|
| |
-
-
Rượu Qua Thi Ca Việt Nam
-
Dương Viết Điền
-
-
Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi,

-
Dục ẩm, t́-bà mă thượng thôi.
-
Túy ngọa sa-trường, quân mạc
tiếu,
-
Cổ lai chinh-chiến kỷ nhân hồi
-
-
(Rượu đào chén ngọc kề môi,
-
Chớm say, nhạc đă giục người ra
đi.
-
Sa-trường say khướt cười chi?
-
Xưa nay chinh-chiến mấy khi trở
về!)
-
(Chi-Điền dịch)
-
-
Nhan đề của bài thơ trên đây là
Lương Châu từ (Bài hát Lương-Châu) của thi-sĩ nổi tiếng Vương-Hàn đời nhà
Đường bên Trung-quốc. Trong những giờ rổi rảnh ở chốn sa-trường, bi lính
thường hay uống rượu để tiêu sầu, để quên đi những tháng ngày xa gia-đ́nh, xa
vợ xa con. Lắm lúc họ cũng uống để quên đời v́ nghĩ rằng trong tương lai,
không biết có trở lại quê nhà không hay là cổ lai chinh-chiến kỷ nhân hồi. Nói
chung, nhiều khi v́ buồn chán một việc ǵ người ta hay uống rượu để quên đi
những nỗi buồn da-diết. Các nhà thơ cũng vậy, khi trong tâm-hồn có những
chuyện ǵ sầu t́nh lai-láng, các thi-nhân thường hay uống rượu để tiêu sầu.
Bởi vậy mỗi lần đi đâu họ luôn luôn mang theo túi thơ và bầu rượu để làm bạn
đường, lắm lúc cũng là bạn đời luôn. Người ta cho rằng trong số 2200 thi-sĩ
đời nhà Đường bên Trung-quốc, hầu hết đều uống rượu hằng ngày. Các thi-sĩ nỗi
tiếng về rượu phải nói là Thôi-Hiệu, Giả-Đảo, Vương Hàn, Lư bạch, Đỗ-Phủ
vv...Họ say sưa suốt ngày đêm, vừa uống rượu vừa làm thơ vừa làm thơ vừa uống
rượu.
-
Lắm lúc đi chân xiêu bên nọ vẹo
bên kia, chếnh-choáng hơi men triền-miên suốt năm tháng. Thời Ngũ-Đại bên
Trung-Hoa khi soạn sách "Chính ngôn", Vương Định Bảo đề-cập đến thi-sĩ Lư-Bạch
viết rằng: "Lư-Bạch mặc áo cẩm bào, chơi trong sông Thái-Thạnh (ở huyện
Đang-Đồ), ngạo-nghễ tự-đắc, xem như không có ai bên cạnh; nhân say rượu, nhảy
xuống nước bắt bóng trăng rồi chết". C̣n thi-sĩ Giả-Đảo mỗi năm cứ đến đêm
trừ-tịch, ông đem tất cả thơ sáng tác trong năm đặt lên bàn, đốt hương vái lạy
rồi rót một ly rượu thật đầy xong đổ xuống đất và nói rằng: "Đó là nỗi khổ tâm
của ta trong suốt năm nay!" Nói xong ông liền uống rượu, ngâm thơ cho đến lúc
say túy-lúy. C̣n tại Việt-nam th́ sao, các thi-sĩ có hay uống rượu tiêu sầu,
đêm ngày say túy-lúy như các thi-nhân đời nhà Đường nói trên hay không? Điểm
qua một số thi-sĩ của Việt-nam ta, ta thấy họ uống rượu cũng không phải là ít.
Nhiều thi-nhân say mèm suốt ngày đêm không kém ǵ các bợm rượu bên Trung-Hoa
đời Đường. Mặc dầu nhiều người dở duyên với rượu nhưng khi có ai mời th́
sẵn-sàng uống ngay, không từ chối:
-
Trời đất cho ta một cái tài,
-
Giắt lưng dành để tháng ngày
chơi.
-
Dở duyên với rượu không từ
chén,
-
Trót nợ cùng thơ phải chuốt
lời.
