Văn Học
Nghệ Thuật
Sinh Hoạt
Phiếm Luận
Trang Thân Hữu Thơ - Văn
Diễn Đàn
Giải Trí
Thư Tín
 
 
Sa Giang Trần Tuấn Kiệt
Trần Tuấn Kiệt, sinh ngày 1 tháng 6 năm 1939 tại Sa Đéc. Đầu thập niên 1960, ông cộng tác với nhiều tờ báo ở Sài Gòn. Năm 1963 thi phẩm Thơ Trần Tuấn Kiệt ra đời, tạo thế đứng trong thi đàn Việt Nam. Năm 1969, ông đoạt giải thưởng Văn Học Nghệ Thuật về Thơ. Ngoài tài hoa về thơ, ông viết văn và biên khảo với tác phẩm Thi ca Việt Nam Hiện Đại. Ông là đệ tử của Lưu Linh với lối sống rất chân tình và giang hồ cùng bằng hữu.
Cali Weekly giới thiệu bài viết của Hồ Nam và Vũ Uyên Giang.
Một trong những người bạn vong niên của Trần Tuấn Kiệt là Phan Bá Thụy Dương tiếp nối nghĩa cữ của Hồ Nam và Vũ Uyên Giang để "chia sẻ" cho nhà thơ trong hoàn cảnh bất hạnh vào tuổi xế tà.
                                                    Email và địa chỉ liên lạc:
                                                 sgtrantuankiet@yahoo.com
                            246/4B/24 Xô Viết Nghệ Tĩnh, P21 Quận Bình Thạnh, SG
                                                                                          VTrD – Cali Weekly
 
   Thứ Sáu 15 tháng 9 vừa qua, Cali Weekly đăng tải bài viết của nhà báo Hồ Nam và Vũ Uyên Giang về nhà thơ Trần Tuấn Kiệt. Bài viết trích từ tác phẩm "100 Khuôn Mặt Văn Nghệ Sĩ" đang in và hình như đã đăng trên tờ báo ở Bắc Cali. Sau khi phổ biến trên trang web, anh em thân hữu cho biết có sự nhầm lẫn về con số "Lá lành đùm lá rách". Anh Vũ Uyên Giang vừa email cho biết: "Trong bài Trần Tuấn Kiệt có một đoạn nhầm lẫn do Hoàng Vũ Đông Sơn nói đùa và đã ghi theo lời nói đùa đó thành ra sai...". Vũ Uyên Giang đã chỉnh lại và gởi cho Cali Weekly để đăng tải lại. Với tính bông đùa giữa anh em làm văn nghệ là chuyện thường, nên chuyện sai lạc con số, không có gì trầm trọng và xúc phạm với người trong cuộc, mong quý vị thông cảm. Tôi cũng vừa nhận được 2 lá thư của nhà văn Phan Nhật Nam với lời tường trình gửi cho bằng hữu tình đê trong tháng 7 năm 2002̣, Anh PNN ghi đầy đủ chi tiết, ngày giờ, sô ́tiền, check...  từng anh em đóng góp. Thân với anh PNN, tôi biết sự thẳng thắn, trọng tình nghĩa và minh bạch của anh. Nghĩ rằng, đây là nội bộ trong tình nghĩa anh em văn nghệ sĩ với nhau với tấm lòng nhân ái... đóng góp chút quà trong hoàn cảnh khó khăn để chia sẻ người ở quê nhà nên không phổ biến.
                                                VTrD - Cali Weekly, Chủ Nhật 17-9-2006
 
