lăn ra giường đọc, mang xuống bếp đọc trong lúc nấu ḿ gói.  Minh sung sướng nói cười với chính ḿnh, chàng hát những liên khúc  lang mang từ bản này sang bản kia.  Ân hận v́ đă nghĩ sai cho Vi, Minh lẩm bẩm:  ‘’Vi, em Vi, anh hứa sẽ đền bù cho em bằng tất cả đời anh.’’  Đói đă nhiều ngày nên tô ḿ gói Minh ăn thật ngon, chàng ăn vội vă rồi ngồi vào bàn viết thư cho Vi.
 
Chỉ 14 ngày sau, đám hỏi được tổ chức tại nhà ông bà Dân trong ṿng gia đ́nh, rất thân mật và ấm cúng.  Nh́n Vi xinh đẹp trong chiếc áo dài cổ truyền, Minh biết ḿnh rất diễm phúc, chàng nói khẽ với Vi:  ‘’Sang năm ḿnh cưới nhau, sau đám cưới em sẽ về Mỹ với anh.  Anh có người bạn luật sư rất thân, anh ấy sẽ lo tất cả mọi thủ tục, em yên tâm.’’  Vi đùa: ‘’Sính lễ cưới em, không phải là xôi mườI mâm, cau mườI buồng mà là một khay trái trứng cá thật ngọt’’.  Nàng ngứơc mắt dịu dàng nh́n Minh.  Tiếng người ca sĩ vẫn ngọt ngào hát:
Yêu nhau khi xuân thu rơi
Yêu nhau khi hoa lá xinh tươi
Yêu nhau khi mưa đông rơi
Yêu nhau, yêu nhau măi suốt đờ́. (4)
 
 
                                                                                   oOo
 Họ hàng đôi bên đă hiện diện đông đủ, Chị Lan và anh Tú trịnh trọng đốt cặp hồng lạp có khắc đôi chim Loan-Phụng.  DướI ánh nến lung linh trên bàn thờ, cô dâu, chú rể xúng xính trong bộ quốc phục cúi lạy tổ tiên.  Lễ Từ Đường cũng được cử hành, nhưng chỉ sau một lạy đầu, ông Dân đă vộI đỡ Minh và Vi đứng dậy, ông nói:
- Lạy đầu để tỏ ḷng hiếu thảo là đủ rồi, ba má miễn cho hai con.  Ba má tác hợp cho hai con và chúc hai con luôn yêu thương nhau.  Xin thượng đế chúc phúc cho hai con.
Quay sang Minh, ông ôm vai Minh, xúc động nói:
- Ba không những có một ngườI con rể mà c̣n có ngườI bạn rất hợp với ba. Ba rất cảm động trước t́nh yêu của hai con, con đă gợI lại cho ba những h́nh ảnh của thờI xa xưa.
Âu yếm nh́n Vi, rồi nh́n sang ông bà Dân,  Minh cảm động nói:
- Con cảm ơn ba má đă thông cảm ..., cảm ơn ba má đă tác hợp cho chúng con.
Tiếng vỗ tay, tiếng chúc mừng, tiếng pháo nổ, Minh và Vi lồng vào ngón tay áp út của nhau chiếc nhẫn cưới.  Minh th́ thầm bên tai Vi:  ''Cảm ơn em đă yêu anh.''  Nh́n Minh vớI ánh mắt tha thiết Vi nói:  ''Cảm ơn anh đă mang hạnh phúc đến cho em, em muôn đờI sẽ là của anh.''
Bà Dân nhắc nhở con gái:
- Sắp đến ǵờ lành, đàng trai xin rước dâu, hai con lên thay đồ kẻo trễ.
Các bạn Vi xúm lại chúc mừng và giúp Vi thay chiếc áo cướI bằng satin trắng mà Minh sắm cho VI.
Tiếng pháo lại ḍn dă nổ, mọI ngườI trầm trồ khi thấy Vi bước ra: ''Cô dâu đẹp qúa, cô dâu xinh qúa ...'' Minh hănh diện nh́n Vi, ông bà Dân,chàng cảm ơn thượng đế đă cho chàng được diễm phúc kết hôn cùng Vi.  Chàng đă dành hết gần nửa đời người để t́m người vợ lư tưởng, và nàng đă đến.  Chàng th́ thầm:  ‘’Yêu em khi mùa thu vàng.’’         
 
Ghi Chú:  (1) Ru ta ngậm ngùi - Nhạc của Trịnh Công Sơn.
               (2), (3), (4),  T́nh - Nhạc của Văn Phụng.
 
                                                        Lê Phạm Kim Phượng