-
Cờ sẵn bàn sơn, xe ngựa đó,
-
Đàn c̣n phím trúc, tính t́nh
dây
-
Ai say, ai tỉnh, ai thua được,
-
Ta mặc ta, mà ai mặc ai.
-
(Bài "Cầm kỳ thi-tửu" của
Nguyễn công Trứ)
-
Bởi v́ trót đă khuya sớm với ma
men, trót đă nghiện rượu triền-miên nên nhà thơ ngày đêm vẫn uống rượu cho dù
mặc người đời khen hay chê th́ cứ bỏ ngoài tai thôi, miễn sao vào ṿng cương
tỏa chân vẫn không vướng, tới cuộc trần ai, áo cũng chẳng hoen:
-
Trót đà khuya sớm với ma men,
-
Mặc kệ người chê, mặc kệ khen.
-
Ngó lại hàng rào hương cúc lộn,
-
Trông ra cửa sổ bóng trăng
chen.
-
Vào ṿng cương-tỏa chân không
vướng,
-
Tới cuộc trần ai áo chẳng hoen.
-
Cứ những ai hay t́nh thú ấy,
-
Có chăng Bành-Trạch với
Thanh-Liên
-
(Bài "Uống rượu tự vịnh"
của Nguyễn công Trứ)
-
Bởi v́ uống rượu th́ phải say
và đành chấp nhận tiếng say. Khi say th́ sẽ quên đời, quên những nỗi buồn
man-mác chia phôi đang tung-hoành và giày xéo tâm-hồn. V́ vậy mà buồn ruột cho
nên men phải nhấp, vui với ma men thế mà hay để rồi khi ma men tác-oai
tác-quái trong cơ-thể, hai tay bắt đầu quờ-quạng vơ đũa, vơ chén trước mặt;
lắm lúc say mèm nằm gục đầu bên cạnh mâm thức ăn mà ngủ li-b́ không ngồi dậy
được:
-
Đời này thực tỉnh những ai đây?
-
Ai tỉnh cho ta chịu tiếng say.
-
Buồn ruột cho nên men phải
nhấp,
-
Dở mồm nào biết giọng là cay.
-
Bạn cùng quỉ dẫy chi cho bận,
-
Vui với ma men thế cũng hay.
-
Ngất-ngưởng hai tay vơ đũa
chén,
-
Đố ai đă được cái say này.
-
(Bài "Say rượu" của Trần
kế Xương)
-
Có nhiều thi-nhân vui với ma
men v́ nhung-nhớ người yêu đă thành người thiên cổ. V́ thế càng nhớ người yêu
càng say túy-lúy. Nếu cổ chưa khô, đầu chưa nặng, mắt chưa hoa, thi-nhân lại
uống thêm rượu vào sao cho cổ nóng lên như có lửa đang rực cháy, đầu nhức như
búa bổ rồi thấy trời đất đang quay cuồng trước mặt. Lúc đó chàng đi xiêu bên
nọ vẹo bên kia, miệng thốt lên liên hồi rằng say đi em! Say đi em! Say cho
lơi-lả ánh đèn. Thế rồi chàng quá say, chân chàng đă ră-rời quay cuồng không
được nữa, gối mỏi gần rơi, say rồi chàng không c̣n biết chi đời. Say như thế
mà chàng vẫn thấy thành sầu vẫn chưa sụp đổ, nỗi buồn tê-tái vẫn c̣n ngự-trị
trong ḷng chàng!:
-
---
-
Hăy thêm say, c̣n đó rượu chờ
ta!
-
Cổ chưa khô, đầu chưa nặng, mắt
chưa hoa
-
Tay mềm mại bước c̣n chưa
chuếnh-choáng.

-
Chưa cuối xứ Mê Ly, chưa cùng
trời Phóng Đăng.
-
C̣n chưa say, hồn khát vẫn thèm
men.
-
-
Say đi em! Say đi em!
-
Say cho lơi-lả ánh đèn
-
Cho cung-bực ngả-nghiêng, điên
rồ xác-thịt.