                     TRẦN TUẤN KIỆT NHÀ THƠ BẤT HỦ
                                             Hồ Nam
 
   Cuối thập niên 50 thế kỷ hai mươi nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam quyết định rời suối Đa Mê, bỏ rừng lan về Saigon ra tạp chí Văn Hóa Ngày Nay nhờ họa sĩ Duy Thanh tŕnh bầy. Hoạ sĩ Duy Thanh và tôi lúc ấy tham gia nhóm Sáng Tạo, một nhóm văn chương "dứt khoát" với "văn chương tiền chiến" mà tiêu biểu là Tự Lực Văn đoàn do Nhất Linh làm chủ soái; nhưng chúng tôi thường qua lại nhà in Nguyễn Đ́nh Vượng là chỗ in  hai tờ Văn Hóa Ngày Nay và Sáng Tạo và gặp Nhất Linh thường cười nói vui vẻ trao đổi chuyện văn chương chữ nghĩa b́nh thường. Một bữa Nhất Linh "vẫy" tôi lại và nói rằng ông vữa nhận được bài lai cảo của một chàng trai ở Sa đéc có hơn chục bài thơ đủ thể loại mà bài nào ông cũng "ưng" cả; ông c̣n thêm rằng chàng trai  này hiện đang chơi đờn c̣ cho một gánh cải lương. Tôi ngỏ ư muốn được coi những bài thơ mà Nhất Linh "ưng"; nhà văn Nhất Linh đă đưa tôi coi liền. Tôi được biết tác gỉa "trẻ" Nhất Linh "chịu"  bút hiệu là Sa Giang tên Trần Tuấn Kiệt.
Chỉ ít lâu sau khi Nhất Linh tung thơ Sa Giang Trần Tuấn Kiệt lên Văn Hóa Ngày Nay th́ tôi gặp Sa Giang Trần Tuấn Kiệt tại ṭa soạn báo Phổ Thông của nhà thơ Nguyễn Vỹ. Ngay khi gặp tôi lần đầu mới lĩnh nhuận bút xong Sa Giang Trần Tuấn Kiệt đă mời tôi đi uống cà phê rồi qua đường Bùi Viện uống bia luôn.
Trong hơi men của những chai bia lớn Sa Giang Trần Tuấn Kiệt cho tôi biết chàng ta đă bỏ nghề chơi đờn trong gánh hát cải lương của "ông ǵa" và đă lên Saigon làm nghề "thầy vơ" của một ḷ vơ ở đường Hàng Xanh bên Bà Chiểu.
Sau bữa nhậu này Sa Giang Trần Tuấn Kiệt rủ tôi tới nhà Tam Ích, một nhà phê b́nh văn nghệ Mác xít chơi. Theo Trần Tuấn Kiệt th́ Tam Ích rất thích thơ tôi, thơ Thanh Tâm Tuyền  và thơ Trần Tuấn Kiệt.
Nói chuyện với Tam Ích tôi không thích nhà phê b́nh Mác xít này lắm v́ khẩu vị thưởng ngoạn văn nghệ của Tam Ích không tốt lắm; ông tôn vinh Kiên Giang là nhà thơ thiên tài, tôi không chịu cho là "xoàng"
Qua thập niên 60 của thề kỷ hai mươi, Sa Giang Trần Tuấn Kiệt lấy vợ và sống tại khu Mả Lạng như một "đại ca" giang hồ, suốt ngày lang thang hết ṭa báo này tới ṭa báo kia. Khi báo Sống của Chu Tử ra đời, Sa Giang Trần Tuấn Kiệt có một chân trong ṭa soạn, một chân không phải biên tập cũng chẳng phải phóng viên mà là đặc phái viên riêng cho Chu Tử; nhưng mỗi khi Chu Tử cần th́ tùy phái của ṭa báo phải kiếm hụt hơi mới thấy.
Chu Tử thường nói với tôi: Sa Giang Trần Tuấn Kiệt làm việc tốt lắm, nhờ việc ǵ làm đến nơi đến chốn nhưng phải cái tật "mê" rượu và ngồi vô bàn "nhậu" th́ quên hết mọi chuyện chẳng c̣n nhớ ǵ hết ngoài rượu và bạn nhậu cả.
Cái lần Sa Giang Trần Tuấn Kiệt "ẵm" Giải thưởng Văn chương Toàn quốc được một món tiền trị giá cả mấy chục "cây vàng" thế mà từ nơi lănh giải thưởng về đến nhà chẳng bao xa, Sa Giang Trần Tuấn Kiệt đă nhậu và phát cho bạn bè "chút đỉnh" nhậu chơi; nên khi về tới nhà không c̣n một xu dính túi.
