|
|
-
H̉A ÂM ÂM ÂM ÂM
- Thi
tập thứ ba
-
Nguyễn Lương Vỵ
- Thư
Ấn Quán xuất bản, tháng 7-2007
-
Liên lạc email: nguyenluongvy@yahoo.com
- Vy
Nguyen
-
12621 Wynant Dr.
-
Garden Grove – CA 92841 USA
-
“… Đọc thơ
Nguyễn Lương Vỵ và đăng thơ Vỵ từ những ngày Khởi Hành ở
trong nước, từ 1969, cùng với những Nguyễn Tôn Nhan, Nguyễn
Đạt, Trần Hoài Thư, Ng
uyễn
Bắc Sơn, Phạm Thiên Thư, Phạm Văn Nhàn, Ngô Nguyên Nghiễm,
Phạm Ngọc Lư, Lê V Trung… những người mà sau nầy nh́n lại,
tôi vui như nh́n lại những cánh diều cùng thả lên trời một
ngày quá khứ, bất chợt thấy diều bay lồng lộng thinh không
một chiều xa vắng xứ người, tôi t́m lại được niềm vui cũ, mà
mới, niềm vui bằng hữu văn chương muôn thuở; hay một thoáng
ngậm ngùi lúc diều bay thẳng về mặt đất, như vừa rồi tưởng
thấy cánh gió băng sương của Nguyễn Bạch Dương, của Nguyễn
Phan Thịnh. Mai ta về khóc ngất dấu sương tan. Câu thơ ấy
của Nguyễn Lương Vỵ trong bài Một Ḿnh, bài thơ dài đến mười
trang; với tôi, đây là một bài tiêu biểu của nhà thơ: lọc
chữ chọn vần nhưng vẫn đùa thảnh thơi; đời chết đôi lần mà
vẫn vui, tuy kiềm kiệm; vũ trụ ảo hóa mà có khác chi em
tuyệt cùng.
-
Nhưng sao
lại Ḥa Âmmmm? Ḥa âm thế nào?
-
Đêm rất sâu
nên đêm trầm khói sương. Tim buốt âm nên âm rền thấu xương.
Đó là một âm trong các Ḥa Âm âm âm âm của Nguyễn Lương Vỵ,
một tập thơ mà thi-ngữ nhiều sáng tạo, văn-phong khoáng đạt,
tạo một phẩm giá thi ca riêng, tôi tin nó sẽ tồn tại lâu dài
trên văn đàn và trong ḷng người đọc.”
-
Viên Linh (Khởi Hành số 130, Tháng Tám, 2007)
-
-
-
Đọc Thơ Nguyễn Lương Vỵ
-
Trần
Trung Thuần
-
-
Nguyễn Lương
Vỵ mới “tái định cư” tại Mỹ khoảng chừng bốn năm nay, là một
nhà thơ rất “kén chọn” báo khi gửi bài để đăng do đó trong
làng Thơ, tên Nguyễn Lương Vỵ chưa “sôi nổi” lắm. Các báo
có đăng thơ của Nguyễn Lương Vỵ là Văn, Thơ, Quán Văn, Hồn
Việt, Khởi Hành. Đúng ra th́ khi chưa có mặt trên đất Mỹ,
các báo trên thỉnh thoảng cũng thấy có thơ Nguyễn Lương Vỵ.
-
Nguyễn Lương
Vỵ quê quán Quảng Nam (Quán Rường, Tam Kỳ). Sinh năm 1952,
tính đến nay, ngày cho in cuốn thơ Ḥa Âm Âm Âm Âm (tháng 7
năm 2007) th́ đă có năm mươi lăm năm làm ngướ. Trong số
năm đó, Nguyễn Lương Vỵ có ba mươi tám năm làm thơ! Kể ra
Nguyễn Lương Vỵ cũng “tầm cỡ” lắm đấy chứ! Anh cho biết rất
sơ lược về ḿnh:
-
-
NGUYỄN LƯƠNG
VỴ, sinh năm Nhâm Th́n – 1952. Quê quán: Quán Rường, Tam
Kỳ, Quảng Nam. Mần thơ và đă có thơ đăng báo (Văn, Khởi
Hành, Thời Tập, Văn Chương) từ 1969 tại Sài G̣n, Việt Nam.