-
Rượu, rượu nữa, và quên, quên
hết!
-
Ta quá say rồi
-
Sắc ngả màu trôi
-
Gian pḥng không đứng vững
-
Có ai gh́ hư ảnh sát bờ môi.
-
Chân ră rời
-
Quay cuồng chi được nữa
-
Gối mỏi gần rơi
-
Trong men cháy, giác quan vừa
bén lửa
-
Say không c̣n biết chi đời
-
Nhưng em ơi,
-
Đất trời nghiêng-ngửa
-
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp
đổ;
-
Đất trời nghiêng ngửa
-
Thàng Sầu không sụp đổ, em ơi!
-
(Trong bài "Say đi em"
của Vũ hoàng Chương)
-
Nhiều người uống rượu lâu ngày
đến nỗi ghiền bỏ không được. V́ thế nhiều kẻ đă trở thành những Ông nghiện
rượu suốt đời. Họ uống hết ngày này sang ngày khác, tháng nọ đến tháng kia.
Nhiều khi để thỏa-măn sự thèm khát, họ đưa chai lên miệng rồi "tu" một hơi cạn
hết nửa chai! Thế rồi họ uống suốt tháng quanh năm không bao giờ ngưng được:
-
Một năm mười hai tháng,
-
Một tháng ba mươi ngày.
-
Hũ lớn cạn, hũ bé cạn,
-
Hay!
-
(Bài "Người say rượu" của
Phạm đan-Phượng)
-
Chính v́ uống rượu liên-tu bất
tận suốt đời ở dương-gian như thế nên khi thác về dưới âm-phủ, Diêm-vương thấy
anh chàng say rượu này mang kè-kè bên ḿnh một vật ǵ liền hỏi th́ chàng ta
trả lời rằng đó là cái BE!:
-
Sống ở dương-gian đánh chén nhè
-
Thác về âm-phủ cắp kè-kè
-
Diêm-vương phán hỏi mang ǵ đó,
-
Be!
-
(Bài "Anh nghiện rượu"
của Phạm đan-Phượng)
-
Tuy-nhiên không phải người nào
uống rượu cũng muống say mèm đề rồi đi chân bên nọ đá chân bên kia. Trái lại
nhiều người uống rượu chỉ để tiêu sầu, hay mỗi lúc xuân về nhắp đôi ly rượu để
đón xuân sang. Cũng có lúc chán-chê đường danh vọng, họ chỉ muốn về quê vui
thú điền-viên. Thế rồi một tay cầm cuốc một tay cầm cần câu, họ t́m nơi
vắng-vẻ ngồi nh́n trời xanh mây trắng nắng hồng, lưng dựa vào gốc cây, miệng
nhắp vài ly rượu hồng rồi thưởng thức cảnh thanh-b́nh nơi miền hoang-dă:
-
Một mai một cuốc một cần câu
-
Thơ-thẩn dù ai vui thú nào
-
Ta dại ta t́m nơi vắng vẻ
-
Người khôn người đến chốn
lao-xao
-
Thu ăn măng trúc đông ăn giá
-
Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao
-
Rượu đến gốc cây ta sẽ nhắp
-
Nh́n xem phú-quư tựa chiêm bao.
-
(Nguyễn Bỉnh-Khiêm)
-
Thật thế, nhiều người uống rượu
để ngồi nh́n thế-thái nhân t́nh xảy ra trong đời như thế nào thôi. V́ thế ngày
nào họ cũng uống lai-rai năm ba ly nho nhỏ để rồi mang tiếng là uống rượu hay
nhưng hay chẳng là bao nhiêu, nhiều khi mới nhắp năm ba chén đă say rồi:
-
Rượu tiếng rằng hay hay chẳng
mấy,
-
Độ năm ba chén đă say nhè.