   Con người Sa Giang Trần Tuấn Kiệt là con người của thơ, của giang hồ, của phóng đăng, của "nhậu nhẹt" sau ngày 30 tháng tư năm 1975 Sa Giang Trần Tuấn Kiệt bị cộng sản "vồ" vô trại cải tạo ở cầu Băng Ky v́ bị gán cho cái tội là đại ca giang hồ vùng Đồng ông Cộ
Vào trại  cải tạo cầu Băng Ky Sa Giang Trần Tuấn Kiệt bị cùm chân, c̣ng tay nhốt vô biệt giam hành hạ đủ điều; Sa Giang Trần Tuấn Kịêt vẫn  tỉnh queo cười kh́ chẳng nói năng ǵ nhưng mới ra khỏi biệt giam hết bị c̣ng bị cùm có mấy ngày là Sa Giang Trần Tuấn Kiệt "vượt trại" về khu "An dưỡng địa" ở xa cảng miền Tây làm đại ca giang hồ. Cả năm trời sau công an cộng sản mới bắt lại được. Lần này công an cộng sản "vồ" được Sa Giang Trần Tuấn Kiệt rồi chúng đă đưa Kiệt đi "phát văng" lên tới Kontum, đưa vào trại Gia Trung nơi đang giam Chóe, Doăn Quốc Sỹ, Nguyễn Sĩ Tế và nhiều anh em văn nghệ sĩ khác.
   Khi Trần Tuấn Kiệt tới trại Gia Trung  người ốm tong teo, quần áo tơi tả bị c̣ng tay đưa vào biệt giam ai cũng ngạc nhiên v́ nhà thơ của chúng ta bị ghép tội trùm đao búa thuộc loại tù "nguy hiểm". Cuối cùng th́ người tù "nguy hiểm" Trần Tuấn Kiệt cũng thích ứng được với "rừng thiêng nước độc" tồn tại trở về với vợ con nơi đường Hàng Xanh Thị Nghè và để sống, Trần Tuấn Kiệt đă viết sách dạy vơ và một loạt tiểu thuyết vơ hiệp. Nhưng sách dạy vơ rồi tiểu thuyết vơ hiệp cũng không giúp được cho Trần Tuấn Kiệt bớt lao đao. Anh em  văn nghệ sĩ ở hải ngoại thấy Trần Tuấn Kiệt quá khổ v́ cuộc mưu sinh đă quyên góp cho Trần Tuấn Kiệt được gần hai ngàn Mỹ kim gửi về để Trần Tuấn Kiệt mở quán cà phê lấy tên là quán Bạn Tui hầu độ nhật qua ngày; nhưng thật lạ quán mở được có hai ngày th́ dẹp tiệm và Trần Tuấn Kiệt lại sống nhờ cậu con trai làm nghề thợ uốn tóc qua ngày.
   Đầu Tháng Tư  năm 2006 tôi và Vũ Uyên Giang ghé thăm Trần Tuấn Kiệt, rủ Kiệt đi uống bia, nể  chúng tôi lắm, Kiệt nhận lời nhưng uống không hết nổi một chai bia mà luôn ôm bụng nhăn nhó. Vũ Uyên Giang giả lả hỏi Trần Tuấn Kiệt làm cách nào mà tiêu có hai ngày hết gần hai ngàn Mỹ kim vậy? Kiệt cười mím chi bảo có tiêu ǵ đâu? Kiệt bỏ nhậu rồi mà, thấy mấy anh em thương phế binh ở gần nhà khổ quá đăù phát cho mỗi người một ít là hết vèo, hai  ngàn Mỹ kim chứ hai trăm ngàn Mỹ kim cũng chẳng thấm thía ǵ.
Khi chúng tôi ra về, Sa Giang Trần Tuấn Kiệt đă tặng mỗi người một tuyển tập thơ Trần Tuấn Kiệt mới in gồm 336 bài thơ mới sáng tác chỉ có hai bài có tựa đề nhưng bài nào cũng tuyệt vời cả. Vũ Uyên Giang nói với tôi: "Thật là phục Trần Tuấn Kiệt đă có ḷng nghĩ đến anh em Thương Phế Binh QLVNCH c̣n đang khổ đau, bị đời quên lăng. Cái hay của Trần Tuấn Kiệt mà không ai sánh được là dù trước năm 1975, anh chỉ là một người trốn lính, nhưng nay lại hy sinh sự sống ấm no của ḿnh. Với gần hai  ngàn Mỹ kim, nếu Kiệt chỉ lo cho thân anh th́ anh đă sống tương đối không chật vật; nhưng anh đă chấp nhận nghèo khổ để chia sẻ cho anh em Thương Phế Binh VNCH c̣n khốn cùng hơn anh. Thật đáng khâm phục vô cùng!"
 