-
-
Đă in:
-
Âm vang và
Sắc Màu (NXB Trẻ, Sài G̣n 1990)
-
Phương Ư
(NXB Thanh Niên, Sài G̣n 2000)
-
Ḥa Âm Âm Âm
Âm...(Thư Ấn Quán – USA 2007)
-
-
Sẽ in:
-
Phương Ư
(tái bản, có bổ sung)
-
100 Bài Thơ
Không Đề
-
Ngao Du Bụi
Bặm (tạp ghi)
-
-
Thân thế và
sự nghiệp của tác giả cuốn Ḥa Âm Âm Âm Âm thấy ghi như thế
trên b́a sau của cuốn Ḥa Âm Âm Âm Âm dày 310 trang, in bằng
giấy loại rất tốt. Ḥa Âm Âm Âm Âm gồm ba phần: H̉A ÂM ÂM
ÂM ÂM có 61 bài thơ mới sáng tác ở Mỹ – PHỤ LỤC ÂM VANG VÀ
SẮC MÀU (tuyển thơ 1969 – 1991) có 37 bài thơ mần lâu rồi và
DÀNH RIÊNG CHO NGUYỄN QUẾ PHƯƠNG (phần Anh ngữ, dịch vài bài
thơ Nguyễn Lương Vỵ và cảm nghĩ về thơ Nguyễn Lương Vỵ do
Trần Ngọc đảm trách).
-
Ḥa Âm Âm Âm
Âm, Nguyễn Lương Vỵ giao cho nhà văn Trần Hoài Thư thực hiện
bằng phương pháp thủ công, hoàn toàn bằng tay. Trần Hoài Thư
lo cả phần tŕnh bày trang trong, riêng b́a th́ nhà văn
Vương Trùng Dương lo. Phải nói mà không sợ phải đính chính,
về h́nh thức th́ cuốn Ḥa Âm Âm Âm Âm rất tuyệt vời, không
chê vào đâu được, nó hẳn thuộc vào loại sách quư – quư v́
công phu, quư v́ t́nh bạn trân trọng t́nh bạn, hết ḷng giúp
đỡ bạn.
-
Điều “nặng
cân” của Ḥa Âm Âm Âm Âm... dĩ nhiên là phần nội dung – cái
nội dung này bảo đảm “chất lượng” tài năng của Nguyễn Lương
Vỵ. Nguyễn Lương Vỵ làm thơ, thật sự làm thơ. Nguyễn Lương
Vỵ làm thơ bằng sức làm của ḿnh cộng với trái tim của một
người thơ do Trời ban cho để làm nên bài thơ nào cũng trọn
vẹn, tṛn đầy – ư nghĩa và đạo đức – sáng trưng dưới mặt
trời sáng tạo. Mỗi bài thơ của Nguyễn Lương Vỵ là một tác
phẩm nghệ thuật, tác giả không làm v́ muốn khoe khoang mà
làm v́ muốn thể hiện. Có thể thơ Nguyễn Lương Vỵ không (hay
chưa) được giới thưởng ngoạn gật gù, vỗ đùi, xoa trán trong
nhiều năm qua và nhiều năm tới, không phải v́ tôi nói quá
lời mà v́ “người ta” bận nhiều công chuyện ǵ đó trong đời
nên gác thơ qua một bên, hẹn một dịp khác. Nghĩ thế lại càng
vui, lại càng thấy thơ của Nguyễn Lương Vỵ là thơ “đặc thù”
(thù là h́nh thù, đặc là đặc biệt).
-
Chưa bao giờ
tôi đọc liền tù t́ suốt một đêm một tập thơ, bất cứ của ai.
Vậy mà tôi thấy vô cùng khoẻ khoắn sau khi xếp lại cuốn Ḥa
Âm Âm Âm Âm . Trước Nguyễn Lương Vỵ, sau Nguyễn Lương Vỵ,
tôi tin chắc không ai làm thơ dồn hết sức lực và tâm trí của
ḿnh vào thơ, cho thơ. Nhiều người yêu thơ, say đắm với
thơ, nhưng ôm ấp thơ, g̣ gẫm thơ, nâng niu thơ như Nguyễn
Lương Vỵ... dám không có!