-
(Trong bài: "Thu ẩm" của
Nguyễn-Khuyến)
-
V́ có nhiều người mới uống một
hai ly nhỏ đă thấy say ngà ngà rồi nằm ngủ luôn một giấc chẳng đụng chạm tới
ai cả, nên người yêu thỉnh thoảng mua rượu cho chàng uống đề chàng say vài ba
giờ cho đời thêm tươi mà trong ḷng không có ǵ hậm-hực hay buồn ḷng:
-
Đốt than nướng cá cho vàng
-
Đem tiền mua rượu cho chàng
uống chơi
-
(Ca-dao Việt-nam)
-
Nhưng thường thường khi tửu
nhập th́ ngôn xuất, mà ngôn lại xuất lúc trí óc không sáng suốt nên lắm lúc
nói năng lung-tung, lời qua tiếng lại đụng chạm tha-nhân làm mất ḷng người.
Đó là chưa nói đến những anh chàng say sưa suốt ngày suốt đêm, miệng luôn luôn
lẩm-bẩm những lời lẽ thiếu nhă-nhặn, lắm lúc nói dai-dẳng không bao giờ ngưng
khiến ai cũng sợ nên phải tránh mặt:
-
Ở đời chẳng biết sợ ai
-
Sợ thằng say rượu nói dai cả
ngày
-
(Ca-dao Việt-nam)
-
Ai cũng biết rằng khi say rượu
th́ không thể làm ǵ được cả. Bởi v́ khi ma men đang điều-khiển th́ lư-trí bị
lu mờ làm sao có thể kiềm soát được mà chỉ thị cho cơ-thể hành-động. Cuối cùng
đành phải bỏ dở công việc v́ đầu nhức như búa bổ sau khi say tít cung thang:
-
Ai ơi uống rượu th́ say
-
Bỏ ruộng trâu cày bỏ giống ai
gieo.
-
(Ca dao Việt-nam)
-
Đă thế, khi say lại nói năng đủ
điều. Chuyện ǵ bí-mật trong đời cũng cho tuôn ra ngoài như thác đổ. Thảo nào
một nhà tư-tưởng phương Tây đă nói rằng khi yêu và khi say rượu, người ta
thường nói hết sự thật:
-
Mang bầu đến quán rượu dâu
-
Say sưa quên hết những câu
ân-t́nh
-
(Ca dao Việt-nam)
-
Đă thế gặp lúc chuếnh-choáng
hơi men, người đi không vững, mặt mày đỏ lên khiến mọi người trông thấy ai
cũng chê cười và nguyền rủa. Chính điểm này mà nhiều người muốn chừa không
uống rượu nữa. Tuy-nhiên nhiều lúc họ nghĩ rằng khi say rượu, tâm hồn họ thấy
lâng-lâng thích thú như đang bay bỗng trên mây. V́ thế mà nhiều khi chừa cũng
được nhưng họ lại chẳng muốn chừa!:
-
Những lúc say sưa cũng muốn
chừa,
-
Muốn chừa nhưng tính lại hay
ưa.
-
Hay ưa nên nỗi không chừa được.
-
Chừa được nhưng mà cũng chẳng
chừa.
-
(Bài "Chừa rượu" của
Nguyễn-Khuyến)
-
Nói thế không phải những người
say rượu lỡ nghiện rồi không thề bỏ được. Mà nhiều người cũng có thề bỏ được
khi họ bị dồn vào thế phải chọn lựa giữa việc bỏ rượu và bỏ cái khác ngon hơn
rượu nữa. Cuối cùng họ đành quyết-định bỏ rượu nhưng vẫn c̣n nằm trong ư-nghĩ
"may ra" hay là "họa chăng" mà thôi:
-
Một trà một rượu một đàn bà
-
Ba cái lăng-nhăng cứ quấy ta
-
Chừa được cái nào hay cái ấy
-
Họa chăng chừa rượu với chừa
trà.
-
(Trần kế-Xương)
-
Tóm lại, chẳng khác ǵ các
thi-sĩ bên Trung-Hoa như Lư-Bạch, Đổ-Phủ vv…,tại nước ta các thi-sĩ cũng uống
rượu như điên nên họ đă mang rượu vào trong thơ khiến lắm lúc khi đọc thơ, ta
cứ tưởng ta cũng đang uống rượu rồi say mèm đến tít cung thang vậy.
-
-
Dương Viết Điền
-
-
-
-
-
| |
|