                                                                           Hồ Nam
 
TRÍCH THƠ TRẦN TUẤN KIỆT
 
301
Thế giới ḥa b́nh
Trong bàn tay dă nhân
Thế giới ḥa b́nh
Trong chiến tranh năng lượng
Thế giới ḥa b́nh
Trong tiếng trẻ thơ
Mùa xuân nào đă chết
329
Nấm mộ vàng
Cuối Thu
Cơn gió lốc
Lăo ǵa giăng câu
Trong hồn ta
Từ độ bé thơ
Cá nhẩy
Bên kia cầu
Ôi bến Tân Qui
Ôi xóm Bún
Mùa trái trẻ trung
Đă ch́m sâu
Theo bờ bến Cửu Long
335
Số phận ngủ yên
Trên cát hồng
Dấu chân đà điểu
Liếc mắt
Nghe hồi chuông giáo đường
Năm mươi năm
Gíao đường hoang vắng
Nàng đă đi về phố chợ nào
Nơi b́nh yên
Lá bàng cát trắng Người t́nh xưa
 
TRẦN TUẤN KIỆT
 
    OAN T̀NH CỦA THI SĨ SA GIANG TRẦN TUẤN KIỆT
                                                           Vũ Uyên Giang
 
Tặng Vũ Uyên Giang
 
Vỗ cánh theo b́nh minh
Lời gửi cây bông vải trong vườn
Ngàn năm sau
Hỡi làn sóng nhỏ
Đừng xô lấp đại dương
(Lời Gởi Cây Bông Vải - thơ Trần Tuấn Kiệt)
 