-
Chuyện
Nguyễn Lương Vỵ làm thơ ra sao, thế nào th́ học giả Nguyễn
Tôn Nhan viết như thế này:
-
Thi Ca sẽ
giúp “sau trước tỏ nguồn cơn”. Đến bây giờ ở trong nước và
ngoài nước (...), tôi chỉ nhờ thơ Vỵ giúp tôi tin ở những
cuộc “viễn mộng” xa xôi... Tôi phải cảm ơn Vỵ nhiều lắm.
Hăy cho tôi đọc nhiều thơ nữa đi, đọc suốt đời càng thích.
V́ “chữ” của Vỵ đâu phải chỉ là “chữ” không thôi, nó chính
là Tính Linh của chúng ta, dù chỉ là loại tính linh đầy
những máu.
-
(trích thư
Nguyễn Tôn Nhan viết gửi qua Mỹ cho Nguyễn Lương Vỵ hồi
tháng 6/2007 từ Gia Định).
-
Nguyễn Tôn
Nhan “thấy” ở thơ Nguyễn Lương Vỵ cái Tính Linh (hiểu một
cách b́nh thường như tôi hiểu được là Trực Giác, tiến xa
thêm vài nấc là Trực Cảm – nhưng nói theo cách hiểu của tôi,
hai chữ Tính Linh chưa phải vậy, nó thâm sâu và cao cả vô
cùng). Tôi không dám trích dẫn bức thư hồi âm của Nguyễn
Lương Vỵ gửi lại cho Nguyễn Tôn Nhan. Đời của Nguyễn Lương
Vỵ không chỉ là đời của một con người. Hoàn cảnh đất nước,
hoàn cảnh gia đ́nh, hoàn cảnh vợ con...không chi phối để xé
nát ḷng Nguyễn Lương Vỵ, ngược lại nó bao trùm...khiến cho
Nguyễn Lương Vỵ nhiều phen nghẹt thở.
-
Trong phần
“sơ yếu lư lịch”, bạn thấy đó, Nguyễn Lương Vỵ có sách được
in bởi hai nhà xuất bản “rất cộm” trong nước, Trẻ và Thanh
Niên, nhưng Nguyễn Lương Vỵ vẫn cứ là Nguyễn Lương Vỵ một
người làm thơ đứng trên tất cả mặc cảm... bởi Nguyễn Lương
Vỵ đă được Chúa rước hết tội lỗi từ hơn hai ngàn năm trước,
và hơn hai ngàn năm trăm năm trước ông Khổng Tử cũng v́
Nguyễn Lương Vỵ mà phát ngôn hai chữ Trượng Phu; chưa hết
đâu: Phật cũng từng nói Ta Là Phật Đă Thành, Ngươi Là Phật
Sẽ Thành, nếu Nguyễn Lương Vỵ chưa được ai gắn cho danh hiệu
Lạt Ma chỉ v́ anh đă độc quyền hai chữ ...Lạt Quỷ! Tính
Linh ở chỗ đó, đó! Thơ của Nguyễn Lương Vỵ là thơ “mọc” lên
từ địa ngục và nở “toè loe” từng khung cửa sổ thiên đường.
Cây gỗ quư, cây lúa, cây cỏ, cây ǵ đi nữa cũng thảy đều cho
hoa. Tôi chưa thấy ai không từng nói “ối trời, hoa ǵ mà
đẹp ghê nơi”. Hoa cỏ may nằm trong biết bao nhiêu bài thơ
kim cổ! Hoa sim, hoa bằng lăng, hoa soan...đẹp lắm mà!
Nhưng hoa nở nở toè loe, v́ sao mà toè loe toét loét? V́
sao? V́ sao? Bao giờ Nguyễn Lương Vỵ thành Phật, chắc
không có đâu, bây giờ ta cứ tin rằng Nguyễn Lương Vỵ xứng
đáng là một con người – một con người làm thơ có hồn, vừa có
Tâm Hồn vừa có Âm Hồn! Thơ của Nguyễn Lương Vỵ làm tôi rợn
tóc gáy. Thật sự như vậy, tôi không nói ngoa, không nói láo,
và cả không nói để “hù” bạn! Hăy đọc bài Ḥa Âm Âm Âm Âm...