...
     Rời nhà Hoàng Hương Trang ở bên Lê Quang Định, Gia định;  Hồ Nam chở tôi trên xe gắn máy đi về Hàng Xanh để kiếm nhà Trần Tuấn Kiệt, với sự hướng dẫn của Hoàng Vũ Đông Sơn. Trời Sàig̣n tháng tư nóng như đổ lửa v́ không c̣n cây xanh, đường Sài g̣n chen chúc những xe cộ đủ loại, nhiều nhất là xe gắn máy. Chúng tôi quẹo trái ở ngă tư Lê Quang Định và Bạch Đằng, ngay phía trước Chợ Bà Chiểu để đi về hướng Ngă Ba Hàng Xanh. Khi đi ngang Cầu Bạch Đằng, tôi chỉ cho Hồ Nam chỗ ngày xưa là quán cà phê của Hồng Vân và Nguyễn Nghiệp Nhượng, nơi tôi và nhà thơ Trần Văn Sơn hay ngồi mỗi buổi tối không phải để uống cà phê mà là uống bia; khi đă đủ đô, vừa ngà ngà say, lần nào Sơn cũng đứng ở bàn đọc bài thơ "Ta Vẽ Một Ṿng Tṛn..."; vừa đọc thơ, Sơn vừa làm điệu bộ, lấy tay vẽ 1 ṿng tṛn và xoay người theo chiều kim đồng hồ. Hồ Nam hỏi tôi về t́nh trạng của Sơn ở Mỹ bây giờ ra sao? Có gặp Sơn không?
Tôi kể cho Hồ Nam nghe chuyện tôi gặp Trần Văn Sơn cách nay cũng đă gần 10 năm, khi từ Charlotte, North Carolina bay về Alhambra, Nam California ghé nhà Hà Thúc Sinh. Sơn ở gần nhà Hà Thúc Sinh nên Sinh ới chạy qua ngồi uống bia. Có Trần Kiêu Bạt cũng đến; mới đó mà Trần Kiêu Bạt đă ra người thiên cổ...
Khi đến Ngă Ba Hàng Xanh, chúng tôi quẹo phải để lên hướng Thị Nghè. Kiệt ở trong khu hẻm đối diện trường Trung học Nguyễn Duy Khang ngày xưa. Đậu xe trước cửa tiệm uốn tóc có bảng hiệu là BI UỐN TÓC, Hồ Nam hỏi lớn:
- Trần Tuấn Kiệt đâu rồi? Có cố nhân đến thăm đây.
Kiệt từ trong nhà chạy ra, mừng rỡ, cuống quưt v́ bỗng dưng gặp một lúc đến 3 người bạn xưa: Hồ Nam, Hoàng Vũ Đông Sơn và tôi. Kiệt nắm tay kéo chúng tôi vào nhà. Căn nhà của con trai Trần Tuấn Kiệt mở tiệm Uốn Tóc; không biết có phải tên là Bi không tôi quên hỏi Kiệt. Lúc đó là giờ trưa nên vắng khách.
Trời đă nóng nực, trong căn nhà tôn bít bùng nên càng nóng hơn. Kiệt nói để anh pha nước. Tôi bảo nước non làm ǵ, bây giờ bạn kiếm hàng quán nào gần đây ta đến kiếm cái ǵ dằn bụng và làm mấy chai chơi.
Chúng tôi lại ra xe kéo nhau đi trên đường về hướng Thị Nghè, rồi quẹo phải trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm; đến Quán Tí Nị nằm phiá sau Đài Phát Thanh Sàig̣n cũ nằm trên đường Phan Đ́nh Phùng (ngày nay đă đổi là Nguyễn Đ́nh Chiểu). Khi đi ngang số 2 Bis Hồng Thập Tự, căn cứ cũ của Cục Tâm Lư Chiến, Đài Phát Thanh Quân Đội và các tờ báo của Quân Đội VNCH như Tiền Phong, Chiến Sĩ Cộng Hoà, Tiền Tuyến v.v... tôi không khỏi bùi ngùi khi nhớ đến các bạn bè ngày xưa phục vụ ở đây mà tôi thường ghé lại gặp nay đă bỏ cuộc chơi không c̣n ở với bạn bè như: Mai Trung Tĩnh, Đặng Trần Huân, Trầm Tử Thiêng, Thanh Nam... Mới đó mà đă 31 năm, cảnh vật đă thay đổi khác hẳn. Thế mới biết cuộc đời bể dâu. Không c̣n điểm nào có thể nhận ra Cục Tâm Lư Chiến của Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị ngày xưa v́ tất cả đă là nhà ở.
Chúng tôi chọn 1 cái bàn ngoài sân, dưới tàn một  cây lớn toả bóng mát và kêu thức ăn trong Thực Đơn.
Kiệt nói: "Lâu nay bệnh hoạn rề rề không uống được bia nữa. Mới phải đi nhà thương cấp cứu cách nay mấy tuần. Hôm nay gặp mấy ông vui quá nên mặc kệ. Chơi đại 1  chai tới đâu th́ tới."
Tôi cản Kiệt: Thôi đừng. Nếu không uống được th́ đừng có ráng. Sức khoẻ là trên hết ông à. Bọn ḿnh thằng nào cũng rệu cả rồi c̣n ǵ. Đâu c̣n khoẻ như thời trai trẻ mà uống bia như uống nước lạnh nữa.
Kiệt qủa quyết: Không sao đâu. Làm một chai chẳng sao đâu.
Thế là cả bọn mỗi thằng một chai bia 33, vừa uống vừa tṛ chuyện. Tôi hỏi Kiệt:
-Lâu nay ông có viết lách được ǵ không?
Ta vẫn ngồi
Khắc tượng đá đời ḿnh
Bên bờ vắng
Một hớp rượu đậm t́nh người
Ồ ai ôm lấy vai gầy
Hai bàn tay thế kỷ
(Trích TRẦN TUẤN KIỆT TUYỂN TẬP - Trang 117)
 
Kiệt say sưa kể cho tôi nghe về việc đă hoàn tất 1 tập bản thảo 15 ngàn trang viết tay về Văn Hoá Việt Nam và đang viết tiếp quyển Thi Ca Việt Nam Hiện Đại ấn bản 2006 sẽ có đầy đủ hơn cuốn trước kia.
Bọn tôi hết lời khâm phục sức làm việc của Kiệt. Phương tiện không có, phải viết bằng tay mà viết được 15 ngàn trang bản thảo là một công tŕnh quá to tát và mất nhiều th́ giờ.
Khi Kiệt thấy mấy bức chân dung bằng hữu do tôi vẽ, đă mừng rỡ dở ra xem rồi nói:
- Ông làm chuyện này quá hay. Đám viết lách bọn ḿnh rồi sẽ mai một đi hết. Nhiều khi đi t́m một tấm h́nh một tác giả mà t́m không ra. Tôi cũng đang cần mấy tấm h́nh này để cho vào cuốn Thi Ca Việt Nam Hiện Đại. Ông cho tôi một bản sao đi.
- Chuyện đó là chuyện nhỏ. Tất cả tôi đă vẽ trên 200 khuôn mặt văn nghệ cũ mới rồi, đủ mọi bộ môn: văn, thơ, nhạc, hoạ, điêu khắc... Tất cả Hồ Nam đều có trong máy computer, ông cần tấm nào cứ nói Hồ Nam in ra cho. Tôi nói.
- Vậy th́ tốt rồi.
Chúng tôi uống sang chai bia thứ 2, trong khi Kiệt thỉnh thoảng lại ôm bụng nhăn nhó, và uống chưa hết 1 ly bia. Hoàng Vũ Đông Sơn nói:
-Mày đừng uống nữa. Coi bộ đau dữ rồi. Để đó bọn tao uống nốt cho.
Tôi móc túi lấy 100 Mỹ kim đưa cho Kiệt: Ông cầm đỡ chút đỉnh xem có cần phải mua thuốc men ǵ không. Nếu thiếu tôi sẽ đưa thêm.
Hoàng Vũ Đông Sơn nói liền: Mày nhớ giữ mà mua thuốc chứ không lại cho tung tẩy hết. Như lần trước gần 2 ngàn Mỹ kim bạn bè gửi về cho mày mở quán mà cũng hết béng.
Kiệt nói:
-Mày đâu biết ǵ. Tao không có xài bậy xài bạ đâu. Thằng Giang cũng là 1 trong những người gửi tiền về cho tao, nó có thắc mắc ǵ đâu. Trong khi thằng PNN cũng gửi về mà bắt tao phải làm thế này, thế nọ. Quán phải đặt tên này, tên kia... Tao viết thư mắng cho mấy mắng.
-Cái ǵ tôi gửi cho bạn tức là quyền cuả bạn. Bạn muốn tiêu xài vào mục đích ǵ tùy ư. Khi thấy bạn bè cùng quẫn cần sự tiếp tay, th́ tôi chỉ cần biết một điều là bạn cần nên mới cầu cứu bạn bè. Tôi không bao giờ thắc mắc bạn xài vào việc ǵ. Nếu bạn dùng tiền bạn bè gửi để nâng cao đời sống th́ sẽ có lợi cho bạn và gia đ́nh lâu dài, đỡ phải lo chạy ăn từng bữa... Nếu v́ làm ăn bị thất bại th́ bạn bè c̣n có thể đỡ dậy. C̣n nếu bạn tiêu hoang phí như cờ bạc, rượu chè, trai gái th́ bằng hữu sẽ không tiếp cứu bạn lần khác. Quan niệm của tôi rơ ràng như vậy. Ḿnh phải tôn trọng quyết định của bạn ḿnh chứ. Tôi nói.
Cả bọn lại cười nói vui vẻ đề cập đến chuyện văn nghệ văn gừng trước 1975; vừa nói, vừa  ăn uống. Kiệt hỏi thăm tôi về một số bạn văn nghệ hiện đang ở Hoa kỳ... Tôi để ư thấy Trần Tuấn Kiệt không ăn và cũng không uống thêm. Nhưng có vẻ đau.
 