-
-
H̉A ÂM ÂM ÂM
ÂM ÂM
-
-
A A A

-
U U U
-
Vô tận A
-
Vô tận U
-
-
Ảo âm chôn
bóng đ̣ mù
-
Tinh âm sấp
ngửa sặc sừ
-
Ḥa âm ấm
lạnh A U
-
-
UUU
-
AAA
-
Gió bạt tai
-
Âm rền máu
-
-
Mẹ đẻ đỏ loe
tiếng khóc
-
Càn khôn t́m
về ngay chóc
-
Vũ trụ đùn
ngay một bọc
-
-
Âm âm âm
-
AAA
-
UUU
-
câm câm câm
-
-
Chỉ biết tri
âm là đây
-
Ngáp dài một
cái tṛn đây
-
Xương tàn
cốt lụi ̣a bay
-
-
A A A
-
U U U
-
Hú mù A
-
Hú mù U
-
-
Chỉ biết tri
t́nh ấm lạnh
-
Ḥa âm suốt
kiếp chưa tạnh
-
Lù đù suốt
kiếp chơi mạnh...
-
-
Bạn thở
dài... Thơ vậy mà thơ ư? Hết thở, câu đáp, đúng, đúng
nhất: Nó là thơ đấy! Hàn Mạc Tử chỉ v́ cơn bệnh trầm kha
mà hú mà hí...trong vần trong điệu, Nguyễn Lương Vỵ không v́
cơn bệnh nào do vi trùng móc tỉa ruột gan mà v́ cái gọi là
“hoàn cảnh”, lung tung beng hoàn cảnh, chúng “đùn” cho anh
cái bọc làm con người...Hỡi ơi con người Việt Nam, lại là
con người sinh ra tại Quảng Nam, nơi chứng kiến không chỉ
một lần những chia ĺa ly tan nát bét! Đừng đ̣i hỏi thơ
Nguyễn Lương Vỵ phải nằm trong cái khung nào đó, cái luật
nào đó. Chúng ta hăy quả quyết với nhau: Tự Do!
-
Nguyễn Lương
Vỵ và tôi, nhiều lần có đứng bên nhau. Anh ấy đứng ngang
vai tôi. Nghĩa là tôi cao, anh ấy thấp. Nhưng đọc thơ
Nguyễn Lương Vỵ, thấm thơ Nguyễn Lương Vỵ rồi tôi thấy ḿnh
lùn tịt c̣n anh ấy th́...cao, cao như cây lau cây sậy! Ngộ
ghê! Pascal từng nói: “Con người là một loài vật mềm yếu
lắm, như cây lau, nhưng là một cây lau có Tư Tuởng!”.
Nguyễn Lương Vỵ thuộc loại cây lau ấy...
-
-
*
-
Khi trời
không chớp biển, khi trời không mưa nguồn, đọc thơ Nguyễn
Lương Vỵ ḷng tôi vẫn nghe nao nao. Thơ Nguyễn Lương Vỵ mở
ra nhiêu thế giới, hỡi ơi! Khép lại là đôi mắt sầu bi! Tội
nghiệp nước non ḿnh, tội nghiệp dân tộc ḿnh, loáng thoáng
như những vệt roi quất lên thân thể kiếp người, đời đời c̣n
để lại...
-
Ngàn năm sầu
dựng trường thành, ta xin cúi lậy âm thanh sắc màu. Điệp
trùng thế kỷ trôi mau, thương câu lục bát mà đau lục
b́nh...Thơ Nguyễn Lương Vỵ hiền mơ rứa rứa. Anh không đụng
chạm ai. Nhất định là anh không có kẻ thù. Ước chi ở đời
ai cũng thân thiết với nhau và...thân thiết với anh!
-
-
Trần Trung
Thuần
-
-
-
Xác Chữ Hồn Âm
-
Nguyễn
Hàn Chung
-
-
Nhân đọc HOÀ
ÂM ÂM ÂM ÂM... của Nguyễn Lương Vỵ
-
(Thư Ấn Quán
2007)
-
-
Ngày c̣n ở
Việt Nam, tôi chưa từng quen biết Nguyễn Lương Vỵ dù cùng
quê Quảng Nam với anh, khi sang Mỹ, tôi cũng chưa hề gặp
anh, thi thoảng có email hoặc phone cho nhau ít câu thăm
hỏi.