Nhớ vô cùng bằng hữu
Những người bạn
Đă ra đi thật xa
Thật vĩnh viễn
Ta lặng thinh
Cúi đầu
Như một lần thao thức
Chào đón hư không
(Trích TRẦN TUẤN KIỆT Thơ Tuyển - trang 94)
 
Ở đây tôi phải nói thêm một chút về chuyện  bằng hữu gửi tiền về giúp Trần Tuấn Kiệt cách nay khoảng 4 hoặc 5 năm. Lúc đó tôi c̣n đang chủ trương Tạp chí Đất Sống ở Charlotte, North Carolina th́ nhận được thư của Trần Tuấn Kiệt gửi sang cho các bạn bè ở Mỹ nhờ giúp đỡ để mở một quán cà phê lấy tên là BẠN TUI làm chỗ sinh sống và cũng để anh em văn nghệ tụ họp với nhau. Các bạn bè của Kiệt từ khắp mọi nơi gom góp tiền gửi về cho Kiệt. Riêng tôi gửi về cho Kiệt 400 Mỹ kim gồm của tôi (300.00), của Phương Triều (50.00) và Hà Thúc Sinh (50.00). Tổng cộng số tiền bằng hữu trên khắp nước Mỹ gửi về cho Kiệt là 2 ngàn Mỹ Kim. Tôi đọc thư  Kiệt nói sẽ mở quán cà phê mang tên Bạn Tui nên cũng mừng bạn sẽ có chỗ để tụ họp anh chị em văn nghệ sĩ truớc 75 cho vui và cũng có đồng ra đồng vào. Nhưng sau khi nghe tiệm khai trương được vài ngày th́ không thấy bạn nhắc đến nữa. Bây giờ nghe Hoàng Vũ Đông Sơn nói quán mở chỉ được 2 ngày th́ đóng cửa v́: HẾT TIỀN; tôi cũng ngạc nhiên quá.
Tôi ghé sát vào tai Kiệt hỏi nhỏ:
- Ông nói thiệt cho tôi nghe đă xài vào việc ǵ mà hết tiền mau vậy? Ngó cái bộ tướng của ông bây giờ, rượu bia cũng uống không nổi th́ làm sao dính vào mấy bà mấy cô cho nổi.
Kiệt cười, nói:
- Ông thiệt tinh đời. Tôi bệnh như vầy làm sao mà uống cho nổi. C̣n vụ đàn bà th́ tôi chào thua đă lâu rồi. Thiệt t́nh tôi đâu có xài hoang phí cho cá nhân tôi. Thấy mấy anh em Thương Phế Binh VNCH ḿnh khốn khổ hơn tôi nhiều lần, nên đem phát cho mấy anh em để an ủi họ. Việc tôi làm có Hàm Anh, con gái nhà báo Thượng Sĩ cũng biết, v́ chính cô ấy cùng đi phát tiền cho Thương Phế Binh với tôi và cô ấy cũng giới thiệu những người TPB cùng khổ khác cho tôi. Nói thiệt ông nghe, 2 ngàn Mỹ kim chứ hai chục ngàn Mỹ kim cũng cũng không đủ giúp đỡ cho họ.
Nghe câu chuyện của Kiệt kể, tôi vừa thương bạn, vừa kính phục bạn tôi quá chừng. Thương v́ bạn dù nghèo túng, chật vật vẫn không nghĩ đến thân ḿnh, hy sinh tất cả để chia sẻ niềm vui cho anh em Thương Phế Binh VNCH c̣n khổ sở, khốn cùng hơn anh rất nhiều. Kính phục anh v́ trước 1975, Trần Tuấn Kiệt chỉ là một anh trốn lính, thường phải đi nhờ xe Jeep quân sự của Hà Thúc Sinh mỗi khi muốn đi đây đó, v́ lúc đó Hà Thúc Sinh đang làm Chỉ Huy Phó Trung Tâm Quân Tiếp Vụ của Bộ Tư Lệnh Hải Quân ở Bến Bạch Đằng. Căn nhà Kiệt ở thuở trước cũng là nhà Hà Thúc Sinh cho Kiệt. Một người không có ở trong Quân Đội, không có những kỷ niệm gắn bó sâu đậm với đời quân ngũ; nhưng có trong tay trên 30 Triệu tiền Hồ (2,000 x 15,000 VN$ = 30,000,000.00VN$) do bạn bè tứ xứ ở hải ngoại gửi về để làm vốn sinh nhai. Đó là một số tiền lớn mà bạn tôi có thể có một đời sống sung túc; nhưng bạn tôi đă hy sinh, chấp nhận sống cực khổ để đem tiền phân phát cho những người lính Việt Nam Cộng Hoà đă hy sinh một phần thân thể để bảo vệ sự an toàn cho nhiều trăm ngàn người, nhiều triệu người dân Miền Nam sống an toàn nơi hậu phương. Từ sau ngày bi thảm của đất nước, con dân Miền Nam bị đày đoạ đủ cách, đủ kiểu, đủ mọi phương cách trả thù hèn hạ được bọn vong bản cộng nô áp chế lên đầu lên cổ nhân dân Miền Nam; những người Thương Binh VNCH c̣n chịu nhiều đắng cay khinh rẻ từ phiá kẻ thắng. Họ lê lết trải cuộc đời trên những hè phố chật vật kiếm sống bằng mọi cách: từ xin đi xin ăn, bán vé số, lượm rác v.v... và bị đời lăng quên nhiều năm dài. Trần Tuấn Kiệt bạn tôi quả là một người vĩ đại phi thường. Sự hy sinh của anh khiến anh hàm oan nhiều năm. Nhiều bạn bè của anh ở ngoại quốc đă nghĩ sai về anh, đă hiểu lầm anh. Có những người đă trách móc anh, chê bai anh, coi thường anh v́ họ nghĩ anh đă tiêu hoang phí, vung văi, tung tẩy 2 ngàn Mỹ kim trong chỉ 2 ngày v́ anh vốn là người hào sảng đă tung tẩy cả tiền triệu trong giải Văn Chương Toàn Quốc trị giá bạc triệu vậy mà từ chỗ lănh thưởng đi về nhà, Kiệt phát cho bạn bè mỗi người một chút đỉnh để đi nhậu; khi đến nhà vợ hỏi: "...đi lănh giải thưởng vậy tiền đâu?" Kiệt đă hết không c̣n đồng nào dính túi. Nên bạn bè có người nghĩ anh vẫn chứng nào tật nấy, cũng tung tẩy giống ngày xưa.
Ngày hôm sau, tôi gọi điện thoại hẹn Hàm Anh đến một quán cà phê gần nhà nữ ca sĩ Cẩm Vân trong con hẻm trên đường Công Lư cũ gần khu Chùa Vĩnh Nghiêm (đường Công Lư bây giờ VC đă đổi là Nam Kỳ Khởi Nghiă) để hỏi thêm Hàm Anh về chuyện phát tiền cho Thương Phế Binh v́ tôi chỉ muốn thu lượm thêm chi tiết để viết một bài về việc này. Tôi, Hồ Nam, Bùi Đức Dung, Trần Ngọc Tự, Tô Duy Khiêm và Chi Lan ngồi chờ ở quán th́ được điện thoại của Hàm Anh nói bận công việc bất ngờ không thể đến được. Nhưng Hàm Anh xác nhận việc Trần Tuấn Kiệt đă dùng số tiền bằng hữu gửi anh để phát cho anh em Thương Phế Binh là có thật và chính Hàm Anh cũng hết ḷng khâm phục nghĩa cử này.
Ở Trần Tuấn Kiệt, đúng là một kẻ hào hiệp trượng nghiă, một mẫu người giang hồ vơ lâm cứu khổn pḥ nguy mà khó có thể t́m thấy loại người như vậy ở thời nay.
 