-
Ấy là về
người, c̣n thơ th́ tôi có đọc anh theo lối cách 'không điểm
huyệt', nghĩa là bài nào tôi thấy thâm hậu hồn nhiên “thấu
tử cung cuộc sống’’ th́ đào bới ngôn âm, bài nào tôi thấy
anh buông tuồng chữ nghĩa th́ xin kính nhi viễn chi, vậy.
-
Anh mần thơ
ra răng, xin mời bạn đọc thấu thị xuyên tầng cơi thơ ta bà
tá hoả, anh xào xáo “theo cái máy động của trời đất’’
-
Thơ Vỵ bỡn
cợt một cách nghiêm cẩn giống như cô gái giang hồ say rượu
nắm chắc cái lai quần trinh nguyên môt thuở bời bời dậm đạp
:
-
“Ta thấy ta
quá cỡ sặc sừ
-
Câm trời nín
đất nứ nừ nư
-
Ngọng nghịu
mà thâm như cái đó”
-
(Một Ḿnh )
-
Đúng như tên
gọi, tuy tập thơ đến mấy chục bài chữ là chữ Việt có, Tây
có, Quảng Nam pha rề có, nhưng dường như chữ hơi bị ch́m
trong huyệt tuyết tinh mà trỗi lên chân khí huyền âm, tinh
âm, âm hao, âm mao, âm sấm chẻ, hồn âm, nhú âm cuồng, âm
thạch động, âm đáy vực, hoài âm hoài …. Nhưng trên hết, cao
hết, anh đă sử dụng vô lượng sát na thần công hoà âm âm âm
âm thành ảo âm đến mức “thơ dầm buốt nguyệt - tuyệt cùng như
em tắt kinh”.
-
Tắt kinh để
hoài thai những câu thơ ấm ớ cho vui nhưng đủ lực ngạo
thị đất trời vùi sinh dập tử làu chùi mênh mông .
-
Thi thoảng
anh có những câu thơ động rung buốt lạnh từ sống lưng những
thằng thơ lưu lăng “Một tiếng đàn vô thanh…Sợ xác no hồn
đói” (Độc tấu I )
-
Nguyễn Tôn
Nhan rất thấu cảm thơ Vỵ khi cho rằng chỉ thấy tính linh
phải đâu là chữ. Chữ chỉ là xác“tinh âm ch́m trong dây-Hoà
âm gh́m trong tay - Nở ra hoa tinh khí….Một vệt dài sinh tử”
(Hoà Âm Độc Huyền Cầm )
-
Phải có một
cơ duyên nào đấy Nguyễn Lương Vỵ mới ngộ âm từ “hạt bụi réo
sinh linh’’. Phải chăng từ một sợi lông của càn khôn tuư
luư, anh làm thơ như ngẫu nhĩ trùng lai không vị bất cứ cái
ǵ mà là vị tất. Từ ngữ trong thơ anh cũ rích một cách vô
cùng mới mẻ. Anh đi hồn nhiên trên lối ṃn vần điệu của một
gă tuư tiên hát âm thơ bằng giọng điệu quê nhà: xanh lè, sặc
máu mà thương tưởng đến linh lung . Các bài Chân Dung, Lửa
và Chữ, Hoà Âm Đại Hồ Cầm, Hoà Âm Cầm Dương Xanh, Bất Tuyệt,
Nhân Đọc Thuỷ Mộ Quan … theo tôi đă đủ độ “khạc hết máu
tinh hoa-khạc hết máu tinh ma” trong hồn âm Nguyễn Lương
Vỵ .
-
Tôi và Vỵ
cùng một lứa bên trời lận đận trong nghề thợ đụng mưu sinh
trên đất Mỹ. May mà c̣n lại ít câu thơ để rồi đây Tư Ngọ
Mẹo Mùi xương tàn cốt rụi c̣n có cái để mà leo lét bay. Tôi
cạn nghĩ chữ c̣n có thể mất chứ rốn âm rên rền tức tửi vẫn
c̣n.
-
Nguyễn Hàn Chung
-
Houston TX, 11 Aug 2007
-
-
|
|
|