Ta là người yêu hoa
Không hề thương tiếc của
Của đă ra đi
Hoa đă rơi
Hai bàn tay trơ trọi
Quờ quạng giữa giữa hư không
(Trích  TRẦN TUẤN KIỆT THƠ TUYỂN - trang 101)
 
Nhân chuyến đi này, tôi cũng đă gặp một người Thương Phế Binh Hạ Sĩ I TRẦN NGỌC LÂM, số quân 74/118730 thuộc đơn vị Đại Đội 2/ Tiểu đoàn 3/ Trung đoàn 9/ Sư đoàn 5 Bộ Binh QLVNCH. Anh đă bị thương tại Bến Cát, B́nh Dương ngày 17/9/1974. T́nh trạng của anh Trần Ngọc Lâm hiện tại CỤT CẢ HAI CHÂN, BÀN TAY PHẢI BỊ ĐỨT 4 NGÓN TAY. Gia cảnh có  vợ và 3 con. Hàng ngày sinh kế bằng cách bán vé số. Vợ ở nhà may quần áo. Tôi biết được hoàn cảnh và điạ chỉ của Trần Ngọc Lâm khi đọc tờ báo Thằng Mơ của Không Quân Lê Văn Hải ở San Jose nên ghi lại để khi về VN sẽ kiếm đến thăm và tặng chút quà để an ủi. Tôi đă tặng anh 100US$  để giúp anh phần nào trong cuộc sống. T́nh cờ trong khi tṛ chuyện, tôi được biết Hạ sĩ Trần Ngọc Lâm cũng đă nhận được sự cứu trợ của nhà thơ Trần Tuấn Kiệt trước kia. Th́ ra mọi chuyện đều là cơ duyên. T́nh cờ tôi lại gặp được người đă nhận sự giúp đỡ của Kiệt để cho tôi thêm qúy trọng bạn ḿnh.
Không Quân Lê Văn Hải là một người nặng ḷng với anh em Thương Phế Binh VNCH c̣n kẹt ở quê nhà đang sống lầm than, cơ cực và bị đời lăng quên. Từ nhiều năm qua, Lê Văn Hải đă tự ư đứng ra tổ chức những cuộc cứu trợ để giúp anh em Thương Phế Binh không cần khoa trương, không chuông trống huê dạng. Anh cứ âm thầm giúp đỡ các anh em TPB bằng một tấm ḷng nhân hậu của anh khiến tôi hết sức thán phục. Cũng trong chiều hướng đó, anh đang tổ chức một Đại Nhạc Hội Tôi Không Quên Anh ở San Jose để tiếp tay giúp anh chị em Thương Phế Binh c̣n kẹt ở Việt Nam. Anh tự nguyện làm mà không màng danh lợi,  không cần ai nhắc đến, không cần ai cảm ơn. Tấm ḷng ấy rất hiếm thấy trong xă hội ngày nay và cũng v́ thế những tấm ḷng vàng như Lê Văn Hải, như Trần Tuấn Kiệt  đă gặp nhau ở một điểm "Nghĩ đến người Thương Phế Binh VNCH"
Trâàn Tuấn Kiệt quả là một con người vĩ đại trong xă hội khốn khó ngày nay dưới ách cộng sản. Anh đă hy sinh sự no ấm của cá nhân để dành niềm vui nho nhỏ cho những người Thương Phế Binh đáng thương bị đời quên lăng nhiều chục năm trời. Dù chỉ là hạt muối bỏ giữa ḷng đại dương mông mênh nhưng cái ư nghĩa cao qúy của công việc làm mới đáng để cho đời suy gẫm. Tự dưng tôi thấy ḿnh ti tiểu nhỏ nhen trước hành động cao cả của bạn tôi. Vậy mà trong số bạn bè anh cũng có vài kẻ vẫn không hiểu được sự hy sinh cao qúy ấy, vẫn trách móc anh, vẫn coi thường anh như một kẻ "hoang đàng chi điạ". Tôi mượn những gịng chữ này coi như một cách để lập Đàn Giải Nỗi Oan Khiên cho người bạn thơ Trần Tuấn Kiệt, một người giàu ḷng hảo tâm hơn bất cứ những người từ tâm nào trên cơi đời này v́ chính anh quên cả cái ăn cái mặc, nguồn sống dành cho tha nhân. Loại người như anh rất xứng đáng cho chúng ta trân trọng lắm vậy.
Nhân dịp gặp gỡ bằng hữu ở Sàig̣n, tôi đă viết một bài thơ tặng các bạn  khiến ai cũng bùi ngùi:
 
UỐNG RƯỢU VỚI BẰNG HỮU
 
(Tặng Trần Tuấn Kiệt, Vương Tân, Tô Duy Khiêm, Trần Ngọc Tự, Bùi Đức Dung, Kha Thùy Châu, Phổ Đức, Nguyễn Thụy Long, Hoàng Hương Trang, Hoàng Vũ Đông Sơn để nhớ lúc ngồi uống rượu với bằng hữu ở Sàig̣n Tháng 4/2006)
 
Bằng hữu cùng ta chưa đủ say
Mềm môi rót măi những chung đầy
Mai này ly biệt về phương khác
Biết có c̣n ai để uống say?
 
Bằng hữu ngồi đây nói chuyện xưa
Chuyện xưa giờ cũng đă dư thừa
Chuyện đời thay đổi như cơm áo
Nào có khác ǵ buổi chợ trưa.
 
Bằng hữu cùng ta chia nỗi đau
Nỗi đau nào cũng nhuốm u sầu
Mặc cho dâu bể thân vong kiếp
Ai nỡ nào khơi thêm nỗi đau?
 
Giữa quán đông người nói rất hăng
Bạn ta vung vít chửi lung tung
Rồi cười khanh khách như hào kiệt
Một thuở tung hoành khắp núi sông
 
Hào kiệt tứ phương đầu đă bạc
Ngồi đây ôn lại chuyện thu phong
Rồi mai tiễn biệt nhau lần cuối
Ai kẻ mài gươm ở cuối đường?
 
                                                                      Sàig̣n, Tháng 4/2006
                                                             Vũ Uyên Giang
                                                (Trích "100 Khuôn Mặt Văn Nghệ Sĩ )
 
            
         Trở Lại Thư Mục
                Sinh Hoạt
         
        Trở Lại Thư Mục
         Trang Thân Hữu
           
          Trở Lại Thư Mục
                   Giải Trí
            
          Trở Lại Thư Mục  
                Thơ Văn
 
         Trở Lại Thư Mục
                 Thư Tín
               
          Trở Lại Thư Mục        
                Diễn Đàn
            
          Trở Lại Thư Mục
                 Văn Học
            
        Trở Lại Thư Mục
               Nghệ Thuật
        
         Trở Lại Thư Mục       
              Phiếm Luận
 
Vương Trùng Dương  Email: caliweekly@yahoo.com - vuongtrungduong@yahoo.com